Hôn Lên Giấc Mộng Đã Viết

Hôn Lên Giấc Mộng Đã Viết

Sau khi xuyên thành nữ phụ ác độc, tôi mắc phải chứng “khát da”.

Trong truyện, phản diện điên cuồng là kẻ luôn trung thành theo đuổi nữ chính – cũng là bạch nguyệt quang của hắn. Đồng thời, hắn cũng chính là hôn phu của tôi.

Mỗi đêm, bệnh tình của tôi đều phát tác. Trước khi Kỷ Trạch Ngôn về đến nhà, tôi sẽ cẩn thận pha sẵn một ly sữa nóng giúp ngủ ngon cho anh ta.

Tôi ân cần bưng ly sữa tới trước mặt, giọng ngọt như kẹo:

“Chồng à, vất vả rồi, uống ly sữa cho dễ ngủ nhé.”

Kỷ Trạch Ngôn lạnh nhạt nhận lấy ly sữa từ tay tôi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tôi trong chốc lát rồi một hơi uống cạn.

Ngay khoảnh khắc đôi môi mỏng của anh chạm vào miệng cốc, tôi thấp thoáng thấy được khóe môi anh khẽ nhếch lên.

Sau khi Kỷ Trạch Ngôn chìm vào giấc ngủ, tôi vui vẻ chạy đến ôm ôm chạm chạm anh để giảm nhẹ triệu chứng.

Thế nhưng nửa tháng sau, đúng hôm lẽ ra phải tham dự tiệc sinh nhật của nữ chính, Kỷ Trạch Ngôn lại xuất hiện ở quán bar.

Tôi – lúc đó đang áp sát bên người một người mẫu nam để làm dịu bệnh – liền bị bắt quả tang tại trận.

Trong bãi đỗ xe, Kỷ Trạch Ngôn đè tôi xuống, ánh mắt lạnh băng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve môi tôi.

Tay còn lại, lại hung hăng véo mạnh bên hông tôi, giọng anh lộ rõ vẻ bực bội:

“Ly sữa ngủ ngon tối nay, để tôi đút em uống.”

1

“Cạch!!!”

Cửa phòng bị mở ra.

Lúc Kỷ Trạch Ngôn trở về, tôi đang cuống quýt lau chỗ bột thuốc rơi vãi trên bàn trong bếp.

“Em đang làm gì ở đây?”

Tôi quay lưng lại với anh, hít một hơi sâu rồi kéo khóe môi nở nụ cười.

Giả vờ vô tội và dễ thương? Chuyện nhỏ. Tôi quen lắm rồi..

“Anh về rồi à.”

Dù đã xuyên vào truyện được một tháng, nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt của Kỷ Trạch Ngôn, tôi vẫn không khỏi thầm cảm thán trong lòng:

Vĩ đại.

Thật sự quá vĩ đại.

Anh đứng nơi ngưỡng cửa bếp, dáng người cao thẳng, khí chất lạnh lùng áp lực. Ngón tay thon dài đang từ tốn cởi nút tay áo sơ mi, từng động tác đều mang theo vẻ trầm ổn đầy nguy hiểm.

Kỷ Trạch Ngôn nhàn nhạt liếc tôi một cái, giọng trầm thấp:

“Sau lưng em là gì vậy?”

Tôi vội điều chỉnh cảm xúc, giữ vững nụ cười trên môi.

Nhanh tay cầm ly sữa trên bàn, tôi tươi tắn chạy lại gần, giọng mềm như mật:

“Chồng ơi! Em hâm sữa cho anh nè. Uống vào giúp ngủ ngon, còn đỡ mệt nữa đó.”

Tôi cố làm ra vẻ vô tội, mắt long lanh nhìn anh, tay đưa ly sữa ra trước mặt.

Trong lòng thì lén lút cầu khấn:

【Hệ thống nói thuốc này không màu không mùi, khó mà phát hiện được… chắc anh ấy sẽ không nhận ra đâu ha?】

【Con thề là con không làm gì quá đáng đâu! Chỉ muốn ôm ôm chút thôi, sờ sờ nhẹ nhàng thôi mà!】

【Lạy trời phù hộ con với… con không muốn lại bị điện giật nữa đâu!】

Kỷ Trạch Ngôn đón lấy ly sữa bằng một vẻ mặt khó đoán. Đôi mắt sâu thẳm ấy dừng lại trên tôi, lạnh lùng như thể đang xuyên thấu nội tâm.

Tôi giả vờ bình tĩnh, nhưng trái tim thì đang nhảy loạn như trống trận.

【Uống nhanh đi mà… em— à không, bệnh của em thật sự rất cần anh!】

【Á không không! Ý là… chỉ là bệnh của em rất cần thôi!!】

Chuyện hạ thuốc như thế này… là lần đầu tiên tôi làm.

Cũng chẳng còn cách nào khác. Nếu không liều một phen, tôi căn bản chẳng thể nào lại gần nổi Kỷ Trạch Ngôn. Hình tượng “nữ phụ ác độc” đã in sâu vào lòng tất cả mọi người trong truyện này — làm gì cũng bị soi mói, bị đề phòng.

Mà nếu không giảm nhẹ triệu chứng, tôi không chỉ ngứa ngáy đến phát điên, mà còn bị hệ thống trừng phạt — điện giật đến mức tóc dựng đứng luôn ấy chứ!

Kỷ Trạch Ngôn thu lại ánh mắt sâu thẳm, rồi ngửa đầu uống cạn ly sữa tôi đưa.

Tôi nhìn yết hầu anh khẽ chuyển động, bất giác mím môi — trời ạ, đúng là cảnh tượng dễ khiến người ta xao nhãng!

Phải công nhận, người đàn ông này có gương mặt quá mức nguy hiểm. Góc nghiêng sắc nét, khí chất lạnh lùng, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến trái tim run rẩy.

Nhưng đúng lúc đôi môi mỏng ấy chạm vào miệng ly, tôi dường như thấy anh khẽ nhếch môi.

…Chắc là tôi hoa mắt rồi. Đúng không?

2

Một tháng trước, tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết, trở thành nữ phụ ác độc tên Ôn Vãn.

Tên thì nghe dịu dàng, trang nhã. Nhưng nhân vật này thì… xin lỗi, hoàn toàn không phải vậy.

Ngày nào cũng chỉ quanh quẩn đi gây sự với nữ chính, hễ xuất hiện là tạo drama. Mặc dù sở hữu nhan sắc nổi bật, nhưng Ôn Vãn trong truyện lại ngốc đến mức khiến người ta phát điên.

Sau nhiều lần tìm cách hãm hại nữ chính nơi công cộng, cuối cùng cô ta cũng thành công trong việc…chọc giận phản diện điên cuồng. Hắn cho người bắt cô về, tra tấn suốt ba ngày khiến tinh thần sụp đổ, bị tống vào viện tâm thần, rồi không lâu sau rơi từ tầng cao xuống mà chết thảm.

Mở đầu truyện, khi tôi vừa xuyên vào, là tại một buổi tiệc từ thiện kiêm đấu giá.

Vừa tiếp nhận ký ức xong, hệ thống đã lạnh lùng giao nhiệm vụ: “Ác nữ mỗi ngày, không được lệch kịch bản.”

Theo nội dung truyện, nam chính Lục Minh Tự vì muốn lấy lòng nữ chính mà ngang nhiên giành mất sợi dây chuyền Ôn Vãn để mắt từ trước. Đã vậy, chồng sắp cưới của Ôn Vãn – Kỷ Trạch Ngôn – lại còn là thanh mai trúc mã của nữ chính, thầm yêu cô ấy bao năm.

Ôn Vãn trong nguyên tác tức đến phát điên, không tìm được chỗ trút giận nên ngay tại buổi tiệc, định thẳng tay tát nữ chính Tống Kiều Dư một cái thật mạnh.

Nhưng khi tôi đối mặt với gương mặt đẹp lạnh như băng của nữ chính, kiểu “chị đại đụng là chết”, tôi liền… chùn tay.

Thế là tôi… hung hăng giơ tay lên, ánh mắt dữ dằn, rồi…Nhẹ nhàng vỗ một cái “bốp” vào má cô ấy.

Sau đó nghiêm giọng quát lớn:

“Con tiện kia, da dẻ trắng nõn thế này ai cho cô xài hả?!”

“Sợi dây chuyền nặng vậy, đeo lâu là gù lưng đấy biết không?!”

Vừa mắng, tôi còn không quên tiện tay vuốt nhẹ lên xương quai xanh mảnh mai của cô ấy. Trong đầu thì rối rít gào thét:

【Trời má ơi! Da gì mà trắng lạnh như băng vậy trời, đeo gì lên cũng đẹp hết trơn á!】

【Da mịn thiệt luôn! Dùng tẩy tế bào chết hãng nào thế? Recommend lẹ!】

Không khí cả hội trường bỗng lặng như tờ.

Tống Kiều Dư hơi nghiêng đầu, ánh mắt điềm tĩnh nhìn tôi. Cô ấy nhíu mày rất nhẹ, nhưng lại toát ra khí chất vừa kiên cường vừa mong manh – đúng chuẩn nữ chính.

Ngay lúc tôi còn đang lo sẽ bị phát hiện thì — một tràng cười trầm thấp vang lên, phá vỡ bầu không khí căng cứng.

Tôi quay sang theo hướng âm thanh, bắt gặp một người đàn ông mặc vest, ngồi dựa lười biếng trên ghế. Ánh mắt anh ta nhàn nhạt lướt về phía tôi, khóe môi cong nhẹ, như thể đang xem trò vui.

Và rồi những tiếng xì xào bắt đầu râm ran:

“Ôn Vãn bị gì vậy? Đầu óc có vấn đề à?”

“Nếu là trước kia, chắc cô ta đã cào nát mặt Tống Kiều Dư rồi, sao giờ chuyển sang sờ mó?”

“Không chừng đang cố làm màu trước mặt anh Kỷ đấy!”

“Tôi thì nghĩ cô ta cố tình làm Tống Kiều Dư buồn nôn đến mức tự xin rút lui!”

“……”

Trong vòng chưa tới ba giây, tôi — Ôn Vãn — đã thành công xây dựng hình tượng mới:

Một cô nàng dâm dê chính hiệu.

Tốt lắm, Ôn Vãn. Vừa mất mặt vừa sống dai. Chơi lớn vậy mà còn giữ được mạng, mày giỏi lắm!

Tôi hỏi hệ thống: 【Vậy đã đủ ác chưa?】

Hệ thống: 【Đủ… ác… buồn nôn ghê…】

Tôi: 【?】

3

“Về nhà với anh.”

Người đàn ông vừa nãy ngồi ghế bật cười thành tiếng, bước tới trước mặt tôi, kéo tay tôi đi.

Lúc này tôi mới nhìn rõ.

Anh ta có ngũ quan sắc sảo, đường nét gương mặt rõ ràng, lạnh lùng. Khi cúi mắt xuống, hàng mi dày và dài vừa khéo lướt qua nốt ruồi lệ nơi dưới khóe mắt trái.

Trời má ơi! Đẹp trai dữ thần luôn!

Quả nhiên, người trong truyện đều là bá chủ nhan sắc.

Lúc này tôi mới biết, hóa ra đây chính là hôn phu của tôi – Kỷ Trạch Ngôn.

Một tháng trước, chúng tôi vừa làm thủ tục đăng ký kết hôn, còn tổ chức lễ cưới.

Tự dưng nhặt được ông chồng chất lượng thế này, xuyên vào quyển truyện này cũng không uổng công.

Chỉ là, ánh mắt Kỷ Trạch Ngôn nhìn tôi lạnh lùng, xa cách. Lúc kéo tôi rời khỏi đó còn thẳng thừng buông một câu:

“Đừng mất mặt ở đây nữa.”

Thôi thì, chồng đẹp nhưng trái tim không hướng về mình.

Tôi lại còn bắt nạt bạch nguyệt quang của người ta, chắc chắn chờ tôi là kết cục chẳng mấy hay ho.

Nhưng vừa rồi tôi đâu có làm gì tổn hại thật sự đến Tống Kiều Dư, biết đâu… kết cục sẽ nhẹ hơn?

4

Bên trong xe, không khí lạnh tới mức đóng băng.

Tôi và Kỷ Trạch Ngôn ngồi ở hàng ghế sau, mỗi người một bên.

Anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cứ như thể tôi là thứ gì dơ bẩn, chỉ cần liếc nhìn cũng đã thấy ô uế.

Còn tôi thì nhìn chằm chằm vào góc nghiêng gương mặt anh.

Trong đầu toàn những suy nghĩ lộn xộn:

【Cái xương hàm này, đâm chết người ta mất thôi.】

【Sau này nếu phá sản, mở quán mì sợi cắt bằng dao chắc cũng sống được.】

【……】

Similar Posts

  • Hài Tử Của Ta, Nghiệp Báo Của Nàng

    Ta là thiếp thất, cùng Thái tử phi đồng thời lâm bồn, nàng lại lấy nữ nhi tráo đổi nhi tử của ta.

    Nàng vốn toan tính muốn mẹ quý nhờ con, mưu cầu vị trí Thái hậu, nào ngờ hài tử kia tính tình hung hãn, dính líu đến m/ư/u n/g//hịch, khiến nàng bị liên lụy, bị p h ế làm thứ dân.

    Mà nữ nhi do ta nuôi dưỡng lại tài sắc vẹn toàn, được tôn xưng là khuôn mẫu của nữ tử thiên hạ.

    Con gái hiển hách, mẹ nhờ đó mà được vinh sủng vô cùng.

    Thái tử phi vì thế mà sinh lòng o/án h/ận, nhân lúc ta ra ngoài phát chẩn, giả trang làm dân chạy nạn mà á/m s/át ta.

    Lần nữa mở mắt, ta lại trở về ngày sinh nở năm ấy.

  • Một Khúc Ly Cung

    VĂN ÁN

    Cuối cùng của câu chuyện, Hoàng thượng vì chân tình mà giải tán hậu cung.

    Mỗi người đều được ban thưởng vàng bạc châu báu, tự do tái giá.

    Duy có Huệ phi, mới về nhà chưa bao lâu đã lâm bệnh qua đời trên giường.

    Lý tiệp dư không thể tái giá, bị ép phải xuống tóc làm ni cô.

    Mà ta, đêm đầu tiên trở về Phủ Thừa tướng, xà nhà đã treo sẵn một dải lụa trắng dài ba thước.

  • Mẹ Kế

    Tôi xuyên thành mẹ kế ác độc.

    Để không làm hỏng thiết lập nhân vật, mỗi ngày tôi sai con trai cả bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng cho mình.

    Cho đến nửa tháng sau, nam chính về nhà.

    Tôi đã thu dọn hành lý sẵn, chờ bị tống ra khỏi cửa.

    Nhưng con trai cả lại nói: “Ba, ba cũng đang rảnh, ba đi trải giường cho mẹ con đi.”

    Tôi: ?

  • Nằm không cũng thắng

    Sếp tôi là kiểu người điềm đạm, lạnh nhạt như hoa cúc.

    Không tranh giành, không bon chen.

    Bản phương án tôi thức trắng đêm để hoàn thành, chị ta nhẹ nhàng giao lại cho tổ khác.

    “Cô ấy cũng hơn 40 rồi, còn phải nuôi cả gia đình, em nên biết điều một chút!”

    Nhưng vì khoản thưởng của dự án này, tôi đã 1 tháng chưa về thăm mẹ.

    Tôi phản kháng không thành, cuối cùng chỉ biết buông xuôi.

    Ngày đầu tiên nghỉ lễ, điện thoại tôi reo liên tục như muốn nổ tung.

    “Viên Mãn! Sao em không nghe máy?! Phương án mấy chục triệu có vấn đề rồi! Em còn ngồi yên được à?! Cái này ngoài em ra, người khác làm không nổi, mau quay lại ngay!”

    Tôi bình tĩnh nhắn lại:

    “Tôi còn trẻ, còn nhiều cơ hội để thăng tiến.

    Lần này thì làm phiền tổ trưởng tổ 2 vậy.”

  • Tôi Không Còn Điên Loạn

    VĂN ÁN

    Ngày tôi ra tù, em gái nuôi của anh trai mở hẳn một buổi livestream để “chào mừng” tôi về nhà.

    Ống kính dí sát vào mặt tôi: “Đây là chị gái của tôi, dù từng bị mười ba người cưỡng bức, vẫn có thể mạnh mẽ sống tiếp.”

    Khu bình luận lập tức bùng nổ.

    Anh trai khẽ nhíu mày, còn Trình Dung lại cười duyên, thè lưỡi tinh nghịch.

    Tôi không còn điên loạn như ba năm trước, chỉ mỉm cười đối diện với thế giới: “Cơ thể phụ nữ chưa bao giờ là điểm yếu. Người nên chết là bọn họ, không phải tôi.”

    Về đến nhà, tôi không ngăn anh trai để Thẩm Dung thay tôi thắp hương vào ngày giỗ bố mẹ.

    Cũng chẳng bận tâm khi anh dọn phòng tôi cho Thẩm Dung ở, còn tôi thì chuyển xuống phòng chứa đồ.

    Ngay cả khi Thẩm Dung lần nữa đẩy tôi xuống nước, anh trai chỉ cứu cô ta – người biết bơi, tôi được người qua đường vớt lên, lặng lẽ tự mình về nhà.

    Ánh mắt anh trai phức tạp: “Dao Dao, em ngồi tù ba năm, cuối cùng cũng biết điều rồi.”

    Tôi khẽ cười.

  • Mẹ Đơn Thân Và Hạnh Phúc Đích Thực

    Chúc mừng cô, cô đã mang thai được sáu tuần rồi.

    Lời bác sĩ khiến tôi sững lại ngay tại chỗ. Tờ kết quả xét nghiệm trong tay bị tôi siết chặt, những con số trên đó rõ ràng đến chói mắt.

    Tôi có thai rồi.

    Kết hôn với Giang Cảnh Thâm ba năm, cuối cùng tôi cũng mang thai.

    Vừa bước ra khỏi khoa sản, tôi gần như chạy thẳng ra bãi đỗ xe. Trong đầu tôi đã bắt đầu tưởng tượng vẻ mặt của anh khi biết tin này.

    Anh sẽ ngạc nhiên chứ? Sẽ ôm tôi xoay vòng chứ? Sẽ nói “cuối cùng cũng đợi được ngày này” chứ?

    Xe vừa dừng trước biệt thự, tôi nghe thấy tiếng cười vang từ trong nhà.

    Là tiếng cười của Giang Cảnh Thâm, còn có giọng của một người phụ nữ.

    Tôi đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trong phòng khách khiến tôi chết đứng tại chỗ.

    Giang Cảnh Thâm ngồi trên sofa, trong lòng ôm một người phụ nữ mặc váy trắng. Cô ta làm nũng với anh, giọng mềm mại như lông vũ:

    “Cảnh Thâm anh, em nhớ anh lắm. Những năm ở nước ngoài, ngày nào em cũng nghĩ đến anh…”

    “Su Tình Vũ?” – tôi thốt lên.

    Cô ta quay đầu lại, lộ ra gương mặt tinh xảo như búp bê sứ. Tình đầu của Giang Cảnh Thâm, bạch nguyệt quang trong lòng anh, người từng chia tay anh để đi du học.

    “Chị, lâu rồi không gặp.” Su Tình Vũ đứng dậy từ lòng anh, bước đến trước mặt tôi, trên môi là nụ cười hoàn hảo:

    “Em vừa về nước, Cảnh Thâm anh đã đến đón em. Bọn em đang nhắc chuyện ngày xưa.”

    Chuyện ngày xưa.

    Tôi nhìn Giang Cảnh Thâm, trên mặt anh không có chút bối rối nào, ngược lại còn mang một sự dịu dàng mà ba năm qua tôi chưa từng được thấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *