Hai Cái T Át Của Chồng Và Mẹ Chồng, Phá Tan Ảo Tưởng Cả Đời Tôi

Hai Cái T Át Của Chồng Và Mẹ Chồng, Phá Tan Ảo Tưởng Cả Đời Tôi

Mẹ chồng vừa cắn miếng bánh đào giòn rụm vừa thong thả nói:

“Đàn bà là phải ăn đòn.”

Lúc cái t /át đó giáng xuống, tay anh ta vẫn còn run bần bật.

Không phải vì xót xa, mà là sợ đá/ n /h nhẹ quá mẹ anh ta không hài lòng.

Tát xong, anh ta khép nép quay sang nhìn mẹ, như một con chó đang đợi chủ ban khen.

Mẹ chồng tôi nhếch mép, gật đầu mãn nguyện: “Phải thế từ sớm có phải hơn không.”

Tôi chạm vào gò má nóng hổi, không khóc, không làm loạn.

Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ và chốt cửa lại.

Mười bốn tiếng sau, anh ta quỳ giữa phòng khách trống trơn, vừa khóc vừa gọi điện cho tôi.

Nhưng lúc đó, tôi đã chặn số từ lâu rồi.

1.

Tai tôi ù đi. Thế giới dường như tĩnh lặng mất hai giây.

Cơn đau nổ tung từ má trái, xộc thẳng vào đại não.

Người tôi đổ rạp sang bên phải, vai đập mạnh vào cạnh bàn trà.

Ly nước đổ nhào, nước tràn ra thảm.

Trên tivi vẫn đang phát chương trình sức khỏe, vị chuyên gia nào đó đang thao thao bất tuyệt:

“Người trung niên và cao tuổi cần học cách kiểm soát cảm xúc”.

Tôi quỳ trên tấm thảm ướt sũng, ôm lấy mặt, tầm nhìn nhòe đi.

Trần Kiến Quân — chồng tôi, cao 1m82, nặng 85kg. Anh ta vừa tá /t tôi một cú trời giáng.

“Bảo anh đá/ n /h mà anh còn chần chừ à?” — Câu này không phải anh ta nói. Mà là Lưu Quế Phương, mẹ chồng tôi.

Bà ta vắt chân chữ ngũ trên sofa, tay cầm nửa miếng bánh đào, trước mặt là tách trà Long Tỉnh tôi pha hồi sáng.

Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt giống hệt lúc tôi đi chợ chọn một cây bắp cải rẻ tiền.

“Đ /ánh nhẹ quá,” bà ta cắn một miếng bánh, vụn bánh rơi vung vãi trên sàn nhà tôi đã lau ba lượt. “Đàn bà là hạng thiếu dạy dỗ, không đán /h cho thì không biết trời cao đất dày là gì.”

Miệng tôi tanh nồng vị má /u. Lưỡi lướt qua mặt trong môi, rách rồi.

Mười phút trước đã xảy ra chuyện gì? Một chuyện rất nhỏ.

Tôi nói muốn xin nghỉ hai ngày để đưa mẹ tôi đi bệnh viện tỉnh kiểm tra đầu gối vì bà đã đau nửa tháng nay.

Lưu Quế Phương buông đũa:

“Mẹ cô khám bệnh phải dùng tiền của cô? Bà ta không có bảo hiểm y tế à? Cô gả vào nhà họ Trần rồi, không phải đến đây để đem tiền về bù đắp cho nhà ngoại.”

Tôi đáp: “Mẹ, con dùng tiền trong thẻ lương của con, không tiêu đến…”

“Tiền của cô không phải tiền của cái nhà này sao?” Giọng bà ta rít lên quãng tám.

“Từng xu cô kiếm được đều là của nhà họ Trần! Cô tưởng kiếm được mấy đồng bạc là giỏi lắm à?”

Tôi nhìn Trần Kiến Quân.

Anh ta ngồi đầu kia bàn ăn, cúi đầu dán mắt vào điện thoại như thể màn hình đó là một hố đen có thể hút gọn anh ta vào trong.

Anh ta không ngẩng đầu.

Lưu Quế Phương càng nói càng hăng.

Từ chuyện tôi tiêu tiền cho nhà ngoại, đến chuyện nấu ăn không ngon.

Từ nấu ăn không ngon, đến chuyện kết hôn ba năm chưa có con.

Từ chưa có con, đến chuyện không hiếu thuận, không nghe lời, không biết quy tắc…

“Kiến Quân! Vợ anh mà anh không quản được à? Anh có phải đàn ông không?”

Trần Kiến Quân cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống.

Anh ta nhìn mẹ, rồi nhìn tôi.

Ánh mắt đó tôi đã thấy nhiều lần.

Không phải do dự, không phải giằng xé, càng không phải xót xa.

Đó là sự toan tính. Anh ta đang phán đoán xem mẹ mình giận đến mức nào, và anh ta cần làm đến mức nào để bà chịu im miệng.

Rồi anh ta đứng dậy.

“Tô Mẫn, cô không thể nhường mẹ tôi một chút sao?”

“Tôi nhường bà ấy lúc nào mà…”

Lời chưa dứt, cái tá /t đã giáng xuống.

Chiếc hoa tai của tôi văng ra, nảy hai vòng trên sàn rồi lăn tọt vào gầm tủ tivi.

Đó là món quà tôi tự mua tặng mình dịp sinh nhật 30 tuổi.

Lưu Quế Phương ngồi trên sofa chứng kiến cảnh đó, thong dong nhấp một ngụm trà.

“Thế mới đúng chứ,” bà ta nói,

“Đàn bà ấy mà, không đá /nh là không nghe lời. Anh nhìn chị dâu anh xem…”

Bà ta quay sang nói với Trần Kiến Quân một câu mà cả đời này tôi không thể quên:

“Làm thêm cái nữa đi, đừng có đá /nh như dỗ trẻ con thế.”

Trần Kiến Quân cúi xuống nhìn tôi.

Tôi ngước lên nhìn anh ta.

Môi anh ta mấp máy như muốn nói gì đó — nhưng rồi không nói.

Anh ta vung tay lần nữa.

Lần này nặng hơn lần trước.

Tôi ngã nhào, gáy đập vào chân bàn trà. Đau. Thật sự rất đau.

Không phải kiểu đau chảy nước mắt như trong phim truyền hình, mà là một cơn đau âm ỉ, tê dại, thấm từ tận xương tủy ra ngoài.

Và rồi tôi thấy một cảnh tượng:

Trần Kiến Quân đ /ánh tôi xong, không hề nhìn tôi lấy một cái.

Anh ta quay phắt sang nhìn Lưu Quế Phương.

Cái nhìn đó giống như một học sinh tiểu học vừa làm xong bài tập, ngước lên chờ giáo viên chấm điểm, chờ được đóng dấu khen ngợi.

Khép nép, nịnh bợ, lưng hơi khom xuống.

Còn Lưu Quế Phương — bà ta nhếch mép.

Không phải nụ cười, mà là biểu cảm của một kẻ chiến thắng đang kiểm kê chiến lợi phẩm.

Bà ta đặt chén trà xuống, hài lòng gật đầu: “Phải thế từ sớm có phải hơn không.”

Tôi nằm phục dưới đất, đầu óc quay cuồng, thấy trên thảm có một giọt m /áu — khóe miệng tôi đang chảy m /áu.

Điện thoại trong túi rung lên.

Tôi không đứng dậy ngay, mà lấy điện thoại ra xem.

Tin nhắn từ Trần Tiểu Yến — em gái Trần Kiến Quân:

“Chị dâu, chị cứ thuận theo ý mẹ là được rồi, cứ chọc giận bà làm gì. Bà già rồi, chị nhường bà một tí đi.”

Tivi vẫn đang phát chương trình sức khỏe.

Lưu Quế Phương lại cầm thêm một miếng bánh đào.

Trần Kiến Quân ngồi xuống, cầm lại điện thoại như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi nằm đó khoảng ba mươi giây.

Sau đó, tôi đứng dậy.

Không khóc. Không la hét, không chất vấn, không hỏi tại sao anh có thể đán /h tôi.

Tôi dùng mu bàn tay quệt m /áu nơi khóe miệng, lẳng lặng đi vào phòng ngủ, khóa cửa lại.

Tiếng chốt cửa rất khẽ. Tôi không biết hai người bên ngoài có nghe thấy không.

Nhưng không sao cả. Thứ họ cần nghe thấy, không phải tiếng động này.

2

Tôi đứng trong phòng ngủ khoảng một phút.

Ngoài cửa, giọng Lưu Quế Phương lờ mờ vọng vào: “Phản rồi, còn dám thái độ à, bảo nó ra mà nấu cơm trưa…”

Trần Kiến Quân không đáp lại.

Có lẽ lại đang ôm điện thoại rồi.

Tôi đi đến trước bàn trang điểm, bật đèn gương lên.

Nửa mặt trái sưng húp từ xương gò má đến cằm, khóe miệng có một vết bầm tím, trán bên phải bị va vào chân bàn trà đỏ ửng một mảng.

Tôi lấy điện thoại, mở camera.

Chụp chính diện ba tấm. Chụp nghiêng hai tấm. Chụp đặc tả vết thương ở khóe miệng một tấm.

Lúc chụp, tay tôi không hề run.

Chụp xong, tôi mở một ứng dụng trong máy — đó là hệ thống nhà thông minh tôi lắp ba năm trước.

Trong phòng khách có hai camera, một cái trên tủ tivi, một cái trên nóc tủ giày, mục đích chính là để chống trộm.

Lưu Quế Phương không biết có camera.

Trần Kiến Quân biết, nhưng anh ta chẳng bao giờ bận tâm đến mấy thứ “vặt vãnh” này.

Tôi mở bản ghi hình sáng nay. Hình ảnh rất rõ nét. Âm thanh cũng rất rõ ràng.

“Đàn bà là hạng thiếu dạy dỗ, không đá /nh cho thì không biết trời cao đất dày là gì.”

“Làm thêm cái nữa đi, đừng có đá /nh như dỗ trẻ con thế.”

“Phải thế từ sớm có phải hơn không.”

Từng chữ, từng khung hình, mốc thời gian chính xác đến từng giây.

Tôi tải video từ đám mây về máy, rồi gửi thêm một bản sao vào email cá nhân.

Sau đó, tôi tìm một cái tên trong danh bạ WeChat: Vương Lỗi.

Anh ta là chồng của bạn đại học tôi, mở văn phòng luật sư tại thành phố này.

Ba năm trước khi thành lập công ty, tôi từng nhờ anh ta làm cố vấn pháp lý.

Tôi gửi một tin nhắn:

“Luật sư Vương, tôi muốn ly hôn. Chuyện xảy ra hôm nay là bạ /o l /ực gia đình, có camera giám sát và ảnh chụp thương tích, tôi gửi hết cho anh đây.”

Gửi xong, tôi bồi thêm một câu: “Càng nhanh càng tốt.”

Vương Lỗi trả lời rất nhanh: “Cô cứ bình tĩnh, tôi xem xong tài liệu sẽ gọi lại ngay.”

Tôi ngồi bên giường chờ đợi. Ngoài cửa lại vang lên tiếng Lưu Quế Phương:

“Kiến Quân, vào gọi nó ra, còn bày đặt giả vờ tủi thân bên trong à.”

Tiếng bước chân của Trần Kiến Quân tiến đến gần, gõ cửa hai cái:

“Tô Mẫn? Tô Mẫn em đừng làm loạn nữa, ra ngoài đi, mẹ cũng là vì tốt cho chúng ta thôi.”

Vì tốt cho chúng ta. Tôi không hé răng nửa lời.

Anh ta đợi vài giây rồi nói tiếp: “Trưa nay muốn ăn gì em nói đi, anh đi mua.”

Đây là bài cũ của anh ta.

Đ /ánh xong rồi dùng một bữa cơm để xoa dịu, để lật sang trang mới.

Trước đây chiêu này có tác dụng.

Trước đây tôi sẽ nghĩ, anh ta không cố ý, anh ta chỉ là không biết cách đối đầu với mẹ mình.

Lúc anh ta mua thức ăn vẫn còn nhớ tôi thích ăn súp lơ xanh, anh ta không phải người xấu.

Tô Mẫn của ngày xưa thật dễ lừa.

Điện thoại reo. Vương Lỗi gọi tới. Tôi nhấn nghe, không nói gì, để anh ta nói trước.

“Tô Mẫn, video tôi xem rồi. Vụ này cực kỳ rõ ràng — xúi giục b /ạo l /ực và thực hiện bạ /o l /ực gia đình, camera có thể dùng làm bằng chứng trực tiếp. Giờ cô nghe tôi nói: Thứ nhất, đi báo cảnh sát, làm giám định thương tích; thứ hai, nộp đơn xin lệnh bảo vệ an toàn thân thể; thứ ba, về tài sản…”

“Tôi biết,” tôi ngắt lời anh ta, “Nhà là tôi trả tiền cọc trước hôn nhân, sau kết hôn tôi độc lập trả góp, sổ đỏ đứng tên một mình tôi. Xe là tôi mua đứt trước khi cưới. Pháp nhân công ty là tôi, anh ta chỉ là nhân viên hữu danh vô thực. Những thứ này anh còn rõ hơn tôi.”

Vương Lỗi khựng lại hai giây: “Vậy giờ cô muốn tôi làm gì?”

“Giúp tôi soạn một bản thỏa thuận ly hôn, phần tài sản cứ theo pháp luật mà làm, tôi không lấy thêm một xu, nhưng cái gì thuộc về tôi, một hạt cát cũng không để lại cho anh ta.”

“Được. Trước chiều nay tôi sẽ gửi cho cô.”

“Còn một việc nữa,” tôi nói,

“Thẻ phụ ngân hàng trên điện thoại của anh ta là liên kết với thẻ chính của tôi. Cái bà mẹ anh ta đang dùng cũng vậy. Giờ tôi đóng băng được luôn chứ?”

“Nếu là thẻ phụ thuộc thẻ tín dụng của cô, cô có thể hủy bất cứ lúc nào…”

“Tôi hiểu rồi.”

Similar Posts

  • Live Stream Trong Phòng Tân Hôn

    Một ngày trước hôn lễ, vị hôn phu của tôi lắp bốn chiếc camera trong phòng ngủ tân hôn, tất cả đều hướng thẳng vào giường.

    Tôi khuyên anh ta rằng loại camera có kết nối mạng này rất dễ bị rò rỉ thông tin riêng tư, rất không an toàn.

    Nhưng anh ta lại chẳng để tâm, còn nói tôi mắc bệnh hoang tưởng.

    “Gả vào nhà anh thì phải nghe lời anh, bớt chất vấn quyết định của anh lại.”

    Tôi còn tưởng đây chỉ là một sở thích kỳ quặc của anh ta, cho đến khi tôi tình cờ thấy anh ta đang nói chuyện với camera:

    “Mộng Mộng, anh đã làm theo lời em rồi, đừng giận nữa, gỡ anh khỏi danh sách đen đi.”

    “Ngày mai lúc động phòng anh cũng sẽ để mở camera, vì em anh chuyện gì cũng dám làm.”

    Tôi cảm thấy buồn nôn, lập tức gọi điện cho bố anh ta:

    “Chú Giang, hình như con trai chú sắp đi làm trai bao đấy, thôi chuyện nhập hộ khẩu nhà cháu, bỏ qua đi ạ.”

  • Trọng Sinh , Tôi Xử Đẹp Ba Đứa Con Hiếu Thảo

    Ba đứa con trai học giỏi nói sẽ góp tiền lập quỹ dưỡng lão cho tôi, mỗi tháng mỗi đứa góp 5 ngàn.

    “mẹ à, mẹ vất vả cả đời rồi, giờ nên hưởng phúc thôi!”

    Kiếp trước tôi cảm động đến rơi nước mắt, cứ ngỡ mình cuối cùng cũng có phúc.

    Cho đến mười năm sau, khi bị chẩn đoán ung thư, tôi phát hiện thẻ dưỡng lão kia thậm chí không rút nổi 5 ngàn tiền đặt cọc.

    Ngay sau đó, thằng cả gọi điện nói mua nhà thiếu 20 ngàn, muốn lấy tạm tiền dưỡng lão của tôi.

    Thằng hai thì dắt vợ con đến bệnh viện, chẳng thèm hỏi han bệnh tình của tôi, mở miệng ra là xin 10 ngàn để cho cháu đi trại hè quốc tế.

    Thằng ba cũng không chịu thua kém, muốn tôi bỏ ra 8 ngàn để hỗ trợ nó mua xe mới.

    Biết trong thẻ chẳng còn đồng nào, ba anh em lập tức nổi đóa.

    “Ba anh em tụi con mỗi tháng góp 5 ngàn, mười năm là 180 ngàn, mẹ nói không có tiền? Sao có thể chứ!”

    Để moi ra tung tích tiền dưỡng lão, bọn họ huy động cả họ hàng bạn bè ép hỏi tôi, thậm chí còn gán cho tôi tội “già mà không ra dáng”.

    Không chịu nổi áp lực tinh thần, tôi trượt chân ngã từ cầu thang xuống, tắt thở tại chỗ.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay lại đúng ngày đóng tiền tạm ứng viện phí.

    ……

  • Vòng Tròn Nhân Quả

    Khi lướt xem vòng bạn bè, tôi phát hiện cấp dưới Ngô Giai Ni đăng một tấm ảnh chụp lén tôi.

    Chú thích ảnh:

    “Bà cô già không ai thèm cưới, thấy người khác hạnh phúc là không chịu nổi.”

    Tôi nhớ lại sáng nay, Ngô Giai Ni bất ngờ đến xin nghỉ, nói rằng thứ Năm tuần sau phải đi họp phụ huynh cho con gái.

    Nhưng đây đã là lần thứ tám trong tháng cô ta xin nghỉ rồi.

    Quan trọng hơn là, thứ Năm đó đã có hai người khác cũng xin nghỉ, mà dự án thì đang trong giai đoạn then chốt.

    Vì vậy, tôi nhẹ nhàng đề nghị:

    “Giai Ni, em có thể dời sang ngày khác được không? Hôm đó thiếu người quá.”

    Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi:

    “Họp phụ huynh là do nhà trường sắp, tôi dời kiểu gì?”

    “Chị chưa từng có con, làm sao hiểu được làm mẹ cực thế nào!”

    Tôi hít một hơi thật sâu.

    “Giai Ni, không phải chị không duyệt, chỉ là hôm đó—”

    “Được rồi, tôi biết rồi.”

    Cô ta quay người bỏ đi, trước khi ra khỏi phòng còn cố tình sập mạnh cửa.

    Đến khi tôi kịp phản ứng lại, thì phát hiện trong nhóm có hơn chục đồng nghiệp mà tôi từng giúp đỡ, tất cả đều đã thả like cho bài đăng đó.

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái ấy, chỉ khẽ cười.

    Thì ra bao năm nay, lòng tốt của tôi… đều uổng phí.

  • Thiên Kim Không Cần Chứng Minh

    Ngày đầu tiên thiên kim thật – Lâm Hiểu Mộng – trở về, đã n/ ém toàn bộ đồ trong phòng tôi ra ngoài.

    “Tôi mới là con gái ruột của bố mẹ, cái đồ hàng giả như cô có thể cút rồi.”

    “À đúng rồi, trước khi đi thì trả lại số tiền cô đã tiêu ở nhà tôi trong hai mươi năm qua đi, mỗi năm tính cô năm mươi vạn, tổng cộng một ngàn vạn, chuyển thẳng vào thẻ tôi.”

    Tôi lặng lẽ đưa ra một mã QR đặt số thứ tự nhận thân:

    “Được thôi, cô Lâm, nhưng trước đó, cô cần xếp hàng đặt lịch trước, chờ xác minh thân phận.”

    Lâm Hiểu Mộng vung tay hất bay mã QR của tôi:

    “Thẩm Thanh Vận, cô là cái thá gì mà còn dám cản tôi nhận thân?”

    Tôi bất đắc dĩ giải thích: “Tôi không cản cô, chỉ là cần xếp hàng thôi.”

    Ai ngờ Lâm Hiểu Mộng một lòng muốn quay về hào môn, căn bản không nghe:

    “Cô cũng xứng để bản tiểu thư xếp hàng à, đợi tôi tìm được bố mẹ rồi, cái đồ hàng giả như cô cứ chờ bị đuổi ra khỏi cửa đi.”

    Nhưng Lâm Hiểu Mộng không biết rằng, trước cô ta đã có bốn trăm chín mươi chín người đến nhận thân, bố mẹ bận không xuể, từ lâu đã giao việc xử lý chuyện nhận thân cho tôi rồi.

    ……

  • Chị Dâu Tương Lai Có Hội Chứng Mê Gái Tờ Rinh

    Cuối năm, tôi cố tình từ chối đơn đặt makeup cho show diễn cao cấp ở nước ngoài, quay về để trang điểm cho vợ sắp cưới của anh trai mình.

    Thế mà cô ta lại cố tình hỏi tôi có còn trinh không.

    Tôi nhìn cái bụng bầu của cô ta, tưởng cô ta sợ tôi cười nhạo nên dứt khoát thừa nhận mình không còn.

    Không ngờ, cô ta lập tức hất tung hết đồ trang điểm của tôi xuống đất:

    “Không biết hôm nay là ngày đại hỉ của tôi à? Loại đàn bà dơ bẩn như cô mà cũng dám chạm vào người tôi?!”

    “Mau gọi một cô còn trinh tới trang điểm cho tôi, nếu để tôi bị xui xẻo thì chồng tôi sẽ không tha cho cô đâu!”

    “Với cả, mang hết đống mỹ phẩm của cô đi! Đồ đã qua tay loại đàn bà như cô, bẩn chết được!”

    Tôi nhìn chằm chằm vào cái bụng của cô ta một lúc lâu.

    Nghĩ mãi không ra, một người chưa cưới mà đã chửa, sao lại dám mắng người khác là không sạch sẽ?

    Tôi thu dọn đồ đạc dưới đất, sau đó gọi cho anh trai:

    “Vợ anh chê em bẩn, nên em không trang điểm nữa đâu.”

    “Với cả, cái xe Maserati em tặng anh, em cũng thu lại luôn. Dù sao vợ anh cũng nói đồ của em xui xẻo.”

  • Tiểu Thư Với Mẹ Chồng Ảo Tưởng

    Mới vừa vào công ty, tôi tự thưởng cho mình một chiếc túi ba vạn tệ. (~110 triệu vnd)

    Bà lao công trong công ty biết giá, xách xô nước với giẻ lau đi thẳng tới trước mặt tôi:

    “Ba mẹ cô nuôi cô lớn vất vả như vậy là để cô phung phí thế này à?”

    “Một cái túi của cô bằng cả năm lương của tôi đấy! Từ tháng này, lương của cô đưa tôi giữ!”

    “Với lại bảo nhà cô chuẩn bị sẵn một căn nhà cưới, có bầu rồi mới được đăng ký kết hôn, nhà chúng tôi ba đời độc đinh, nhất định phải đẻ con trai mới được vào cửa!”

    Tôi lập tức úp nguyên cái xô lên đầu bà ta, cái gì mà mèo chó cũng dám tới kiếm chuyện vậy trời!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *