Hôn Nhân Có Thời Hạn

Hôn Nhân Có Thời Hạn

Chương 1

Vào năm thứ ba kết hôn với Lục Dự Từ, tôi bị xe đâm khi đang đi xe đạp, nhưng vẫn cố chịu đau mà không gọi cho anh ấy.

Chỉ vì anh là Thiếu tướng quân khu, thân phận đặc biệt, trong giờ làm việc không được phép nhận cuộc gọi riêng.

Người phụ nữ đâm tôi vừa khóc vừa gọi điện thoại, tay thì giữ tôi lại:

“Bạn trai tôi sắp đến rồi, chị đợi một lát, bọn tôi nhất định sẽ cho chị một lời giải thích thỏa đáng.”

Thế nhưng, khi chiếc xe jeep quân dụng biển số 8888 dừng lại sau lưng cô ta, toàn thân tôi căng cứng.

Lục Dự Từ bước xuống xe, cởi áo khoác khoác lên người cô ta, giọng đầy quan tâm:

“Anh đến muộn rồi, em có sao không?”

Lúc ấy tôi mới nhận ra, thì ra khi làm việc anh không phải không thể nhận điện thoại, chỉ là người được anh điền làm “liên hệ gia đình” là Bạch Nguyệt Quang.

Anh cau mày nhìn đầu gối đang chảy máu của tôi, nhìn rất lâu.

Bạch Nguyệt Quang ngập ngừng hỏi:

“Anh quen cô ấy à?”

Lục Dự Từ thu lại ánh mắt, chưa kịp trả lời thì tôi đã nhanh chóng lên tiếng:

“Không quen.”

Dù sao thì…

Ba năm trước, trong bản hợp đồng hôn nhân anh đưa tôi, điều khoản đầu tiên là yêu cầu giữ bí mật.

Bây giờ, hôn nhân hợp đồng ba năm sắp hết hạn.

Tôi sắp rời đi rồi.

Tôi luôn biết Lục Dự Từ có Bạch Nguyệt Quang, nhưng chưa từng nghĩ, lại chính là người phụ nữ vừa đâm vào tôi.

Cho đến khi anh đến nơi, tôi ngẩn ra một chút, theo phản xạ nghĩ rằng anh đến đón mình.

Nhưng người phụ nữ trước mặt đã nhanh chân chạy đến ôm chặt lấy anh khóc nức nở:

“Dự Từ, phải làm sao đây, em đâm phải người rồi.”

Anh cởi áo quân phục khoác lên người cô ấy, giọng vẫn bình thản:

“Anh sẽ giải quyết.”

Tôi chậm rãi thu lại ánh mắt, cúi đầu nhìn vết thương ở đầu gối.

Tới lúc đó tôi mới chợt hiểu, hóa ra thời gian qua Lục Dự Từ ít về nhà là vì…

Bạch Nguyệt Quang của anh – Tô Vãn Nguyệt – đã trở về nước.

Tô Vãn Nguyệt bước ra khỏi vòng tay anh, khi quay lại nhìn tôi, gương mặt tràn ngập hạnh phúc:

“Bạn trai tôi đến rồi, chị muốn được bồi thường gì thì nói với cấp dưới của anh ấy là được.”

“Xin lỗi vì đã làm chị trễ giờ làm và bị thương nữa, chị cứ yên tâm đề xuất yêu cầu, bạn trai tôi có năng lực lắm, chắc chắn sẽ đồng ý!”

Tôi nhẹ nhàng đáp một câu: “Cảm ơn.”

Nhưng cấp dưới của Lục Dự Từ lại lộ rõ vẻ lúng túng.

Anh ấy là một trong số ít người biết tôi và Lục Dự Từ kết hôn bí mật, ấp úng nói:

“Phu nhân… à không, cô… vết thương này sao vẫn còn chảy máu? Đã nửa tiếng trôi qua rồi, cô bị rối loạn đông máu sao?”

“Chỉ là nhẹ thôi.”

Tôi gật đầu đáp, nhưng Lục Dự Từ bỗng nhiên quay sang nhìn tôi, giọng trầm xuống:

“Rối loạn đông máu?”

Tô Vãn Nguyệt ngơ ngác hỏi lại:

“Sao vậy anh?”

Nhưng anh dường như không nghe thấy, ánh mắt dừng chặt trên vết thương đang rỉ máu nơi đầu gối tôi, lông mày nhíu chặt.

Tô Vãn Nguyệt cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó bất thường, bối rối nhìn tôi rồi lại nhìn sang Lục Dự Từ.

“Các người quen nhau à?”

Lục Dự Từ cụp mắt xuống, chưa kịp mở miệng thì tôi đã vội vàng trả lời trước:

“Không quen.”

Quả nhiên, anh rất hài lòng với sự biết điều của tôi.

Ngay sau đó, anh nắm tay Tô Vãn Nguyệt, trước khi rời đi chỉ tùy ý dặn dò cấp dưới: “Đưa cô ấy đến bệnh viện.”

Bóng lưng hai người họ dần khuất xa, tôi giấu đi vị đắng nơi đáy lòng.

Hợp đồng giữa tôi và Lục Dự Từ còn đúng hai tháng nữa là hết hạn, đã đến lúc bắt đầu chuẩn bị rời đi rồi.

Chương 2

Hôn nhân hợp đồng với Lục Dự Từ rất đơn giản.

Tôi cần học phí để học cao học, dưới sự kết nối của một người bạn mạng bí ẩn, tôi mơ mơ hồ hồ trở thành vợ của Lục Dự Từ.

Ngày cưới không có hôn lễ, không có nghi thức, chỉ có một bản hợp đồng.

Anh cần một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa để đối phó với áp lực cưới xin từ gia đình, thời hạn ba năm, yêu cầu giấu kín chuyện kết hôn, thỉnh thoảng cùng anh về nhà họ Lục để đối phó với các bậc trưởng bối.

Chúng tôi không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, không cần chịu trách nhiệm với nhau, tôi thậm chí có thể yêu đương, miễn là không gây chuyện đến tai người nhà anh.

Mỗi tháng tôi nhận được ba vạn tệ tiền lương.

Đến khi hợp đồng kết thúc, còn được nhận thêm ba ngàn vạn tệ phí bịt miệng.

Lúc đó Tô Vãn Nguyệt đã ra nước ngoài, tôi hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của cô ấy.

Vì thế tôi chẳng có lý do gì để từ chối công việc này.

Sau khi kết hôn, Lục Dự Từ đưa tôi theo bên cạnh, dạy tôi rất nhiều điều.

Tôi như một bà Lục thật sự, cùng anh tham gia các buổi tiệc, giúp anh chọn lễ phục, đối phó với những chính khách khó chiều.

Có một lần, một giám đốc sở giở trò sàm sỡ với tôi.

Người vốn luôn giấu kín cảm xúc như anh lại trực tiếp đá thẳng vào đầu gối gã kia.

Sau đó còn nhét chai rượu vào tay tôi, vòng tay ôm tôi từ phía sau, trầm giọng hỏi:

“Hôm nay em có biết anh muốn dạy em điều gì không?”

Toàn thân tôi bị mùi gỗ lạnh lẽo vây lấy, cố giữ bình tĩnh đáp:

“Anh muốn dạy em phải biết phản kháng đúng lúc, biết tiến biết lùi thì mới giành được chủ động…”

Similar Posts

  • Nhặt Được Chồng Say Rượu, Ba Năm Sau Anh Đòi Ly Hôn

    Bẩm sinh tôi đã có cái nết “chuếnh choáng”, đầu óc lúc nào cũng mơ mơ màng màng.

    Ba năm trước, tôi lơ ngơ nhặt được một anh chàng đẹp trai say khướt mang về nhà.

    Lúc tỉnh dậy, anh ấy chằm chằm nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên nói: “Chúng ta kết hôn đi.”

    Tôi cũng lười suy nghĩ, thế là gật đầu.

    Cứ thế, tôi mơ mơ hồ hồ làm phu nhân hào môn suốt ba năm, thẻ quẹt thả ga, biệt thự ở thoải mái.

    Cho đến khi vừa phát hiện mình có thai, còn chưa kịp báo cho anh ấy biết, thì anh đã đưa ra một tờ đơn ly hôn:

    “Anh phá sản rồi. Đây là khoản tiền cuối cùng, em cầm lấy rồi rời đi đi.”

    Đúng lúc này, trước mắt tôi đột nhiên lướt qua mấy dòng bình luận :

    【Á đù! Bạch nguyệt quang của nam chính về nước rồi!】

    【Nam chính này chắc là giả vờ phá sản, mục đích là để đá nữ phụ rồi chạy đi theo đuổi lại bạch nguyệt quang đây mà!】

    【Hồi đó nam chính mượn rượu giải sầu cũng là vì bạch nguyệt quang ra nước ngoài, nữ phụ chỉ là thế thân thôi!】

    Hả?

    Hóa ra tôi là thế thân sao?

    Tôi chậm rãi gật đầu: “Ồ, vậy ly hôn đi.”

    Ánh sáng trong mắt anh vụt tắt.

    Tôi nhìn anh, cứ có cảm giác hình như mình quên chưa nói chuyện gì đó.

    Thôi bỏ đi, lúc nào nhớ ra thì nói sau vậy.

  • Vợ Danh Nghĩa Của Tổng Tài

    Cả công ty đều đồn rằng tổng tài đã có vợ lại còn có một “bạch nguyệt quang”.

    Anh ta yêu bạch nguyệt quang đến chết đi sống lại, còn với người vợ ở nhà thì hoàn toàn thờ ơ.

    Là vợ của tổng tài, mỗi ngày tôi đều im lặng hóng drama.

    Cho đến khi bạch nguyệt quang về nước.

    Bạn làm cùng phòng thư ký với tôi tám chuyện:

    “Nghe nói tổng giám đốc Tiêu và bạch nguyệt quang bị chụp khi đang đi dạo phố, anh ấy để bảo vệ cô ta đã bỏ ra mấy chục triệu mua lại hết mấy bức ảnh đó.”

    Nói đến cuối cùng, cô ấy thở dài:

    “Tổng giám đốc Tiêu thật đáng thương, bị ép cưới người mình không yêu, chỉ còn cách dùng cách này để bảo vệ người trong lòng.”

  • Anh Nợ Tôi Một Cuộc Đời

    Kết hôn suốt năm mươi năm, Thịnh Thanh Dao đã dâng hiến tất cả cho Tần Việt Lăng.

    Khi anh bị thương thành người tàn phế trong một nhiệm vụ, cô từ bỏ công việc MC danh giá và ổn định, ở nhà chăm sóc anh, mỗi ngày đều xoa bóp đôi chân cho anh.

    Anh nói mình muốn sống không con cái, cô đã mười lần sảy thai, để lại di chứng vĩnh viễn không thể mang thai được nữa, vậy mà chưa từng oán trách lấy một lời.

    Tất cả mọi người đều nói, Tần Việt Lăng có được người vợ như Thịnh Thanh Dao là phúc phận tu tám kiếp mới có được.

    Thế nhưng mãi đến khi Tần Việt Lăng qua đời, người đã tận tụy chăm sóc anh cả một đời mới phát hiện —

    Thì ra trong mắt anh, cô chưa từng là phúc phận, mà chỉ là gánh nặng cản trở anh và “vợ con” thật sự được ở bên nhau.

    “Làm sao có thể chứ? Tôi là vợ của Việt Lăng mà, tại sao lại không thể làm giấy chứng tử cho anh ấy?”

    Tại trung tâm dịch vụ cộng đồng, Thịnh Thanh Dao tóc bạc trắng, ôm tro cốt của Tần Việt Lăng, ngơ ngác chất vấn nhân viên.

    “Thưa bà, giấy chứng tử chỉ có thể do người thân trực hệ thực hiện. Theo hệ thống thông tin của chúng tôi, bà vẫn đang là người độc thân.”

    Thịnh Thanh Dao run rẩy đeo kính lão, nhìn chằm chằm màn hình máy tính của nhân viên, xem đi xem lại.

    Nhân viên không hề nói dối.

    Bà đã sống cùng Tần Việt Lăng suốt năm mươi năm, vậy mà tình trạng hôn nhân của bà vẫn là… chưa từng kết hôn!

    Còn chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc đó, nhân viên lại nói thêm:

    “Chúng tôi tra được ông Tần Việt Lăng đã kết hôn từ năm mươi năm trước. Vợ ông ấy tên là Tống Ân Ân, hai người còn có một người con trai tên là Tần Niệm.”

    “Tuy bà Tống Ân Ân đã qua đời, nhưng bà có thể tìm ông Tần Niệm để làm thủ tục chứng tử cho ông Tần Việt Lăng.”

    Ngay khoảnh khắc nghe thấy hai cái tên “Tống Ân Ân” và “Tần Niệm”, đầu óc Thịnh Thanh Dao chỉ còn lại tiếng ong ong.

    Chẳng phải đó là chị dâu góa chồng và cháu trai của Tần Việt Lăng hay sao?

    Sao lại biến thành “vợ con” anh ấy?

    Vậy thì… bà là gì?

    Bao nhiêu năm nay, bà vất vả chăm sóc Tần Việt Lăng, chăm sóc cả Tống Ân Ân lúc bệnh tật…

    Rốt cuộc bà là gì trong cái nhà này?

  • Người Họ Hàng Nghèo

    Trên đường ra sân bay, chuẩn bị đưa cả nhà đi Tam Á đón năm mới, tôi vô tình lướt thấy một bài đăng.

    “Đám họ hàng nghèo cứ nhất quyết đòi theo chúng tôi đến biệt thự biển ở Tam Á đón Tết, nhưng nhà tôi chỉ muốn đoàn tụ gia đình, thật sự không muốn người ngoài chen vào, có nên cho cô ta ở chung không?”

    Tôi nhíu mày, thầm nghĩ người họ hàng này đúng là không biết điều, người ta đoàn tụ gia đình ăn Tết mà còn chen vào làm gì.

    Câu trả lời được like nhiều nhất trong phần bình luận khiến tôi không nhịn được mà tấm tắc khen hay.

    “Đặt cho cô ta một nhà nghỉ rẻ tiền, xa trung tâm là xong, như vậy họ hàng cũng không chiếm được lợi.”

    Đến sảnh sân bay, tôi lắc đầu tắt điện thoại, trong lòng còn thầm may mắn lần này mình là “kim chủ” trả toàn bộ chi phí.

    Tuy nhiên, khi gặp người nhà, thứ nhét vào tay tôi lại là một tấm ảnh chụp đặt phòng tại một homestay xa xôi.

    Vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay chỗ đó.

    Chính là nơi mà đêm trước, em trai tôi còn cười nhạo trong nhóm chat là “ngay cả chó cũng không thèm ở”.

    Toàn thân tôi run lên, tự an ủi bản thân chắc chỉ là đùa giỡn thôi.

    Cho đến khi nhân lúc cả nhà đi vệ sinh, tôi lén lục balo của em trai.

    Mới phát hiện trong ngăn bí mật có giấu một chiếc thẻ phòng khác, trên đó in đúng cái tên biệt thự nghỉ dưỡng ven biển mà chúng tôi đã đặt.

  • Gả Nha Hoàn Mang Thai Cho Kẻ Nuôi Ngựa

    Kiếp trước, ta cùng nha hoàn hồi môn cùng lúc mang thai, không ngờ lại lâm bồn chung một ngày.

    Hai chiếc giường đẻ đặt cạnh nhau, bà đỡ vừa định đỡ đẻ…

    Thái tử Tiêu Huyền Cảnh liền ra lệnh cho bà đỡ th/ ọ/ c tay vào bụng, phân biệt nam nữ.

    “Nếu là nam hài thì đón ra trước; nếu là nữ hài thì tạm thời nhét ngược vào trong bụng.”

    “Sinh nam trước, xuất nữ sau, đích hoàng tôn là điềm lành.”

    Hắn vậy mà lại đem cái thai của một đứa nha hoàn ra đặt ngang hàng với đích tử của chính phi là ta.

    Lúc này ta mới bàng hoàng nhận ra, đứa nhỏ mà Lục Ngạc đang mang, chính là cốt nhục của Thái tử.

    Chỉ lát sau, bên phía Lục Ngạc truyền đến tiếng khóc chào đời lảnh lót, thuận lợi sinh hạ lân nhi.

    Còn con gái trong bụng ta, bị é/ p phải ngh/ ẹ/ n lại bên trong đến mức đ/ ứ/ t hơi mà ch/ ế/ t.

    Thái tử phủ lập tức đổi chủ.

    Ta và Lục Ngạc tráo đổi thân phận, nàng ta trở thành Thái tử phi, còn ta bị phế làm trắc phi.

    Ta mất đi tâm trí, trở nên điên điên khùng khùng, bị gi/ a/ m c/ ầ/ m trong viện lạnh, suốt ngày ôm gối lấy nước mắt rửa mặt.

    Ngày Tiêu Huyền Cảnh đăng cơ, hắn ban cho ta một dải lụa trắng.

    Lục Ngạc tự tay si/ ế/ t lấy dải lụa, từng chút một th/ ắ/ t chặt lại, cười nói:

    “Tỷ tỷ, trên đường xuống hoàng tuyền, đừng quên là muội đã tiễn tỷ một đoạn nhé.”

    Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày thái y qu/ ỳ trước mặt mình, cao giọng chúc mừng.

    “Chúc mừng Thái tử phi, chúc mừng cô nương, cả hai vị đều có hỷ sự.”

  • Bốn Năm Để Quên Một Người

    Năm mười tám tuổi, tôi thích anh trai mình.

    Anh vì tránh tôi mà ra nước ngoài, biến mất suốt bốn năm.

    Thậm chí còn buông lời cay nghiệt:

    “Chó và Nhiễm Khê, không được phép xuất hiện trước mặt tôi.”

    Bốn năm sau, anh về nước.

    Bạn bè tổ chức tiệc đón anh, có người nhắc đến tôi.

    Anh ôm một cô gái có vài phần giống tôi ngồi trên đùi, dáng vẻ uể oải:

    “Nhiễm Khê lại khóc à?”

    Tôi quả thật đã khóc.

    Nhưng không phải vì anh.

    Kẻ thù không đội trời chung của anh ép tôi vào góc tường, hôn lên giọt lệ nơi khóe mắt tôi, động tác không dừng lại:

    “Vẫn còn nghĩ đến hắn ta à?”

    “Bảo bối, đến bao giờ em mới cho anh một danh phận đây?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *