Nhất Mộng Tầm Quân

Nhất Mộng Tầm Quân

1

Bùi Yến vì bảo vệ Tam hoàng tỷ mà bị thương trên mặt.

Nghe tin này, ta vội vã chạy đến lều trại, nhưng khi vừa bước vào, đập vào mắt ta lại là cảnh Thẩm Vân Khanh, kẻ xưa nay vốn lạnh lùng vô tình, đang lấy khăn tay ra, cẩn thận muốn lau vết má u trên mặt hắn.

Nàng thở dài bất đắc dĩ, nhưng trong giọng nói lại pha chút đau lòng:

“Hành Sơ, ngươi hà tất phải như vậy? Con súc sinh đó ta chỉ cần một kiếm là giếc được, nào cần ngươi che chắn trước mặt ta chịu tội thay?”

Hành Sơ là tên tự của Bùi Yến.

Hắn vốn không thích ta gọi hắn như thế. Đó giờ hắn vẫn luôn lặng lẽ giữ khoảng cách với ta, rồi nói: “Xin Cửu điện hạ tự trọng.”

Ấy vậy mà giờ đây, hắn lại để mặc Thẩm Vân Khanh gọi mình như vậy, cũng ngầm cho phép nàng đến gần.

Hắn cụp mắt: “Điện hạ thân phận cao quý, không thể chịu một chút tổn thương.”

【Bệ hạ là bậc chí tôn, không thể chịu dù chỉ nửa phần tổn h ạ i.】

Một câu nói giống hệt trong giấc mộng đột nhiên vang lên bên tai ta, khiến trước mắt ta chợt ngập tràn sắc má u.

Ta bỗng dưng siết chặt khung rèm, theo bản năng lùi lại một bước.

Không may lại va phải thị nữ đang bưng đồ bước vào.

Tiếng bình sứ rơi vỡ vang lên, thu hút sự chú ý của hai người trong phòng.

Thẩm Vân Khanh lập tức khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, lặng lẽ thu khăn tay lại, nhíu mày nói:

“Ngươi đến đây làm gì?”

Biết mà còn hỏi. Ai mà không biết, suýt chút nữa Bùi Yến đã trở thành người của ta?

Ta lấy lại tinh thần, liếc nàng một cái đầy ẩn ý rồi cười giả lả:

“Nghe nói Tam hoàng tỷ suýt bị súc sinh làm bị thương, ta lo quá nên vội vàng chạy qua xem thử. May mà hoàng tỷ không sao, nếu không ta nhất định sẽ tự tay hầm con súc sinh đó, báo thù cho tỷ!”

Ta khoa trương đặt tay lên ngực, ra vẻ đau lòng.

Thẩm Vân Khanh khẽ cười lạnh.

Nàng tiến lên một bước, chắn trước mặt Bùi Yến, hạ lệnh đuổi khách: “Ta biết ngươi có ý đồ gì. Nhưng Hành Sơ vì bảo vệ ta mà bị thương, xét về tình về lý, ta đều phải có trách nhiệm với hắn. Hắn cũng chẳng chịu nổi ngươi lăn lộn đâu.”

Nửa câu sau, giọng điệu của Thẩm Vân Khanh mang theo vài phần cảnh cáo mơ hồ.

Ta vừa định lên tiếng thì bỗng thấy Bùi Yến, người đang bị nàng ta che chắn, chậm rãi đứng dậy.

Gương mặt tái nhợt vì vết thương của hắn càng làm tăng thêm vài phần yếu ớt đáng thương. Chỉ là—vết sẹo trên má trái đã được xử lý ổn thỏa kia, lại khiến ta lập tức dập tắt thứ xúc động mơ hồ vừa dâng lên trong lòng.

Vết sẹo này…

“Cửu điện hạ định đưa thần về phủ sao?”

Giọng nói của Bùi Yến lại trở về vẻ lạnh nhạt mà hắn chỉ dành riêng cho ta.

Người ta vẫn nói, công tử phủ thừa tướng ôn hòa như ngọc, phong thái đoan chính. Nhưng ta lại quen thuộc hơn với bộ dáng nhẫn nhịn, bất đắc dĩ của hắn mỗi khi đối diện với ta.

Giờ phút này cũng không ngoại lệ.

Hắn vừa nói, vừa chậm rãi nâng bước tiến về phía ta.

Thẩm Vân Khanh lập tức nhíu mày: “Hành Sơ, ngươi——”

“Khoan đã!”

Ta giơ tay, chặn bước chân đang tiến đến gần của Bùi Yến.

Hít sâu một hơi, ta quay sang Thẩm Vân Khanh, nở nụ cười rạng rỡ:

“Vậy thì ta sẽ không làm phiền hoàng tỷ đích thân chăm sóc Bùi công tử nữa.”

Lời vừa dứt, ta lập tức xoay người bỏ đi.

Vừa đi vừa rủa thầm.

Mẹ kiếp cái giấc mộng quái quỷ, vậy mà lại ứng nghiệm thật!

Ta đi quá nhanh, hoàn toàn không nhận ra phía sau lưng, thân thể Bùi Yến bỗng chốc cứng đờ.

Trên khuôn mặt hắn, sắc lạnh càng đậm đến mức đủ để đông chếc người.

2.

Ta đem lòng yêu thích Bùi Yến.

Nói chính xác hơn, ta yêu thích gương mặt vô cùng tuấn mỹ kia của hắn.

Thế nhưng, Bùi Yến lại không thích ta.

Hắn thường xuyên bảo ta phải tự trọng, ngay cả đối với nha hoàn trong phủ công chúa cũng còn ôn hòa hơn so với ta.

Nhưng ta xưa nay vốn chẳng để tâm đến những điều ấy.

Dưa hái xanh, hái mãi cũng thành ngọt.

Vì vậy, vào ngày thứ tư sau khi ta cưỡng ép Bùi Yến về phủ, ta quyết định phải mạnh tay một chút, thỏa mãn cơn thèm khát của bản thân.

Những thứ nên chuẩn bị, không nên chuẩn bị, trong sách thoại bản có hay không có, ta đều chuẩn bị sẵn cả rồi.

Thế nhưng, ngay đêm trước khi động thủ, ta đã mơ một giấc mộng.

Trong mộng, sau khi bị ta cưỡng ép giữ lại làm diện thủ, Bùi Yến căm ghét ta, hận ta đến thấu xương.

Chỉ vì trong lòng hắn luôn một mực ái mộ Tam hoàng tỷ của ta, thế mà lại bị ta chia rẽ một cách tàn nhẫn.

Về sau, để giúp Thẩm Vân Khanh thuận lợi đăng cơ, hắn đã tự tay huyết tẩy phủ công chúa của ta.

Cơn đau nhức khi lưỡi kiếm xuyên thẳng vào thân thể chân thật đến mức khiến ta lập tức giật mình tỉnh giấc.

Sau khi tỉnh lại, ta chẳng nhớ rõ điều gì, chỉ mơ hồ nhớ rằng gương mặt của Bùi Yến trong mộng đã bị hủy hoại.

Vết thương nằm trên má trái.

Dù ta vốn không tin vào những chuyện như vậy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời kiềm chế bản thân, chưa vội động đến hắn.

Kết quả, không lâu sau, lại xảy ra chuyện Bùi Yến vì bảo vệ Thẩm Vân Khanh mà bị thương trên mặt.

Vết sẹo ấy—lại hoàn toàn trùng khớp với giấc mộng kia!

Nghĩ đến đây, ta không nhịn được mà đập mạnh lên đùi một cái, để rồi ngay sau đó đau đến nhe răng trợn mắt.

Không phải vì chuyện gì khác.

Mà vì ta bỗng nhớ đến những bức thư họa quý giá ta đã hao tâm khổ tứ dâng tặng chỉ để lấy lòng Bùi Yến trước đó.

Chúng đáng giá vô cùng!

3.

Buổi tối, Bùi Yến đến lều trại của ta.

Toàn kinh thành ai ai cũng biết tâm tư của ta dành cho hắn.

Ấy vậy mà trong chuyến săn lần này, phụ hoàng lại cố tình sắp xếp cho Bùi Yến theo cùng Thẩm Vân Khanh, thậm chí còn để lều trại của hai người bọn họ sát cạnh nhau.

Ban đầu, ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng giờ lại cảm thấy may mắn.

Vết thương dữ tợn ban sáng nay đã đỡ hơn nhiều, nghe nói là do Thẩm Vân Khanh đích thân tìm loại thuốc mỡ tốt nhất cho hắn.

Ta liếc nhìn vết sẹo bên má Bùi Yến rồi vội dời mắt đi.

Dù sao ta cũng nhớ rõ, trong giấc mộng kia, hắn cực kỳ ghét người khác nhìn chằm chằm vào vết sẹo ấy.

Nhìn một lần, g i ế t một lần.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu đã dùng thuốc mỡ tốt nhất, tại sao mặt hắn vẫn chưa lành hẳn?

Chậc, xem ra Thẩm Vân Khanh cũng chẳng có bản lĩnh gì ghê gớm.

Ta âm thầm chê bai, hoàn toàn không nhìn đến người đang đứng trước cửa lều.

Không ngờ rằng, hành động này lại khiến Bùi Yến tưởng rằng ta đang chán ghét gương mặt bị thương của hắn.

Ánh mắt hắn tối lại trong thoáng chốc, giọng điệu vẫn ôn hòa như thường:

“Cửu điện hạ bị thương sao?”

“Ta khi nào—”

Lời còn chưa dứt, ta đã giật mình ngừng lại.

Nhìn thấy ánh mắt ra hiệu liên tục của Truy Vân sau lưng hắn, ta bỗng nhớ ra, trước đó đúng là ta đã căn dặn nàng bằng mọi cách phải ép Bùi Yến đến lều của ta vào buổi tối.

Mục đích ban đầu, không cần nói cũng hiểu.

Nhưng bây giờ thì…

Ta nhẹ nhàng ho một tiếng, lấp liếm:

“Chỉ là vết thương nhỏ, không phiền Bùi công tử lo lắng.”

“Truy Vân nói điện hạ không chịu bôi thuốc.”

Bùi Yến khẽ nâng mắt nhìn ta.

Ánh mắt hắn lướt qua thân dưới của ta đầy ẩn ý, đôi môi mỏng bỗng cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt:

“Điện hạ ngày mai còn phải cưỡi ngựa săn bắn, đừng cố nhịn làm gì.”

Ánh mắt của Bùi Yến quá mức ám muội.

Ta lại thấy Truy Vân đứng bên cạnh cười cười đầy gian tà, lập tức hiểu ra.

Quả nhiên không hổ là nha hoàn đã theo ta lăn lộn khắp các thanh lâu, tửu quán, ngay cả lý do cũng nghĩ ra hợp lý như vậy—đổ lỗi cho việc cưỡi ngựa mài đau mông!

Ta nghiến răng nghiến lợi, vừa định cố nặn ra một nụ cười để trả lời, nhưng giọng của Bùi Yến lại lạnh đi một chút:

“Hay là điện hạ đã tìm người bôi thuốc giúp rồi?”

Lời này thật oan uổng!

Vậy nên ta lập tức phản bác, vẻ mặt đầy chính khí:

“Làm sao ngươi biết được?”

Ngay cả Bùi Yến cũng không nhịn được mà sững người.

Nhưng rất nhanh, hắn khẽ cười, giọng điệu nhàn nhạt:

“Điện hạ không sao thì tốt, vậy thần cáo lui.”

Nói vậy, nhưng ánh mắt hắn từ đầu đến cuối vẫn băng lạnh như cũ.

Ta thầm nghĩ, quả nhiên Bùi Yến cực kỳ chán ghét ta.

Dù gì thì, những chuyện này đối với một công tử thế gia như hắn đều là sỉ nhục, dù chỉ là một cái cớ để ta gặp hắn mà thôi.

Hắn vừa nói xong đã quay người rời đi, nhưng lại vô tình bị một viên đá nhỏ văng trúng mà loạng choạng.

Đây cũng là chuyện ta đã dặn dò Truy Vân từ trước.

Chỉ là muốn nhân cơ hội này mà có chút tiếp xúc thân mật với hắn.

Dù gì thì Bùi Yến cũng không biết võ công.

Ta theo bản năng muốn đưa tay đỡ hắn.

Nhưng ngay giây tiếp theo, ta lại nhớ đến cảnh tượng trong mộng—cảnh hắn chặt đứt tay ta—liền lập tức sợ đến mức rụt tay về.

Thậm chí còn lùi về sau hai bước.

Thế là, Bùi Yến cứ thế quỳ một gối trước mặt ta.

Mái tóc dài xõa tung, đầu hơi cúi thấp.

Đúng lúc này, bên ngoài lều bỗng vang lên một giọng nói thô lỗ:

“Tiểu Cửu, ta đến ngủ với ngươi—”

Mẹ nó, hai người các ngươi chơi lớn quá đấy!”

Similar Posts

  • Cũ Người – Mới Ta

    Tôi đã tát nhân tình của Chu Minh Doãn một cái.

    Nhưng anh ta không tức giận, chỉ dịu dàng nhìn tôi.

    “Đứa con của cô ta mất không phải lỗi của em, anh không trách em.

    Em là vợ của anh, rộng lượng một chút đi.”

    Anh ta luôn trở về nhà vào nửa đêm, dùng bàn tay đeo đồng hồ kim cương lau nước mắt cho tôi.

    “Chỉ là hôn nhân thương mại thôi, đừng nói đến tình cảm.”

    Nhưng anh đã sớm quên rồi.

    Năm 20 tuổi, trong khu vườn hồng ở Cửu Long Đường, anh hứa sẽ cưới tôi.

    Năm 22 tuổi, tôi từ bỏ Cambridge, gả cho anh – một người trắng tay không có gì.

    Lúc đó anh nói, nhất định sẽ không phụ tôi.

    Sau này, Chu Minh Doãn mua trọn trang báo để xin lỗi tôi, tuyên bố cắt đứt với tất cả tình nhân.

    “Chúng ta đừng cãi nhau nữa, sau này sống tốt với nhau được không?”

    Tôi cười đến rơi cả nước mắt.

    Rồi sẽ đến ngày chúng tôi buông bỏ tất cả.

    Nhưng chắc chắn không phải khi cả hai vẫn còn sống.

  • Ánh Nắng Ấm Áp

    Ngày Bạch Nguyệt Quang của Lục Yến kết hôn, tôi – người vợ mới cưới được ba ngày – đang lúng túng ngồi bên cạnh anh ta uống rượu mừng.

    Anh mặc quân phục thẳng thớm, vai rộng eo thon, là người nổi bật nhất trong buổi tiệc. Nhưng gương mặt ấy, từ đầu đến cuối, căng như tấm thép.

    Bạch Nguyệt Quang mặc váy cưới trắng tinh, cầm ly rượu bước đến, dịu dàng gọi:

    “Anh Lục.”

    Yết hầu của Lục Yến khẽ chuyển động, nhưng không nói lời nào.

    Suốt buổi tiệc, anh cúi đầu uống hết ly này đến ly khác, vành mắt dần dần đỏ lên.

    Tôi đưa khăn tay mới cho anh, anh cầm lấy, nhẹ nhàng lau khoé mắt.

    Khoảnh khắc ấy, tim tôi như thắt lại.

    Trên đường về nhà, anh bước trước tôi, một bước sâu một bước cạn, ngước nhìn mặt trăng trên trời, giọng khàn đặc như bị giấy nhám cào qua:

    “Ôn Noãn, anh khó chịu quá.”

    Cuối cùng anh cũng chịu mở lòng với tôi rồi.

    Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm an ủi anh:

    “Em biết, anh vẫn chưa quên được cô ấy…”

    Chưa nói dứt câu, Lục Yến bỗng quay phắt lại, đôi mắt đen trong đêm như mắt sói, gầm lên với tôi:

    “Em bị làm sao đấy! Chiếc xe đạp Phượng Hoàng nhà mình bị trộm rồi! Giờ anh lấy gì bồi thường cho Trung đoàn trưởng Trương?!”

  • Bị Loại Vì Không Có Ông Bố Phó Tư Lệnh

    “Lâm Tuyết, cô đã bị loại khỏi đội thi đấu đặc nhiệm.”

    Khi đội trưởng thông báo với tôi qua điện thoại, tôi đang hiệu chỉnh thông số đường đạn của khẩu súng bắn tỉa cuối cùng tại bãi bắn.

    Những cây dương trong doanh trại vừa mới đâm chồi non, tôi mới hai mươi tuổi, vẫn nghĩ rằng trong quân đội, thực lực mới là tiếng nói quyết định.

    Tôi tắt điện thoại, mở hệ thống thông báo nội bộ.

    “Qua đánh giá tổng hợp, đồng chí Lâm Tuyết không còn phù hợp để tiếp tục ở lại đội huấn luyện thi đấu quốc tế của lính đặc nhiệm, từ hôm nay rời đội, trở về đơn vị cũ.”

    Không phù hợp.

    Tôi siết chặt khẩu súng lạnh ngắt trong tay.

    Năm tháng trước, trong cuộc thi tuyển chọn toàn quân, tôi là người duy nhất đạt điểm tuyệt đối ở cả năm môn thi.

    Bắn súng, cận chiến, mô phỏng chiến thuật, sinh tồn dã ngoại, thể lực cực hạn — tất cả giám khảo đều nói, mười năm nay chưa từng thấy chiến sĩ cá nhân nào xuất sắc như thế.

    Vậy mà bây giờ, tôi lại bị cho là “không phù hợp”.

  • Trước khi ly hôn, tôi nghe được tiếng lòng của vị quân quan mặt lạnh

    Tôi chuẩn bị ly hôn với người chồng băng sơn đã chung sống ba năm.

    Mỗi tháng anh đều nộp đủ tiền sinh hoạt, lễ tết quà cáp không thiếu, nhưng con người thì lạnh lẽo như một tảng băng vĩnh viễn không thể sưởi ấm.

    Mẹ chồng khuyên tôi:

    “Đàn ông mà, lại còn là quân nhân, không giỏi bày tỏ tình cảm là chuyện bình thường.”

    Nhưng thứ tôi muốn là một người biết yêu thương, biết ấm áp như bếp lò ngày đông, chứ không phải một pho tượng thần khiến người khác chết cóng.

    Cho đến khi tôi đẩy bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt anh, một giọng nói chưa từng nghe qua bỗng nổ tung trong đầu tôi…

    “Không được ký! Dám ký tôi chết cho cô xem! Toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi đều nằm trong chiếc hộp màu xanh quân đội ở ngăn thứ ba của tủ đầu giường, mật mã là sinh nhật cô ấy, tất cả đều cho cô ấy!”

    Tôi sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt — từ đầu đến cuối mặt không đổi sắc, ngay cả lông mày cũng không nhúc nhích.

  • Vị Hôn Phu Giả Mất Trí Nhớ Để Ở Bên Em Họ

    Vị hôn phu của tôi sau vụ tai nạn xe tỉnh lại, lại nắm tay em họ tôi gọi là “vợ”.

    Bác sĩ nói có thể là chấn thương khiến anh ta bị rối loạn trí nhớ.

    Cậu mợ tôi thì khuyên nhủ tôi phải nhẫn nhịn, nói rằng chỉ cần đợi anh ta hồi phục thì mọi thứ sẽ ổn thôi.

    Còn em họ tôi rưng rưng nước mắt, ra vẻ trung thành:

    “Chị yên tâm, em nhất định sẽ thường xuyên nhắc nhở anh rể, giúp anh nhanh chóng nhớ lại.”

    Cho đến một ngày, tôi vô tình bắt gặp bốn người họ đang ăn uống vui vẻ với nhau.

    Vị hôn phu của tôi ôm lấy em họ, cười đầy đắc ý.

    “Vẫn là chiêu giả mất trí nhớ hiệu quả nhất, có thể danh chính ngôn thuận cắt đứt với con nhỏ đó.”

    Khoảnh khắc đó, tôi như rơi xuống địa ngục băng giá.

  • Tình Cạn

    Hôm Ngô Vi thăng chức Trưởng phòng Nghiên cứu Sản phẩm của Tập đoàn Cố thị, họ hàng hai bên đều khen tôi có mắt nhìn người, biết chọn đúng bạn đời.

    Thế nhưng chỉ sang ngày hôm sau, anh ta đã nói lời chia tay với tôi.

    Anh còn trả lại toàn bộ chi phí mà nhà tôi từng bỏ ra để giúp anh ăn học năm xưa, gom hết vào một chiếc thẻ ngân hàng, nói một câu: “Từ nay hai bên không ai nợ ai.”

    Sau đó, anh cưới người khác.

    Ngày cưới, hầu như những nhà có máu mặt trong cả thành phố Cẩm đều đến dự, đám cưới rình rang, náo nhiệt.

    Người trong cuộc nhìn vào chỉ cười nhạo: “Con gái ông chủ mỏ than mà cũng đòi sánh với thiên kim của Tổng Giám đốc Tập đoàn Cố thị à?”

    Về sau, ba tôi bị người ta gài bẫy, công ty bên bờ phá sản.

    Tôi tìm đến Ngô Vi – khi ấy đã là quản lý cấp cao của Tập đoàn Cố thị – cầu xin giúp đỡ.

    Anh chỉ lạnh nhạt nói: “Thời Cẩm, tôi chỉ từng thích cô trong chốc lát. Sau này đừng đến tìm tôi nữa, tôi không muốn để Dao Dao hiểu lầm.”

    Lần gặp lại sau đó, tôi được Cố Nguyên đỡ lên xe Bentley.

    “Vợ ơi, em vất vả rồi. Sinh xong đứa này, mình sẽ không sinh thêm nữa.”

    Nghe nói đêm hôm ấy, Ngô Vi uống đến say mèm, mắt đỏ hoe, miệng không ngừng lặp lại: “Là tôi sai rồi, tôi sai thật rồi…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *