Hợp Đồng Kết Thúc Em Là Vợ Anh

Hợp Đồng Kết Thúc Em Là Vợ Anh

Tôi là người thay thế cho Bạch Nguyệt Quang của Tạ Trạch Khải. Không lâu trước, Bạch Nguyệt Quang thật của anh ấy đã về nước.

Tôi biết vai diễn của mình đến lúc kết thúc rồi, hợp đồng còn một tháng nữa là hết hạn.

Tôi chủ động dọn khỏi biệt thự, chuyển về căn hộ cao cấp trong thành phố mà tôi đã mua trước đó.

Chỉ là không ngờ sáng sớm hôm sau, kim chủ cũ lại đột ngột xuất hiện trước cửa nhà tôi.

1

Là một người thay thế “đạt chuẩn”, tôi luôn ghi nhớ vị trí của mình.

Tôi chủ động học theo phong cách ăn mặc của Bạch Nguyệt Quang, để trở nên phù hợp với gu thẩm mỹ của Tạ Trạch Khải.

Hôm nay tôi thấy một người bạn của anh ấy đăng ảnh lên mạng xã hội.

Một nhóm người ngồi quanh bàn ăn, Tạ Trạch Khải ngồi ở vị trí chính, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, khí chất dịu dàng đoan trang.

Cô ấy nghiêng đầu nhìn Tạ Trạch Khải, còn anh ấy cũng hơi nghiêng người về phía cô ấy.

Dù chỉ là một bức ảnh, nhưng bầu không khí giữa hai người họ rất mờ ám và hài hòa.

Xem ra cô ấy chính là Bạch Nguyệt Quang trong truyền thuyết của anh — Giản Sơ Hạ.

Tôi nói sao cả tuần nay anh không về, thì ra là đi gặp cô ấy.

Cũng đúng thôi, người thật đã trở về rồi, cần gì phải tốn thời gian vào kẻ thay thế như tôi nữa.

Hợp đồng còn một tháng nữa là hết, chắc Tạ Trạch Khải sẽ đợi đến lúc đó rồi mới tới tìm tôi để thanh toán nốt phần còn lại.

Hiện tại anh không quay lại, tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Tôi cho dì giúp việc ở nhà nghỉ hai ngày, coi như tự thưởng cho mình luôn.

Vì phải đóng giả Bạch Nguyệt Quang nên tôi gần như không có thời gian sống là chính mình.

Chỉ khi Tạ Trạch Khải đi công tác, tôi mới dám gọi đồ ăn ngoài, chơi game, thức trắng đêm.

Tôi không chỉ bắt chước cách ăn mặc mà còn cố gắng điều chỉnh dáng người cho giống cô ấy nhất có thể.

Cũng vì lý do đó mà bình thường tôi không dám ăn vặt nhiều, đồ nướng lẩu lại càng tránh xa, lâu lâu ăn một lần cũng không dám ăn quá no, sợ nổi mụn hay tăng cân.

Dù sao thì Tạ Trạch Khải trả cũng quá hậu hĩnh rồi.

Chưa tính tiền thưởng sau khi kết thúc hợp đồng, mỗi tháng anh đều chuyển cho tôi một triệu tệ tiền tiêu vặt, quần áo, trang sức, túi xách phiên bản mới đều được giao đến tận nhà đúng mùa.

Thật ra tôi cũng chẳng có gì để tiêu, nên hai năm qua tôi đã tích lũy được một khoản kha khá.

Chỉ cần tôi không tiêu hoang, sau khi kết thúc hợp đồng với Tạ Trạch Khải, số tiền này đủ để tôi sống thoải mái đến hết đời.

Hiện tại Tạ Trạch Khải không quay lại, dì giúp việc thì nghỉ phép, trong biệt thự chỉ còn lại mình tôi.

Tôi lấy điện thoại gọi hai ly trà sữa, một phần lẩu cay và thêm một combo gà rán hamburger.

Sau đó lại vào bếp lục hết đống đồ ăn vặt ra, bày đầy trên bàn trà.

Tôi vừa nhai khoai tây chiên rôm rốp vừa xem show giải trí, chờ đồ ăn ngoài giao đến.

Cuộc sống tuyệt vời như vậy, một tháng nữa sẽ chính thức trở thành cuộc sống thường nhật của tôi — nghĩ thôi đã thấy sung sướng rồi.

Từ tháng trước tôi đã nhờ bên môi giới tìm nhà, sau khi chọn được chỗ ưng ý, tôi mua luôn, sau này muốn làm gì thì làm. Tôi còn định nuôi một con mèo nữa.

Tạ Trạch Khải không thích mèo, nên tôi luôn không dám nuôi.

Một tô lẩu cay, một ly trà sữa, nửa phần gà rán — tôi ăn no đến mức lòng cũng cảm thấy mãn nguyện.

Xem xong chương trình giải trí, tôi tiếp tục lướt điện thoại, đắp một chiếc chăn mỏng, nằm dài trên ghế sofa.

Có lẽ ăn no quá nên hơi thiếu dưỡng khí, tôi mơ màng thiếp đi, điện thoại rơi xuống thảm mà cũng không hay.

Cho đến khi nghe thấy tiếng mở cửa, tôi giật mình ngồi bật dậy.

Vừa mở mắt liền thấy gương mặt Tạ Trạch Khải, đầu óc vốn còn mơ màng của tôi lập tức rối tung lên.

Tôi nghi ngờ mình đang nằm mơ — bằng không thì tại sao Tạ Trạch Khải lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

2

Nhìn anh càng lúc càng tiến lại gần, tôi biết — đây không phải là mơ.

Vì tôi thấy sắc mặt của Tạ Trạch Khải ngày càng u ám, hơi lạnh trên người anh ta khiến tôi cũng phát run.

Anh ấy dừng lại trước bàn trà, nhìn đống đồ ăn vặt với vẻ mặt cực kỳ khó chịu, mày vốn đang hơi nhíu lại giờ thì cau chặt.

Tôi lập tức hất chăn đứng bật dậy, cố gắng che hết tất cả mọi thứ trước mắt anh.

“Những gì anh nhìn thấy… đều là ảo giác thôi.”

Tạ Trạch Khải dời ánh mắt đặt lên người tôi.

“Ảo giác à?”

“Đúng vậy, không sai.” Tôi gật đầu lia lịa.

“Vậy ảo giác đó sẽ biến mất không?” Anh hỏi tiếp.

“Sẽ, nhưng cần… chút thời gian.”

“Được thôi, tôi chờ.”

Tôi đang nửa nhẹ nhõm thì lại bị câu “chờ” kia làm tim thót lên lần nữa. Chờ? Chờ cái gì? Tôi nói là một lúc nữa biến mất là ám chỉ anh rời đi để tôi kịp hủy tang chứng, chứ không phải đứng đó đợi thật chứ?!

Tạ Trạch Khải cứ không đi, hai đứa cứ mắt to trừng mắt nhỏ. Cuối cùng vẫn là tôi lên tiếng trước.

“Xin lỗi, là tôi sai, tôi không nên gọi đồ ăn ngoài.”

“Ừ, còn gì nữa không?”

“Tôi không nên sai rồi còn che giấu, lừa dối anh.”

Cuối cùng sắc mặt của Tạ Trạch Khải cũng dịu xuống, sau đó hỏi: “Dì giúp việc đâu? Sao lại để em ăn mấy thứ này?”

“Tôi cho dì nghỉ hai ngày.”

“Vì sao?”

Similar Posts

  • Gã Chồng Trọng Sinh Để Trúng Số Nhưng Người Trúng Lại Là Tôi

    Gã chồng tồi tái sinh để mua vé số, nhưng người trúng lại là tôi

    Chồng tôi – Bạch Cẩm Trình – tái sinh, vừa mở miệng đã đòi ly hôn.

    Tôi chỉ khẽ mỉm cười, gật đầu đồng ý. Điều kiện là anh ta phải ra đi tay trắng.

    Anh ta cười khinh một tiếng, sảng khoái chấp nhận.

    Như thể mấy triệu bạc nhỏ nhoi chẳng đáng để anh ta bận tâm.

    Ký xong đơn ly hôn, anh ta xin mẹ chồng vài trăm nghìn rồi chạy thẳng tới đại lý vé số.

    Cược gấp 200 lần để mua dãy số trúng thưởng mà đời trước anh ta từng thắng.

    Bước ra khỏi cửa hàng, khí chất của anh ta đã thay đổi rõ rệt, mơ mộng trở thành phiên bản tiếp theo của Jack Ma.

    Nhưng anh ta đâu ngờ rằng, ngay sau đó không lâu, tôi cũng đến mua cùng dãy số đó—với 400 lần cược.

    Đời trước, anh ta khiến tôi bị lấy hết nội tạng. Đời này, tôi trở về từ địa ngục để báo thù!

  • Cô Gái Giữ Đèn

    Nhà họ Cố từ đời này sang đời khác chỉ có một con trai nối dõi, và người thừa kế bắt buộc phải cưới được cô gái giữ đèn, nếu không cả dòng tộc sẽ bị nguyền rủa, không ai sống quá một tháng.

    Đời này, nhà họ Lâm chính là gia tộc giữ đèn. Nhưng con gái thật của họ lại bị tráo đổi từ nhỏ, may mắn ba tháng trước mới được tìm về.

    Vì tương lai của nhà họ Cố, tôi đưa con trai Cố Dật Vân đến nhà họ Lâm cầu hôn cô con gái ruột Lâm Chỉ Khanh.

    Không ngờ con trai tôi vừa gặp đã say mê cô giả tiểu thư Lâm Nhu Nhi.

    Tôi lấy sinh mạng cả dòng họ ra cảnh cáo, nó bất đắc dĩ mới chịu cưới Lâm Chỉ Khanh.

    Sau khi kết hôn, con dâu không chỉ hiếu thuận mà còn giúp quản lý việc kinh doanh, khiến nhà họ Cố ngày càng thuận lợi, phát đạt.

    Thế nhưng Lâm Nhu Nhi vì không thể gả cho con trai tôi, chẳng bao lâu thì buồn khổ mà chết.

    Nghe tin, con trai chỉ giữ vẻ mặt thản nhiên, tôi còn tưởng nó đã quên mất Lâm Nhu Nhi.

    Không ngờ đến ngày giỗ hai năm sau, nó lại trói tôi và con dâu đến trước mộ của Lâm Nhu Nhi.

    “Mẹ, nếu không phải mẹ dùng chuyện giữ đèn và lời nguyền mê tín để chia rẽ con và Nhu Nhi, cô ấy sao có thể chết?!”

    “Còn mày, con đàn bà quê mùa, có tư cách gì mà lấy tao?!”

    Đứa con trai bất hiếu bắt tôi và con dâu quỳ trước mộ Lâm Nhu Nhi suốt bảy ngày, cuối cùng cả hai đều chết gục ở đó.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi lại quay về đúng ngày đưa con trai tới nhà họ Lâm cầu hôn…

  • Đạo Tranh

    Tôi là quán quân cuộc thi vẽ, sau khi vào đại học đã bắt đầu toả sáng trong lĩnh vực hội họa.

    Nhưng rồi bỗng một ngày, bức tranh tôi đem đi triển lãm lại bị cáo buộc là đạo nhái.

    Toàn bộ sinh viên trong trường đều chửi rủa tôi là kẻ không biết xấu hổ, ăn cắp thành quả của người khác.

    Tôi đi tìm bức tranh được cho là “bị đạo” đó.

    Thì phát hiện nó thật sự giống hệt với tranh của tôi.

    Nhưng thời gian triển lãm lại sớm hơn tôi một ngày.

    Mặc dù tôi chắc chắn bức tranh của mình là thành quả từ sự dày công lên ý tưởng, chỉnh sửa không biết bao nhiêu lần.

    Tôi đã cố gắng giải thích.

    Nhưng chẳng ai chịu nghe.

    Họ điên cuồng chửi bới, tấn công tôi và cả gia đình tôi trên mạng.

    Ban giám hiệu cũng tuyên bố tôi là kẻ làm ô uế nghệ thuật và đuổi học tôi.

    Cuối cùng, tôi không chịu nổi cú sốc ấy nữa.

    Tôi đã nhảy từ tầng thượng tòa giảng đường xuống, máu me be bét.

    Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, tôi vẫn không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra.

    Tại sao bức tranh rõ ràng là của tôi, lại bị người khác đem đi triển lãm trước?

    Mở mắt ra lần nữa.

    Tôi đã quay về ngày trước khi “sự kiện đạo tranh” xảy ra.

  • Vết Son Trên Cổ Áo

    Năm thứ năm tôi và chồng — Phó Yến An — kết hôn trong bí mật, anh ta lại đem dự án quan trọng mà tôi đã theo đuổi suốt nửa năm giao cho một thực tập sinh mới đến.

    Tôi giận dữ đến mức không thể kiềm chế, lập tức đi tìm anh ta để chất vấn.

    Nhưng Phó Yến An chỉ hờ hững ném cho tôi một tấm bằng tốt nghiệp của trường đại học danh tiếng, giọng điệu lạnh lùng:

    “Tiểu Uyển là sinh viên tốt nghiệp danh hiệu xuất sắc, vốn đã rất tài giỏi, chỉ là thiếu một bệ phóng thôi. Còn cô, lấy gì để so với người ta?”

    Nếu tôi không trông thấy dấu son đỏ trên cổ áo anh ta, có lẽ tôi đã tin thật.

  • Chiếc Porsche Và Những Quyết Định

    Chồng dùng 9,9 tệ bán chiếc Porsche cho em chồng, thế là tôi coi hôn nhân như làm ăn vậy

    Chiếc Porsche trị giá 1,5 triệu tệ là tài sản trước hôn nhân mà bố mẹ tôi tặng.

    Sau khi kết hôn, em chồng mượn xe đi khoe khoang, đua xe, mượn một lần là năm năm.

    Hôm đó trong buổi tụ họp, em chồng than phiền rằng đám cưới không có xe sang, sẽ mất mặt trước họ hàng bạn bè.

    Chồng tôi chẳng nói chẳng rằng, bán luôn chiếc Porsche 1,5 triệu tệ với giá 9,9 tệ cho em chồng.

    Tôi chỉ nói một câu: “Xe của tôi dựa vào đâu mà bán?”

    Chồng tôi trước mặt tất cả mọi người, tát thẳng vào mặt tôi một cái đau điếng.

    “Cô gả vào đây rồi thì xe cũng là của tôi, liên quan gì đến cô!”

    Em chồng vừa ăn cơm vừa lén cười.

    Bố chồng mẹ chồng nén khóe miệng, giấu vẻ đắc ý.

    Con gái tôi nghẹn ngào, siết chặt góc áo tôi.

    Tôi không nói một lời, chỉ lặng lẽ quay về phòng rồi khóa cửa.

    Tôi lập tức liên hệ với môi giới xe cũ.

    “Bán xe, càng nhanh càng tốt.”

    Ba ngày sau, chủ xe mới khóa xe từ xa, em chồng mặc váy cưới bị nhốt bên trong, bị họ hàng vây xem.

  • Tái Hợp Sau 5 Năm Chia Tay

    Năm năm sau khi chia tay, Giang Yến bất ngờ nhắn tin cho tôi.

    “Anh sắp kết hôn rồi, em đến không?”

    Tôi đáp: “Biến đi, mấy đứa lợi dụng đám cưới để moi phong bì đều đáng chết.”

    Giang Yến: “Anh chỉ nghe nói em mở studio chụp ảnh cưới nên muốn tìm em chụp thôi. Nhưng thấy thái độ phục vụ như thế này thì thôi khỏi.”

    Tôi: “Anh yêu, bên em hiện có hai gói chụp ảnh cưới là 8 triệu 888 và 18 triệu 888, giá cả hợp lý, dịch vụ tận tình, mọi phong cách và bối cảnh đều tùy anh lựa chọn.”

    “Hay là thế này đi, em kết bạn WeChat với anh trước, anh đồng ý rồi em gửi mẫu ảnh cho anh xem.”

    Giang Yến: “Ha, em vẫn y như trước, chỉ biết chăm chăm vào tiền. Chia tay em là quyết định đúng đắn nhất đời anh.”

    Tôi: “Ừm ừm, vậy anh chọn gói 8 triệu 888 hay 18 triệu 888?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *