Hạnh Phúc Duy Nhất

Hạnh Phúc Duy Nhất

1.

Ta vừa dứt lời.

Phía sau, Hà Uyển nước mắt lưng tròng chạy tới:

“Triệu ca ca, là Uyển nhi không đúng.

“Tất cả đều do cái khăn này mà ra—”

Vừa nói, nàng vừa ném khăn xuống đất, giậ/m chân khóc nức nở.

Tấm lụa đỏ ấy, là loại tốt nhất.

Bình thường, ta chỉ dám lấy ra ngắm một chút sau khi rửa sạch tay, rồi lại cẩn thận cất vào rương.

Giờ thì bị Hà Uyển giẫ/m vào bùn đất.

Mặt vải đỏ thắm, tức khắc bị nhuộm đầy vết d//ơ.

Tựa như tấm chân tình ta dành cho Triệu Chi Hành.

Bị phủ đầy thất vọng.

Hà Uyển vừa khóc, Triệu Chi Hành liền quay đầu trách ta:

“Lục Vô Song, còn không mau xin lỗi Uyển nhi.”

Tự tiện lấy đồ của ta, lại bắt ta xin lỗi?

Nghe vậy, Hà Uyển liền đứng sau Triệu Chi Hành, lộ ra nụ cười đắc ý với ta.

Nhưng miệng lại dịu dàng khuyên nhủ:

“Thôi đi Triệu ca ca, Uyển nhi không sao đâu.

“Uyển nhi vốn phúc mỏng, không xứng dùng thứ tốt như vậy.”

Triệu Chi Hành vốn đã thương xót nàng ta góa b/ụa khi còn trẻ.

Giờ thấy nàng giọng nói đáng thương như thế, hắn càng dịu giọng dỗ dành:

“Lục Vô Song keo kiệt quá, một tấm vải mà thôi, có đáng là gì.

“Ngày mai ta đưa nàng tới tiệm, muốn kiểu gì cũng có.”

Còn với ta, Triệu Chi Hành chưa từng dịu dàng như vậy.

Ta cúi mắt, nhìn lòng bàn tay vừa t/rầ.y xư/ớc vì bị đ//ẩ y ngã.

Hà Uyển được Triệu Chi Hành che chở.

Ta dù có muốn lên tiếng tranh luận, cũng chẳng được gì.

Quay người, ta tập tễnh trở vào phòng thu dọn đồ đạc.

Đã hủy hôn.

Thì chẳng có lý gì để ta ở lại nhà họ Triệu.

2.

Có lẽ vì ta đi khập khiễng trông thật đáng thương, Triệu Chi Hành theo sau lưng, hỏi ta có sao không.

Hỏi xong, lại bắt đầu trách móc:

“Uyển Uyển là khách, nàng suốt ngày ghen tuô/ng, n/hỏ mọn quá.

“Sau này ta làm quan, nàng thành quan phu nhân, cũng nên rộng lượng hơn chút.”

Hắn lải nhải không dứt, thấy ta không đáp, chỉ lặng lẽ thu dọn y phục, liền hơi hoảng:

“Nàng đang làm gì vậy?”

Ta không trả lời, chỉ lôi từ dưới giường ra một chiếc hộp đựng tiền.

Mở ra, trong đó tổng cộng có 12 lượng bạc.

Phần lớn là ta đổi từ đồng vụn, bạc vụn thành bạc nguyên.

Một nửa lớn là ta bán đậu hũ mà có.

Cũng có phần là Triệu Chi Hành chép sách thuê kiếm được.

Ta lấy sổ ghi chép ra, chia bạc làm 2 phần: hắn năm lượng, ta bảy lượng.

“Miếng vải ấy, ta mua mất 3 lượng.”

Nói xong, ta từ phần của hắn rút ra 3 lượng, bỏ vào túi mình.

“Ngươi muốn chia của với ta?”

Triệu Chi Hành cuối cùng cũng hiểu.

Ta gật đầu:

“Đã hủy hôn, đương nhiên phải phân rõ ràng.”

Hắn mặt đỏ bừng:

“Chỉ vì một tấm vải rá/ch rưới?”

Người này, đúng là không hiểu lòng người.

Ta đã nói rồi, đúng, là vì nó.

Vì tấm vải ấy, món bảo bối ta trân quý 2 năm trời, định dùng để thêu khăn trùm đầu gả cho hắn.

Nay lại trở thành món đồ để Hà Uyển gi/ẫm đạp tùy ý.

Vải, ta không cần nữa.

Người, ta càng không cần.

Không muốn dài dòng, ta vác tay nải lên lưng.

Triệu Chi Hành chắn trước cửa.

Ta bảo hắn tránh ra.

Hắn nói:

“Nàng nghĩ kỹ chưa? Ra khỏi cửa nhà ta, đừng mong quay lại.”

Ta gật đầu:

“Biết rồi.”

Hắn vẫn không tránh, có vẻ nổi giận:

“Nàng không thân không thế, một mình ra ngoài chẳng phải tìm ch .t?”

“Ngươi tránh ra.”

Hà Uyển nghe động, nãy giờ vẫn rình ngoài cửa.

Lúc này thấy Triệu Chi Hành có ý giữ ta lại, liền chạy ra, nước mắt ròng ròng:

“Lục cô nương, người nên đi là ta.

“Ta lập tức đi ngay!”

Nói rồi quay đầu chạy đi, chưa được mấy bước đã ng/ã lăn ra đất.

Triệu Chi Hành vội vàng đuổi theo, Hà Uyển lúc này mới bò dậy, chạy ra khỏi cửa.

Triệu Chi Hành chẳng còn tâm trí nào để ý tới ta, lập tức đuổi theo nàng ta.

Ta quay về bài vị mẹ nuôi của Triệu Chi Hành, dập đầu 3 cái.

“Nghĩa mẫu, đa tạ người năm xưa đã thu nhận.

“Triệu Chi Hành lòng dạ không có con, Vô Song hôm nay cáo biệt người vậy.”

3

Ta rời nhà khi ánh sáng buổi sớm vừa vặn.

Ôm tay nải, hỏi thăm thuyền phu đường đi đến Phúc Châu.

“Chặng ấy xa lắm, cô nương đến Phúc Châu làm gì?”

Ta trầm ngâm một lát, trong đầu thoáng hiện lên ký ức đã mơ hồ từ lâu.

“Về nhà.”

Tiếng nước văng vẳng.

Ta nằm trong khoang thuyền, theo nhịp sóng đong đưa mà chìm vào giấc mộng.

Trong mộng, lửa cháy ngút trời.

Cha mẹ ta chết thảm ngay trước mắt ta.

Thi thể họ chắn trước cửa, lúc bên ngoài binh phỉ phá cửa xông vào.

Mẹ ta gắng chút hơi tàn cuối cùng, bảo ta mau chạy.

Ta cứ thế mà chạy mãi.

Tránh được binh lính truy đuổi, lại không thoát khỏi tay bọn buôn người.

Chúng bắt được ta, trong mắt ánh lên vẻ hả hê.

“Con bé này đúng là mầm đẹp, nuôi vài năm, nhất định sẽ bán được giá cao.”

Bọn buôn người đổi tay liên tục.

Ta không rõ đã qua mấy lượt, cũng không biết mình đang bị đưa đến nơi nào.

Cuối cùng, trên xe ngựa, ta nhân lúc hỗn loạn mà trốn thoát.

Đói lả, ngất xỉu trước cửa nhà họ Triệu.

Mẹ của Triệu Chi Hành thấy ta lanh lợi, liền thu nhận ta.

Từ đó, ta trở thành đồng dưỡng tức của Triệu Chi Hành.

Triệu gia chẳng mấy khá giả, phụ thân Triệu Chi Hành mất sớm.

Khi ta đến chỉ mới bảy tuổi, đã bắt đầu theo mẫu thân Triệu học xay đậu, làm đậu phụ.

Đến năm mười một tuổi.

Triệu mẫu vì chứng ho khan không trị được mà bệnh mất.

Ta cùng Triệu Chi Hành mười hai tuổi nương tựa lẫn nhau.

Hắn là người bệnh hoạn yếu đuối, chẳng làm nổi việc nặng, chỉ biết đọc sách viết chữ.

Mà số tiền trong nhà, phần lớn đều dùng để chữa bệnh cho mẫu thân hắn.

Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do ta gánh vác.

Từ trồng rau, nuôi gà vịt, đến làm đậu phụ mưu sinh, tất cả đều là ta.

Chi tiêu trong nhà cũng do ta cáng đáng.

Mua bút mực, giấy bút cho Triệu Chi Hành, đóng tiền học phí cho hắn.

Thi thoảng hắn cũng giúp một tay.

Vẽ tranh, viết chữ bán kiếm ít tiền.

Nhưng hắn lại nói như thế là làm nhục nho nhã.

Hà Uyển, là nữ nhi duy nhất của tiên sinh dạy tư thục cho Triệu Chi Hành.

Trong miệng hắn, Hà Uyển là ánh trăng trên cao.

Dung mạo xinh đẹp, dịu dàng đoan trang, thông minh đa tài, thoát tục hơn người.

“Vô Song, rảnh thì nên đọc thêm sách.”

Khen Hà Uyển xong, Triệu Chi Hành liền thở dài mà nhắc ta như vậy.

Ta siết chặt đôi tay nứt nẻ vì tê cóng, thấy hổ thẹn vì bị Triệu Chi Hành chán ghét.

Với ta, Triệu gia là ân nhân cứu mạng.

Còn Triệu Chi Hành, lại là vị hôn phu của ta.

Hắn tuấn tú, tài hoa, biết nhiều điều ta không hiểu.

Ta kính trọng hắn, ngưỡng mộ hắn, mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên.

Nhưng ta, lấy đâu ra thời gian để học chữ đọc sách.

Gà vịt còn đang chờ ta cho ăn, con lừa kéo cối đá lại lười biếng.

Ta phải canh nó xay đậu.

Sữa đậu sau khi xay phải kịp thời nấu.

Củi trong bếp cũng phải chẻ.

Đậu phụ đặt bởi các nhà trong thành cũng cần đem đi giao.

……

Thuyền lắc nhẹ một cái.

Ta giật mình tỉnh giấc từ trong mộng.

Ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn lơ lửng giữa không trung.

Ta thì thầm:

“Triệu gia ma ma, ta đã chăm sóc Triệu Chi Hành sáu năm.

Giờ, không còn nợ gì Triệu gia nữa rồi.”

________________________________________

4

Trời đã rất khuya, nhưng Lục Vô Song vẫn chưa quay lại.

Triệu Chi Hành lần thứ ba mươi hai thò đầu ra ngó cổng lớn.

Trong lòng bắt đầu lo lắng.

Lục Vô Song gan nhỏ.

Từng bị bắt cóc, từ đó về sau chưa từng ra ngoài vào buổi tối.

Lúc mới đến Triệu gia, cái gì nàng cũng không nhớ.

Gặp người lạ liền khóc.

Đi đâu cũng phải túm lấy tay áo Triệu Chi Hành mới yên tâm.

Giờ chắc là đang co ro trong một góc hẻm nào đó rồi.

Triệu Chi Hành nghĩ vậy, không khỏi muốn ra ngoài tìm người.

Nhưng Hà Uyển lại dịu dàng gọi hắn một tiếng.

“Triệu ca ca, chúng ta cùng đi tìm Lục cô nương đi.

Hôm nay hai người vì ta mà cãi vã, trong lòng muội thật không yên.”

Trong lòng Triệu Chi Hành lại dâng lên nỗi bất mãn với Lục Vô Song.

Chỉ vì một mảnh vải rách.

Hôm nay Lục Vô Song lại dám đánh hắn.

Còn nói muốn hủy hôn.

Thôi vậy, để nàng nếm mùi lưu lạc ngoài phố cũng tốt.

Đỡ phải suốt ngày ghen tuông, gây chuyện vặt vãnh.

Hắn nhìn Hà Uyển, không khỏi phân tâm mà nghĩ.

Giá như Lục Vô Song cũng biết điều như Hà Uyển thì hay biết mấy.

Đợi nàng trở về, hắn nhất định phải dạy dỗ lại cho tử tế.

5

Từ đường thủy chuyển sang đường bộ.

Lại tiếp tục ngồi thuyền.

Quanh quẩn nửa tháng trời, ta mới đến được địa phận Phúc Châu.

Ta đứng trên bến tàu, nhìn nơi vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mắt, trong lòng bỗng ngẩn ngơ.

“Tiểu ca, từ đây đến ngõ Liễu Chi đi thế nào?”

Có người tốt bụng chỉ đường cho ta.

Ta cảm tạ rồi rời đi.

Ký ức về ngõ Liễu Chi, vẫn dừng lại ở mười một năm trước.

Rất nhiều chi tiết nhỏ đã trở nên mơ hồ.

Năm ấy giặc Oa xâm lược, đốt phá cướp bóc khắp nơi.

Ngõ Liễu Chi sau khi được xây lại, đã chẳng còn là dáng vẻ xưa kia.

Cây liễu to đứng trước cửa nhà ta thuở nào, cũng đã chẳng thấy đâu nữa.

Dưới chân, dòng nước chậm rãi chảy qua mương.

Ta còn đang ngây người, thì một bà lão đi ngang qua bên cạnh.

Lại quay đầu trở lại.

Nhìn gương mặt ta, kinh ngạc nói: “Ngươi là, tiểu nha đầu nhà họ Lục?”

Ta chần chừ gật đầu.

Bà lão nắm lấy tay ta, nhìn trái nhìn phải.

“Quả là giống mẹ ngươi, lớn lên xinh đẹp y như nàng. Bao năm qua, con bé này đi đâu mất vậy?”

Trò chuyện một hồi.

Mới biết bà lão là hàng xóm cũ, gọi là Phương bà bà.

Lúc ta bị bắt cóc thì mất trí nhớ, vài năm gần đây mới dần nhớ ra chút chuyện.

Cho nên vẫn chưa quay về.

Nhưng mà, cho dù có về thì thế nào?

Phụ mẫu đã khuất, ta cũng đâu còn nơi gọi là nhà.

Phương bà bà nghe chuyện ta bị bắt cóc, lau nước mắt bảo:

“Hài tử, nếu không có nơi nào để đi, chi bằng đến nhà bà ở tạm.”

Nhiều năm sống cảnh nương nhờ người khác, ta không muốn lặp lại nữa.

Liền cảm tạ bà bà có lòng tốt.

“Ta làm đậu phụ rất khéo, nghĩ cũng có thể tự nuôi sống bản thân.”

Phương bà bà vẫn chưa yên tâm, nói:

“Suýt chút nữa thì quên, ngươi còn một mối hôn sự.”

Thấy sắc mặt ta đầy ngạc nhiên, bà bà bật cười:

“Là tiểu tử nhà họ Cố – Cố Phàm Nhất đấy, nó tìm ngươi bao năm nay rồi.

“Bà già này dẫn ngươi đi gặp nó.”

Ta biết bà bà có ý tốt.

Chỉ là, thế sự đã xoay vần.

Cha mẹ ta đều không còn, mà ta cũng biệt vô âm tín bao năm như thế.

Hôn sự ấy, sớm nên coi là đã hóa thành tro bụi.

Ta đến Phúc Châu, không phải để gả cho ai.

Là để tự lập, sống những ngày an ổn.

Vì thế từ chối ý tốt ấy.

Tìm một nhà trọ rẻ tiền nghỉ tạm.

Sau đó liền hối hả sắp xếp chuyện thuê nhà, mua cối đá, lừa kéo,…

Hàng xóm láng giềng xưa kia, nghe tin ta là cô nhi nhà họ Lục còn sống trở về.

Cũng cùng nhau giúp đỡ một tay.

Chẳng tới năm ngày, ta đã thuê được một căn nhà khá rộng, tuy nằm ở nơi hơi vắng vẻ.

Những vật dụng cần thiết để làm đậu phụ cũng sắm đủ cả.

Ngay hôm ấy, ta làm một bàn toàn món từ đậu phụ, mời bà con lối xóm.

Đậu phụ ta làm vừa mịn vừa mềm, món ăn từ đậu phụ cũng vừa miệng.

Láng giềng ai nấy đều khen tay nghề ta khéo, bảo từ nay nhất định sẽ ủng hộ việc làm ăn.

Chờ mọi người đã về hết, ta dọn bàn ghế.

Khi kiểm lại lễ vật của hàng xóm gửi tặng, ta thấy một xấp vải có màu sắc tươi tắn.

Trên đó kẹp một mảnh giấy.

【Có chuyện quan trọng, không thể đích thân tới giúp. Tặng vật này thay cho lễ gặp mặt. Chờ sau gặp lại, ta nhất định đến tạ lỗi. — Cố Phàm Nhất.】

Ta sững người.

Nghe Phương bà bà kể, phụ mẫu Cố Phàm Nhất cũng mất trong trận biến loạn năm xưa.

Từ nhỏ hắn sống nương tựa với ông nội.

Sau khi ông mất, hắn vào nha môn làm bổ đầu.

Ta cẩn thận cất tấm vải ấy đi.

Chờ gặp hắn, sẽ trả lại.

Tiện thể cũng bàn lại một lần, về mối hôn ước sớm đã hữu danh vô thực kia.

Similar Posts

  • Tôi Nghỉ Việc Sau Khi Bị Cướp 2,997,000 Tệ

    Về chuyện thưởng cuối năm, ông chủ đã nói tới ba lần trong cuộc họp toàn thể: “Ba trăm nghìn, chắc như đinh đóng cột.”

    Tôi tin rồi, còn đặt mua trước quà cho bố mẹ.

    Kết quả đến ngày lĩnh lương, tin nhắn lại báo: 3000 tệ.

    Tôi ngẩn ra suốt mười phút.

    Tôi chạy đi hỏi phòng tài vụ, đối phương chỉ nói một câu đã chặn cứng tôi: “Chỉ có bấy nhiêu thôi, không phục thì đi kiện đi.”

    Được, tôi không kiện, tôi đi.

    Tôi nộp đơn xin nghỉ sang phòng nhân sự, nửa tiếng sau chủ tịch đã gọi điện cho tôi.

    “Cô làm cái gì vậy? Tôi vừa phê duyệt cho cô ba triệu tiền khích lệ năm, cô đã muốn nghỉ việc rồi?”

    Tôi bình tĩnh đáp: “Chủ tịch, phiền ông hỏi phòng tài vụ trước đã, rốt cuộc tôi thực nhận được bao nhiêu.”

    Đầu dây bên kia im lặng.

  • Ba Mươi Sáu Kế Theo Đuổi Thái Tử

    Ta cực kỳ say mê Thái tử đương triều, việc này thiên hạ ai ai cũng rõ. Thái tử bảo đi về phía Đông, ta quyết không dám ngó sang Tây. 

    Thế nhưng, Thái tử lòng tựa sắt đá, thản nhiên buông lời: “Giang Sắt Sắt, ta không thích những cô nương ngốc nghếch.”

    Ta giả vờ như chưa từng nghe thấy, ngay cả phụ thân cũng bất lực lắc đầu: “Nữ nhi của ta, đúng là bị kẻ si tình ám đến tận xương tủy rồi, bệnh đã vào giai đoạn cuối, không thuốc cứu nổi.”

    Nhưng cuối cùng, chính vị Thái tử lạnh lùng ấy lại tự tay vén khăn hỷ trên đầu ta, thấp giọng hỏi: “Có nguyện cùng ta sinh con không?”

  • Mỗi Giây Phút Bên Em Là Hạnh Phúc Trong Anh

    Tôi là một sát thủ.

    Nhiệm vụ lần này của tôi là tiêu diệt thiên tài hacker có biệt danh Keyboard.[bàn phím]

    Nhiệm vụ kéo dài mãi chưa có kết quả, tôi chán nản mượn rượu giải sầu, ai ngờ lại lên giường với một tên mọt sách mặt lạnh.

    Tôi định vỗ mông phủi tay bỏ đi, ai ngờ Trần Tự lại bám dính lấy tôi như keo dán sắt.

    Cho đến khi tôi lần theo địa chỉ IP, tìm được nơi Keyboard ẩn náu.

    Người mà tôi ngày ngày kề cận, lúc này đang ngồi trước máy tính, dưới cặp kính gọng đen là gương mặt bình tĩnh đến lạnh nhạt:

    “Thì ra người cô muốn giết… là tôi.”

  • Anh trai là rắn cũng không sao

    Nam chính được bố mẹ nuôi dẫn đến trại trẻ mồ côi để nhận con.

    Giữa một bên là nữ chính lắm lời như cái loa phát thanh di động, và một bên là tôi – đứa trẻ yên tĩnh ngoan ngoãn, họ chọn tôi.

    Trước mắt bỗng hiện ra mấy dòng “bình luận nổi”:

    【 Lúc này bố mẹ nuôi vẫn thích kiểu cô bé yếu đuối ngoan ngoãn, chẳng biết rằng nữ chính mới là “món khoái khẩu” thật sự cứu rỗi nam chính. 】

    【 Nam chính vốn là rắn, từng bị con người làm tổn thương, từ đó trở nên u ám, tự khép mình, thậm chí chẳng muốn nói chuyện. 】

    【 Nữ phụ thì vô dụng hết mức, ban đầu còn muốn lấy lòng nam chính, kết quả vừa thấy bản thể đã sợ khóc thét. 】

    【 Đợi khi nữ phụ bị bố mẹ nuôi “trả hàng”, sẽ đến lượt nữ chính đáng yêu hoạt bát của chúng ta xuất hiện. 】

    … Rắn?

    Thứ tôi sợ nhất chính là rắn.

    Dưới sự thúc giục của bố mẹ nuôi, nam chính không biểu cảm mà ôm lấy tôi.

    Tôi run lẩy bẩy, hoảng hốt buột miệng:

    “Không… không…”

    Đôi mắt nam chính bỗng sáng lên.

    Cậu ta làm bộ như rất đau lòng:

    “Em cũng ghét anh sao? Ừ, cũng phải… chỉ cần thấy bộ dạng thật của anh, sẽ chẳng ai thích anh nữa…”

    Tôi nhắm chặt mắt, run rẩy vòng tay ôm lại cậu:

    “Không… không đâu… Em… em rất… rất thích anh.”

    Bình luận nổi lập tức bùng nổ:

    【 Sao nam chính hết tự kỷ rồi? 】

    【 Nữ phụ đáng yêu quá, bị dọa đến mức mở miệng nói luôn. 】

    【 Nam chính giờ nói nhiều hơn cả nửa đời trước cộng lại, chỉ để dỗ nữ phụ chịu nói thêm vài câu. 】

  • Sáu Năm Làm Vợ Giả

    Tôi vừa dùng miệng hút đống đờm đặc màu vàng xanh trong phổi mẹ chồng ra thì bà thím hàng xóm gọi tôi ra ngoài, hạ thấp giọng hỏi:

    “Rốt cuộc chồng cô Chu Minh Viễn đang làm đại sự gì ở Tây Nam vậy? Sáu năm rồi, một chuyến cũng không về?”

    “Cô chưa từng nghĩ, anh ta ở bên ngoài đã có người khác rồi sao?”

    Tôi vừa vò tã lót đang ngâm trong chậu, vừa cười đáp: “Cơ mật quốc gia, không tiện nói.”

    Bà ta nén nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Tôi cũng không muốn đoán mò, nhưng tháng trước tôi đi làm hộ khẩu cho cháu trai, tiện thể nhìn thấy ở mục vợ/chồng trên hồ sơ của nhà cô, chỗ ghi vợ của Chu Minh Viễn không phải là cô!”

    Tay tôi đang vò tã khựng lại.

    Ngay trong ngày đó, tôi cầm giấy đăng ký kết hôn chạy thẳng tới cục dân chính của huyện.

    Nhân viên nhìn lướt qua rồi khẳng định ngay: “Đồng chí, giấy chứng nhận của cô là giả. Số này không đúng, con dấu cũng không đúng, cô bị lừa rồi phải không?”

    Sau đó tra hồ sơ, tôi mới biết.

    Trong mục vợ/chồng của anh ta, người được ghi tên là người chị dâu góa chồng của anh ta, còn chưa tái giá đã mất chồng, dưới tên còn có một đứa con năm tuổi.

    Tôi đứng trước quầy, hồi lâu không động đậy, rồi bật cười.

    Một tờ giấy giả không chỉ có thể giúp di sản của anh trai nhập hộ khẩu, mà còn có thể cho người mẹ già liệt giường một bà vú em miễn phí.

    Quả là tính toán giỏi.

    Tôi lau sạch nước mắt, cầm tờ giấy đăng ký kết hôn giả đó, trực tiếp tới viện nghiên cứu thuộc Bộ Hàng Không Vũ Trụ.

  • Giữa Đường Đua Và Nghĩa Vụ

    Nghĩa trang liệt sĩ huyện Giang.

    Chung Thư Lâm đứng lặng,Đôi mắt đỏ hoe, nhìn về phía chú Trương Hùng – đồng nghiệp cũ của ba cô, là một cảnh sát lâu năm.

    “Chú Trương, cháu suy nghĩ kỹ rồi, cháu muốn về công tác tại đồn cảnh sát huyện Giang, tiếp nhận số hiệu cảnh sát của ba.”

    Nghe quyết định của cô, Trương Hùng gật đầu đầy hài lòng.

    “Thư Lâm, ba cháu là anh hùng, hổ phụ sinh hổ nữ, chú sẽ lập tức về báo cáo cấp trên xin khôi phục lại số hiệu cảnh sát 005168.”

    Nói rồi ông hơi ngập ngừng một chút:

    “Nhưng mà… cháu về huyện Giang, còn bạn trai ở Thượng Hải thì sao?”

    Chung Thư Lâm nghe ông nhắc đến Thịnh Tầm Triệt, ánh mắt đã trở nên kiên định.

    “Cháu định chia tay anh ấy. Sau đó sẽ ở lại huyện Giang mãi mãi, cố gắng trở thành một cảnh sát nhân dân như ba.”

    Trương Hùng vỗ nhẹ lên vai cô:

    “Hai đứa quen nhau ba năm, vậy mà lúc ba cháu mất, cậu ta cũng không về đưa tiễn. Đàn ông như thế, không cần cũng được. Ở đội cảnh sát huyện Giang, vẫn còn rất nhiều chàng trai tốt chờ cháu chọn.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *