Hồi Sinh Trong Vòng Tay Anh

Hồi Sinh Trong Vòng Tay Anh

Chương 1

Sau khi phát hiện mình trọng sinh, tôi lập tức đi tìm Từ Tri Huyền.

Đúng lúc đụng phải cảnh anh đang đuổi đánh Giang Hồ Tịch.

Giang Hồ Tịch bị cây chổi từ phía sau quật trúng lưng, hét lên một tiếng thảm thiết rồi vừa bò vừa chạy trối chết.

Giang Hồ Tịch là anh trai tôi, chỉ lớn hơn tôi một tuổi.

Nhưng vì học muộn nên bọn tôi học cùng một khối.

Trước mặt mọi người, anh ta luôn là kiểu người tươi sáng, vui vẻ, hiền lành.

Nhưng thực chất, anh ta chỉ là một tên cố chấp, độc miệng và thâm độc.

Kiếp trước, anh ta tranh chức đội trưởng bóng rổ nhưng thua Từ Tri Huyền, không phục nên cứ đòi đấu tiếp.

Cuối cùng lấy chuyện “con riêng” ra để khiêu khích Từ Tri Huyền.

Kết quả là bị anh ấy đuổi đánh khắp trường.

Sau đó còn tình cờ gặp tôi, với gương mặt bầm dập cầu cứu tôi.

Từ Tri Huyền khi đó là một nhân vật nổi bật trong trường, nhưng trước kỳ thi đại học không lâu thì ra nước ngoài.

Mãi sau này mới nghe tin tức về anh, đã là một ông lớn trong giới kinh doanh.

Giang Hồ Tịch vừa thấy tôi liền lập tức hét lên gọi tên tôi, giọng mang theo vẻ sợ hãi, vừa nói có người bắt nạt anh ta, bảo tôi nhanh đi tìm thầy cô hoặc báo cảnh sát cũng được.

Anh ta trốn sau lưng tôi, cố ra vẻ đáng thương:

“Đây là em gái tôi, mấy người không thể đánh cả con gái chứ!”

“Mấy người… tốt nhất là mau rời đi, nếu không em gái tôi mà đi méc thầy thì mấy người xong đời!”

Từ Tri Huyền và mấy người anh em phía sau anh dừng lại trước mặt tôi, anh nhướng mày, đặt cây gậy trong tay xuống.

“Em gái à.”

Hai chữ “em gái” từ miệng anh phát ra nghe cứ là lạ, như mang theo chút gì đó… ám muội.

Giang Hồ Tịch phía sau kéo áo tôi, tôi quay lại nhìn gương mặt anh ta, thấy thật ghê tởm.

“Em gái à, em tính sao? Anh trai tốt của em hôm nay nhất định phải ăn đòn.”

Từ Tri Huyền khẽ vuốt tóc, nở nụ cười nhàn nhạt.

Tôi hất tay Giang Hồ Tịch ra khỏi áo mình, đi thẳng tới, giật lấy cây gậy trong tay Từ Tri Huyền vứt sang một bên, rồi ôm lấy cánh tay anh.

“Ngoan, hôm nay đừng đánh nữa, em còn phải giúp anh học bù mà.”

Đám anh em phía sau anh: “???????”

Giang Hồ Tịch đứng đơ tại chỗ, rồi hét toáng lên:

“Giang Lăng! Em bị ngu rồi hả!?”

2

Từ Tri Huyền nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Bốn mắt chạm nhau, tôi có cảm giác thời gian như trôi chậm lại.

Tôi chợt nhớ đến ánh mắt của anh ở kiếp trước, khi nhét thư tình vào ngăn bàn tôi mà bị tôi phớt lờ, lúc đó cũng có chút giống bây giờ.

Hôm đó sau giờ tan học, anh chặn tôi ở con hẻm trên đường về nhà, giật mạnh cặp sách tôi xuống, rồi ôm eo tôi, đè tôi vào tường.

“Cậu… cậu làm gì vậy?”

Tôi đỏ mặt, nhưng không hề sợ, vì hồi lớp 10 tôi từng thích anh.

Sau này nghe Lý Mặc Mặc nói anh chẳng làm chuyện gì tốt đẹp, nào là đánh nhau, tán gái, đi bar… chuyện xấu gì cũng không thiếu, tôi mới tiếc nuối mà chôn giấu tình cảm ấy vào tim.

Nhưng thực tế, đó chỉ là tin đồn cô ta bịa ra sau khi theo đuổi không được mà đâm ra ghen ghét.

Anh áp sát mặt tôi, ánh đèn trên đầu chiếu một nửa lên khuôn mặt, càng làm nổi bật các đường nét điển trai sắc sảo của anh.

“Cậu biết tôi viết thư cho cậu à?”

Anh hơi nheo mắt lại, mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh thoang thoảng lan đến mũi tôi.

“Tôi thấy rồi.”

Tôi hơi chột dạ, liếc mắt sang hướng khác.

Nhưng trong lòng lại nghĩ: Người này đúng là đẹp vô lý.

“Nhưng tôi không thể đồng ý với cậu, chúng ta không cùng một thế giới, Từ Tri Huyền.”

Anh hơi khựng lại, rồi khóe môi khẽ cong lên.

“Cậu gọi tôi là gì?”

Tôi hơi ngơ ra, sau đó mở miệng:

“Từ Tri Huyền?”

Cánh tay anh đang ôm eo tôi bất ngờ siết chặt hơn, cơ thể hai người gần như dán vào nhau.

Tôi cảm thấy không ổn.

“Gọi hay thật đấy.”

Vài giây sau, anh mới buông tay ra khỏi eo tôi.

Tôi vừa thở phào thì tay anh lại đột ngột đưa ra sau đầu tôi.

Khuôn mặt anh bất ngờ áp sát, phóng to ngay trước mắt.

Má phải tôi chợt thấy lành lạnh.

Anh… hôn tôi.

Chỉ là một cái chạm thoáng qua, ngay sau đó anh liền đứng thẳng dậy, mỉm cười nói:

“Không sao, bây giờ không đồng ý cũng không sao cả.”

“Giang Lăng, cố lên nhé, thi đại học!”

Anh cúi người nhặt cặp sách dưới đất lên, phủi bụi rồi đưa cho tôi, sau đó nhanh chóng rời đi.

Sau đêm đó, tôi không còn gặp lại anh nữa.

Chỉ nghe nói anh đã ra nước ngoài.

Lần tái ngộ sau đó, là ở công ty của anh.

Tôi mới biết, vì anh gây ra quá nhiều chuyện rắc rối, bố mẹ mới nhẫn tâm gửi anh ra nước ngoài.

Cũng vì thế mà anh nếm trải không ít gian khổ, mới có được thành tựu hôm nay.

Đầu óc thông minh, lại càng nỗ lực vượt lên.

Tuổi còn trẻ mà đã tung hoành trong giới thương trường.

Chương 3

Từ Tri Huyền là con riêng, nhưng mẹ anh ấy lại là người bị bố anh chuốc thuốc rồi mới có anh.

Bà ấy là “tiểu tam” bất đắc dĩ.

Bao nhiêu năm qua, mối quan hệ giữa anh và bố luôn rất tệ.

Dù sau này bố anh có ly hôn với người vợ đầu rồi đón hai mẹ con về sống trong biệt thự, Từ Tri Huyền vẫn cứng đầu, chưa từng chịu gọi ông ấy một tiếng.

Similar Posts

  • Sương Hoa

    Tôi là nhạc sĩ sáng tác riêng cho Cố Ngạn.

    Gần như tất cả các bài hát của anh ta đều do tôi viết.

    Hotgirl mạng Triệu An đã hát bài 《Sương Hoa》—một ca khúc tôi sáng tác cho anh ấy—trong buổi biểu diễn riêng của cô ta.

    Sau khi bị fan ruột của tôi tố cáo xâm phạm bản quyền,

    Triệu An và Cố Ngạn bắt đầu “đối thoại từ xa”.

    “Bản quyền là anh Cố Ngạn tặng tôi đó, tôi đâu ngờ lại gây ra chuyện lớn như vậy.”

    Cố Ngạn dịu dàng trả lời:

    “Yên tâm, tôi là người thể hiện gốc duy nhất, tôi nói em được hát thì em cứ hát.”

    “Bài này tôi đã tặng cho Triệu An rồi, từ nay cô ấy cùng tôi chia sẻ bản quyền, hát lúc nào cũng không coi là vi phạm.”

    Fan hai người đổ vào phần bình luận của tôi để công kích tôi.

    Đã vậy thì—tất cả đừng hát nữa.

    Ngay trong ngày hôm đó, tôi tuyên bố thu hồi bản quyền.

    Cố Ngạn – người đã debut mười năm – toàn bộ các ca khúc chính thức đều bị xóa sổ trong một đêm.

  • Bà mẹ chồng lật bàn, cả nhà hối hận không kịp

    Đặt một bàn hải sản 8888 tệ xong.

    Không ngờ lại bị mẹ chồng và em chồng bắt gặp.

    Mẹ chồng yêu cầu tôi hủy đơn và mắng ầm lên: “Con trai tôi một tháng lương chỉ có 9000, cô lấy đâu ra mặt mũi mà dám ăn xa xỉ như vậy?”

    Tôi vội vàng giải thích rằng hôm nay hẹn bạn bè bàn chuyện quan trọng, không thể hủy.

    Không ngờ mẹ chồng giáng cho tôi một cái tát, tức giận quát: “Cô chỉ là đồ đàn bà ở nhà làm nội trợ thì có chuyện đứng đắn gì mà bàn? Chắc chắn là ra ngoài hẹn hò với đàn ông lạ.”

    Nói xong, bà liền hất tung cả bàn đồ ăn.

    Tôi tức đến bật cười.

    Dù sao bàn đồ ăn này vốn là đặt cho con trai bà, đối phương chính là khách hàng lớn mà anh ta phải nịnh ba tháng trời mới hẹn được.

  • Người Tôi Từng Gọi Là Thanh Mai

    Sau buổi liên hoan kỷ niệm thành lập trường đại học, tôi mới phát hiện trong chai nước mà thanh mai trúc mã đưa cho mình có pha axit sulfuric.

    Tôi đau đớn hỏi anh ta tại sao.

    Anh ta chỉ cười nhẹ như thể chẳng có gì nghiêm trọng: “À, là Tiểu Tiêu bảo anh đưa cho em đấy. Cô ấy nói chỉ muốn đùa một chút thôi.”

    “em đi phòng y tế rửa mặt là được mà.”

    Tiểu Tiêu — nữ thần của trường, người luôn bám lấy thanh mai của tôi không buông.

    Tôi im lặng thật lâu. Thì ra gương mặt tôi… có thể trở thành công cụ để người ta mang ra đùa giỡn và huỷ hoại.

    Tôi không nói gì nữa, chỉ ôm lấy mặt mình, trong tiếng còi xe cứu thương chói tai mà được đưa đến bệnh viện.

    Lúc ấy, anh ta mới thay đổi sắc mặt.

    “Anh đã bảo em đi phòng y tế rồi mà, sao lại gọi xe cứu thương chứ?”

    “Ừ.”

  • Yêu Anh Đã Lâu

    Năm thứ bảy tôi kết hôn với Lục Bắc Xuyên.

    Đứa con anh ta nuôi bên ngoài cũng đã vào mẫu giáo.

    Tôi vẫn cố chấp, sống chết cũng không chịu ly hôn với anh ta.

    Nhưng đến lúc thật sự sắp chết rồi, tôi lại gọi điện cho anh.

    “Lục Bắc Xuyên, anh về đi, mình ly hôn thôi.”

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi mới lên tiếng.

    “Hứa Hạ, em đừng giở trò nữa, cứ sống thế này cũng đâu có gì không tốt.”

    Nếu không phải vì nghe thấy tiếng cười nhạt của anh, có lẽ tôi đã tin thật rồi.

    Tôi nhìn căn phòng trống trải, nuốt xuống vị đắng nghẹn nơi cổ họng.

    “Nếu anh không về, tôi đành phải tìm đến cô ta vậy.”

    Tối hôm đó, người đàn ông đã lâu không gặp lại xuất hiện.

  • Hoa Hồng Và Tờ Đơn Ly Hôn

    Kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng tôi chuẩn bị một món quà trị giá cả chục triệu,

    còn lên kế hoạch tổ chức lại hôn lễ cho chúng tôi.

    Khi anh quỳ xuống cầu hôn lần nữa, tôi rút từ túi ra một tờ đơn ly hôn.

    “Ký đi, chúng ta đến lúc rồi.”

    Anh sững người, mắt đỏ hoe, giật lấy tờ giấy xé vụn.

    “Em… thật sự hận anh đến thế sao?”

  • Cung Môn Hoán Mệnh

    Ngày đại tỷ bảo ta thay nàng tiến cung, ta liền biết nàng cũng đã trọng sinh rồi.

    Mẫu thân đỏ hoe mắt, nghẹn ngào nói: “Tỷ tỷ con tính tình đơn thuần, sao có thể chịu nổi cuộc sống trong cung cấm? Một khi vào đó, chính là chốn cửu tử nhất sinh .”

    Tổ mẫu lau lệ, lần đầu tiên dùng giọng điệu từ ái như thế mà nói với ta: “Ninh nhi, con hãy thay Uyển Dung vào cung đi. Nó không giống con, cuộc sống trong tường cung, nó chịu không nổi đâu.”

    Đời trước, đại tỷ vốn định gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu, nhưng khi nghe nói ta sẽ nhập cung, liền khóc lóc xin đổi chỗ với ta.

    Khi ấy, bọn họ nói thế nào nhỉ? “Uyển Dung tính tình đơn thuần, nhà như Vĩnh Ninh Hầu phủ, gả vào đó sớm muộn gì cũng bị ăn đến xương cốt còn.”

    Tổ mẫu cũng nói: “Vậy thì để Uyển Dung đổi với Ninh nha đầu đi, đều là tỷ muội trong nhà, lẽ nên nâng đỡ lẫn nhau.”

    Sau này, đại tỷ vào cung chưa đến một năm, trong một lần hầu hạ lỡ tay cấu trúng bệ hạ, liền bị đánh vào lãnh cung.

    Mà ta thì trở thành Hầu phu nhân độc sủng mấy chục năm, vinh quang vô hạn.

    Ta rưng rưng nhìn về phía phụ thân đang ngồi đoan chính trên thượng vị: “Phụ thân cũng đồng ý để nữ nhi thay tỷ tỷ tiến cung sao?”

    Người chỉ khẽ thở dài, thanh âm lạnh lùng làm lòng ta lạnh buốt: “Cứ quyết vậy đi. Tân đế tính khí khó dò, con vào cung nhớ phải lanh lợi một chút. Sau này nếu được sủng ái, đừng quên mấy năm nay nhà họ Diệp đã bồi dưỡng con thế nào là được.”

    Nhìn những gương mặt hoặc giả nhân giả nghĩa, hoặc lạnh lẽo vô tình trước mắt, tia thân tình cuối cùng trong lòng ta cũng bị đánh tan thành mây khói.

    Sống hai kiếp, ta đều là đứa trẻ duy nhất trong nhà có thể bị đem ra hy sinh bất cứ lúc nào.

    Đã như thế, vậy thì ta sẽ khiến các ngươi hối hận vì đã sinh ra ta.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *