Kẻ Truy Hồn – Phần 1: Nhiễm Nhiễm

Kẻ Truy Hồn – Phần 1: Nhiễm Nhiễm

Cha dượng đối xử tệ với mẹ, ngày nào bà cũng khóc kể với tôi.

Tôi khuyên mẹ ly hôn, mẹ lại quay sang nói với ông ta:

“Con gái tôi cũng khuyên tôi đừng sống với anh nữa, nhưng tôi vẫn đối xử với anh thế này đây.”

Cha dượng nổi giận, lỡ tay đánh chết tôi.

Mẹ tôi khóc một trận rồi, với tư cách người thân, lập tức viết giấy xin giảm nhẹ hình phạt cho ông ta:

“Con đã mất rồi, người sống vẫn phải sống cho tốt.”

Sống lại một đời, tôi trở về đúng ngày mẹ gả cho cha dượng.

Mẹ hỏi tôi:

“Con thấy ba mới thế nào?”

Tôi cười lạnh:

“Con thấy hai người chắc chắn sẽ sống bên nhau trọn đời đó.”

1

Đây là tháng thứ hai sau khi tôi chết.

Vụ án ngộ sát của cha dượng Tàng Hà Dũng đã được tòa án tiếp nhận.

Trong căn phòng nhỏ, tôi thấy luật sư không ngừng dặn dò mẹ:

“Cô là nhân chứng duy nhất, đồng thời cũng là người thân của nạn nhân. Thái độ của cô cực kỳ quan trọng.”

Mẹ tôi liên tục gật đầu:

“Tôi hiểu, Hà Dũng là chồng tôi, tôi nhất định sẽ cố hết sức cứu anh ấy.”

Nếu linh hồn tôi có thể gào khóc để mẹ nghe thấy, tôi chắc chắn sẽ khóc mà hỏi:

“Ông ta là chồng mẹ, vậy con không phải là con gái mẹ sao?”

Nhưng đáng tiếc, tôi đã chết rồi, dù có nói gì hay làm gì, cũng vô ích.

Vì vậy tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ, với tư cách là người thân của tôi, viết giấy xin giảm nhẹ cho cha dượng.

Đồng thời, với tư cách nhân chứng duy nhất, mẹ vừa rơi nước mắt vừa bôi xấu tôi:

“Hôm đó là Tiểu Nhiễm ra tay trước, con bé từ trước đã có tính khí nóng nảy, tôi cũng không quản nổi nó.”

“Hà Dũng không hề muốn giết con bé, chỉ định hù dọa một chút để con bé nghe lời hơn thôi.”

“Tiểu Nhiễm cầm gậy bóng chày đánh anh ấy, anh ấy chỉ muốn chặt gậy đi, ai ngờ lại thành ra như vậy…”

Tôi trôi lơ lửng trên đám đông, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.

Hôm đó, cha dượng say rượu, định đánh mẹ.

Tôi cầm gậy chặn trước mặt mẹ, cố gắng bảo vệ bà.

Kết quả là, cha dượng phát điên, quay lại rút dao thái từ bàn bếp…

Tôi bị chém ba nhát vào cổ và ngực, lúc đưa đến bệnh viện đã không còn hơi thở.

Lúc chết, tôi mới chỉ mười sáu tuổi.

Thế nhưng lời khai của mẹ khiến dư luận nghiêng hẳn về phía cha dượng:

“Đây là mẹ ruột của đứa bé, nếu bà ấy đã nói không phải lỗi của ông ta, chắc là đúng vậy.”

“Giờ mấy đứa nhỏ đều nóng nảy cực độ.”

“Con gái mà cầm gậy bóng chày, rõ ràng là hung dữ rồi còn gì.”

Cuối cùng, cha dượng bị tuyên án tù có thời hạn.

Ngày ông ta bị chuyển đến nhà giam, mẹ đến thăm ông.

Trước ống kính của phóng viên, mẹ nước mắt ngắn dài:

“Hà Dũng, em sẽ chờ anh ra tù.”

Phóng viên hỏi mẹ:

“Cho dù là vô tình hay cố ý, ông ấy cũng đã giết chết con gái chị, chị vẫn có thể sống cùng ông ta sao?”

Mẹ lau nước mắt:

“Tiểu Nhiễm đã không còn, người sống vẫn phải sống tốt. Nếu con bé có linh thiêng, nhất định cũng muốn tôi hạnh phúc.”

Tôi đứng nhìn bên cạnh, chỉ thấy lạnh đến thấu xương.

Ở trường, tôi luôn là học sinh giỏi, có rất nhiều cơ hội để rời xa cái gia đình mục ruỗng này.

Nhưng vì mẹ, tôi từ bỏ tất cả.

Tôi không nỡ để bà ở lại một mình với cha dượng, nên mới ở lại để bảo vệ bà.

Kết quả cuối cùng lại là cái kết này.

Trong nỗi bất cam lớn đến nghẹt thở, linh hồn tôi dần trở nên mờ ảo.

2

Tôi cứ ngỡ mình sẽ tiêu tan mãi mãi.

Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt tôi lại là một gương mặt quen thuộc.

Mẹ tôi đang mặc lễ phục cưới, vừa tô son trước gương, vừa cười tươi hỏi tôi:

“Tiểu Nhiễm, thấy ba mới thế nào?”

Tôi ngơ ngác thật lâu mới nhận ra — mình đã được sống lại.

Có lẽ là ông trời thương hại tôi, cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu.

Vậy thì lần này, tôi nhất định phải nắm chặt lấy, tuyệt đối không để bi kịch tái diễn.

Mẹ thấy tôi không phản ứng gì, cau mày:

“Hứa Tiểu Nhiễm, con có ý gì đấy?”

Kiếp trước, khi mẹ tổ chức đám cưới với cha dượng, mặt tôi đen như đít nồi.

Tàng Hà Dũng nổi tiếng tai tiếng, ly hôn với vợ trước thì náo loạn không để ai yên, vợ cũ còn chụp cả ảnh thương tích trên người mình, kiện ông ta vì bạo hành.

Sau đó nhà họ Tàng bồi thường một khoản lớn, chuyện mới chìm xuồng.

Vì vậy khi mẹ muốn cưới ông ta, tôi đã kịch liệt phản đối.

Nhưng bà lại tức giận:

“Con không muốn mẹ sống sung sướng vài ngày sao? Phải vì con mà thủ tiết mới là mẹ tốt à?”

Mẹ luôn oán trách tôi.

Từ khi ba tôi mất, mẹ đã muốn tái giá.

Nhưng vì mang theo đứa con vướng víu như tôi, đàn ông tốt chẳng ai muốn lấy mẹ.

Mẹ thì sĩ diện cao, mấy người kém điều kiện mẹ lại không thèm.

“Hồi mẹ còn trẻ có biết bao nhiêu thiếu gia nhà giàu theo đuổi, đều bị mày làm vướng chân cả.”

Những lời như vậy, tôi đã nghe quá nhiều lần.

Lần này, cuối cùng mẹ cũng túm được Tàng Hà Dũng, nhà họ Tàng có tiền, ông ta lại cao ráo đẹp trai, mẹ tôi mãn nguyện lắm.

“Nghe cho kỹ này Hứa Tiểu Nhiễm, mẹ sinh ra mày, nuôi mày, mẹ không nợ mày cái gì đâu. Mày còn dám bày cái bản mặt đó ra nữa thì mẹ sẽ…”

Cơn giận của mẹ còn chưa xả hết, tôi đã mỉm cười cắt lời:

“Con thấy ba mới rất tuyệt.”

Mẹ tôi ngẩn người.

“Trước đây là do con không hiểu chuyện, mẹ nói đúng lắm, làm con bừng tỉnh.”

Tôi cười tươi:

“Ba Tàng và mẹ rất xứng đôi, chắc chắn sẽ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi.”

Tôi nói chắc nịch, khiến mẹ cũng hoang mang.

“Trước đây con không phải nói, nếu ông ta từng đánh vợ cũ thì chắc chắn có xu hướng bạo lực sao?”

Tôi lắc đầu:

“Chắc chắn là do vợ cũ có vấn đề, chẳng liên quan gì tới ba Tàng.”

Mẹ còn định nói gì đó, tôi bước đến nắm tay bà:

“Ông ấy là chồng mẹ, hai người nhất định sẽ sống vui vẻ bên nhau.”

“Ông ấy yêu mẹ như thế, sao có thể giống như với vợ cũ được chứ, nhà mình chắc chắn sẽ hạnh phúc.”

Còn tôi, nhất định phải bằng mọi giá thoát khỏi cái nhà này.

3

Mẹ và Tàng Hà Dũng kết hôn.

Giống như kiếp trước, mẹ phát hiện ra cuộc sống không hề như mơ.

Bà thường đến tìm tôi than khổ:

“Cái đồ chết tiệt Tàng Hà Dũng đó, trước cưới thì bày vẽ như đại gia, kết quả nhà cửa đã bị vợ cũ moi sạch, còn nợ cả đống nợ bên ngoài.”

“Tiểu Nhiễm, con có tiền không? Có thể giúp mẹ một chút không? Mẹ sắp không có gì mà ăn rồi đây này.”

Kiếp trước, nhìn mẹ khóc lóc như thế, tôi đã đưa hết học bổng, tiền thưởng từ cuộc thi, tiền nhuận bút… cho mẹ.

Sau khi quay lại trường, tôi vẫn không yên tâm nên nhắn tin cho mẹ:

“Mẹ giữ số tiền đó để tiêu riêng nhé, đừng nói với Tàng Hà Dũng.

Ông ta tiêu xài hoang phí, mẹ nên đề phòng bất trắc, giữ lại chút tiền riêng cũng tốt.”

Mẹ ngoài mặt nói vâng dạ với tôi, nhưng ngay sau đó lại chụp màn hình tin nhắn gửi cho Tàng Hà Dũng:

“Anh xem, con gái tôi còn xúi tôi giấu tiền riêng, vậy mà tôi vẫn kể hết với anh.

Chứng tỏ tôi thật lòng muốn sống với anh, anh nhất định phải đối xử tốt với tôi đó.”

Tôi không biết cha dượng đã thấy tin nhắn ấy.

Chiều thứ Sáu tan học, tôi vẫn như thường lệ về nhà.

Kết quả là vừa bước vào cửa đã ăn một trận đòn tơi tả.

Vừa đánh, cha dượng vừa chửi tôi là đồ phá hoại, không muốn thấy hai người họ sống yên ổn, âm thầm chia rẽ tình cảm giữa họ.

Ban đầu mẹ còn ra vẻ muốn can ngăn, nhưng khi ông ta quát to:

“Nếu cô không để tôi dạy dỗ con bé này, thì dọn đồ dẫn nó ra khỏi nhà đi, xem còn ai dám lấy cô không!”

Mẹ lập tức nép sang một bên, im thin thít.

Tối hôm đó, tôi vừa rơi nước mắt vừa tự bôi thuốc lên vết thương.

Mẹ thì thở dài than ngắn bên cạnh:

“Tiểu Nhiễm à, con đừng trách mẹ.

Lấy chồng thì phải theo chồng.

Mẹ mà không lấy ba Tàng của con thì sau này ai lo cho con học đại học?

Ai chuẩn bị sính lễ cho con cưới gả?”

Đáng tiếc, có được ba Tàng rồi thì đến năm lớp Mười một tôi còn chưa học xong đã chết.

Lúc này, mẹ lại đến tìm tôi khóc than hết tiền.

Tôi lập tức khóc ngược lại:

“Mẹ ơi, con cũng đang định hỏi xin mẹ đây.

Similar Posts

  • Chia Tay Vì Một Ly Trà Sữa

    Chỉ vì tôi nhấn “thích” một bài đăng “Ly trà sữa đầu tiên của mùa thu” trên vòng bạn bè,

    bạn trai tôi liền tức tối gọi điện mắng.

    “Hạ Miểu Miểu, em có thể bớt xem mấy trò tiếp thị rác rưởi này được không?”

    “Cố tình like bài của bạn chung, chẳng phải là đang ám chỉ tôi à?”

    “Tôi là bạn trai em, không phải cái máy rút tiền chết tiệt đâu nhé!”

    Chưa kịp để tôi nói gì, điện thoại đã bị cúp ngang.

    Ba ngày chiến tranh lạnh, Lý Minh Huyền cầm một ly nước chanh của Mixue Bingcheng đến xin lỗi tôi.

    Tôi từ chối, anh ta liền ném mạnh ly trà xuống đất.

    “Hạ Miểu Miểu, tôi đúng là mù mới thích một đứa đàn bà ham tiền như cô!”

    “Mẹ tôi còn chưa từng uống Mixue Bingcheng, cô còn muốn gì nữa mới vừa lòng?”

    Tôi nói chia tay, Lý Minh Huyền liền nổi giận, thẹn quá hóa tức, cầm đơn kiện lôi tôi ra tòa.

    “Hưởng xong lợi rồi muốn đá tôi à? Tôi nói cho cô biết, dù chỉ một xu cũng phải nhả lại sạch sẽ cho tôi!”

  • Vừa Nhận Phong Quận Chúa, Phu Quân Đã Muốn Để Tiểu Tam Lên Đầu Ta

    Ta theo Thái hậu đến chùa cầu phúc, hai tháng sau trở về, phía sau phu quân lại nhiều thêm một cô nương đang mang thai.

    Hắn nói, nàng ấy là biểu muội xa, phu quân mới mất, mẫu thân hắn thương xót nên đón về phủ chăm sóc.

    Ta nhíu mày, vừa định mở miệng, trước mắt bỗng hiện lên những dòng chữ đen như màn đạn.

    【Nguyên phối quá ngốc! Nghe mấy câu của tra nam liền giao ra cả viện của mình, quyền quản gia và cả phu quân. Nào ngờ Tạ Linh Uyển chính là tiểu tỳ theo hầu nam chính từ nhỏ, cũng là bạch nguyệt quang mà hắn mãi khắc ghi trong lòng!】

    【Ai, nam chính với bà mẹ hắn đã âm thầm sắp đặt “biểu muội phương xa” từ trong thư từ bao lâu, nguyên phối sao có thể nghi ngờ?】

    【Văn sủng tiểu tam đúng là đáng ghét, nguyên phối nếu biết kết cục của mình là bị tra nam hại đến nhà tan cửa nát, chẳng phải sẽ tại chỗ đánh cho đôi cẩu nam nữ kia một trận tơi bời?】

    Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, phu quân ta đang che chở người kia phía sau, đường đường chính chính nói:

    “Linh Uyển đang mang thai, cần tĩnh dưỡng, viện của nàng ánh sáng tốt, ta đã để nàng dọn vào. Mấy tháng nay việc trong phủ đều do nàng lo liệu, về sau nàng ấy sẽ hỗ trợ nàng.”

    “Vả lại, nàng ấy đã có thai hai tháng, tâm tư dễ nhạy cảm, nàng chớ nên quấy rầy.”

    Ta nhướng mày, khẽ vẫy tay với thị vệ hoàng gia phía sau.

    Chưa đến một khắc, toàn bộ đồ đạc của Tạ Linh Uyển đều bị ném ra ngoài.

    Giữa tiếng gào giận dữ của phu quân, ta khẽ bật cười:

    “Chẳng phải ta làm nàng ta mang thai, nàng ta mẫn cảm yếu đuối thì liên quan gì đến ta?”

    “Phu quân e là không biết, Thái hậu đã nhận ta làm nghĩa nữ, Hoàng thượng cũng đã phong ta làm Quận chúa. Viện của Quận chúa, chỉ sợ nàng ta có lòng chiếm, chưa chắc đã có mạng mà hưởng.”

  • Vợ Đoàn Trưởng

    Để hưởng ứng phong trào tiết kiệm, Đoàn trưởng Cố Trường Phong đặt ra một quy định mới: mỗi người trong nhà mỗi ngày không được tiêu quá một đồng.

    Và người nghĩ ra quy định này chính là Giang Túy Túy — hộ nghèo ghét người giàu mới chuyển đến khu đại viện.

    Hiện tại, vợ của đoàn trưởng, Kiều Thanh Hoan, đã dập đầu chín trăm chín mươi chín cái, khóc lóc cầu xin chồng:

    “Mẹ em còn thiếu đúng một đồng để đóng viện phí, nếu không cứu thì sẽ không kịp mất rồi…”

    Cô quỳ trên nền đất lạnh toát, trán máu me be bét, mặt mày trắng bệch như xác chết.

    Bác sĩ bên cạnh sốt ruột giục:

    “Dù sao anh cũng là hộ gia đình thu nhập hàng vạn, chút tiền này mà cũng không móc ra nổi à?”

    Cố Trường Phong nhìn vết máu đang thấm trên trán vợ, trong mắt thoáng qua một tia do dự.

  • S Á T Thủ Học Bá

    Ngày công bố điểm thi đại học, tôi – một giáo viên đặc cấp – như phát điên với cả lớp bốn mươi hai học sinh.

    Bọn trẻ là những học trò ngoan nhất mà tôi từng dạy.

    Ngay cả khi tôi đến kỳ kinh nguyệt, chúng cũng đã chuẩn bị sẵn nước đường đỏ cho tôi.

    Hơn thế nữa, chúng đều là học sinh giỏi nhất toàn trường, thậm chí có em đã vượt qua cả điểm chuẩn của Thanh Hoa và Bắc Đại.

    Còn tôi, lại lạnh lùng xử lý từng em một theo thứ hạng điểm số.

    Khi cảnh sát tìm thấy tôi, tôi đang đối diện với lớp trưởng – người có thành tích cao nhất.

    Cậu ta rưng rưng nhìn tôi, giọng nghẹn ngào:

    “Cô ơi, tại sao…? Chúng em còn chuẩn bị pháo hoa và hoa tươi để chúc mừng nữa mà.”

    Tôi nhói tim, khẽ nhắm mắt lại. Nhưng ngay sau đó, trong tiếng còi cảnh sát dồn dập, tôi vẫn dứt khoát ra tay.

  • Sống Lại, Tôi Không Phụng Dưỡng Nữa

    Mẹ tôi trước khi chết, gương mặt đầy chán ghét nói với tôi:

    “Mười mấy năm nay con đều dựa vào chị với em trai nuôi, một đồng cũng không kiếm, chỉ biết ở nhà hưởng phúc. Sau này đừng có tranh nhà với họ, con không có tư cách。”

    Bà mất rồi, di chúc viết rõ ràng: hai căn nhà, một cho chị cả, một cho em trai, hai mươi vạn tiền tiết kiệm cũng chia đôi cho họ. Còn tôi, chẳng có gì.

    Chị cả và em trai cũng thản nhiên nói:

    “Mười lăm năm qua, mày chỉ chăm sóc mẹ một chút, chẳng phải làm gì, bọn tao nuôi mày ngần ấy lâu, mày cũng nên biết đủ rồi。”

    Tôi bị đuổi ra khỏi nhà, rồi còn phát hiện bản thân bị ung thư vú. Bác sĩ nói là do dồn nén, uất ức quá nhiều mà thành.

    Tôi cầu xin vay tiền chữa bệnh, họ lạnh nhạt đáp: “Tiền chỉ để cứu nguy, không cứu kẻ nghèo。”

    Đau đớn vì bệnh tật, tôi gieo mình xuống sông.

    Khi mở mắt lại, tôi đã trở về mười lăm năm trước — lúc mẹ vừa bị đột quỵ, cần có người chăm sóc.

    Chị cả nói con nhỏ, công việc bận. Em trai nói mới tốt nghiệp, phải phấn đấu, bảo tôi nghỉ việc để lo cho mẹ.

    Lần này, tôi kiên quyết từ chối.

  • Ngày Mẹ Trở Lại

    Cháu trai bị ung thư máu, trong cả nhà chỉ có con gái tôi ghép tủy thành công.

    Vì muốn cứu “hương hỏa duy nhất” của dòng họ, bố mẹ chồng tôi ép con bé – vốn đã yếu ớt – phải hiến tủy.

    Sau đó, con trai của em chồng sống, còn con gái tôi chết trên bàn phẫu thuật.

    Tuyệt vọng, tôi ôm xác con nhảy xuống từ tầng 18.

    Nhưng khi mở mắt ra, tôi lại quay về ba ngày trước khi cháu trai bị chẩn đoán bệnh bạch cầu.

    Sống lại một đời, tôi nói dối rằng người mắc bệnh là con gái tôi.

    Họ sợ tôi sẽ tìm cháu trai để hiến tủy, nên gấp rút ép chồng ly hôn với tôi.

    Trước cửa cục dân chính, cả nhà Sở Bình quây quần mừng rỡ, chúc mừng vì cuối cùng cũng thoát được “sao chổi” là tôi.

    Họ không hề hay biết, tin nhắn chẩn đoán cháu trai họ mắc bệnh bạch cầu… đã được gửi đến điện thoại rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *