HỘP NHẠC TỪ TÁM TRĂM DẶM

HỘP NHẠC TỪ TÁM TRĂM DẶM

Văn án:

Phu quân thắng trận, từ xa tám trăm dặm đưa gấp về một cô nương, nghe đâu là người có tuyệt kỹ múa trên lòng bàn tay.

Cô nương ấy ngày ngày ra vẻ hống hách trước mặt ta.

Ta nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ thương hại:

“Ngươi thực không hiểu gì về con chó của chàng đâu.”

Sau này, khi phu quân hồi kinh, chàng đặc biệt tạo cho nàng một đài vàng để múa.

Chàng vẻ mặt phấn khích chỉ vào nàng đang “xoay tròn, nhảy múa không ngừng nghỉ” trên đài vàng:

“Phu nhân, mau nhìn! Hộp nhạc ta tặng nàng đây!”

1

Phu quân của ta, Lục Yến, là kẻ phong lưu nhất kinh thành, nổi danh là “kẻ cuồng sủng thê.”

Còn ta, Thẩm Tịch Văn, lại là vị vương phi lạnh lùng với trái tim sắt đá.

Cũng chẳng có lý do gì to tát, chủ yếu là bởi Lục Yến hành sự quái đản, chưa từng làm chuyện gì ra hồn.

Năm bảy tuổi, thế tử của phủ Bình An hầu cãi nhau với ta, giễu cợt: “Ngươi nghĩ trên trời có thể rơi bánh nhân thịt xuống sao?”

Lục Yến lập tức mua sạch bánh nhân thịt trên cả con phố, đuổi theo ném vào đầu thế tử, tạo nên hiện tượng “bánh bay trên không.”

Kể từ đó, thế tử phủ Bình An hầu mắc chứng “ám ảnh bánh nhân thịt.”

Năm chín tuổi, ca ca của Lục Yến tuyển Thái tử phi.

Chỉ vì trong đó có một bức họa của ta, Lục Yến trèo lên cổ ca ca, hăm hở cố bứt tóc của hắn.

Kết quả, Thái tử năm ấy – nay là hoàng thượng – mỗi lần thấy chàng đều phản xạ có điều kiện, ôm chặt lấy long đầu của mình.

Năm mười lăm tuổi, ta gả cho Lục Yến.

Chưa được vài tháng, đã có người muốn dâng trắc phi cho chàng.

Dẫu sao, chàng cũng là em ruột hoàng đế, dưới một người, trên vạn người, dù có hơi quái dị, vẫn hoàn toàn có thể chấp nhận.

Nhưng ai ngờ, ngay tại chỗ, Lục Yến bới móc đủ lý do như “không tài năng bằng phu nhân ta,” “tóc không nhiều bằng phu nhân ta,” “ăn không khỏe bằng phu nhân ta,” từ đầu đến chân đều chê bai một lượt.

Cuối cùng, các cô nương đều tuyên bố:

“Thà lấy chó còn hơn lấy Lục Yến.”

Còn ta, đường đường là vương phi duy nhất của Lục Yến, người được chàng đặt trên đầu quả tim, lại cứ đối với chàng hờ hững lạnh nhạt.

Mọi người đều bảo ta trái tim sắt đá, nhưng Lục Yến không mảy may bận tâm, vẫn như cũ cưng chiều đội ta lên đầu.

2

Kỳ thực, làm gì có chuyện trái tim sắt đá, chẳng qua không dám động lòng mà thôi.

Ta là người xuyên không, ngay từ đầu đã biết mình đến một cuốn tiểu thuyết.

Vấn đề là, ta chỉ mới đọc phần giới thiệu của cuốn này!

Phần sau phải nạp 9,9 đồng để mở khóa… mà ta vì tiết kiệm nên chưa nạp!

Vậy nên, ta chỉ biết đây là một cuốn tiểu thuyết nữ chủ, nữ chính Thẩm Tịch Văn sẽ trở thành một thương nhân giàu có vô song sau khi nam chính Lục Yến chếc.

Nhưng ta không biết Lục Yến chếc lúc nào, chếc ra sao.

Ta từng cố gắng thay đổi diễn biến, kết quả lại là Lục Yến học quạc như vịt ba ngày liền.

Còn khi ta muốn cảnh báo chàng về kết cục của mình, lời nói vừa thốt ra liền bị “bíp…” mất tiếng.

Cái thiết lập này còn chó má hơn cả Lục Yến!

Từ đó, ta không dám tùy tiện hành động, chỉ đành âm thầm tự nhắc mình, không được động lòng.

3

Lục Yến đi biên cương đánh trận đã ba tháng, ta ngày ngày ăn chay niệm Phật, lòng như treo trên lửa.

Cho đến hôm nay, hộ vệ thân cận của chàng, Lục Nhất, phong trần mệt mỏi trở về kinh.

“Hồi bẩm vương phi, đây là Liên Nhi cô nương. Vương gia lệnh tám trăm dặm đưa nàng về, dặn dò người phải an trí cẩn thận.”

Nghe vậy, cô nương xinh đẹp phía sau Lục Nhất ngẩng đầu đầy khiêu khích:

“Đây chính là vương phi?”

“Từ nay đều là tỷ muội cả, cần gì câu nệ, hôm nay cũng không cần hành lễ với người nhé.”

Tiểu Mai, nha hoàn bên cạnh ta, lập tức vung tay tát một cái:

“Loại mèo chó gì đây, cũng dám xưng huynh gọi đệ với vương phi ư?!”

Ta: …

Lục Nhất: …

Tiểu Mai vội chữa lại:

“À không, xưng tỷ gọi muội.”

Một màn lập uy tốt đẹp, bị biến thành tình huống như muốn đội quần.

Nhưng cũng không làm Liên Nhi mất tự nhiên, nàng ôm mặt, giận dữ nói:

“Ngươi dám đánh ta? Chờ vương gia trở về, ta sẽ bảo chàng bán ngươi đi!”

“Vương gia thích nhất điệu múa trên lòng bàn tay của ta, hôm ấy mắt chàng theo dõi không rời.”

Ta lập tức nổi hứng:

“Sao mà không rời? Nói ta nghe thử?”

Lục Nhất chịu không nổi nữa, nhanh chóng thoát thân, trong lòng không quên thắp nén nhang cho chủ tử.

Chưa đầy một canh giờ, cả kinh thành đã truyền tin:

Vương gia tám trăm dặm đưa về một cô nương. Vương phi rốt cuộc mất sủng!

Tiểu Mai an ủi ta:

“Vương phi, người đừng giận.”

Ta mỉm cười thanh thản:

“Ta đâu có giận?

“Ta! Thực! Sự! Không! Giận! Mà!”

Tiểu Mai chỉ vào đống xương trên bàn:

“Phủ định kép là khẳng định.

Hơn nữa người đã gặm hết ba cái móng giò rồi, không phải người đang ăn chay niệm Phật sao?”

Phật tổ ăn chay, ta ăn thịt! Ai cũng đừng mong sống tốt!

4

Sáng hôm sau, hoàng thượng vội vàng triệu ta vào cung.

Chúng ta đứng cách nhau nửa gian điện Cần Chính, gào thét mà trò chuyện:

“Trẫm nghe nói! A Yến đưa về một cô nương! Ngươi đừng giận!”

“Cái gì? Hoàng thượng, ta không nghe rõ! Chúng ta có thể lại gần một chút để nói chuyện không?!”

“Không được! Ngươi đừng qua đây! Trẫm sợ! Tuyệt đối đừng để A Yến biết trẫm lén gặp ngươi!”

Ta: …

Cuối cùng, cả hai gào đến khản giọng, ta mới nghe ra được ẩn ý của hoàng thượng:

Dẫu Lục Yến chẳng ra gì, nhưng ngươi nhất định đừng để cắt đứt lương thực của binh sĩ tiền tuyến.

Phải, Thẩm Tịch Văn trong sách có thiên phú kinh doanh đáng kinh ngạc, và ta đã hoàn toàn kế thừa tài năng ấy. Từ hôm nay, một nửa thương nhân ở Đại Xương đều sống dưới tay ta.

Ta và hoàng thượng từ lâu đã đạt được thỏa thuận.

Ta cung cấp tiền bạc, lương thực cho Đại Xương, đổi lại hoàng thượng tạo điều kiện buôn bán và ban cho ta danh hiệu “Hoàng thương.”

Tất nhiên, mọi chuyện đều diễn ra trong bí mật.

Người biết chỉ có hoàng thượng và vài tâm phúc của ta.

Ngay cả Lục Yến cũng không hay biết.

Ai ai cũng đồn rằng Đại Xương có một “Hoàng thương” quyền thế ngút trời, nhưng không ai biết là ai.

Theo bản năng, ta muốn bảo vệ Lục Yến khỏi mọi nguy hiểm tiềm tàng.

5

Liên Nhi không biết nghe đâu tin tức rằng, ta và Lục Yến chưa từng viên phòng.

Từ đó, nàng càng thêm hống hách:

“Ôi, ánh mắt vương gia nhìn ta, sao mà đầy khao khát thế nhỉ? Haiz, vương phi thì sao, có giữ nổi trái tim vương gia đâu. Vương gia nhất định sẽ lập ta làm trắc phi, ngày ngày ân ái bên ta.”

Ta thản nhiên cắt lời:

“Đừng lắm lời, tài nghệ của nàng ra sao? biểu diễn xem chút đi nào!”

Liên Nhi dường như rất tự hào về điệu múa trên lòng bàn tay của mình, vừa nói xong đã muốn biểu diễn ngay.

Phải công nhận, nàng múa khá đẹp.

Ít nhất ta có thể vừa ngắm nàng nhảy, vừa gặm móng giò ngon lành.

Liên Nhi không nhảy nổi nữa.

Liên Nhi tức điên lên.

Ta thành thật nói:

“Nàng có thể múa thêm chút không?

“Ta còn hai cái móng giò chưa gặm xong.”

Liên Nhi trông như bị uất ức lớn:

“Ngươi dám lấy ta làm trò cười? Chờ vương gia về, ta sẽ bảo ngài…”

Ta nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy thương hại:

“Chờ hắn về, nàng sẽ biết. Ta có thể không phải người, nhưng hắn đích thị là chó.”

6

Cuối cùng, sau khi ta gặm hết 66 cái móng giò, Lục Yến phong trần mệt mỏi trở về.

Trận chiến lần này quả là đại thắng.

Hoàng thượng cười tươi, hỏi chàng muốn ban thưởng gì.

Lục Yến khẽ kéo thắt lưng, ngay tại chỗ làm một thế mã bộ, giang tay vẽ hình:

“Thần đệ muốn một cái đài bằng vàng, lớn thế này! Để người ta nhảy múa trên đó!”

Similar Posts

  • Kế Hoạch Làm Mẹ Kế

    Bạn trai nói ba anh ta không thích tôi, rồi đột ngột chia tay không một lời báo trước.

    Tôi uống say, lảo đảo đi cầu xin quay lại.

    Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh nằm… ba anh ta.

    Dưới đất còn vương vãi một chiếc tất da và vài chiếc bao bì bị xé toạc.

    Người đàn ông mở mắt, ánh nhìn như đang thẩm vấn phạm nhân.

    “Còn nhớ tối qua mình đã nói gì không?”

    “Tôi nói gì cơ?”

    “Cô nói: ‘Nợ con thì cha trả, thiên kinh địa nghĩa.’”

    Trời ơi!

    Sao tôi lại gây ra chuyện tày đình thế này chứ!?

  • Sau Cơn Mưa Là Anhchương 13 Sau Cơn Mưa Là Anh

    VĂN ÁN

    Khi cha ruột, vị tỷ phú giàu nhất, tìm thấy tôi, tôi đang quỳ gối ăn xin ngoài phố.

    Tháng Chạp gió lạnh cắt da, “giả thiên kim” khoác áo phao dày cộp, còn tôi rách rưới, toàn thân tím tái.

    Kiếp trước, tôi vốn chẳng muốn tranh giành gì với cô ta, thế mà chính cô ta đã giet chet con chó của tôi, cướp đoạt tình thương của cha mẹ, chiếm đoạt sản nghiệp vốn thuộc về tôi.

    Thậm chí, cái chet đầy nhục nhã của tôi, đều do cô ta bày mưu hãm hại!

    Cha ruột siết chặt tôi trong vòng tay, thề sẽ bù đắp tất cả.

    Tôi lạnh lùng nhìn “giả thiên kim” đang khoác tay mẹ ruột, khóe môi khẽ nhếch:

    Rắn độc… nên bắt đầu giet từ đâu đây?

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

  • Chồng Tôi Đem Của Hồi Môn Nuôi Bạch Nguyệt Quang

    Ngày thứ ba sau khi đăng ký kết hôn, chiếc xe sang trị giá cả triệu tệ tôi mang theo làm của hồi môn bị cảnh sát giao thông chặn lại ngay trên đường.

    “Xin lỗi cô, chiếc xe này bị nghi ngờ dùng biển số giả, phiền cô theo chúng tôi về làm việc.”

    Tôi hoảng hốt gọi điện cho chồng — người đang làm đội trưởng đội cảnh sát giao thông.

    Chồng lại nói: “Đúng là biển số giả. Anh thấy xe của em để trong gara không hay dùng, nên đưa biển đó cho Vãn Oanh.”

    “Vãn Oanh vừa về nước, vẫn chưa bốc được biển số, giờ cô ấy vào làm ở tập đoàn lớn, cần biển số này hơn em.”

    Tôi bật cười vì tức.

    Bởi vì Lương Vãn Oanh chính là mối tình đầu anh ta yêu mà không có được, là bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.

    1 Kinh hồn biển số giả

  • Người Nắm Quyền Phó Thị

    Đêm Giao thừa, với tư cách là người nắm quyền của Tập đoàn Phó thị, tôi đã chuyển cho mẹ chồng 300 nghìn tệ làm tiền tiêu vặt.

    Bà ta cười tít mắt, bế con gái ba tuổi của tôi đi ra ngoài.

    “Bà nội dẫn Duệ Duệ đi đốt pháo hoa, cầu phúc cho cả nhà!”

    Hai tiếng sau, con gái vẫn chưa quay lại, điện thoại của mẹ chồng cũng tắt máy.

    Tôi vừa định ra ngoài tìm thì thấy điện thoại chồng bật ra một thông báo từ bệnh viện.

    【Người giám hộ Cố Tu Viễn có xác nhận: Đồng ý hiến tim của con gái Phó Duệ cho bệnh nhi Cố Kim Bảo.】

    Tôi còn chưa kịp phản ứng, chồng tôi đã không chút do dự ấn xác nhận.

    Tôi mắt đỏ ngầu, túm chặt cổ tay anh ta, gào lên giận dữ:

    “Cố Kim Bảo là ai? Tại sao các người lại lấy tim của Duệ Duệ để cứu nó?!”

    “Tim gì cơ?” Chồng cúi đầu không dám nhìn tôi. “Tĩnh Thư, em nhìn nhầm rồi, đó chỉ là quảng cáo ngắn của một bộ phim!”

    Tôi vội vàng cầm điện thoại, gọi ngay cho chú nhỏ:

    “Chú ơi, có người muốn moi tim người thừa kế nhà họ Phó!”

  • Trò Chơi Thử Thách

    Chơi trò chơi thua, tôi chọn thử thách lớn.

    Bị yêu cầu theo đuổi kẻ cặn bã số một ở kinh thành – Tống Trì.

    Cả giới kinh thành đều biết, Tống Trì là người đẹp trai nhất, cũng là kẻ cặn bã nhất.

    Chưa từng có bạn gái nào bên cạnh anh ta quá một tuần.

    Tuy rất cặn bã, nhưng cũng rất hào phóng, phí chia tay cho mỗi bạn gái đủ để mua một căn nhà ở kinh thành.

    “Chọn thật lòng hay thử thách lớn?”

    Tôi nhìn chằm chằm vào chai bia đang quay tròn, đầu ngón tay vô thức vuốt ve vành ly.

    Miệng chai chầm chậm dừng lại trước mặt tôi, tôi nhẹ giọng nói: “Thử thách lớn đi.”

    Tần Ức Hoan nheo mắt nhìn tôi, môi đỏ khẽ nhếch lên một nụ cười giảo hoạt.

    “Chị chắc chứ? Đã chọn rồi thì không được hối hận đấy nhé.”

    Tôi nhàn nhạt gật đầu, không nói gì.

    Trần Hạo Vũ vươn tay ôm lấy Tần Ức Hoan vào lòng, nhướng mày nhìn tôi.

    “Được thôi, phạt cậu phải theo đuổi Tống Trì trong vòng một tháng.”

    Anh ta vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều hít sâu một hơi lạnh.

  • Bốn Trăm Ngàn Một Giọt Nước

    Ngày làng có nước máy, ba mẹ tôi cười tít mắt.

    Dù sao thì số tiền bốn trăm ngàn kia là tôi bỏ ra, họ cảm thấy có mặt mũi lắm trong làng.

    Nhưng khi hàng xóm đã dùng nước sạch tinh tươm, vòi nước nhà tôi lại chỉ phun ra toàn không khí.

    Ba tôi đi hỏi, Ủy ban thôn nói nhà tôi ở chỗ cao, áp lực nước không đẩy lên được.

    Nhưng chính mắt tôi thấy rõ, đường ống nước vì tránh nhà tôi mà vòng xa thêm năm cây số.

    Ngay trước mặt cả làng, tôi gọi thẳng cho bên dự án: “Tiền, tôi không trả một xu nào nữa.”

    Sau đó, tôi gọi luôn xe chuyển nhà.

    “Bốn trăm ngàn này, dù đem cho chó ăn còn hơn cho lũ vong ân phụ nghĩa các người.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *