Hai Đứa Trẻ, Một Số Phận

Hai Đứa Trẻ, Một Số Phận

Ngày tôi sinh con, chính mắt tôi nhìn thấy người bảo mẫu trong nhà tráo đổi đứa con trai bé bỏng của tôi với con trai ruột của bà ta.

Tôi giả vờ như không hay biết gì.

Mười tám năm trôi qua, con trai bà ta sống trong nhà tôi, ăn ngon mặc đẹp, được hưởng mọi điều tốt nhất, cuối cùng còn thi đậu vào một trường đại học danh tiếng và giành được học bổng khổng lồ.

Còn con trai ruột của tôi thì sao?

Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bà ta kèm cặp nó từng li từng tí, hở ra một chút là mắng chửi, đánh đập không thương tiếc.

Đến ngày tổ chức tiệc cảm ơn thầy cô, bà ta bất ngờ xuất hiện, đưa ra bản giám định huyết thống, gây náo loạn cả bữa tiệc:

“Thiếu gia mới là con ruột của tôi, giờ phải đổi lại rồi!”

Tôi cong môi, mỉm cười:

“Được thôi.”

“Phu nhân, đây là bánh kem cậu chủ nhỏ muốn ăn, với cả món tráng miệng mà bà thích, tôi đã để vào tủ lạnh rồi ạ.”

Trên mặt bảo mẫu Điền Mỹ Phương nở một nụ cười nịnh nọt, nhất là khi nhìn về phía con trai tôi – Trần Hạo Huyên, ánh mắt bà ta tràn đầy trìu mến.

Từ sau khi tôi sinh xong và đưa con trở về nhà, bà ta luôn tỏ ra cực kỳ xót xa cho “đứa con” của mình, dường như chỉ muốn dồn hết những điều tốt đẹp nhất cho nó.

Chỉ cần Hạo Huyên hơi có ý muốn gì, bà ta lập tức chiều theo.

Bất kể là đồ ăn hay đồ chơi.

Đến mức chồng tôi còn lo lắng Hạo Huyên sẽ bị nuông chiều đến hư, sợ nó hình thành tính cách bướng bỉnh, tùy tiện.

Nhưng tôi hiểu rõ – Điền Mỹ Phương chỉ đơn giản là muốn đứa con của mình có được cuộc sống sung sướng, hưởng mọi điều tốt đẹp.

Tôi không vạch trần bà ta, chỉ gật đầu, nhìn bà ta cẩn thận đặt bánh vào trong tủ lạnh.

Phía sau bà ta, là một cậu bé gầy gò, trên người mặc chiếc áo vá chằng vá đụp.

Khuôn mặt hốc hác, gầy hơn cả những đứa trẻ cùng tuổi.

Đó mới chính là con trai ruột của tôi.

Bà bảo mẫu đặt tên cho nó là: Triệu Kiếm Cẩu.

Vừa thấy thằng bé đi thẳng vào, Điền Mỹ Phương lập tức giáng cho nó một cái tát nảy lửa: “Mày sao lại vô lễ như vậy? Không dạy mày là phải chào hỏi người lớn à?”

Đúng lúc đó, Trần Hạo Huyên cũng từ trên lầu bước xuống, còn chưa kịp lên tiếng, Điền Mỹ Phương đã vội vã bước tới, thân mật chào hỏi: “Cậu chủ nhỏ, cậu có muốn ăn bánh không?”

“Cảm ơn dì Điền, dì lấy giúp cháu nhé.”

Hạo Huyên cười tươi như ánh mặt trời, rạng rỡ khiến người ta ấm lòng.

Điền Mỹ Phương nghe vậy thì càng vui mừng hơn, lập tức bưng bánh đặt lên bàn, còn tháo cả hộp ra sẵn.

Làm xong hết thảy, bà ta quay đầu lại nhìn đứa con đang đứng rụt rè bên cạnh, lại tung thêm một cú đá vào bắp chân nó: “Mày đứng đây giả vờ đáng thương cho ai xem hả? Còn không cút về phòng ngay cho tao! Nhìn thấy mày là tao bực mình!”

Thằng bé bị đá ngã nhào xuống đất, đầu còn va xuống nền một cái cốp. Nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.

Thế nhưng nó không khóc, chỉ nhanh chóng bò dậy, đưa tay áo lên lau khô nước mắt.

Đến cả Hạo Huyên cũng bị cảnh tượng đó làm cho ngẩn người.

Nhưng Triệu Kiếm Cẩu vẫn bước tới trước mặt Hạo Huyên, khom người cúi đầu: “Xin lỗi, cậu chủ, xin lỗi… mẹ.”

Rõ ràng, thằng bé đã quá quen với những chuyện như thế này, cũng biết rõ phải làm gì để Điền Mỹ Phương nguôi giận.

Còn tôi, tôi cũng đã quá quen với cảnh tượng như vậy.

Dù sao thì bảo mẫu cũng sống luôn trong nhà, ban đầu còn đánh con tôi lén lút sau cánh cửa đóng kín.

Nhưng từ cái lần đầu tiên đánh ngay trước mặt tôi, bà ta liền không còn kiêng dè gì nữa.

Luôn tìm cớ để ra tay, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt như “quên chào hỏi”.

Con tôi cũng dần hình thành phản xạ xin lỗi ngay tức thì.

Lúc chồng tôi – Trần Dư Cương về đến nhà, đúng lúc thấy thằng bé đang cúi đầu xin lỗi, trên trán còn một mảng bầm tím.

Anh ấy sầm mặt, giọng đầy giận dữ:

“Cô đang làm cái gì vậy? Đừng nói đây là con ruột cô, kể cả là vậy, trước mặt Hạo Huyên, cô cũng không nên ra tay như thế!”

Anh ta lo lắng ư?

Không hề.

Anh ta chỉ đang lo cho Hạo Huyên thôi.

Anh sợ Hạo Huyên sẽ bị ảnh hưởng xấu, học theo những thói quen không tốt.

“Vâng vâng, tiên sinh đừng giận. Là do thằng bé này vô lễ, tôi mới phải dạy dỗ nó một chút thôi.

Cậu chủ nhỏ hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn, nó làm sao có thể so được với cậu chủ dù chỉ một ngón tay.”

Điền Mỹ Phương nở nụ cười nịnh bợ, rồi liếc con trai mình một cái sắc lạnh khiến thằng bé sợ hãi lùi về sau hai bước, mặt mày trắng bệch.

Nó co rúm người lại, chẳng khác nào một con chim cút run rẩy, không dám thở mạnh.

Bà ta đảo mắt, lại nhanh chóng đổi sang vẻ tươi cười dịu dàng, bước đến trước mặt Hạo Huyên:

“Cậu chủ nhỏ, ngày mai cậu sẽ đến nhà trẻ rồi đúng không? Dì chuẩn bị cho cậu ít bánh quy với đồ ăn vặt mang theo nhé, có được không nào?”

Hạo Huyên gật đầu, nở nụ cười ngoan ngoãn:

“Cảm ơn dì Điền.”

Trong lòng nó chỉ nghĩ đây là sự quan tâm bình thường của người giúp việc trong nhà, chứ không cảm thấy có gì đặc biệt.

Nghe đến chuyện “nhà trẻ”, con trai tôi – Triệu Kiếm Cẩu – khẽ kéo góc áo của mẹ mình, giọng đầy dè dặt:

“Mẹ, con cũng muốn đi học mẫu giáo…”

Similar Posts

  • Quyết Định Của Người Mẹ

    Con gái tôi được chẩn đoán trong ruột mọc đầy những khối thịt thừa đáng sợ, nếu không làm ca phẫu thuật với chi phí khổng lồ ngay thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

    Nó ôm chồng tôi mà khóc khản cả giọng, gào lên trong tuyệt vọng:“Ba, mẹ, con muốn sống…”

    Con gái tôi đang liều mạng muốn sống tiếp, nhưng chồng tôi lại kéo tôi ra một bên, do dự bàn bạc:

    “Anh không thể lấy ra nhiều tiền như thế, ca phẫu thuật này chắc chắn bệnh viện đang lừa mình. Hay chúng ta đưa con về trước, rồi tính cách khác.”

    Anh ta nghĩ tôi sẽ ôm con gái, lấy cái chết ép anh ta.

    Nhưng sau khi nghĩ đến tin nhắn mình thấy, tôi chỉ bình tĩnh mỉm cười:

    “Đã không muốn cứu thì tôi sẽ liên hệ an tử, cho con bé có một kết thúc nhẹ nhàng.”

  • Cả Khu Chung Cư Dậy Sóng Vì Một Bà Giúp Việc

    Rõ ràng chỉ có năm người ăn cơm, vậy mà bà ta lại chạy ra chợ hải sản mua đến hai mươi cân tôm, tốn của tôi gần một nghìn tệ.

    Tôi tốt bụng nhắc nhở: “Dì ơi, ăn đủ là được rồi, không cần mua nhiều thế đâu.”

    Bà ta chẳng chút ngại ngùng, còn cười nói: “Không sao đâu, ăn thừa thì tôi gói mang về, không lãng phí.”

    Tôi gật đầu, nhìn bà ta bày ra một bàn đầy tôm.

    Sau khi ăn xong, lúc bà ta chuẩn bị dọn để gói mang đi, tôi chặn lại.

    “Dì ơi, tiền công cháu đã trả rồi, giờ dì có thể nghỉ.

    Còn chỗ tôm này là nhà cháu bỏ tiền mua, nếu dì muốn mang đi thì được thôi, trả lại theo giá thị trường gấp ba lần.”

  • Tuế Tuế Kỳ An

    Ngày đầu tiên cải trang thành nam nhân vào thư viện, ta đã đem lòng cảm mến vị công tử lạnh lùng ngồi bàn bên.

    Đặc biệt là nốt ruồi nhỏ trên môi chàng, khiến người ta không nhịn được mà muốn…

    Để gây chú ý, ta lỡ tay làm gãy bút của chàng, xé hỏng sách của chàng, còn hắt mực khắp người chàng.

    Ta liền tặng bút, tặng sách, tặng y phục, chặn chàng ở góc tường, cười nịnh mà xin lỗi.

    Người ấy nổi giận: “Ta, Tống Kỳ An, cho dù có chết cũng tuyệt đối không dùng sắc mà… đãi người!”

    Về sau, ta chẳng còn hứng thú với chàng nữa.

    Thế mà chàng lại đỏ mắt đuổi theo ta: “Quận chúa, gương mặt này… người không thích nữa rồi sao?”

  • Gặp Lại Ở Kiếp Sau

    Công ty của Lê Sơ phá sản, tôi tuyệt tình chia tay.

    Hai năm sau, anh ta lật ngược thế cờ, trở thành người giàu nhất, sắp kết hôn với bạn thân của tôi.

    Trong tiệc cưới, MC hỏi anh ta biết ơn ai nhất.

    Anh nắm tay Lâm Nhiễm, gương mặt lạnh tanh:

    “Người bạn gái vì tiền mà bỏ tôi.”

    “Không, là bạn gái cũ, cũng không biết cuối cùng cô ta dựa vào ai.”

    MC đề nghị tôi đến tận nơi chứng kiến lễ cưới của Lê Sơ.

    Thế là, cả mạng lùng sục thông tin về tôi.

    Tiền thưởng treo đầu lên tới mười triệu.

    Nhưng tôi mãi không xuất hiện.

    Cho đến khi có người phát đoạn video trước khi tôi chết.

  • Quỳ Trong Tuyết Cũng Đã Muộn

    Tôi vừa hoàn thành nhiệm vụ tuyệt mật trở về, thì phát hiện báo cáo kết hôn của mình đã không cánh mà bay.

    Tôi đến phòng chính trị để làm lại thủ tục, sĩ quan trực ban nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ:

    “Tham mưu trưởng Hứa, hệ thống hiển thị đồng chí đang nộp đơn xin ly hôn.”

    “Còn thủ trưởng Cận thì tuần trước vừa nộp báo cáo kết hôn mới,” anh ta ngập ngừng một chút, “đối tượng là đồng chí Lâm Thanh Nhiễm.”

    Tôi sững người.

    Lâm Thanh Nhiễm — cô y tá nhỏ được nhà họ Cận sắp xếp đến chăm sóc sinh hoạt cho Cận Đình Ngự trong thời gian tôi đi làm nhiệm vụ.

    “Đơn xin… đã được phê duyệt chưa?”

    Giọng tôi bình thản đến ngoài dự liệu.

    “Vẫn đang trong thời gian công bố, nhưng toàn bộ quy trình xét duyệt đã hoàn tất.”

    “Chiều nay chắc là sẽ có văn bản phê chuẩn chính thức.”

    Tối hôm đó, Cận Từ Hàn vội vã tìm đến, đưa cho tôi thỏa thuận ly hôn và một tờ chẩn đoán bệnh nan y, giọng khàn đặc:

    “Kiến Vi, thời gian của anh không còn nhiều, anh không thể kéo em xuống theo…”

  • Cô Dâu Bỏ Trốn, Người Vợ Thế Thân

    VĂN ÁN

    Chị tôi từng qua đêm với một thượng úy hải quân và mang thai ngoài ý muốn, nhưng lại bỏ trốn ngay trước lễ cưới.

    Bố mẹ sợ đắc tội với vị thượng úy có chiến công hiển hách, đành phải đưa tôi – đứa vừa mới tốt nghiệp – lên xe hoa thay chị.

    Mười năm qua, tôi trở thành người vợ lý tưởng trong mắt tất cả mọi người.

    Tôi nuôi dạy con trai Tiểu Vũ hoạt bát, vui vẻ.

    Tôi cũng quản lý chu toàn mọi việc nhà bên chồng.

    Tôi chưa từng nghĩ rằng, đúng vào ngày sinh nhật của Tiểu Vũ, chị gái lại bất ngờ quay trở về.

    Chị ta khoác áo hàng hiệu, hờ hững tựa người lên ghế sô-pha, giọng nói vô tư lự:

    Đọc fuII tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    “Ở nước ngoài chán quá rồi, vẫn là nhà mình thoải mái hơn.”

    “Tiểu Vũ đâu? Biết mẹ ruột của nó về chưa? Sao không ra gặp tôi?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *