Hồng Trang Vỡ Nát

Hồng Trang Vỡ Nát

Chương 1

Vì muốn giúp biểu muội Thanh Ly xả giận, ngày đính thân, Yến Hành Chi không đến cửa đúng giờ như đã hẹn.

Hắn chỉ sai một tiểu đồng đến truyền lời:

“Lần trước nàng giành cây trâm mà Thanh Ly thích, muội ấy khóc suốt một đêm. Hôm nay chỉ là cho nàng một bài học. Bao giờ nàng chịu xin lỗi Thanh Ly, ta sẽ đến cầu hôn.”

Chỉ sau một đêm, ta trở thành trò cười khắp kinh thành.

Ca ca nói:

“A Ly vốn yếu đuối, để muội ấy trút giận một chút là được rồi. Dù sao Yến Hành Chi cũng là vị hôn phu của muội, chậm vài ngày đến cầu hôn thì có gì nghiêm trọng đâu.”

Vậy sao? Không nghiêm trọng à?

Thể diện của nhà họ Thôi đâu phải ai muốn giẫm là giẫm.

Ta xoay người nhận lấy thiếp cưới của Trấn Bắc vương:

“Phụ thân, hôn sự của Trấn Bắc vương, nữ nhi đồng ý rồi.”

Mùng tám tháng sáu, mặt trời đã khuất núi, người của phủ Tĩnh Viễn hầu vẫn chưa đến.

Khách khứa đầy nhà thì thầm bàn tán, ngay cả tộc nhân nhà họ Thôi cũng bắt đầu ngồi không yên.

Mụ mụ quản gia hỏi ta:

“Tiểu thư, có cần phái người đến phủ Tĩnh Viễn hầu xem thử không?”

Ta lắc đầu, giờ lành đã qua từ lâu rồi, Yến Hành Chi sẽ không đến nữa.

Quản gia dẫn một tiểu đồng bước vào, là Thanh Tùng – thị tòng thân cận của Yến Hành Chi, thế tử phủ Tĩnh Viễn hầu.

Hắn ngẩng đầu lên truyền lời:

“Thế tử nhà ta nói, hôm nay chỉ là cho tiểu thư nhà các người một bài học. Bao giờ nàng chịu xin lỗi Thanh Ly tiểu thư, đợi đến khi Thanh Ly tiểu thư nguôi giận, ngài ấy tự khắc sẽ đến cầu hôn.”

“Hơn nữa, cây trâm nàng cướp của Thanh Ly tiểu thư, tốt nhất là trả lại sớm. Đường đường là danh môn khuê tú, sao lại đi cướp đồ người khác thích.”

Hắn nói xong liền rảo bước rời đi, chưa ra đến sân đã quay sang quản gia nói:

“Thế tử nhà ta dặn phải đưa hộp điểm tâm này cho biểu tiểu thư, là bánh hoa đào ngài ấy xếp hàng mua đấy.”

Tiếng bước chân càng lúc càng xa, mụ quản gia tức đến tím mặt:

“Tiểu thư, Yến Thế tử cũng quá đáng thật đấy, chỉ vì Thanh Ly mà dám làm mất thể diện của người đến thế.”

Tiểu nha hoàn Quan Họa dậm chân:

“Giờ phải làm sao đây? Lão gia phu nhân còn chưa kịp về, trong phủ không ai đứng ra thay tiểu thư làm chủ, chẳng lẽ tiểu thư cứ bị người ta bắt nạt như vậy sao?”

Đang nói thì ca ca bước vào từ bên ngoài, phía sau là biểu muội Thanh Ly tay ôm hộp điểm tâm, vẻ mặt yếu đuối đáng thương.

Nàng đỏ mắt, đặt hộp bánh xuống chiếc án bên cạnh ta, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống:

“Biểu tỷ, muội không biết thế tử sẽ vì bênh vực muội mà không đến cửa cầu hôn, tất cả đều là lỗi của Thanh Ly.”

Ca ca vội vàng đỡ nàng dậy:

“Thanh Ly, muội làm gì thế. Chuyện này vốn là do Vãn Vãn không chịu nhường cây trâm kia, Yến Hành Chi cũng chỉ vì muốn giúp muội trút giận, sửa lại tính khí nàng ấy một chút. Nếu không sau này chẳng biết còn gây ra họa gì.”

Thanh Ly vừa lắc đầu vừa khóc, khuôn mặt đầy nước mắt:

“Biểu ca, là muội sai rồi, là muội không nên thích cây trâm ấy. Thân phận muội thấp kém, vốn không xứng, là muội vọng tưởng. Biểu tỷ không muốn nhường cho muội, ắt là có lý do.”

“Muội chẳng qua chỉ là một cô nhi được nuôi tạm trong phủ mà thôi.”

Ca ca cuống quýt nói:

“Nói bậy, ta vẫn luôn coi muội là muội muội ruột. Cô nhi gì chứ, muội là tiểu thư danh chính ngôn thuận trong phủ.”

Nói xong liền trừng mắt nhìn ta:

“Vãn Vãn, muội còn muốn cứng lòng đến bao giờ nữa? Muội không thấy Thanh Ly đã buồn khổ đến mức này rồi sao. Muội nhường cây trâm ấy cho muội ấy thì sao, việc bé xé ra to, cuối cùng được gì chứ?”

“Mọi người chỉ biết nói rằng Thôi tiểu thư nhỏ mọn, vì một cây trâm mà khiến nhà trai mất mặt, cuối cùng chính muội mới không còn mặt mũi.”

Ta lặng lẽ nhìn ca ca mình – Thôi Nghiễn – đang chất vấn, trong lòng chỉ thấy lạnh lẽo.

Huynh ấy từng là người thương ta nhất, vậy mà từ sau khi Thanh Ly vào phủ, huynh lại càng thương một người biết khóc.

Chỉ cần Thanh Ly rơi nước mắt, nhất định là ta – đứa muội muội không biết điều này – đã bắt nạt nàng.

Nhất định là ta – kẻ danh môn khuê các – đã làm khó một cô gái yếu đuối.

Chương 2

Ba năm trôi qua, ca ca của ta đã không còn là ca ca của ngày xưa nữa, huynh ấy giờ là ca ca của Thanh Ly.

Ta biết rõ huynh sẽ không đứng về phía ta, nhưng vẫn không kìm được mà ôm lấy chút hy vọng mong manh, hy vọng ca ca sẽ vì ta mà làm chủ, nói một lời công bằng.

Thế nhưng, chút hy vọng đó đã bị lời chất vấn của huynh thiêu rụi thành tro tàn.

Lòng ta nguội lạnh, đưa tay rút cây trâm trên đầu xuống, giơ lên trước mặt ca ca và Thanh Ly:

“Biểu muội thích chính là cây trâm này. Ca ca, huynh nói, muốn ta nhường cây trâm cho muội ấy sao?”

Thôi Nghiễn nhìn thấy cây trâm, sắc mặt lập tức thay đổi, không dám hé lời.

Đây là cây trâm gia truyền trăm năm của họ Thôi, là biểu tượng thân phận của dòng đích nữ nhà họ Thôi, sao có thể để một kẻ ngoài như nàng ta mang lên đầu mà mơ mộng.

Nếu hôm nay huynh ta dám mở miệng nói câu “nhường cho Thanh Ly”, chỉ e ngày mai phải quỳ trước từ đường.

“Ca ca, không bằng huynh đi hỏi tộc lão, xem có thể đem cây trâm này tặng cho Thanh Ly hay không?”

“Là ta không dám tự ý quyết định, nên mới không đồng ý. Chỉ không ngờ rằng, Thanh Ly khóc lóc đáng thương, khiến cả huynh và Yến thế tử đều vội vã vì nàng ra mặt.”

“Đã vậy thì cây trâm này cứ để ca ca làm chủ. Huynh muốn đưa cho ai thì đưa.”

Ta nhẹ nhàng đặt cây trâm lên mặt bàn, Thanh Ly ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy vui mừng.

Trên cây trâm có ngọc Đông châu và bảo thạch, giá trị liên thành.

Ngay lần đầu tiên nhìn thấy nó, nàng ta đã yêu thích đến không rời mắt.

Nàng ta chỉ cần khóc vài lần trước mặt biểu ca và Yến Hành Chi, nói bóng gió rằng mình rất thích cây trâm này, bọn họ đã vội vã đau lòng thay nàng, chẳng cần hỏi rõ đầu đuôi, đã thay nàng “làm chủ”.

Giờ đây cây trâm đã đặt ngay trước mặt, chỉ cần một câu nói của ca ca, thứ này sẽ trở thành của nàng, giống như bao nhiêu thứ của ta trước giờ cũng bị nàng ta cướp đi như vậy.

“Quá hồ đồ.” Một vị tộc lão vỗ mạnh xuống bàn.

“Thôi Nghiễn, ngươi là ca ca của Vãn Vãn, sao lại làm ra chuyện thế này.”

“Cây trâm này là thứ có thể tùy tiện cho ai cũng được sao? Ngươi bảo đích nữ nhà họ Thôi phải nhường vật tổ truyền cho kẻ ngoài, ngươi muốn phá vỡ quy củ của họ Thôi sao?”

“Gia quy tổ huấn nhà họ Thôi, ngươi học đi đâu mất rồi.”

“Mau tới từ đường quỳ mà chép lại tổ huấn đi.”

Ca ca vội vàng quỳ xuống giải thích:

“Tộc trưởng, không phải vậy, Thôi Nghiễn đâu biết là cây trâm này…”

Rồi lập tức quay đầu nhìn ta đầy giận dữ:

“Vãn Vãn, muội cố ý phải không? Muội biết cây trâm này quan trọng, cố tình để huynh hiểu lầm, cố tình khiến huynh ra mặt vì Thanh Ly, để rồi bị trách phạt?”

“Sao muội lại tâm cơ sâu như vậy, sao lại trở thành người thế này? Muội khiến ca ca thất vọng quá rồi.”

“Trước giờ huynh vẫn nghĩ muội là một cô nương hiểu chuyện, không ngờ muội lại là người như thế.”

Ta nhìn huynh ấy, giọng lạnh băng:

“Ta là người thế nào? Không chịu nhường đồ cho Thanh Ly thì là kiêu căng tùy hứng, không dọn viện cho nàng ta thì là ức hiếp nàng ta?”

“Trong mắt ca ca, ta chẳng ra gì. Ta chưa từng dám hy vọng ca ca sẽ bảo vệ ta. Chỉ là, lần nào cũng không nghe rõ ngọn ngành mà vội vàng ra mặt thay Thanh Ly, đó là lỗi của ta sao?”

“Nếu có trách, thì trách ta mệnh khổ, chẳng có một người ca ca nào chịu vì ta mà lên tiếng.”

Thanh Ly quỳ gối, sắc mặt tái nhợt, bước từng bước đến trước mặt ta:

“Vãn Vãn, tỷ đừng giận nữa, đều là lỗi của muội. Muội không nên mơ tưởng đến thứ vốn không thuộc về mình.”

“Đương nhiên là lỗi của ngươi.” Ta cắt ngang lời xin lỗi của nàng ta.

“Nếu ngươi không luôn tham lam những thứ không thuộc về mình, sao lại gây ra cớ sự hôm nay?”

“Chẳng lẽ nhà họ Thôi đối với ngươi còn chưa đủ tốt sao? Cho ngươi cơm ăn áo mặc lụa là gấm vóc, ngươi nói mình thêu không bằng các tiểu thư kinh thành, trong phủ lập tức mời thêu nương đến dạy riêng. Ngươi nói muốn học thơ, trong phủ liền mời tiên sinh về dạy. Có gì là bạc đãi ngươi?”

“Thế mà ngươi vẫn chưa thấy đủ, vẫn muốn đoạt hết mọi thứ thuộc về ta.”

Similar Posts

  • Luôn Chờ Em

    Nửa đêm tâm trạng chán nản, tôi phát điên trên vòng bạn bè:

    “Sống mệt quá rồi, bắt đầu mở bán vé tham dự tang lễ của tôi. Ai trả nhiều tiền thì được ngồi trên nắp quan tài, người đứng top 1 thì được hợp táng cùng tôi.”

    Kẻ thù không đội trời chung bất ngờ nhắn riêng cho tôi:

    “Thật hay đùa vậy?”

    Ngay sau đó, hắn gửi cho tôi một bao lì xì.

    “Tôi đặt chỗ trước, top 1 này tôi phải giành cho bằng được!”

    Tôi hoảng đến mức tóc dựng hết cả lên.

    Tên này già rồi mắt mờ rồi hả? Thật sự muốn hợp táng với tôi sao?

    Mơ đẹp thật đấy!

  • Một Đời Thân Phận Thế Thân

    Tháng Chạp rét mướt, ta đang ngồi dưới cửa sổ, khâu áo lót cho Vương gia.

    Đêm qua, Vương gia đã nói rõ: ta bầu bạn cùng chàng ba năm, chàng sẽ dâng sớ ba quyển, làm đủ sáu lễ cưới hỏi, rước ta chính thức nhập môn.

    Ta đắm mình trong niềm vui sắp được thành thân, nghĩ rằng rốt cuộc cũng có thể cùng chàng một đời một kiếp một đôi người.

    Tôn tổng quản dẫn theo đám hạ nhân tới dập đầu:

    “Phu nhân, ban thưởng trong cung đã tới, theo lệ mời người chọn trước, phần còn lại Vương gia sai nô tài chia cho các vị phu nhân khác.”

    Ta rời giường bước xuống xem, mấy chục hòm đều là trân châu ngọc thạch, trang sức tinh xảo.

    Ta vốn không ưa những thứ này, chỉ tiện tay chọn một cây trâm vàng khảm mã não hồng phấn.

    Một khối bích ngọc lại khiến ta chú ý, ta vừa định cầm lấy, thì một bàn tay to nắm lấy tay ta – là Vương gia.

    Chàng nhặt khối bích ngọc to cỡ quả trứng gà, nói:

    “Khối ngọc này không tệ, Liên Chi có thể nhường cho bản vương không?”

    Ta khẽ vỗ mu bàn tay chàng, dùng thủ ngữ mà rằng:

    “Khó khăn lắm ta mới vừa mắt một thứ, sao chàng còn tranh với ta?”

    Vương gia lại đem nó giấu vào ngực, hai tay ôm lấy eo ta:

    “Hiền thê Liên Chi, đừng tranh với ta, bản vương tự có chỗ dùng.”

    Chàng liếc sang hòm thưởng:

    “Để lại hộp bên trái, còn lại mang đi chia cho các phu nhân.”

    Tôn tổng quản lĩnh mệnh lui xuống cùng đám người hầu.

    Vương gia kéo ta vào lòng:

    “Liên Chi ngoan, đừng khâu nữa, áo lót của bản vương cứ để Ty Chế Cục đưa tới là được.”

    Ta lắc đầu:

    “Thiếp thích nhìn chàng mặc áo do chính tay thiếp khâu.”

    Chàng cầm tay ta, nhẹ nhàng hà hơi sưởi ấm, giúp ta xoa nóng lên.

    Ta ngước nhìn, chỉ thấy trong mắt chàng chan chứa nhu tình.

    Chàng là phu quân ta nhặt về ba năm trước, cũng là người chồng duy nhất trong đời ta.

    Trong thư phòng Vương gia, Tôn tổng quản đang quỳ dưới đất.

  • Tuỳ Tuỳ An Ninh

    Bạn trai tôi lưu giữ những tấm ảnh nhạy cảm của bạn gái bạn thân anh ta trong điện thoại.

    Khi tôi phát hiện ra, anh ta im lặng rất lâu.

    “Chỉ là bạn bè thôi, sẽ không vượt quá giới hạn.”

    Tôi lạnh lùng nhìn anh ta tận tình chăm sóc cô ta, từ việc nhỏ nhặt nhất như quạt mát đến việc lớn lao hơn.

    Bạn trai giật mình: “Tùy Ninh, em không giận sao?!”

  • Sống Lại Một Đời Chồng Tôi Đã Cầu Hôn Người Khác

    Tôi và Cố Dực đã kết hôn sáu mươi năm. Sau khi qua đời, cả hai chúng tôi cùng trọng sinh.

    Nhưng lần này, ngay trong buổi cầu hôn, anh lại trao bó hoa cho bạn cùng phòng của tôi.

    “Y Y, cho dù em có đồng ý hay không, anh chỉ biết rằng nếu hôm nay không tỏ tình với em, cả đời này anh sẽ hối hận.”

    Bạn bè xung quanh đều sững sờ.

    Không ai hiểu nổi vì sao buổi cầu hôn lại biến thành màn tỏ tình với một cô gái khác.

    Tôi nhìn về phía Cố Dực, nhưng anh lại tránh ánh mắt tôi.

    “Tịch Vân, yêu nhiều đến đâu nhìn mãi cũng sẽ chán. Kiếp này, anh muốn sống khác đi.”

    Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay người rời khỏi.

    Sau đó, Cố Dực đến tìm tôi, ánh mắt tha thiết, chân thành cầu hôn.

    “Kết hôn đi A Vận. Anh chơi đủ rồi. Mình trở lại cuộc sống đúng nghĩa, được không em?”

    Tôi giơ tay lên, cho anh xem chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay mình.

    “Xin lỗi anh, Cố tiên sinh. Anh quên rồi sao?

    Liên hôn với nhà họ Cố vốn dĩ là nhiệm vụ của tôi — con gái nhà họ Ninh.”

    “Không lấy được anh, tôi đành gả cho chú của anh, Cố Thừa Phong vậy.”

  • Hà Tổng Thích Tôi Thật Sao

    Bị tụt đường huyết trong lúc đang họp, tôi ngã ngay lên đùi sếp.

    Đồng nghiệp hỏi cảm giác khi ngồi lên đó thế nào.

    Tôi chỉ buột miệng: “Chất lượng tệ, chấm 1 sao!”

    Buổi chiều, trong công ty liền lan truyền tin đồn: sếp không…được.

    Trong văn phòng, Hà Thời Yến chậm rãi kéo cà vạt.

    “Trợ lý Chúc, ngồi lên đây.”

  • Người Thừa Kế Bị Che Giấu

    Kết hôn mười năm, chồng tổng tài của tôi chưa từng cho tôi đặt chân vào biệt thự nhà họ Dương.

    Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện gặp bố mẹ chồng, anh đều nhẹ nhàng bóp vai tôi, dịu giọng nói:

    “Đợi thêm chút nữa đi, em bây giờ chưa đủ tư cách, anh sợ họ làm khó em.”

    Hôm nay, tôi vừa ký xong hợp đồng nghìn tỷ, cuối cùng cũng có đủ tự tin đứng trước cổng nhà anh.

    Nhưng mở cửa lại là một bé trai chín tuổi, nó nghiêng đầu nhìn tôi từ trên xuống dưới:

    “Cô là ai? Ăn mặc như ăn mày mà đến tìm bố cháu làm gì?”

    Cổ họng tôi nghẹn lại, chưa kịp nói gì thì người giúp việc đã niềm nở mời tôi vào.

    Ngay giữa phòng khách, tấm giấy kết hôn của chồng tôi và nữ trợ lý đặt ngay ngắn.

    Người giúp việc cười rạng rỡ:

    “Cô xem, thiếu gia và thiếu phu nhân đã ân ái mười năm rồi, cậu chủ nhỏ cũng lớn thế này rồi!”

    “Lần này thiếu phu nhân vừa lấy được hợp đồng nghìn tỷ, lão gia vui lắm, còn đặc biệt mở tiệc chúc mừng tối nay nữa!”

    Tôi sững sờ nhìn cậu bé giống chồng như đúc lao vào lòng anh, còn nữ trợ lý thì dịu dàng dựa sát vào hai cha con.

    Trái tim tôi chợt ngừng đập.

    Hóa ra câu “chưa đủ tư cách” chỉ là dối trá.

    Mười năm hôn nhân, ngay cả thành tích tôi liều mạng đạt được cũng chỉ trở thành tấm huân chương anh mang đi khoe với người khác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *