Gió Hoàn Tiền Thổi Đến Giới Hôn Nhân

Gió Hoàn Tiền Thổi Đến Giới Hôn Nhân

Bạn trai quên đăng xuất WeChat trên máy tính của tôi, mà đúng lúc đó lại đang trò chuyện trong nhóm gia đình bên nhà anh ta.

Mẹ: “Con trai, mai qua nhà Thẩm Tâm Nhã dạm hỏi, thật sự phải đưa 18 vạn sính lễ à?”

Bạn trai: “Đương nhiên, dù phải vay 58 vạn cũng phải đưa cho cô ấy.”

Lòng tôi thoáng vui, cảm thấy anh ấy thật sự yêu tôi.

Nhưng chỉ giây sau, nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại.

Bạn trai: “Dù sao sau khi đính hôn thì con sẽ báo cảnh sát, bắt họ trả lại. Đến lúc đó còn kiếm được một bảo mẫu và một kẻ sinh con miễn phí nữa.”

Ba: “Người ta làm gì chịu? Dù có trả lại cũng không chịu gả nữa đâu, con nghĩ hơi nhiều rồi đấy?”

Bạn trai: “Không chịu thì con dùng AI tạo ảnh nóng của cô ta, bôi nhọ thanh danh, nói là sống chung và từng phá thai với con, cuối cùng cô ta chẳng phải vẫn phải lấy con sao?”

Ba: “Không tệ con trai, kế này hay đấy!”

Mẹ: “Quả nhiên con trai mẹ thông minh, không tốn một xu cũng cưới được vợ!”

Chị gái: “Tới lúc đó chị giúp em phát tán ảnh nóng của cô ta, hehe.”

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bạn trai gõ cửa:

“Em ơi, chìa khóa xe anh để quên ở nhà em rồi, mở cửa đi.”

1

Khi anh ta gõ cửa, tôi đang ngồi trước máy tính, toàn thân run rẩy, máu như đông cứng lại.

Tôi lập tức hoàn hồn, rút điện thoại ra, quay lại đoạn trò chuyện của bọn họ trên máy tính.

Tối nay anh đến nhà tôi ăn cơm, bàn chuyện dạm hỏi và đính hôn.

Vì cần gửi gấp một tập tin, anh ta đăng nhập WeChat trên máy tính tôi, chắc bị tôi gọi ra ăn cơm nên quên thoát.

Tôi vào thì thấy ngay đoạn hội thoại đó.

Lúc nhìn thấy Trương Duệ nói “dù bao nhiêu tiền cũng muốn đưa”, tôi còn tưởng mình may mắn gặp được người thật lòng.

Ai ngờ anh ta lại là loại người khốn nạn như vậy!

Nói cũng đúng, nếu sau này đòi lại được, thì sính lễ nhiều bao nhiêu cũng chỉ là con số.

Ngược lại, sính lễ càng cao, anh ta càng có lý do để báo cảnh sát lấy lại tiền!

Nghĩ tới đây, tôi không chỉ đau lòng, mà còn phẫn nộ.

Chúng tôi là bạn học, gặp nhau ở thành phố xa lạ này, anh ta theo đuổi tôi rất nhiệt tình.

Bình thường anh ta đối xử rất tốt với tôi, lễ nào cũng không bao giờ quên.

Tuy chỉ mới yêu nửa năm, nhưng tôi thật sự nghĩ chúng tôi sẽ kết hôn.

Tối nay hai bên bàn là, ngày mai gia đình anh đến nhà tôi dạm hỏi, rồi đính hôn vào dịp Tết Dương Lịch, sau đó cưới vào Tết Âm Lịch.

Khi tôi đang mơ về một chương mới trong đời, thì hóa ra anh ta lại đến với đầy rẫy toan tính!

Chưa kể, chuyện gia đình anh ta đang nợ 60 vạn cũng chưa từng nói với tôi, là tôi đọc tin nhắn mới biết.

Lấy anh ta chẳng khác nào biến mình thành trâu bò đi trả nợ cho nhà họ!

Sính lễ trả lại thì thôi, nợ nần cũng gác qua, cái sau mới thật sự độc ác.

Sau khi tôi đòi chia tay, anh ta tính dùng AI tạo ảnh nóng bôi nhọ tôi.

Cả nhà cùng nhau giăng bẫy, chỉ chờ kéo tôi về làm bảo mẫu miễn phí.

Ba mẹ tôi xưa nay đặt nặng thể diện và danh tiếng, nếu chuyện này xảy ra, họ làm sao ngẩng mặt sống tiếp, có khi còn nghĩ quẩn.

Càng nghĩ tôi càng bình tĩnh, nếu bọn họ dám tính kế tôi như vậy, thì tôi cũng sẽ để họ tự nhận hậu quả!

Nghĩ đến đây, tôi mới cố ý chậm rãi đứng dậy đi mở cửa.

2

Tôi biết vì sao anh ta vừa đi khỏi lại quay đầu lại.

Chắc là chợt nhớ ra WeChat vẫn còn đăng nhập trên máy tính tôi, sợ tôi phát hiện nên vội quay về.

Lại không dám vội vàng đăng xuất từ xa trên điện thoại, nên đành viện cớ trở lại.

Tôi cố ý để điện thoại trên bàn phòng khách, xắn tay áo, tay cầm cái bát ra mở cửa.

“Em đang rửa bát, anh nói rớt gì ở nhà em cơ?”

Anh ta trông vô cùng gấp gáp, nhưng khi thấy tôi cầm cái bát thì rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Chúng tôi chưa sống chung, tôi từng nói chỉ sau khi kết hôn mới phát sinh quan hệ, anh ta cũng đồng ý.

Nên bình thường cùng lắm là đến ăn cơm, chưa bao giờ ngủ lại.

“Em yêu, chìa khóa anh để trong phòng làm việc của em, vừa xuống tới xe mới nhớ ra, để anh vào tìm chút.”

Nói rồi anh ta vội chen qua tôi, chạy vào phòng làm việc.

Nhìn bóng lưng hoảng loạn của anh ta, tôi cười khẩy.

Làm gì có cái chìa nào trong đó, chính tôi tận mắt thấy anh ta cầm theo ra cửa mà.

Rõ ràng là viện cớ.

Nhưng tôi không vạch trần.

Chẳng mấy chốc anh ta đi ra khỏi phòng, trên mặt còn vương nét hoảng hốt.

“Em yêu, em chưa vào phòng làm việc phải không? Có thấy chìa khóa của anh không?”

Tôi giả bộ ngơ ngác đáp:

“Không có mà, anh đi rồi là em vào bếp rửa bát luôn, chưa kịp vào đó.”

Anh ta lúc này mới yên tâm, mặt mày rạng rỡ.

“Vậy mai anh tới đón em về nhà nhé.”

Nói xong liền cầm chìa khóa rời đi.

Tôi đứng cạnh cửa sổ sát đất, lạnh lùng nhìn xe anh ta rời khỏi khu, rồi xoay người cầm điện thoại đi ra ngoài.

3

Tôi đến trung tâm điện tử, tìm một ông chủ chuyên bán phần mềm theo dõi điện thoại, mua phần mềm và kết bạn WeChat với ông ta.

Hôm sau, Trương Duệ đến đón tôi, tôi trực tiếp lên ghế sau.

Anh ta hơi bất ngờ.

“Em yêu, sao tự nhiên lại ngồi ghế sau? Không ngồi ghế phụ à?”

Tôi ngả người ra ghế sau, buột miệng bịa đại:

“Đi cao tốc mất 3 tiếng, em muốn ngủ cho khỏe.”

Anh ta không nghĩ nhiều, nổ máy xe.

Tôi bất ngờ bật dậy, cầm điện thoại của anh ta rồi lại nằm xuống.

Trương Duệ bị dọa sững.

“Em yêu, sao tự nhiên lấy điện thoại của anh? Anh còn phải mở định vị nữa mà!”

Tôi lập tức liên hệ ông chủ kia, dưới sự hướng dẫn của ông ta, ngón tay lướt liên tục trên điện thoại Trương Duệ, cài phần mềm theo dõi.

Tay làm việc, miệng thì vẫn đánh lạc hướng:

“Dữ liệu điện thoại em hết rồi, lấy máy anh phát wifi để nạp gói data chút, xong là trả liền.”

Anh ta không nói gì nữa, tiếp tục lái xe, nhưng qua gương chiếu hậu tôi thấy anh cứ liên tục liếc về phía tôi, chắc sợ tôi mở WeChat đọc.

Nhưng vì tôi nằm nghiêng, anh ta chẳng thấy được gì, sốt ruột muốn chết.

Phần mềm cài xong, ẩn hoàn toàn trong nền.

Ông chủ đúng là không lừa tôi, tôi kiểm tra lại, không phát hiện điểm bất thường nào cả.

Tôi đưa điện thoại lại cho anh ta, sắc mặt căng thẳng của anh lúc này mới dịu đi.

Suốt đoạn đường sau đó, tôi giả vờ ngủ, hoàn toàn không muốn nói thêm một lời nào với anh ta.

Từ lúc biết chuyện đêm qua, trong lòng tôi, anh ta đã coi như chết rồi.

Ba tiếng sau, anh ta dừng xe trước cửa nhà tôi, gọi tôi dậy:

“Em yêu, đến nhà rồi, em vào nghỉ ngơi đi, mai anh dẫn ba mẹ qua nhà em dạm hỏi nhé.”

Tôi xuống xe, buông lời hờ hững: “Ừ, được thôi.”

Anh ta không nghi ngờ gì, lái xe rời đi.

Nhà chúng tôi và nhà họ Trương chỉ cách nhau một con đường lớn, khoảng 500 mét.

Trước đây tôi từng nghĩ, khoảng cách gần như vậy thì cưới hay không cũng chẳng khác gì, vì quá hiểu nhau rồi, nên thấy rất yên tâm.

Ai ngờ, khoảng cách gần đến mấy, cũng có thể là một con rắn độc.

4

Ba mẹ tôi biết ngày mai nhà họ Trương sẽ tới dạm hỏi, nên đã chuẩn bị đủ loại trà bánh, quà cáp từ sớm.

Tôi muốn bảo họ đừng chuẩn bị nữa, nói với họ rằng đám cưới này chắc chắn không thành.

Nhưng nếu giờ tôi nói ra, họ có khi sẽ xông thẳng qua nhà họ Trương làm ầm lên, như vậy không những nhà họ không nhận được trừng phạt gì, mà nếu có chuyện gì xảy ra thì càng tệ hơn.

Thế nên tôi nhịn.

Sáng hôm sau, phòng khách nhà tôi đã chật kín người.

Bác cả và bác gái ngồi uống trà ở đó, ngay cả chị họ tôi – Thẩm Liên – cũng có mặt.

Tôi kéo mẹ sang một bên hỏi nhỏ:

“Mẹ, nhà bác cả chẳng phải luôn không hòa thuận với mình sao? Sao lại gọi họ tới? Còn Thẩm Liên cũng tới làm gì?”

Thật ra tôi rất ghét Thẩm Liên, vì từ nhỏ cô ta luôn coi tôi là đối thủ.

Tôi có gì, cô ta cũng muốn có. Không có được thì giành giật.

Bao nhiêu chuyện nhắm vào tôi là do cô ta gây ra.

Mẹ tôi bất lực nói:

“Đều tại ba con, ông ấy nghĩ dù sao cũng là anh ruột, nên mời họ tới cho có khí thế, tiện bàn chuyện hôn sự.”

Tôi không nói gì nữa, dù sao họ có mặt hay không cũng chẳng quan trọng.

Lúc nhà họ Trương đến, ai nấy mặt mày rạng rỡ, tay xách theo vài món quà không quá đắt đỏ.

Vừa nhìn thấy Trương Duệ, ánh mắt Thẩm Liên lập tức sáng rực lên.

Tôi thầm cười lạnh trong lòng.

Đúng là bản tính khó đổi.

Trương Duệ trông đúng là ưa nhìn, vì sau khi tốt nghiệp sống ở thành phố lớn, cả người cao ráo, trắng trẻo, nổi bật hẳn so với mấy anh chàng ở quê.

Mà Thẩm Liên thì sống mãi ở thị trấn nhỏ, vừa trông thấy người như Trương Duệ, mắt đã dại ra.

Nhưng Trương Duệ thậm chí còn không liếc cô ta một cái, vì tôi cũng sống ở thành phố lớn lâu rồi, so ra chắc chắn còn xinh hơn Thẩm Liên nhiều.

Cô ta vừa đen lại còn hơi quê.

Trương Duệ dù nhắm mắt cũng sẽ chọn tôi!

Một bàn người ăn uống xong xuôi, vừa ngồi xuống uống trà, mẹ Trương liền mở lời:

“Thông gia, theo phong tục chỗ chúng tôi, sính lễ thường tầm 15 vạn là được rồi.

Similar Posts

  • Kết Hôn Với Phản Diện

    Năm thứ tám sau khi kết hôn với phản diện, một cô gái giống hệt nữ chính bỗng xuất hiện.

    Anh ta miệng thì nói: “Anh chỉ xem cô ấy là bạn, em đừng nghĩ nhiều.”

    Nhưng lại không ít lần vì cô ta mà bỏ mặc tôi.

    Thậm chí, khi tôi bị tai nạn xe, anh ta chỉ lạnh lùng ném cho tôi một câu:

    “Cô ấy bị trật chân, cần anh ở bên.”

    “Cô lại giả vờ tai nạn để lừa tôi về nhà? Em từ bao giờ trở nên thủ đoạn như vậy?”

    Khi tỉnh lại trong bệnh viện, tôi thấy cô gái thế thân kia đăng story: là chồng tôi đang dán băng cá nhân cho cô ta.

    “Có một người bạn luôn đặt bạn lên hàng đầu, bất kể lúc nào, thật sự là điều may mắn.”

    Tôi rất bình tĩnh bấm một nút thích.

  • Ngày Con Tròn Bách Nhật, Chồng Dẫn Tình Nhân Và Con Riêng Về Nhà

    Tiệc bách nhật của con trai vừa kết thúc, người chồng kết hôn bảy năm đột nhiên mỉm cười hỏi tôi:

    “Em thấy một chồng hai vợ thế nào?”

    “Cái gì?”

    Tôi nghe không hiểu.

    Giây tiếp theo, tôi thấy đứa em kế cầm tay một cậu bé khoảng ba tuổi bước vào.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Lục Duật Niên lười biếng nói: “Là anh bảo họ đến.”

    Anh ta dịu dàng nắm tay cậu bé.

    “Giới thiệu với em một chút, đây là con trai anh và Thư Nguyệt.”

    Đầu óc tôi “ầm” một tiếng nổ tung.

    Chỉ nghe anh ta nói, anh và Kiều Thư Nguyệt đã ở bên nhau từ bốn năm trước.

    “Anh biết vì cái chết của mẹ em, em oán Thư Nguyệt.”

    “Cho nên anh đã thông cảm cho em, để hai mẹ con họ chịu thiệt thòi suốt bốn năm.”

    “Bây giờ anh chỉ muốn họ có thể quang minh chính đại ở bên cạnh anh.”

    Tôi miễn cưỡng giữ vững thân mình, giọng run rẩy.

    “Anh có ý gì?”

    Lục Duật Niên giơ tay, nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.

    “Anh muốn em rộng lượng một chút, đừng can thiệp việc mỗi tuần thứ ba, năm, bảy anh ở bên họ.”

    Anh ta dừng lại một giây.

    “Em cũng có thể ly hôn, con để lại cho anh.”

    “Chỉ là bây giờ anh không còn để tâm đến em nữa, đứa trẻ em sinh anh chưa chắc sẽ chăm sóc chu đáo.”

    Anh ta phớt lờ gương mặt tái nhợt của tôi, thờ ơ hỏi:

    “Vậy, em nghĩ xong chọn thế nào chưa?”

  • Tôi Không Phải Hương Hương

    Tôi là người vợ ngoan nhất ở làng họ Lý.

    Những cô vợ khác đều từng bị đánh, chỉ có tôi là ngoại lệ. Không chỉ không bị đánh, chồng tôi – Lý Tuấn Cường – còn lén giấu hai cái cánh gà duy nhất trên bàn ăn để nhét vào bát tôi.

    Lý do cũng đơn giản: họ đều là phụ nữ bị bắt cóc về đây.

    Còn tôi, là đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, được nhà họ Lý nhận nuôi từ nhỏ, lớn lên bên Tuấn Cường như hình với bóng.

    Tôi luôn cảm thấy mình phải báo đáp ân nghĩa của nhà họ Lý.

  • Tình Yêu Công Sở

    Tôi đang lén đọc tiểu thuyết trong giờ làm, đúng lúc tới đoạn gay cấn thì bị crush – kiêm sếp của tôi – tịch thu.

    Trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi, tôi giả trang thành nhân viên vệ sinh, nhân lúc văn phòng anh ta không có ai liền lẻn vào.

    Vừa lấy được sách thì bị anh ta giật lại từ phía sau, tiện tay mở một trang và đọc to lên:

    “Trong phòng rất nóng.

    Tôi vừa vuốt ve cơ ngực rắn chắc, vừa nằm sấp trên giường rên rỉ:

    Nhẹ chút…”

  • Hợp Đồng Ngủ Cùng Moa Cà Rồng

    Lương tháng năm mươi nghìn, chỉ làm ca đêm, nội dung công việc: ngủ.

    Để giành được công việc thần tiên này, tôi ký một bản hợp đồng với mức bồi thường vi phạm cao ngất ngưởng.

    Bác quản gia đưa cho tôi một chiếc bịt mắt màu đen tuyền, giọng nghiêm túc như đang dặn dò chuyện hậu sự.

    “Nhớ kỹ, bất kể cậu chủ Bùi làm gì với cô, tuyệt đối, tuyệt đối không được mở mắt.”

    “Càng không được để cậu ấy biết cô đang tỉnh.”

    Tôi siết chặt chiếc bịt mắt, trong lòng vui như mở hội.

    Chẳng phải chỉ là giả ch/ ếc thôi sao? Mảng này tôi quá quen rồi!

  • Lời Nguyền Từ Tiên Tri

    Chị gái bí mật ký kết với hệ thống tâm nguyện, nhưng chuyện này lại bị tôi phát hiện.

    Chị ấy ký kết với hệ thống tâm nguyện, chỉ cần người khác ước điều gì, chị ấy sẽ nhận được phần thưởng gấp mười lần.

    Chị cầm bài thi đạt điểm tuyệt đối, kiêu ngạo đứng trước mặt tôi, vênh váo ra mặt.

    “Em không phải luôn muốn lọt vào top ba của khối sao? Còn chị, chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng đứng đầu. Đây chính là sự khác biệt về thiên phú!”

    Chơi vậy phải không? Được thôi, được thôi.

    Tôi lập tức ước nguyện:

    “Em muốn tăng cân 2,5 ký.”

    “Em muốn trông trưởng thành hơn hai tuổi.”

    “Em muốn mỗi ngày ngủ thêm một tiếng.”

    Lần sau gặp lại, nhìn thấy chị gái như một bà thím trung niên mê ngủ với thân hình mũm mĩm, cuối cùng tôi cũng mãn nguyện mà bật cười.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *