Giâc Mộng Cũ Nơi Thâm Cung

Giâc Mộng Cũ Nơi Thâm Cung

Lúc ta co mình ở cuối hàng, đếm kiến dưới chân, thì chiếc kiệu phượng với chuông vàng treo lủng lẳng vừa hay dừng lại trên đầu ta.

“Ngẩng đầu lên.”

Nữ quan của Quý phi dùng giáp nhọn nâng cằm ta lên:

“Đếm rõ được bao nhiêu con rồi?”

“Ba trăm linh tám con.” Ta nắm chặt vạt áo, lẩm bẩm,

“Nếu tính cả trứng mới nở, thì phải cộng thêm hai mươi nữa…”

Trong tiếng nín cười râm ran khắp cung,

nàng đột ngột nhét ấn phượng vào ngực ta:

“Bản cung ghét nhất là xem sổ sách.”

“Về sau ngươi đếm kiến, tiện thể đếm luôn bạc trong kho.”

1

Hôm đó ta bưng khay trà ngã vào điện Cảnh Hoa, đầu gối va vào gạch lạnh đau nhói. Quý phi nương nương đang bóc hạt dẻ, bị dáng vẻ chật vật của ta chọc cười khẽ: “Tiểu đoàn tử từ đâu tới vậy? Báo tên ra.”

“ Nô tỳ gọi là Du Du.” Ta cúi đầu nhìn khe gạch xanh dưới chân, chợt thấy mũi giày thêu chỉ vàng dừng lại trước mặt. Nàng đưa tay mang mùi thuốc nâng cằm ta lên, móng tay nhuộm hoa phượng điểm nhẹ giữa trán ta, “Nhìn như quả mơ xanh chưa chín, chua lắm đây. Có muốn theo bản cung học chữ không?”

Thế là ta trở thành cung nữ ngốc nhất điện Cảnh Hoa, đến cái chậu đồng cũng bưng không vững.

Ngày hôm sau khi gặp Xuân Đào, ta vừa làm đổ khay trà. Nàng vén rèm mang thuốc vào, búi tóc chải mượt bóng loáng, túi thơm ngọc trai lắc lư bên hông chói mắt. Đêm đó nàng ôm chăn đến tìm ta: “Nương nương sợ muội đạp tung chăn, bảo ta trông chừng.”

Sau khi sống chung mới biết, ban đầu nương nương muốn chọn người chững chạc, nhưng thấy ta ngồi đếm kiến thì đổi ý. Xuân Đào lén nhét ô mai tẩm đường vào tay ta: “Ăn nhiều vào, nương nương nói muội đang lớn.”

Tết Thượng Nguyên treo đèn, ta cõng nàng trèo lên xà nhà, kết quả hai đứa ngã nhào một chỗ. Bà mụ thở dài: “Nương nương lại nhận về một con khỉ con!”

Nương nương lại cười đỡ chúng ta dậy: “Bài Tiêm Ti dạy hôm qua thuộc đến đâu rồi?”

Xuân Đào nói nương nương là nữ tử nhà họ Tạ phương Nam, từng cùng Bệ hạ vượt qua những tháng ngày khốn khó khi còn ở tiềm để. Nàng dạy chúng ta chải tóc phải để lại hai lọn mai, pha trà phải nổi lớp bọt hình hạc trắng. Khi đọc đến câu “Nam phong tri ngã ý”, nàng thường lặng người nhìn ra cửa sổ phía tây.

Cuối thu bệnh ho tái phát, nàng tựa vào gối gấm dạy ta nhận biết thảo dược: “Xuyên bối nghiền nát, hầm lê tuyết… Bệ hạ trước kia thích món này nhất.” Giọng nàng dần nhỏ đi, hương khói từ lò trầm mạ vàng cuộn tròn bay lên.

Ngày Bệ hạ giẫm lên lá ngân hạnh bước vào điện, ta đang đút ăn cho con vẹt trắng. Thiếu niên mặc áo đen, đội vương miện vàng nhẹ đỡ lấy nương nương đang hành lễ: “A tỷ lại khách sáo rồi.”

Chàng cầm tờ tập viết trên án: “Nét tiểu khải cài hoa này, còn tinh tế hơn cả Thái phó.”

Lúc ta dâng trà, bị ánh mắt chàng lướt qua: “Mắt tiểu cung nữ này sáng như con cáo trắng con vậy.” Chàng ném cho Xuân Đào một gói kẹo hạt tùng, vương mùi hoa táo dại.

Đêm đó khi chải tóc, ta hỏi Xuân Đào: “Sao Bệ hạ ít tới vậy?” Trong gương đồng phản chiếu ánh trăng cô đơn ngoài cửa, nàng im lặng thật lâu, chỉ còn tiếng thở dài tan vào gió.

2

Ta tròn mười lăm vào ngày hoa mai trắng trong điện Cảnh Hoa nở rộ.

Trời chưa sáng, Xuân Đào đã rón rén vào bếp nói muốn nấu mì trường thọ cho ta. Nương nương tựa vào lò sưởi vẫy tay gọi, mở hộp trang điểm lấy ra một cây trâm hoa ngọc lan trắng.

“Du Du giờ đã là đại cô nương rồi.” Nàng nhẹ nhàng cài trâm lên tóc ta, ta còn chưa kịp vui mừng thì nàng đã lấy tay che miệng ho dữ dội. Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bát sứ vỡ — Xuân Đào tóc tai rối loạn chạy vào, gấu váy dính tro than: “Thượng cung cục dám dùng than rởm thay cho than sợi bạc!”

Ta xắn tay áo định đi lý luận, bị bàn tay lạnh buốt của nương nương ngăn lại: “Tuyết rơi trơn trượt, coi chừng ngã.” Rồi quay sang dặn Xuân Đào, “Hầm tổ yến tuyết Bệ hạ ban lúc trước đi.”

Chén yến tuyết ấy nương nương chỉ nếm được một ngụm. Nửa đêm nàng ho đến nghẹt thở, khăn tay loang lổ vết máu đỏ. Xuân Đào lục tìm ra hai lát nhân sâm già cuối cùng, còn ta nhìn trận tuyết bay ngoài cửa sổ, chộp lấy áo choàng lao ra ngoài.

“Du Du! Ngoài trời đang tuyết lớn—”

Ta không ngoái đầu, lao thẳng vào gió tuyết, chỉ muốn tìm một chỗ dựa cho nương nương.

Ngọn nến trong cung Thừa Khánh chập chờn chói mắt. Ta quỳ trước bức bình phong rồng cuộn, nghe thấy trong phòng ấm có giọng nữ kiều mị: “Bệ hạ nước cờ này thật cao tay!”

Đế giày thái giám giẫm lên tay ta: “Tống chủ tử đang được thánh sủng, còn không mau cút!”

“Thị nữ điện Cảnh Hoa cầu kiến Bệ hạ!” Ta mở khăn lụa giữ trong ngực, vết máu trên đó như cánh hoa rụng, “Nương nương thổ huyết rồi!”

Bỗng vang lên tiếng quân cờ rơi xuống bàn ngọc trong phòng ấm. Khi bóng người áo đen mang theo mùi long diên hương lao ra, trán ta đã dập đến đỏ ửng.

Hoàng đế mặc áo mỏng xông ra giữa gió tuyết, sau lưng có một mỹ nhân áo vàng nhạt đuổi theo: “Bệ hạ hứa sẽ đánh nốt ván này với thiếp—”

“Tránh ra!” Hoàng đế hất tay nàng, tuyết đọng trên cổ áo tan thành giọt nước. Ánh mắt chàng chạm phải ánh nhìn oán độc của Tống mỹ nhân, còn lạnh hơn băng giá dưới mái hiên.

Khi vén rèm bông vào điện Cảnh Hoa, nương nương đang soi gương vẽ mày, phấn hồng bên má đậm bất thường. Nàng quay đầu cười nhẹ: “A Chiêu sao lại…” Chưa kịp dứt lời đã ngã gục xuống.

“Truyền thái y mau!” Hoàng đế bế ngang nàng lên, giọng run rẩy.

Khi đút thuốc, ta cúi người đỡ bát thuốc bên giường, đầu ngón tay hoàng đế vừa chạm vào tay ta bị tê cóng vì giá rét: “Tay ngươi sao còn lạnh hơn tay A tỷ?” Trong giây phút chàng sững lại, Xuân Đào nhận lấy bát thuốc, âm thầm đè tay ta xuống: “Du Du vụng về, để nô tỳ làm.”

Đến giờ Tý, nương nương yên giấc, hoàng đế ngồi bên cửa sổ bóc hạt tùng: “Bao nhiêu tuổi rồi?” Tay ta run nhẹ khi thay khăn, chợt nghe nương nương khẽ nói: “Đứa nhỏ này vừa làm lễ cập kê hôm qua.”

“Năm A tỷ cập kê, luôn giành kẹo hạt tùng của trẫm.” Hoàng đế cho hạt vào miệng, “Chớp mắt đã chín năm rồi.”

Sau bình phong, Xuân Đào khẽ ho một tiếng. Ta cúi đầu tiếp than lửa, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh nhìn chăm chú của hoàng đế.

Trên đường về, Xuân Đào siết tay ta đến đau thấu xương. Tóc mai nàng phủ đầy sương, giọng còn lạnh hơn tuyết: “Du Du, mãi mãi phải đứng về phía nương nương.”

Móng tay nàng cắm sâu vào da thịt ta, đau đến mức ta co rụt người lại.

Similar Posts

  • Vả Mặt Đứa Em Trai Giả Tạo

    Sau khi bố mẹ ly hôn, em trai tôi biết rằng bố đã bám lấy công chúa giới thượng lưu Thượng Hải.

    Nó muốn trở thành “hồng tam đại” (thế hệ thứ ba giàu có), liền đá tôi và mẹ ra khỏi cuộc đời nó, rồi nắm tay bố nói:

    “Bố ơi, con muốn đi với bố.”

    Tôi đỡ mẹ dậy, lặng lẽ đứng cạnh bà.

    Kiếp trước, em tôi từng lén đọc nhật ký của mẹ, phát hiện bà ngoại là gia chủ của gia tộc giàu nhất giới Bắc Kinh. Vì muốn làm mưa làm gió trong giới đó, nó kiên quyết đi theo người mẹ mà nó chưa từng yêu thương.

    Nó không ngờ mẹ không quay về nhà hào môn, mà ban ngày làm lao công, ban đêm bán xúc xích nướng, một mình vất vả nuôi nó.

    Vì muốn tiện đường cho nó đi học, mẹ đã cắn răng thuê căn hộ một phòng, vừa tồi tàn vừa đắt đỏ – tám nghìn tệ một tháng – khiến nó không được ăn thịt mỗi bữa.

    Từ đó, nó nảy sinh lòng oán hận.

    Còn tôi, vì có người bố nổi tiếng là “chồng hờ” trong giới Thượng Hải, nên sống cuộc sống xa hoa, hưởng đủ mọi tiện nghi.

    Nắm trong tay vô số tài nguyên chất lượng, tôi không chỉ là thủ khoa khối tự nhiên trong kỳ thi đại học, mà còn là thiên tài cờ vây và tay đua đứng đầu thế giới.

    Em tôi ghen ghét tôi đến mức vặn vẹo tâm lý.

    Lúc tôi trở về nước tham gia giải đấu hữu nghị, nó nhân lúc tôi kiệt sức sau trận đấu, đã đ/â//m tôi bảy n//há/t ngay trước mặt bao người.

    Tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã quay về đúng ngày bố mẹ ly hôn.

    Thấy em trai lựa chọn khác hẳn kiếp trước, tôi hiểu — nó cũng đã trọng sinh.

    Một đ/ứa t/r/ẻ mới s6u tuổi, nhưng đã nhìn tôi bằng ánh mắt đắc ý và hung hăng, như đang nói: Kiếp này, tao nhất định sẽ thắng mày.

    Nhưng nó không hề biết, nó đã chọn một con đường không bằng chó lợn.

  • Tiếng Kêu Oan Dưới Mộ

    Tôi chết được tròn một năm.

    Vào ngày giỗ đầu tiên ấy, em trai tôi gặp tai nạn xe, suýt nữa trở thành người thực vật.

    Bà nội ra ngoài nhảy quảng trường thì bị gạch rơi trúng đầu, chảy máu não.

    Bố mẹ cho rằng tất cả đều do đứa con độc ác như tôi gây ra.

    Họ còn mời thầy về, muốn trấn hồn tôi xuống địa ngục vô tận.

    Nhưng khi đến trước mộ tôi, lại thấy trên bia mộ toàn chữ “oan” đỏ như máu.

    Họ tức giận, ngay tại chỗ đào mộ tôi lên, rải tro cốt tôi khắp nơi.

    “Sống thì gây họa, chết rồi còn ám hại cả người nhà.”

    “Thứ như mày mà còn dám kêu oan à!”

    Ai ai cũng nói tôi bất hiếu.

    Nhưng họ đâu biết rằng—

    Chính bà nội trọng nam khinh nữ đã chặt xác tôi, rồi thiêu sống tôi trong biển lửa.

    Giờ đây, đoạn xương tay duy nhất còn sót lại của tôi vẫn bị bỏ lại ở ngôi nhà cũ.

  • Tôi Không Phải Là Cái Áo Bông Nhỏ

    Mẹ tôi nằm liệt giường, tôi đón bà về chăm sóc suốt tám năm trời.

    Sau này nhà cũ được đền bù giải toả, nhận được năm triệu, tôi muốn mượn bà mười nghìn để làm phẫu thuật ung thư vú, lại bị bà chỉ tay vào mặt mắng té tát.

    “Con gái gả ra ngoài rồi mà còn mơ tưởng đến tài sản nhà mẹ đẻ sao?”

    “Hoá ra mày đón tao về chăm là có mục đích!”

    Bà mang theo khoản đền bù khổng lồ đến nhà em trai tôi, hưởng cảnh sum vầy tuổi già.

    Còn tôi vì khối u di căn, không thể cứu chữa, cuối cùng qua đời.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở về đúng ngày mẹ bị liệt nửa người.

    Đối mặt với ánh mắt tràn đầy mong đợi của bà, tôi khẽ gật đầu.

    “Trước khi về nhà con dưỡng già, mình đi làm thủ tục sang tên căn nhà cũ đã.”

  • Cầu Hôn Sau Một Cú Đâm Xe

    Báo cáo khám thai của tôi bị đồng nghiệp phát hiện, sau đó thì loan tin khắp nơi.

    “Tống Kỳ à, chưa kết hôn mà có thai trước hả?”

    Ngay hôm đó, tôi bị sếp gọi vào văn phòng.

    Anh ta mặt lạnh như tiền hỏi tôi:

    “Chia tay tôi là vì cô mang thai với thằng khác à?”

    Tôi cười, ngược lại còn hỏi lại:

    “Bao giờ tăng lương vậy? Không tăng thì tôi nghỉ, nuôi con tốn lắm.”

    Anh ta tức đến mức phải day huyệt thái dương:

    “Tăng ba lần! Dù là nuôi con, tôi cũng lo được.

    Nhưng cô không được để thằng đó tiếp tục dây dưa với cô!”

    Tôi nhìn anh ta, rơi vào trầm mặc suy nghĩ.

    Có khi nào… đứa trẻ, chính là của anh ta không?

  • Mười Thùng Quà Tết

    Mười thùng quà tết, tôi vẫn vứt đi như thường lệ.

    Anh nhân viên chuyển phát nhanh đã nhẵn mặt tôi rồi. Cứ đến ngày 23 tháng Chạp hàng năm, lại là địa chỉ người gửi đó, những chiếc thùng y hệt nhau.

    Chín năm trước, tôi thậm chí chẳng buồn mở ra mà ném thẳng vào thùng rác. Năm nay, chiếc thùng nhẹ hơn hẳn. Tôi do dự một chút, nhưng rồi vẫn vứt đi.

    Tối đến khi đi đổ rác, chiếc thùng rơi xuống đất, nứt ra một kẽ hở. Một chiếc túi nilon trượt ra ngoài. Bên trong là một cuốn sổ khám bệnh.

    Tôi nhặt lên, lật trang đầu tiên.

    Ung thư dạ dày. Giai đoạn cuối.

    Tên: Lâm Quốc Đống.

    Bố tôi.

  • Trọng Sinh – Đứa Con Bị Bỏ Rơi

    Ngày tôi về nước, tôi mang theo một đứa trẻ.

    Chồng cũ và con trai đến đón, vừa nhìn thấy đứa bé đi cạnh tôi, sắc mặt họ lập tức sa sầm.

    “Anh chỉ bảo em ra nước ngoài suy ngẫm, chứ đâu có bảo em đi làm chuyện bậy bạ. Vậy mà em lại sinh ra thứ con hoang này, đúng là không biết xấu hổ.”

    Con trai tôi chống nạnh, trừng mắt nói: “Chỉ cần mẹ bỏ con hoang này đi, bọn con sẽ tha thứ cho mẹ. Mẹ vẫn là mẹ của con.”

    Nhưng hai cha con nhà họ, tôi đã sớm không cần nữa rồi.

    Về sau, bọn họ khóc lóc thảm thiết, phát điên cầu xin tôi quay về.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *