Tình Trùng Vạn Kiếp

Tình Trùng Vạn Kiếp

1

Mỗi lần Tổng đốc giăng bẫy, đều tinh chuẩn bắt được ta.

Chẳng biết kiếp trước tạo nghiệp thế nào, mỗi lần ta lén lút định làm gì, đều bị Tổng đốc đại nhân tóm ngay tại trận.

Ngày đầu hắn được điều đến Nam Cương, đã giả làm người bên ngoài tới mua cổ, rồi dụ ra ta làm trái luật.

Nay chẳng biết đã là ngày thứ bao nhiêu hắn nhậm chức, mà người bị bắt vẫn là ta.

Ta sợ hắn.

Để Tổng đốc Tư Đồ Tranh cai quản Nam Cương là ý của triều đình.

Triều đình hy vọng Tư Đồ Tranh có thể áp chế không để thuật vu cổ của Nam Cương lưu truyền ra ngoài.

Nghe nói vì cổ thuật lọt vào hoàng cung, gây ra không ít sóng gió, triều đình mới hạ quyết tâm quản lý.

Dưới tay Tư Đồ Tranh, chuyện bán cổ quả thực bị áp chế, chẳng qua vẫn khó tránh có kẻ thấy tiền mà động lòng.

Như ta đây.

Ta chắp tay, cầu xin hắn: “Tư Đồ Tổng đốc, ta biết lỗi rồi, thật sự biết lỗi rồi, vì không có tiền ăn cơm, ta đã nhịn đói hai ngày rồi, không liều mà làm thì chêc đói mất. Ngài nhẫn tâm nhìn thấy trong địa phận ngài quản hạt có người chêc đói sao?”

Tư Đồ Tranh nghiêng người tới, bắt lấy cổ tay ta, ngón tay khẽ động, hơi kéo tay áo của ta xuống, để lộ chuỗi hạt vàng trên cổ tay.

Chuỗi hạt còn mới, màu sắc cũng tốt.

Ta cực kỳ chột dạ.

“Không có tiền ăn cơm? Vậy sáng nay đến tiệm mua trang sức, ngươi dùng gì để trả?” Tư Đồ Tranh hỏi.

Ta ấp úng: “Vì mua trang sức… nên mới hết tiền ăn cơm đó.”

“Vớ vẩn.” Tư Đồ Tranh quát một câu, buông tay ra.

“Tổng đốc đại nhân, ngài rủ lòng thương đi.”

Tư Đồ Chinh hỏi: “Ngươi thấy mình không đáng bị phạt?”

Ta do dự một lát rồi vẫn cứng đầu đáp: “Đáng, đáng phạt, nhưng chỉ phạt nhẹ thôi.”

Tư Đồ Tranh: “Ngươi đã nói vậy, thì phạt thôi.”

Hả??

Ta bị xách lên thuyền hoa của hắn. Ta từng thấy thuyền hoa này, từ khi Tư Đồ Tranh đến Nam Cương, có lúc ở quan phủ, có lúc nghỉ ngay trên thuyền.

Ta muốn khóc mà không ra nước mắt: “Tổng đốc định lấy ta làm mồi cho cá?”

Tư Đồ Tranh khẽ nhíu mày: “Ngươi? Cá cũng chẳng thèm ăn.”

Ta không chịu: “Sao lại thế? Ta da trắng thịt mềm mà.”

Tư Đồ Tranh giơ tay định gõ đầu ta, nhưng ta lanh lẹ né được.

“Ngươi còn định thuận cột mà trèo đấy hử?” hắn hỏi.

Ta lắc đầu, e dè hỏi: “Vậy ngài không phạt ta nữa chứ?”

“Không được.”

“Vậy định phạt ta cái gì?”

Dưới ánh trăng vằng vặc, gương mặt Tư Đồ Tranh ánh lên vài phần u ám: “Ừm, phạt ngươi thế nào đây?”

Ta căng thẳng bẻ ngón tay.

Tư Đồ Tranh ngồi xuống bên bàn, bảo: “Hát một khúc dân ca của các ngươi cho ta nghe.”

Giọng điệu bình thản, nhưng uy nghi không giảm.

Ta ngẩn ra. Người ta bảo đất và nước vùng Nam Cương nuôi dưỡng con người, dưỡng ra các cô nương dáng người thướt tha, mặt mày kiều diễm, nên không ít ca cơ vũ nữ ở kinh thành xuất thân từ nơi đây. Không ngờ Tư Đồ Tranh cũng thích nghe các cô nương chỗ chúng ta xướng khúc.

Tư Đồ Tranh gõ ngón tay lên bàn, nhắc ta hoàn hồn.

Ta bắt đầu cất tiếng hát, lúc hứng khởi còn tự vỗ tay làm nhịp, chuỗi hạt vàng theo đó phát ra tiếng leng keng nhẹ nhàng dễ nghe.

Từ đầu đến cuối khúc, Tư Đồ Tranh chỉ cúi đầu lật xem văn thư trên bàn, thỉnh thoảng liếc ta một cái, nhưng không lên tiếng.

Ta đợi hắn thả ta đi, nhưng mãi thấy chẳng động tĩnh gì.

Ta chán nản, bèn nhìn ra xung quanh.

Tư Đồ Tranh không cho ta vào khoang thuyền, nhưng bất ngờ một cơn gió thổi tới, vén bức rèm lên, khiến ta vô tình thấy được một góc trong khoang.

Hình như… ta thấy bên trong có một con vu ngẫu (rối gỗ dùng cho thầy pháp).

Với kinh nghiệm hạ cổ (thất bại) bao năm của ta, đó chính là thứ do cổ thuật tạo ra.

Hơn nữa, vu khí nồng đậm, cực kỳ hung tà.

Không lẽ… Tư Đồ Tranh là Tổng đốc triều đình phái đến, lại dám đối nghịch với triều đình?

Ha, lát nữa ta sẽ lấy chuyện này uy hiếp hắn, để sau này hắn không dám phạt ta nữa.

2.

Lần nữa gió nổi lên, ta giả bộ hoảng sợ, vội vàng túm lấy vạt áo của Tư Đồ Tranh, mặt đầy vẻ kinh hoàng: “Tổng đốc đại nhân, ta thấy bên trong có cổ vật! Là ai đặt vào đó chứ? Hắn định h ạ i ngài!”

“Vậy sao?” Ánh mắt Tư Đồ Tranh vẫn dừng trên đống văn thư, giọng điệu lười nhác, “Ngươi đoán thử xem, ai đã đặt vào?”

Ta trợn tròn mắt, lấy tay bịt miệng, nói với vẻ sửng sốt: “Vậy tức là ngài cố ý đặt vào rồi đúng không? Là ai làm giúp ngài vậy?”

Tư Đồ Tranh rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhìn ta chằm chằm, khóe môi thấp thoáng nụ cười khó đoán: “Nói cho ngươi biết rồi, có phải ngươi còn định vào cung tố cáo ta không?”

“Không thể nào, ta nhất định giữ kín như bưng!” Ta mở to mắt nhìn hắn, đợi hắn bị ta nắm thóp, rồi sẽ chủ động bàn bạc điều kiện với ta.

Ví dụ như, sau này nhắm một mắt mở một mắt, để ta làm ăn suôn sẻ một chút chẳng hạn.

Nhưng nụ cười trên môi Tư Đồ Tranh dần tan biến, giọng điệu thản nhiên: “Ngươi vậy mà cũng dám giúp ta che giấu sao?”

“Dám, dám chứ, nhưng mà…”

“Nhưng mà dù ngươi có muốn không che giấu cũng không được.” Giọng nói của hắn đột nhiên lạnh đi.

Tim ta chùng xuống, vô thức buông tay, lùi lại một bước.

Ta có phải đã đùa quá trớn rồi không?

Không lẽ hắn thực sự định ném ta xuống nước?

“Nếu ngươi không che giấu, chính ngươi cũng sẽ gặp họa.” Tư Đồ Tranh nghiêm túc nói, “Vu ngẫu này là ngươi tặng ta, nếu không có nó, làm sao trấn áp được vu khí của Nam Cương, để ta không bị ảnh hưởng chứ?”

“Không đúng! Lúc trước ta bán cho ngài không phải cái này!”

Tư Đồ Tranh thản nhiên nói: “Ngươi không chỉ tặng ta vu ngẫu, mà còn dạy ta thuật cổ. Sau đó ta dùng chính thuật đó để khiến ngươi quên sạch giao dịch giữa chúng ta. Ngươi xem, bây giờ chẳng phải ngươi đã hoàn toàn không nhớ gì nữa sao?”

“Không thể nào! Bọn ta chỉ bán cổ vật, không truyền dạy cổ thuật, trừ khi là người Nam Cương, nếu không sẽ phạm vào cấm kỵ!”

Tư Đồ Tranh cười nhạt: “Ta bỏ ra nhiều bạc.”

“Không đời nào! Chuyện có thể quên, nhưng tiếng bạc rơi nghe rất rõ, chuyện đó không thể quên được!”

Tư Đồ Tranh nhẹ gõ vài cái lên bàn, thản nhiên hỏi: “Mộc Kinh Kinh, ngươi còn chưa chịu đi sao?”

Ta sững sờ một chút, không phải vì hắn đang đuổi khách, mà là…

Ta vừa rồi hình như lờ mờ nhìn thấy dưới vu ngẫu có một vật gì đó mềm mềm, dài dài, vừa trườn ra đã biến mất.

Ta vội thu ánh mắt về, lập tức đáp: “Ta đi ngay đây!”

“Không được có lần sau.”

Ta đi được vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại, cười tít mắt hỏi: “Đại nhân, sao ngài biết sáng nay ta đi mua trang sức? Chẳng lẽ ngài lén theo dõi ta?”

Sắc mặt Tư Đồ Tranh thoáng dừng lại, hắn ngược lại hỏi: “Ngươi còn dám tra hỏi ta?”

Ta lập tức co giò bỏ chạy: “Không dám, không dám!”

3.

Thế nhưng, ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

Từ lúc rời khỏi thuyền hoa, tim ta đập thình thịch không yên, có một loại cảm giác rối loạn không thể kiểm soát, đặc biệt là trong đầu cứ không ngừng hiện lên hình bóng của Tư Đồ Tranh, cùng đôi bàn tay thon dài của hắn.

Nhắm mắt lại, thậm chí còn có ảo giác bàn tay ấy nhẹ nhàng lướt qua da ta.

Cứ như trúng tà vậy, ta không sao gạt bỏ được hình ảnh đó ra khỏi tâm trí.

Đột nhiên, cổ chân truyền đến cảm giác lành lạnh, tê tê.

Ta cúi đầu nhìn, mới phát hiện có một con tiểu xà đang quấn lấy chân ta.

Trông nó rất giống con vừa trườn ra từ dưới vu ngẫu trên thuyền hoa.

Ta ngồi xuống, định gỡ nó ra, nhưng nó lại men theo ngón tay ta bò dần lên trên, cuối cùng quấn lấy cổ tay ta.

Gỡ không ra, ta cũng mặc kệ nó. Chỉ là càng lúc bàn tay càng lạnh buốt, trong lòng lại càng nóng ran.

Cả đêm ta không ngủ yên giấc.

Đến sáng, cơn bứt rứt trong lòng càng ngày càng dữ dội.

Ta chạy đến phủ Tổng đốc, nhưng lính gác trước cửa sống c h ế t không cho ta vào, chặn ta lại không chừa một kẽ hở.

“Nếu không có chuyện quan trọng, không được quấy nhiễu Tổng đốc đại nhân.”

“Ta với Tổng đốc đại nhân tối qua còn ở bên nhau, các ngươi cứ vào báo một tiếng, hắn nhất định sẽ ra gặp ta.”

Một tên lính gác bật cười: “Chuyện của đêm qua… thì để đêm qua nói, ban ngày đến tìm Tổng đốc, ngươi nghĩ mình là gì đây?”

Sau đó, mấy tên lính gác đều che miệng cười trộm.

Hả? Ý gì thế?

Similar Posts

  • Xin hãy rung động vì chú chó bị bỏ rơi

    Sau khi Cố Diệu Xuyên phá sản, tôi từ một con chim hoàng yến trong lồng son bỗng chốc hoá thành một con chim sẻ trong cái lồng đồng nát, lương tháng vỏn vẹn ba ngàn tám.

    Mấy chị em đều khuyên tôi mau tìm bến đỗ mới.

    Nhưng tôi không nghe, dù có khổ hay mệt đến đâu, nguyên tắc của tôi chỉ có một: không rời không bỏ.

    Về sau, Cố Diệu Xuyên cuối cùng cũng vực dậy, tài sản còn gấp mấy lần trước kia.

    Ngày dọn đi, người đàn ông cao lớn ngồi trong căn phòng nhỏ của tôi, tâm trạng vui vẻ:

    “Dù hợp đồng của chúng ta đã hết hạn, nhưng bất kể em đưa ra điều kiện gì, anh cũng đồng ý.”

    Tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng:

    “Vậy em muốn một căn biệt thự 300 mét vuông ở trung tâm thành phố.”

    “Còn gì nữa?”

    “Hết rồi.”

    Nụ cười trên môi Cố Diệu Xuyên tắt ngấm.

    Anh giấu chiếc hộp nhung nhỏ trong tay ra sau lưng, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

    “… Chỉ vậy thôi sao?”

  • Tấm Ảnh Cuối Cùng

    “Mẹ tôi tên là Ngư Tri Phi, số hiệu cảnh sát 354133, bà ấy không phải là kẻ phản bội.”

    “Mẹ tôi tên là Ngư Tri Phi, số hiệu cảnh sát 354133, bà ấy không phải là kẻ phản bội.”

    “Mẹ tôi tên là Ngư Tri Phi, số hiệu cảnh sát 354133, bà ấy không phải là kẻ phản bội.”

    Trong nhà xưởng tối tăm, giọng trẻ con non nớt của con trai cứ lặp đi lặp lại.

    Tôi lơ lửng giữa không trung, tuyệt vọng cúi đầu xuống, chỉ thấy—

    Thi thể đầy thương tích của tôi nằm trong vũng máu, đôi mắt mở trừng đầy không cam lòng, chăm chú nhìn Tiểu Bảo – con trai tôi.

    Tội nghiệp Tiểu Bảo còn chưa biết tôi đã chết.

    Nó ôm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, dùng cách tôi từng dạy, gọi vào số điện thoại khẩn cấp.

    “Ai vậy?”

    Một giọng nói nghiêm nghị mà quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.

    Linh hồn tôi run rẩy dữ dội, suýt nữa thì bật khóc.

    Tiểu Bảo như có thần giao cách cảm với tôi, vừa chớp mắt, giọt nước mắt to như hạt đậu đã rơi xuống.

    “Chú là Nghiêm Mặc Bạch phải không?”

    “Mẹ cháu tên là Ngư Tri Phi, mẹ đang nằm trong nước màu đỏ, cháu gọi thế nào mẹ cũng không tỉnh lại. Chú có thể đến tìm cháu, đưa cháu vào trại phúc lợi không?”

    Ngay khi lời vừa dứt.

  • Tóc Rơi Đổi Mệnh

    Sau khi trọng sinh, tôi âm thầm đến viện thẩm mỹ, cạo sạch mái tóc của mình và đội lên đầu bộ tóc giả từ người đã khuất.

    Kiếp trước, vì mềm lòng, tôi nhận lời làm mẫu đầu cho buổi thi cắt tóc của cô gái được gia đình tôi tài trợ.

    Cô ta cắt đi mái tóc dài quý giá của tôi—và kể từ đó, bi kịch ập tới liên tiếp.

    Tôi quên giờ thi cao học, để vị giáo sư đặc biệt hẹn gặp tôi chờ suốt một ngày trời.

    Tôi bỏ rơi bạn trai trong buổi hẹn, lại chạy đi ôm một ông bụng bia và hôn hắn trước mặt bao người.

    Đi thực tập, tôi bị vu oan là vu khống khách hàng quấy rối, khiến công ty mất trắng hợp đồng trị giá hàng chục triệu, bị cha mẹ đuổi sang châu Phi làm công nhân xiết ốc.

    Tôi hoang mang, không hiểu vì sao cuộc đời mình lại thành ra như vậy…

    Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy đoạn clip bố mẹ mình ôm chặt lấy con bé đó, miệng còn gọi tên tôi đầy âu yếm.

    Tôi lao về nước, tràn ngập phẫn nộ.

    Thế nhưng khi đối mặt, họ lại kéo cô ta đứng sau lưng, còn ném thẳng vào mặt tôi tờ giấy xét nghiệm ADN 99,99%.

    “Con đàn bà già nua này còn dám mạo danh con gái chúng tôi? Bà tưởng chúng tôi ngu chắc?”

    Tôi nhìn vào gương.

    Trên gương mặt phản chiếu là một bà già tiều tụy, già hơn 50 tuổi.

    Tôi hét lên, lao về phía cô ta như phát điên—

    Nhưng chưa kịp chạm vào, tôi đã ngã gục xuống đất, tắt thở.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về cái ngày mình gật đầu đồng ý làm mẫu cho cô ta thi.

  • Gặp Lại Anh Dưới Âm Phủ

    Năm thứ năm sau khi Chu Tầm qua đời, tôi cuối cùng cũng có đủ can đảm để đến thăm anh ấy.

    Tôi mang hương đến mộ anh, đốt lên và khấn vái.

    Vẻ mặt tôi bình thản, giơ chiếc nhẫn kim cương ra khoe:

    “Chu Tầm, em kết hôn rồi.”

    Đột nhiên trước mặt tôi hiện ra một con ma nữ, cô ta kinh ngạc hét to:

    “Trời ơi! Mắt âm dương của tôi!”

    Sợi xích trong tay cô ta kêu loảng xoảng.

    “Đại ca, chính là con đàn bà bạc tình này đúng không? Để em trói cô ta lôi về địa phủ ngay.”

    Chu Tầm khẽ hừ một tiếng:

    “Nhẹ tay thôi, cô ấy sợ đau lắm.”

  • Xuyên Không Cùng Nhau, Ta Là Thái Hậu Còn Nàng Là Nô Tỳ

    Người bạn thân cùng ta xuyên tới thời cổ đại, đã mất tích rồi.

    Ta phát điên lên tìm nàng, nhưng đến nửa lời tin tức cũng chẳng có.

    Giờ đây đã năm năm trôi qua, ta đã trở thành Thái hậu Đại Sở buông rèm nhiếp chính, sát phạt quyết đoán.

    Quyền khuynh triều dã, trăm quan run rẩy.

    Vậy mà trong yến tiệc mùa xuân của hoàng gia, ta lại nhìn thấy một người phụ nhân gầy đến chỉ còn da bọc xương, quỳ dưới bậc thềm bóc vỏ vải cho ái thiếp được sủng ái.

    Ả ái thiếp kia nũng nịu chê tay nàng thô ráp, khiến cả sảnh cười ồ lên.

    Trượng phu của nàng ngồi trên chủ vị, càng lộ đầy vẻ ghét bỏ.

    Ta đang định phát tác, người phụ nhân ấy vừa khéo ngẩng đầu lên.

    Ngũ quan và mày mắt kia, rõ ràng chính là bạn thân ta đã tìm suốt năm năm trời!

    Chén trà ngự tứ trong tay ta, lập tức bị ném vỡ tan tành.

    Ả ái thiếp kia giật nảy mình, còn làm nũng đòi phu quân làm chủ cho mình.

    Ta lạnh lùng vén màn ngọc mười hai chuỗi:

    “Bằng hữu thân thiết của ai gia, năm ấy ai gia còn chẳng nỡ để nàng chạm một giọt nước, vậy mà ngươi lại bắt nàng quỳ dưới đất bóc vỏ vải cho ngươi?”

    “Người đâu, đánh nát xương tay của hai kẻ này cho ai gia từng tấc một.”

  • Là Thanh Mai, Cũng Là Trời Ban

    Đêm trước kỳ thi đại học, nữ sinh chuyển trường mà Cố Thâm yêu thầm lại giận anh lần nữa.

    Chỉ vì câu nói vô tình của cô ấy: “Không muốn nhìn thấy tôi nữa.”

    Cố Thâm bảo tôi phải chuyển trường:

    “Trường Thập cũng ổn mà. Đợi khi nào cậu ấy hết giận, tôi sẽ cho cậu quay về.”

    “Đừng làm tôi khó xử, Thẩm Chi.”

    Tôi gật đầu đồng ý, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

    Bạn thân của anh khuyên nhủ:

    “Cậu quên Thẩm Chi bị khiếm thính rồi sao? Để cô ấy một mình sang trường khác nhỡ bị bắt nạt thì sao?”

    “Hai người từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, trước đây cậu còn thích cô ấy mà, giờ thực sự nỡ đuổi cô ấy đi sao?”

    Cố Thâm nhướng mày:

    “Đó là chuyện trước kia rồi. Thanh mai sao đấu lại được thiên giáng, cậu không biết à?”

    “Hơn nữa, chưa đến ba tháng, tôi sẽ gọi cô ấy về.”

    Ba tháng sau, khi Cố Thâm gọi điện bảo tôi quay về, bên cạnh tôi, một thiếu niên ngang tàng, phóng khoáng khẽ cười sát bên tai trợ thính:

    “Bé con, hôn thì phải nhắm mắt lại.”

    “Với cả, không được nghe điện thoại của đàn ông lạ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *