Hoa Hướng Dương

Hoa Hướng Dương

Cô y tá nhỏ mỗi ngày đều mang hoa đến cho tôi – đã chế* rồi.

Khi người ta tìm thấy cô, thân thể cô chi chít những vết thương, tàn nhẫn đến không dám nhìn lâu.

Camera từ tòa nhà đối diện ghi lại suốt mười tiếng đồng hồ địa ngục – mười tiếng tra tấn không ngừng nghỉ.

Ba tên thiếu gia nhà giàu là thủ phạm, vậy mà chúng vẫn cười cợt, ngạo mạn như thể luật pháp chẳng thể chạm đến gấu áo chúng.

Tôi dõi mắt nhìn bản tin trên tivi, nét mặt không chút biểu cảm.

Đêm ấy, tôi lặng lẽ trèo qua tường rào trại tâm thần.

01

Hôm nay, cô y tá số 18 không mang hoa hướng dương đến nữa.

Không ai làm phiền tôi – lý ra tôi phải thấy nhẹ nhõm.

Nhưng chẳng hiểu sao, một cơn bứt rứt khó chịu cứ lớn dần, ồn ào đến mức khiến tôi mất kiểm soát.

Mắt tôi đỏ quạch. Tôi đập vỡ chiếc ly thủy tinh trong tay.

Tư thế sẵn sàng tấn công.

Đôi mắt tôi quét qua mọi thứ sống động trong phòng.

Cuối cùng, tôi ra tay gọn ghẽ, tóm lấy một con chuột.

Cô y tá từng nói: mạng người không phải thứ có thể tùy tiện giẫm đạp.

Không chỉ là mạng của người khác – mà còn là mạng của tôi.

Đều quý giá như nhau.

Cô ấy luôn nói những điều kỳ quặc, như thể đang cố cảm hóa tôi.

Còn nói muốn làm bạn với tôi, lần đầu gặp đã gọi tôi là “Tiểu Kiều”.

Thật là một đứa ngốc đáng buồn cười.

Tôi vẫn thản nhiên, xử lý xong con chuột như đang làm một việc vô nghĩa.

Máu trong lòng bàn tay nóng ấm, như muốn an ủi tâm trạng tôi.

Nhưng cảm giác bứt rứt kia chẳng những không vơi đi, mà còn tăng thêm.

Tiếng xì xầm vang lên sau lưng:

Cô ấy mới tốt nghiệp mà, sao lại gặp chuyện như vậy?

Trời ơi, tôi không dám xem đoạn video đó… ba thằng khốn làm xong chuyện còn quay lại nữa kìa.

Tức nhất là, nghe đâu bọn súc sinh ấy chẳng chịu tí trách nhiệm nào, bị thả ra rồi.

Tôi bước đến, cắt ngang cuộc nói chuyện:

Số 18 hôm nay nghỉ phép à?

Đây là lần đầu tiên sau ba năm bị giam ở đây, tôi chủ động lên tiếng với người khác.

Tôi cố làm khuôn mặt mình dịu lại, thậm chí gượng cười – dù nó chẳng dễ nhìn.

Nhưng họ vẫn sợ hãi bỏ chạy tán loạn, đến mức làm rơi cả điện thoại.

Tôi nhếch môi. Quả nhiên vẫn như vậy.

Nói là không phân biệt đối xử với bệnh nhân.

Nhưng chỉ cần nghe nói tay tôi từng vấy máu, cả viện đều né tôi như tránh tà.

Tôi vốn chẳng phải tiếp xúc với những gương mặt giả tạo ấy – yên thân cũng tốt.

Cho đến năm nay, cô y tá số 18 xuất hiện.

Ngày nào cũng dúi cho tôi một bó hoa hướng dương, miệng tươi cười nói muốn làm bạn với tôi.

Cô ấy phiền chết được.

Mấy đóa hoa xấu xí đó, tôi đều ném đi cả.

Tôi ghét cô ấy – ghét lúm đồng tiền trong nụ cười vô lo của cô ta.

Nhưng giờ, cô ta đâu rồi?

Tôi không quan tâm đâu.

Tôi chỉ muốn chắc rằng, từ nay về sau, cô ấy sẽ không còn đến làm phiền tôi nữa.

Ánh mắt tôi rơi vào chiếc điện thoại rơi dưới đất.

Đoạn video phát ra khiến đồng tử tôi co rút.

Người trong đó – chính là cô y tá số 18.

Gương mặt cô hiện rõ mồn một.

Đồng tử giãn lớn, run rẩy không ngừng – cái nhìn của người đang trải qua nỗi sợ tột độ.

Cô gái bị cưỡng bức lôi lên một chiếc xe đen sang trọng.

Bó hoa hướng dương trong tay bị gạt phăng, cánh hoa rơi rụng đầy đường.

Máy quay lia thẳng vào khuôn mặt cô, ghi lại cảnh tượng kinh hoàng nhất thế gian.

Ban đầu, cô còn khóc nức nở.

Sau đó, ba tên khốn chê cô quá ồn ào.

Chúng rút d.ao, c.ắt đ.ứt thanh quản cô, biến cô thành một kẻ câm.

Cuối cùng, có giọng mắng chửi vang lên ngoài hình:

Mẹ kiếp, sao yếu thế? Mới có tí đã chế* rồi?

Cô bị ném xuống đường như một con búp bê rách rưới đầy máu.

“Qua điều tra, nạn nhân – tên là Hướng Tiểu Quỳ – mỗi ngày đều đi qua con đường này để đến tiệm hoa…”

“Hung thủ nắm rõ lịch trình của nạn nhân, phục sẵn trên đường, rồi ra tay tra tấn suốt mười tiếng đồng hồ…”

Hóa ra, cô ấy tên là Hướng Tiểu Quỳ.

Cái tên ngốc nghếch, nhưng quả là rất hợp với cô.

Nếu hôm đó cô không đi mua hoa cho tôi, có lẽ cô vẫn còn sống.

Tôi dửng dưng xem hết đoạn video. Tay vẫn cầm con dao xử lý xác chuột.

Nhưng con dao hôm nay, sao nặng đến vậy?

Nặng đến mức làm tay tôi trầy xước – điều chưa từng xảy ra.

Tôi luôn chính xác, luôn lạnh lùng.

Vậy mà hôm nay, lại có thứ gì đó đè nặng lên lòng ngực tôi, như một con dao cùn cắm thẳng vào tim.

Không quá đau, chỉ là rất nặng – nặng đến mức tôi không thở nổi.

Cảm giác ấy bắt đầu từ trái tim, rồi lan ra khắp tay chân.

Tôi đau đớn. Tôi không hiểu vì sao lại có cảm giác này.

Tôi đập mạnh đống thịt vụn xuống đất, ôm đầu gào lên tuyệt vọng.

Chim trên cây giật mình bay tán loạn.

Tôi thở dốc, ngẩng đầu nhìn lên.

Trong dãy buồng bệnh hình khối lập phương lạnh lẽo, chỉ có phòng tôi là nổi bật một cách bất thường.

Trong viện tâm thần đầy sắc xám tro này, căn phòng của tôi ngập tràn sắc vàng rực rỡ.

Tôi đã nói dối một chút.

Mấy đóa hướng dương tôi vứt đi – thực ra, tôi đều nhặt lại.

Giống như một kẻ trộm, quen ăn cắp – bỗng có được một báu vật của riêng mình.

Sau cảm giác ngỡ ngàng là sợ hãi – tôi chỉ muốn giấu kỹ chúng đi.

Nhưng giờ đây, đến cả một chút ánh vàng ấy, cũng bị cướp đi, giẫm nát.

Chúng – sao dám làm thế?

02

“Tin khẩn: Một bệnh nhân đã trốn thoát khỏi bệnh viện tâm thần trong thành phố.”

“Qua xác minh, đó chính là Lý Mộng Kiều – cô gái từng bị coi là ác nữ ba năm trước vì siết cổ cha ruột đến chết…”

Tôi lắng nghe tiếng phát thanh vang lên từ điện thoại của tài xế, khóe môi khẽ nhếch sau lớp khẩu trang – một nụ cười đầy giễu cợt.

Ánh mắt tôi rơi trở lại tập tài liệu trong tay.

Trong ba con súc sinh ấy, Hồ Diễn là kẻ ra tay đầu tiên – chính hắn đã bắt cóc Hướng Tiểu Quỳ lên xe.

Thiếu gia con nhà tài phiệt, sinh ra với chiếc thìa vàng trong miệng, sống một đời an nhàn đến phát ngấy.

Để tìm chút “kích thích” và “mới lạ”, hắn không từ thủ đoạn.

Tôi bật cười khẽ.

Loại đàn ông đầu óc rỗng tuếch, chỉ biết bạo lực và bản năng như hắn, trong cái “giới điên” của tôi – cũng chỉ là hạng rác rưởi thấp kém nhất.

Tôi kéo chiếc vali hành lý to lớn vào quán bar mà Hồ Diễn thường lui tới.

Không khó để lần ra phòng riêng của hắn.

Tiếng nhạc, tiếng cười nói vọng ra sau cánh cửa.

Tôi đứng trước đó, lặng lẽ lắng nghe.

Ánh đèn đỏ rực, mùi rượu mạnh và nước hoa rẻ tiền vây quanh tôi như một lớp vỏ dơ bẩn.

Hồ Diễn đang ở bên trong.

Tôi cầm chắc tay nắm vali – bên trong là tất cả những gì tôi cần để khiến hắn biến mất khỏi thế giới này.

Và tôi sẽ bắt đầu từ hắn – kẻ đầu tiên, mở màn cho đêm địa ngục kéo dài mười giờ ấy.

“Tao muốn thứ gì đó kích thích! Mày hiểu không hả? Không phải cái loại rác rưởi chỉ biết lắc mông vài cái như mày!”

Tôi đạp tung cánh cửa, bước vào phòng trước ánh mắt sửng sốt của tất cả mọi người.

Hồ Diễn chết sững một giây, rồi lập tức vớ lấy chai rượu ném thẳng về phía tôi:

Mày là thứ gì? Dám xông vào phòng riêng của tao?

Tôi nghiêng người tránh đi, nửa cười nửa không:

Thiếu gia Hồ không cần biết tôi là ai.

Anh chỉ cần biết tôi có một trò chơi cực kỳ kích thích, đảm bảo khiến anh hài lòng.

Dưới ánh đèn đỏ, gương mặt Hồ Diễn ửng đỏ vì men rượu, vì hưng phấn.

Hắn hất mạnh cô gái ăn mặc như thỏ Playboy đang bám trên người, ánh mắt tò mò nhìn tôi:

Hửm? Trò gì vui thế?

Tôi mở chiếc vali to đang kéo bên cạnh, lấy ra một gói bột nhỏ.

Tôi rót nó vào ly rượu trước mặt hắn.

Uống thứ này, anh sẽ ngủ sâu trong một giờ.

Trong thời gian đó, tôi sẽ giấu anh vào vali… đưa anh đến một nơi như thiên đường.

Câu hỏi là: Hồ thiếu gia có dám đặt cược một lần không?

Hắn nhìn chằm chằm ly rượu, mắt nheo lại, thoáng do dự.

Tôi bước thêm một bước, đối diện hắn, gằn từng chữ:

Hồ thiếu không phải là… sợ đấy chứ?

Nhà họ Hồ che trời che đất, người trong phòng cũng đầy cả ra. Tôi còn có thể đem anh đi bán được chắc?

Đến Diêm Vương đến tao cũng chẳng sợ!

Hắn cười khẩy, nâng ly rượu – uống cạn.

Tôi cũng bật cười.

Cười hắn ngu ngốc.

Cười cái sự tự phụ đến mức tự sát của hắn.

Tôi tưởng mình phải tốn bao lời lẽ, thậm chí chuẩn bị cả tình huống phải ép hắn uống.

Vậy mà chỉ vì hai chữ “kích thích”, hắn dễ dàng giao cả mạng sống cho tôi.

Trước mắt bao nhiêu công tử ăn chơi, tôi thản nhiên nhét hắn vào vali.

Bảo vệ nhà họ Hồ cũng không thể ngăn tôi – bị tôi cắt đuôi dễ như trở bàn tay.

Giờ thì, dù có mọc cánh… Hắn cũng không thoát được nữa.

Similar Posts

  • Chồng Đòi Tôi Nộp Hết Lương Nuôi Em Gái, Tôi Xách Vali Bỏ Đi

    Cô em chồng vỡ nợ, nhà bị tòa án niêm phong thu hồi.

    Cô ta khóc lóc dắt díu cả gia đình bốn người dọn đến nhà tôi.

    Tôi không nói gì, lẳng lặng dọn dẹp phòng khách cho họ ở.

    Không ngờ đến ngày thứ ba, bố chồng chỉ thẳng vào mặt tôi: “Lương tháng của cô tám nghìn, nộp hết ra đây cho em chồng cô xoay xở tạm.”

    Tôi sững người: “Dựa vào đâu?”

    “Dựa vào việc nó là em gái ruột của chồng cô!”

    Tôi quay người về nhà mẹ đẻ, chồng gọi tới hơn chục cuộc.

    Giọng anh ta đã méo đi: “Cô điên rồi à? Nhà có cả tám miệng ăn, chẳng lẽ đều để bố tôi lo hết sao?”

    Tôi lạnh nhạt nói một câu.

  • Từ Bạn Gái Bị Thay Thế, Thành Quyền Ceo

    Điện thoại gọi đến là từ phòng nhân sự của Tập đoàn Tinh Thần, giọng điệu khách sáo nhưng xa cách.

    “Xin lỗi bạn Tô Thiển, vì bạn đã chủ động từ bỏ offer thực tập ở công ty chúng tôi, nên chúng tôi sẽ chuyển suất này cho người tiếp theo. Chúc bạn tiền đồ rộng mở.”

    Tôi sững người, trong tay vẫn còn cầm tờ offer thực tập in ra với dòng chữ “hạng nhất toàn bộ” rõ rành rành.

    “Tôi chưa từng từ bỏ, khi nào thì tôi chủ động từ bỏ chứ?”

    “Là bạn trai của bạn – anh Cố Ngôn – đã gọi điện cho chúng tôi sáng nay, nói rằng sau khi hai người bàn bạc kỹ, đã quyết định nhường cơ hội quý giá này cho bạn học khác cần hơn. Chúng tôi cũng đã xác nhận nhiều lần.”

    Bạn trai, Cố Ngôn.

    Đầu tôi như ong ong, giống như có ngàn vạn con ong đang mở tiệc trong đó.

    Tôi lập tức gọi cho anh ta. Bên kia gần như nhấc máy ngay, giọng còn mang theo chút hưng phấn khó nhận ra.

  • Di Vật Của Bà Ngoại

    Tôi là cháu gái mà bà ngoại thương yêu nhất.

    Sau khi bà mất, tôi chỉ được thừa kế một cái bàn phím cũ kỹ.

    Còn cô và cậu – những người từng bất hiếu – lại thừa kế toàn bộ khối tài sản hàng chục triệu.

    Cậu chế giễu tôi:

    “Cầm lấy cái bàn phím rách đó rồi đi đi! Một người suốt ngày chỉ biết chơi game, đến cả bà ngoại cũng không muốn quan tâm, đừng mong chúng tôi sẽ nuôi.”

    Nói xong, ông ta đưa bàn phím cho tôi, nhưng cố tình buông tay để nó rơi thẳng xuống đất.

    “Ồ, xin lỗi nhé, cầm không chắc tay. Dù sao cũng chỉ là món đồ vài chục đồng, hỏng thì cũng chẳng sao đâu mà.”

    Tôi cúi xuống, lặng lẽ nhặt từng mảnh vỡ.

    Nhưng khi nhặt đến một mảnh, tôi khựng lại.

    Tại sao… hình dáng của mảnh này, lại trông rất giống… một chiếc chìa khóa?

  • Thủ Khoa Không Điểm

    Kỳ thi thử vừa kết thúc, trước cổng trường, một bà lão ăn xin chỉ vào tôi:

    “Không điểm.”

    Tôi bật cười:

    “Thủ khoa thi đại học thường bị hiển thị điểm là không mà, cảm ơn bà đã chúc phúc.”

    Bà lão liếc tôi một cái, ánh mắt sâu xa:

    “Thủ khoa là bạn thân của cô, cô mới thật sự là không điểm.”

    Tôi vẫn cười.

    Toàn trường này, làm sao tôi có thể là không điểm được.

    Đang định rời đi, bà lại chỉ vào chiếc vòng tay của tôi:

    “Vòng đổi điểm đấy, đến lúc cô ấy nộp giấy trắng, chẳng phải cô sẽ thành không điểm sao?”

    Tôi sững lại ——

    Gần đây bạn thân tôi quả thật có tặng tôi một chiếc vòng tay tình bạn. Tôi thấy đeo vào không tiện viết bài, vậy mà cô ấy nhất quyết bắt tôi đeo.

    Tôi đã thử tháo vài lần nhưng đều không được.

    Dạo này thành tích của tôi đúng là có phần tụt dốc, còn cô ấy thì liên tục ba lần giành hạng nhất…

    “Tôi phải làm sao đây?”

    “Chuyển cho người thân của cô, người thân sẽ thay cô gánh nghiệp.”

    Bà lão chỉ về phía chàng trai đang tới đón tôi:

    “Cậu ta, được không?”

    Tôi quay đầu lại.

    Không xa, người đang chờ tôi… là thanh mai trúc mã của tôi.

  • Lệnh Truy Nã Âm Ty

    Ba năm sau khi chết, tôi bò ra từ giếng Bát Quái – nơi phong ấn đã bắt đầu lỏng.

    Quỷ sai đến đón tôi đi đầu thai, nhưng lần nào cũng thất bại.

    Hắn vò đầu bứt tai lật sổ sinh tử, vẻ mặt khó hiểu: “Rõ ràng cô đã chết ba năm, sao dương gian vẫn còn lệnh truy nã cô?”

    “Với lại hồn và xác cô không thể hợp nhất, trong vòng ba ngày hãy tìm lại xác mình, tôi sẽ đưa cô vào luân hồi.”

    Hắn vừa dứt lời, tôi đột nhiên xuất hiện giữa một buổi lễ cưới.

    Trên lễ đài, chồng cũ của tôi – Giang Lâm Chu – đang đeo chiếc nhẫn to như trứng chim bồ câu vào ngón áp út của cô em gái nuôi – Ôn Dĩ Ninh.

    “Anh Lâm Chu, cưới em đi, em nhất định sẽ đối xử tốt với anh.”

    “Em sẽ không như con chị máu lạnh kia, dắt trai bỏ trốn, còn cuỗm luôn tài sản nhà họ Ôn.”

    Tôi đột ngột lên tiếng: “Em gái, em cưới chồng chị mà sao không ai báo chị một tiếng?”

    Hai người hoảng loạn hét lên, mẹ tôi thì mắng chửi đầy giận dữ:

    “Đồ súc sinh! Mày trốn tội ba năm, giờ còn vác mặt về phá hôn lễ em gái mày à?”

    Tôi không quan tâm, chỉ nhìn Ôn Dĩ Ninh hỏi: “Hỏi thật nè, hồi đó chôn xác tao ở đâu vậy?”

    “Tao cần đầu thai gấp, không có thời gian chơi đùa đâu.”

  • Theo Đuổi Thái Tử Đến Phát Sốt

    Ca ca ta có một kẻ thù không đội trời chung.

    Chính là Thái tử Cố Kinh Ngôn, thân phận tôn quý, dưới một người mà trên vạn người.

    “Muội đi lấy lòng hắn đi.”

    Ca ca chỉ thẳng vào bức họa chân dung Thái tử, trong mắt tràn đầy hận ý, rồi lại nhìn chằm chằm ta, ánh mắt sáng quắc.

    “Sau đó chơi chán rồi thì vứt!”

    Ta sững sờ như bị sét đánh. “Ca không muốn sống nữa ư?”

    Đó là Cố Kinh Ngôn đó! Kẻ nổi danh là bụng dạ hẹp hòi nhất kinh thành!

    Ca ca hừ lạnh. “Chuyện thành rồi, ta sẽ trói Tống Từ lại ném lên giường muội.”

    “Lời đã nói, không được nuốt!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *