Hoàn Thành Ước Nguyện Của Anh

Hoàn Thành Ước Nguyện Của Anh

Cả lớp đi du lịch sau kỳ thi đại học, một cô bạn mới chuyển trường, vốn thầm thích cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi, lại gặp hỏa hoạn khi đang tắm, bị kẹt trong phòng tắm và hoảng loạn cầu cứu cậu ấy.

Bạn trai thanh mai trúc mã của tôi bất chấp nguy hiểm định lao vào cứu cô ta.

Tôi giữ chặt cậu ấy, thành thật khuyên:

“Lửa lớn quá, cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy! Tớ đã gọi lính cứu hỏa rồi.”

Cậu ấy bình tĩnh lại, không còn manh động nữa.

Sau đó, cô bạn chuyển trường được lính cứu hỏa cứu ra ngoài trong tình trạng không mảnh vải che thân. Không những không cảm ơn mà còn khóc lóc kể lể rằng danh tiết của mình đã bị phá hủy.

Cô ta gọi cậu ấy đến, nghẹn ngào nói lời từ biệt:

“Giang Vũ Bạch, kiếp sau em sẽ trong sạch mà yêu anh, anh nhất định phải đợi em.”

Cảm thấy nhục nhã, cô ta đã chọn cách nhảy lầu tự tử.

Mười năm sau, khi tôi đang sinh con và gặp tình huống nguy hiểm, Giang Vũ Bạch lại nhất quyết không chịu ký giấy phẫu thuật.

Anh ta nói:

“Đây là thứ cô nợ Dao Dao. Tất cả là tại cô, sao năm đó không phải cô chết!”

Hại tôi mẹ con cùng chết trên bàn mổ.

Anh ta vậy mà vì một cô gái chuyển trường mà hận tôi suốt mười năm.

Cho nên, khi sống lại một đời, tôi đã học khôn rồi.

Lần này khi anh ta lao vào đám cháy để cứu người, tôi thậm chí còn tốt bụng đóng cửa lại giùm họ.

1.

Ngày tôi sinh con.

Bác sĩ nói thai ngôi ngược, tình hình rất nguy cấp.

“Cần người nhà ký tên thì mới có thể mổ lấy thai được.” Bác sĩ áy náy giải thích.

Qua cánh cửa, tôi nghe thấy Giang Vũ Bạch lạnh lùng nói:

“Không ký! Đây là thứ cô ta đáng phải chịu, bác sĩ đừng khuyên nữa.”

Giọng điệu đó như thể tôi là kẻ thù không đội trời chung.

Tôi không hiểu vì sao anh ta lại độc ác đến vậy.

Cơn đau dữ dội khiến tôi gần như không thở nổi.

Tôi gào lên bằng chút sức lực cuối cùng:

“Tiểu Bạch, mau ký đi! Đau lắm rồi, em không chịu nổi nữa, không mổ thì em sẽ chết mất!”

“Đau thì tốt! Đây là những gì cô nợ Dao Dao. Tại cô năm đó không cho tôi vào cứu cô ấy trong đám cháy, để lính cứu hỏa nhìn thấy hết, hại cô ấy trầm cảm rồi tự tử nhảy lầu!”

“Tại sao năm đó chết không phải là cô!” Anh ta đột nhiên hét lên đầy giận dữ.

Dao Dao.

Bao nhiêu năm rồi tôi không nghe cái tên này nữa, suýt chút nữa quên luôn là ai.

Thì ra, anh ta chưa từng quên cô ta.

Và cái chết của cô ta, anh ta đều đổ hết lên đầu tôi.

Anh ta hận tôi đến mức mong tôi chết trên bàn mổ.

Nước mắt lặng lẽ chảy ra nơi khóe mắt.

Thân thể và tinh thần cùng lúc sụp đổ, tôi chợt mất hết sức lực, hết cách chống đỡ.

Nghĩ kỹ lại, thật ra tất cả sớm đã có dấu hiệu, chỉ là tôi quá ngốc nghếch mà thôi.

2.

“Vãn Tinh, cậu hiền quá đấy! Nhìn cái mặt giả tạo của Thẩm Dao kìa, nếu là tớ thì đã tát cho nó một cái rồi!”

“Nó biết rõ cậu với Giang Vũ Bạch đang ở bên nhau mà cứ bám riết lấy. Giờ còn không phải lại đi quyến rũ anh ta sao.”

Vừa mở mắt ra, trước mắt tôi là Linh Hạ – cô bạn thân khi còn trẻ.

Cô ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi nhìn sang bên phải.

Tôi theo phản xạ quay đầu.

Hai người họ đứng rất gần nhau, ngực Thẩm Dao phập phồng lộ liễu.

Cô ta còn cố tình khẽ cựa để cánh tay cọ vào Giang Vũ Bạch.

Tôi mím môi thật chặt, tay siết thành nắm đấm.

Ngẩn người một lúc lâu.

Nhìn Thẩm Dao vẫn còn sống sờ sờ, bên cạnh là biển xanh mênh mông.

Tôi mới nhận ra – tôi đã được sống lại rồi.

Tôi quay lại khoảng thời gian sau kỳ thi đại học, khi cả lớp đi chơi biển.

Chính tại nơi này đã xảy ra vụ hỏa hoạn mà Giang Vũ Bạch cứ canh cánh trong lòng bao năm.

Khóe mắt tôi hơi ươn ướt.

Giang Vũ Bạch, kiếp này tôi nhất định phải tránh xa anh!

Lúc này, Giang Vũ Bạch cũng vừa ngẩng đầu lên, như có cảm giác gì đó.

Anh nhìn về phía tôi, thấy là tôi thì lập tức kéo giãn khoảng cách với Thẩm Dao.

Anh vội vàng giải thích:

“Tinh Tinh, cậu đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ hỏi tớ đáp án để tính điểm thôi.”

Tôi cười nhạt:

“Giang Vũ Bạch, tôi có hiểu lầm gì đâu, cậu cuống cái gì?”

Nghe thấy anh ta vội vã thanh minh và nhìn thấy khoảng cách bị kéo ra, vẻ mặt Thẩm Dao thoáng lộ vẻ thất vọng, không cam lòng.

Cô ta bực bội nói:

“Tô Vãn Tinh, cậu làm quá rồi đấy! Anh ấy chỉ nói với tôi mấy câu thôi mà.”

“Ơ kìa, sao lại không cần thiết? Gần sát đến mức kia, có người còn hận không được tự dâng miễn phí luôn ấy chứ, tiếc là người ta không thèm.” Linh Hạ đứng cạnh bật cười khẩy, trợn mắt.

“Cậu!” Thẩm Dao tức đỏ mặt, lúng túng mắng lại: “Cậu thật bẩn tính!”

Tiếng cãi vã khiến mấy người xung quanh hiếu kỳ bu lại.

Họ bắt đầu bàn tán ầm ĩ:

“Ghê thật, Thẩm Dao đúng là lẳng lơ, ngực thì to còn cố mặc áo cổ trễ, chẳng phải muốn câu dẫn Giang Vũ Bạch à.”

“Thằng Giang này cũng sướng nhỉ, hai hoa khôi lớp tranh giành vì nó, tao ghen tỵ chết mất.”

“Chưa thấy ai mặt dày như Thẩm Dao, bị Giang Vũ Bạch từ chối bao lần rồi còn chưa buông, chắc nghiện cảm giác giật bồ người ta.”

Tôi thấy Giang Vũ Bạch tức tối siết nắm tay, lớn giọng quát:

“Đủ rồi, im hết đi! Tôi chỉ thích mỗi Tô Vãn Tinh thôi!”

Rồi anh lạnh lùng quay sang nói với Thẩm Dao:

“Từ giờ cô tránh xa tôi ra, tôi không muốn để Tinh Tinh hiểu lầm.”

Thẩm Dao mím môi, nước mắt lưng tròng, cắn chặt môi dưới đầy uất ức.

Trên mặt Giang Vũ Bạch thoáng qua một tia xót xa.

Chỉ vài giây thôi nhưng tôi vẫn bắt được.

Giống hệt kiếp trước, y chang cả lời thoại và tình tiết.

Nhưng lần này, phản ứng của tôi đã khác.

Similar Posts

  • Vợ Boss Đại Chiến Tiểu Tam

    Quản lý chi nhánh và cô nhân viên văn phòng ngang nhiên ngoại tình, phô trương đến mức chỉ thiếu nước làm ngay tại công ty.

    Vợ của quản lý phát hiện, xông thẳng đến bắt gian, vừa bước vào đã nhìn thấy tôi – người ăn mặc kín đáo nhưng mang vài món đồ hiệu.

    “Không phải cô thì là ai? Cô còn trẻ thế này, dựa vào cái gì mà mua nổi mấy món đồ này? Tự mình kiếm được chắc?”

    Quản lý vì bảo vệ nhân tình mà vội vàng chỉ vào tôi:

    “Đúng, vợ à, chính là cô ta! Là cô ta quyến rũ anh, anh bị ép buộc chứ không tự nguyện!”

    Đám đồng nghiệp cũng phụ họa theo:

    “Chúng tôi đều có thể làm chứng! Cô ấy ngày nào cũng chủ động dính lấy quản lý, quản lý chẳng qua là phạm cái sai mà đàn ông nào cũng mắc thôi!”

    Ngay cả tiểu tam thật cũng trà trộn trong đám người, chỉ thẳng vào tôi tố cáo cùng.

    Tôi cười lạnh, nhấc điện thoại gọi thẳng cho Tổng Giám đốc Lý của công ty mẹ.

    Lý tổng vừa đến nơi đã sợ đến mức chân mềm nhũn:

    “Cô… cô là tiểu thư con Chủ tịch sao? Sao cô lại ở đây?”

  • Hồ Tiên

    Phía sau núi làng tôi có một hồ nước trong vắt như ngọc bích, được gọi là hồ tiên.

    Mỗi năm vào tháng Tám, trong hồ sẽ mọc lên một nụ hoa súng màu hồng phấn kiều diễm.

    Tháng Tám cũng là thời điểm làng tôi tổ chức lễ trưởng thành.

    Những thiếu niên sắp trưởng thành sẽ xuống hồ vào ban đêm, sáng hôm sau, hoa súng sẽ nở rộ, cánh hoa bung ra đặc biệt yêu mị.

    Nhưng hoa súng mỗi năm chỉ nở trong vài ngày, vì vậy tháng Tám năm nào cũng sẽ xảy ra một vài chuyện kỳ lạ.

    Đêm đó cô tôi làm lễ trưởng thành, tôi lén lút nhân lúc đêm tối trốn lên núi sau.

    Và tại đó, tôi chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi.

  • Tặng Anh Một Tang Lễ

    Chồng tôi đã liều mình cứu một cô gái trong đám cháy.

    Từ đó anh luôn để cô ấy bên cạnh, coi như người nhà.

    Anh còn lấy lý do cô gái bị “hội chứng hậu sang chấn nghiêm trọng”, năm nào cũng nghỉ làm 4 tháng để đưa cô ra nước ngoài chữa trị.

    “Tiểu Vãn, đứa trẻ này thật tội nghiệp, em đừng nghĩ nhiều.”

    Tôi chưa từng nghi ngờ, cũng dần quen với việc anh biến mất 4 tháng mỗi năm.

    Cho đến khi tôi đi công tác ở Đức, lại nhìn thấy người phụ nữ lẽ ra đã chết trong vụ cháy năm đó, đang nắm tay cô bé kia.

    “Mẹ ơi, sao mỗi năm ba chỉ cho mẹ ở với con 4 tháng thôi à? Giá mà ngày nào ba mẹ cũng bên con thì tốt biết mấy.”

    Người phụ nữ vuốt tóc con bé, rồi nắm chặt tay chồng tôi bên cạnh.

    “Con ngoan, ba mẹ có hoàn cảnh đặc biệt. Đợi khi con lớn, ba sẽ đón mẹ về nhà.”

    “Lúc đó cả nhà mình sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa, được không?”

    Tôi giả vờ như không thấy gì, sau đó lặng lẽ sắp xếp mọi thứ.

    Nhìn di ảnh chồng đã được treo ngay ngắn trên tường, tôi khẽ mỉm cười.

    “Lục Trạch Khiêm, tôi thay anh tẩy trần.

  • Tâm Du

    Trong buổi họp lớp.

    Bạn thân của tôi bốc trúng thử thách “đại mạo hiểm”.

    Hình phạt là phải gọi cho một người khác giới trong danh bạ và nói: “Tớ rất nhớ cậu.”

    Cô ấy gọi vào số có lưu tên là “Vị hôn phu”.

    Nhưng giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia lại là của chồng tôi.

    “Anh chưa đi, đang đợi em dưới hầm xe để chở về nhà, nhớ anh thì xuống bất cứ lúc nào.”

  • Tôi Đuổi Cả Người Yêu Và Thanh Mai Của Anh Ta Ra Khỏi Nhà

    Bố mẹ mua nhà cho tôi ở Bắc Kinh.Nhưng bạn trai tôi thì chê bai đủ kiểu.

    Sau lưng tôi, anh ta lại khoe khoang với cô bạn thanh mai trúc mã của mình:

    “Nhà anh chính là văn phòng đại diện của em ở Bắc Kinh, em muốn đến lúc nào cũng được!”

    Cô ta đến chơi, còn ra dáng chủ nhà hơn cả tôi.

    Mở cửa trước cả tôi, đi dép của tôi, rồi nhìn tôi khiêu khích hỏi:“Cô là ai?”

    Thấy sắc mặt tôi không ổn, Trình Dịch Xuyên lại quay sang trách tôi không hiểu chuyện.

    “Nhà em là nhà anh, bạn anh cũng là bạn em. Cô ấy tính cách thẳng thắn quen rồi, em giận dỗi cái gì?”

    Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã chắc chắn: Người đàn ông này không thể giữ được nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *