Gả Thay Tỷ Tỷ

Gả Thay Tỷ Tỷ

Ta là phu nhân xung hỉ của Phó Dự An.

Người vốn có hôn ước với chàng không phải là ta, mà là tỷ tỷ của ta.

Nhưng nhà chàng nghèo túng, mẫu thân chàng lại nổi tiếng là gian xảo, khó chiều. Mẫu thân ta khinh thường, tỷ tỷ ta càng không muốn gả.

Cuối cùng, họ đành đẩy ta ra ứng phó cho xong chuyện.

Đêm tân hôn, chàng vén khăn voan đỏ.

Nhìn thấy ta, giận đến nỗi phun cả máu.

Thế nhưng, cuối cùng chàng vẫn không đuổi ta đi.

Suốt bảy năm, ta theo chàng bị giáng chức đến Thanh Châu, cùng chàng ở nhà tranh, ngủ giường gỗ cứng.

Đắng cay bao nhiêu, ta đều cùng chàng chịu đựng.

Đến khi trở lại kinh thành — Phó Dự An lại sắp thành thân lần nữa.

Mà người chàng sắp cưới, vẫn là tỷ tỷ của ta.

1

Trên đường trở lại kinh thành, náo nhiệt vô cùng.

Mỗi lần ngang qua phố lớn ngõ nhỏ, đều nghe thấy có người đang bàn tán về cái tên Phó Dự An.

Cùng đi còn có vài phu nhân nhà quan, ai nấy đều rạng rỡ nhìn ta, cười nói:

“Phó phu nhân đúng là có phúc, sau này cứ chờ sống những ngày sung sướng đi thôi.”

Ta xoa đôi bàn tay khô nứt, cũng bật cười theo từ tận đáy lòng.

Ta chưa từng dám nghĩ mình sẽ sống được những ngày quá tốt đẹp.

Chỉ cần mùa đông có chăn ấm, mùa hè có mái che mát, không đói, không rét, có bánh bao ăn là đủ rồi.

Chiếc xe ngựa lắc lư kéo theo bọn ta vào kinh thành.

Các phu quân đều lần lượt tới đón thê tử của mình.

Duy chỉ còn lại một mình ta, vẫn ngồi trên chiếc xe ngựa vốn chật kín người khi đi, nay đã trống trơn lạnh lẽo.

Phu xe vén rèm, ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Phó phu nhân, trước khi đi cô không viết thư báo cho đại nhân nhà mình à?”

Ta liếm môi nứt nẻ, khẽ đáp:

“Có viết rồi… nhưng ta không đủ tiền thuê ngựa trạm chạy nhanh, đành gửi theo đường thường chậm nhất, chắc là… chắc là chàng còn chưa nhận được.”

Phu xe gãi đầu, vẫn thấy khó hiểu.

“Không lý nào, chúng ta đi chậm thế này mà…”

“Thôi vậy, dù gì cũng đến kinh rồi, ta đưa cô đến phủ nhà họ Phó.”

Phu xe là người tốt, đánh xe rẽ trái rẽ phải, cuối cùng dừng lại trước một phủ đệ.

Ta xuống xe, ngẩng đầu nhìn ba chữ lớn “Phó Phủ” trên cổng, trong lòng có chút ngổn ngang không gọi thành tên được.

Lúc ta mới gả vào Phó gia, mái ngói còn dột, trong chum gạo chỉ còn lại một lớp mỏng dưới đáy.

Còn Phó Dự An khi ấy đang nằm liệt giường, đắp tấm chăn đầy mùi mốc.

Khi đó ai có thể ngờ, một Phó gia sa sút như vậy, nay lại phồn hoa đến thế?

Ta bước lên gõ cửa.

Chẳng bao lâu, một gã gác cổng ló đầu ra.

Ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá ta một lượt.

“Hôm nay không phát cháo, quay lại hôm khác đi.”

Nghe hắn nói xong, ta khựng lại.

Lúc ấy mới phản ứng kịp—hắn tưởng ta là kẻ đến xin cháo.

Ta có chút ngượng ngùng, nắm chặt tay áo.

“Ta đến tìm đại nhân nhà các ngươi, Phó Dự An, chàng ấy có trong phủ không?”

Nghe ta gọi thẳng tên Phó Dự An, gã gác cổng hơi mở rộng cửa, ánh mắt nhìn ta thêm vài phần soi xét.

“Cô là ai? Báo tên họ ra để ta vào bẩm lại.”

Ta mím đôi môi khô nứt, cười với hắn một cái.

“Ta họ Miêu, là thê tử của chàng.”

Gã gác cổng giật mình, ngây người mất một lúc mới chớp mắt.

“Sao lại có thêm một phu nhân họ Miêu nữa?”

Hắn hạ giọng lầm bầm, ta không nghe rõ, định hỏi lại.

“Cô chờ đấy, để ta vào thông báo.”

“Rầm” một tiếng, cửa đóng sập trước mặt ta.

Ăn nguyên cú “xua đuổi nhẹ nhàng”, ta cúi đầu xấu hổ.

Cúi xuống nhìn bộ y phục vải thô đã bạc trắng vì giặt quá nhiều…

2

Cửa mở lần nữa, ta cuối cùng cũng gặp được người mà ta ngày đêm mong nhớ — Phó Dự An.

Ta bước nhanh tới trước mặt chàng, muốn ôm chầm lấy chàng một cái.

Đường xa xe xóc, lại đã mấy tháng chưa gặp, trong lòng ta có biết bao lời muốn nói với chàng.

Thế nhưng, khi Phó Dự An thấy ta lao đến, thân thể lại theo phản xạ khẽ lui về sau một bước.

Ánh mắt chàng lạ lùng, trong lời nói còn mang theo vài phần trách cứ:

“Không phải ta đã dặn nàng yên tâm chờ ở nhà, đợi ta sắp xếp mọi chuyện xong sẽ cho người đến đón sao?”

Ta sững người.

“Khi nào chàng gửi thư? Ta… ta chưa từng nhận được.”

Rõ ràng chàng không tin.

Nhưng ta còn chưa kịp mở miệng giải thích, phía sau đã vang lên một tiếng cười xen lẫn tiếng nức nở:

“Là Nhuyễn Nhuyễn tới sao? Phó lang cũng không gọi ta một tiếng?”

Similar Posts

  • Bị Dì Lừa 17 Triệu, Tôi Chỉ Cười Rồi Rời Đi

    Dì tôi lúc đầu góp vốn vào quán lẩu của tôi, đã nói rõ chia lợi nhuận 50–50.

    Ba năm sau, quán nổi tiếng, lợi nhuận ròng 17 triệu tệ.

    Ngày chia tiền, dì mời kế toán tới, lôi ra một đống sổ sách.

    Sau một loạt thao tác, dì lấy 16,5 triệu, đưa cho tôi 500 nghìn.

    “Dù gì cũng là người thân, dì cũng không thể bạc đãi cháu.”

    Dì cười nói.

    Ngay trước mặt cả gia đình, bà đẩy một tấm thẻ về phía tôi.

    Tôi nhận thẻ, không nói một lời, quay người rời đi.

    Năm ngày sau, dì chặn trước cửa nhà tôi.

    Tóc tai rối bù, khóc đến mức thở không ra hơi: “Chuyển quán cho dì đi, dì xin cháu!”

  • Nơi Hoa Hướng Dương Nở Rộ

    Tôi từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại Phó Húc Xuyên, người yêu cũ của mình.

    Cho đến khi tôi bị đánh nhầm là “tiểu tam”, bị đưa vào đồn cảnh sát, và người tiếp nhận vụ việc lại chính là Phó Húc Xuyên.

    ……

    Đồn cảnh sát thành phố Đông Lâm, trong phòng thẩm vấn.

    “Tịch Mộ Ngôn, con hồ ly thối tha này! Dám quyến rũ chồng tao à? Đồ hèn hạ! Tao phải xé nát mặt mày!”

    Lúc Phó Húc Xuyên bước vào, tôi đang bị một người phụ nữ trung niên tóc uốn túm tóc đập đầu vào tường.

    Nửa bên mặt trắng nõn xinh đẹp của tôi đã chi chít dấu tay đỏ hằn lên.

    “Yên lặng lại! Đây là đồn cảnh sát, không phải cái chợ!”

    Giọng nói quen thuộc khiến tôi khựng lại, ngẩng đầu lên thì thấy Phó Húc Xuyên trong bộ cảnh phục đứng ngay trước mắt.

    Anh mang theo luồng khí lạnh lẽo, cả người toát ra sự chính trực nghiêm nghị.

    Khoảnh khắc ấy, tôi chợt ngẩn ngơ, không dám tin người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng trước mắt mình chính là người mà năm năm trước, trong đêm mưa tầm tã, đã cầu xin tôi đừng chia tay.

    Cũng là người mà cả đời này tôi không muốn gặp lại nhất.

    Nữ cảnh sát đi cùng đưa bà chủ đánh tôi sang phòng bên làm biên bản.

    Lúc bước ra cửa, bà ta còn hét lên với Phó Húc Xuyên:

    “Phó cảnh quan, con Tịch Mộ Ngôn này quyến rũ cả ông chồng năm mươi tuổi của tôi, không biết đã ngủ với bao nhiêu người rồi!”

    Ánh mắt độc ác như dao găm chiếu thẳng về phía tôi.

    “Nó là loại đàn bà rẻ tiền, làm loạn trật tự xã hội, nhất định phải nhốt nó lại!”

    Tiếng chửi rủa chói tai vẫn còn vang vọng ngoài hành lang.

    Trong phòng thẩm vấn, tôi và Phó Húc Xuyên bốn mắt nhìn nhau, không gian im lìm.

  • Cứu Người Nhà, Mất Người Thương

    Tôi lương năm một triệu, mỗi năm gửi cho bố mẹ tám trăm nghìn, chồng tôi cũng không ngăn cản.

    Cho đến một ngày, mẹ tôi gọi điện đến:

    “Duyệt Duyệt không xong rồi, em con gây tai nạn, người ta đòi bồi thường ba triệu, phải làm sao bây giờ!”

    Tôi hoảng loạn, cầm thẻ ngân hàng định đến ngân hàng, nhưng chồng tôi – Lâm Vũ – chặn tôi lại.

    “Em có muốn nhìn xem trong thẻ còn bao nhiêu tiền không? Có đủ giải quyết chuyện này không?”

    Tôi không để tâm lắm, nhưng khi nhìn thấy số dư trong thẻ thì sững sờ.

  • Vô Tâm Vi Thê, Hữu Tình Vi Mẫu

    Khi ta ôm con trai , bước qua cửa chính vương phủ, suýt nữa làm quản gia trợn tròn cả mắt..

    .“Vương… Vương phi! Người đây là…”.

    Lão chỉ tay vào chiếc váy bông trên người ta, đã chẳng mới mà cũng không cũ, lại đưa tay chỉ về phía cỗ xe bò cọt kẹt nơi cửa phủ, môi mấp máy như phát run..

    “Đi đến trang trại đó.”.

    Ta khẽ nâng hài tử lên cao một chút, tiểu tử kia đang chuyên tâm gặm chiếc bánh mài răng, nước miếng nhỏ ướt một bên vai áo ta..

    “Chẳng phải đã báo với ngươi rồi sao? Chìa khoá kho đã giao, sổ sách cũng để lại, còn gì cần hỏi nữa?”.

    Khuôn diện bảo dưỡng khéo léo của quản gia lúc này nhăn nhúm như trái khổ qua..

    “Vương phi! Việc này… việc này thật sự không hợp lễ nghi! Người là đường đường thân vương phi, lại ngồi xe bò? Nếu để người ngoài biết được…”.

    “Biết thì sao?”.

    Ta cắt lời, một chân giẫm lên bệ gỗ bên xe bò..

    “Ngay cả Vương gia cũng chẳng có lời nào, ngươi lại có dị nghị sao?”.

    Quản gia nghẹn họng, mặt đỏ bừng như bị hấp chín..

  • Người Tỉnh Táo Giữa Nhân Gian

    Cuộc hôn nhân với thái tử gia giới kinh thành – Tạ Tuấn Thần, tôi luôn xem như một công việc.

    Anh ấy lạnh lùng cấm dục, là đóa hoa cao lãnh mà ai ai cũng ngưỡng vọng.

    Còn tôi, là nhân viên xuất sắc nhất trong vai diễn “người vợ hoàn hảo” của anh.

    Tôi quẹt thẻ của anh, sống trong nhà của anh, nhưng chưa từng vượt giới hạn — phương châm là “người tỉnh táo giữa nhân gian”.

    Một năm sau, tôi tự giác hợp đồng mãn hạn, dứt khoát đưa ra đơn ly hôn:

    “Tổng giám đốc Tạ, hợp tác vui vẻ, phiền anh thanh toán nốt khoản cuối?”

    Không ngờ, người đàn ông luôn giấu kín cảm xúc ấy lại mất kiểm soát ngay tại chỗ.

    Đôi mắt anh đỏ rực, ôm chặt tôi vào lòng, giọng run rẩy dữ dội:

    “Lý Tri Thu, ai dạy em tán tỉnh người ta rồi bỏ chạy thế hả?”

    Anh xé nát bản thỏa thuận, những nụ hôn nóng bỏng như mưa bão trút xuống.

    “Diễn kịch? Vì để em cam tâm tình nguyện bước vào nhà này, mẹ kiếp, anh đã nhẫn nhịn suốt bảy năm trời!”

    Ngày thứ 365 sau khi đăng ký kết hôn với thái tử gia Tạ Tuấn Thần, tôi quyết định “rút lui khi thành công”.

    Suốt một năm qua, tôi đóng vai một người vợ hợp đồng hoàn hảo.

    Ra ngoài biết giữ thể diện cho anh, vào nhà chưa từng xen vào chuyện riêng tư.

    Ở bất kỳ sự kiện nào anh cần tôi xuất hiện, tôi luôn là người nổi bật và lịch sự nhất trong đám đông. Còn khi anh không cần, tôi lặng lẽ ở lại căn biệt thự của chúng tôi, quẹt thẻ đen anh đưa, xem kịch bản của mình — đúng chuẩn một diễn viên chuyên nghiệp.

    Giới thượng lưu ai cũng cười nhạo tôi, bảo Tạ Tuấn Thần cưới tôi chỉ để đối phó với áp lực gia đình, xem tôi như một tấm bình phong kiêm vật trưng bày xinh đẹp.

    Tôi chỉ mỉm cười, không phản bác.

  • Cô Gái Trong Gương Không Phải Tôi

    Không lâu sau khi tôi bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu, bố mẹ tôi nhận nuôi con gái của người giúp việc trong nhà.

    Cô gái đó mặc chiếc váy len dài qua gối giống hệt tôi, để mái tóc đen dài thẳng xõa ngang vai, xuất hiện trước mặt bố mẹ tôi.

    Chỉ trong chớp mắt, mẹ tôi đã che mặt khóc, tay run rẩy:

    “Giống quá… Nếu con gái tôi cũng khỏe mạnh, chắc chắn sẽ là một cô bé dịu dàng, thanh nhã như vậy.”

    Được công nhận rồi, con nhỏ giả danh kia hí hửng dọn vào phòng tôi, dùng mỹ phẩm của tôi, gọi bố mẹ tôi là ba mẹ, thậm chí còn đổi tên cho giống tôi đến bảy phần.

    Người ngoài không biết gì, đều tưởng cô ta chính là cô con gái ruột nhà họ Hứa – cô tiểu thư yếu đuối mắc bệnh hiểm nghèo.

    Nghe được chuyện này khi đang nằm trong viện, tôi lại chẳng cảm thấy bất an hay bị thay thế gì cả.

    “Kẻ ngu muội sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng và vượt quá giới hạn.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *