Kẻ Truy Hồn – Phần 2: Dành Cho Như Nhược

Kẻ Truy Hồn – Phần 2: Dành Cho Như Nhược

Sau khi dượng gặp tai nạn giao thông qua đời, em họ bị kích động tinh thần nghiêm trọng nên đến nhà tôi tĩnh dưỡng.

Nó yêu bạn trai tôi, mọi người đều bảo tôi nhường anh ấy cho nó.

Ngay cả bạn trai tôi cũng nói:

“Dự Nhược, em ấy đã đáng thương đến vậy rồi, em còn so đo làm gì?”

Sau đó, tôi cũng gặp tai nạn xe. Lúc được đưa đi cấp cứu, em họ ôm chặt bạn trai tôi mà khóc:

“Chị ấy chết rồi có biết bao người thương tiếc, còn em sống chẳng ai thèm đoái hoài.”

Tôi chết trên bàn phẫu thuật. Em họ lấy mất suất tuyển thẳng đại học của tôi, còn kết hôn với bạn trai tôi.

Lúc mở mắt ra, tôi quay lại đúng thời điểm nó vừa dọn đến nhà tôi.

1

“Con tiện nhân này! Hại chết ba tao còn chưa đủ, mày còn muốn cướp luôn bạn trai tao!”

Vừa mở mắt ra, tôi đã bị Mạc Khả Nhi xô mạnh vào tường. Con nhỏ tay cầm kéo, rõ ràng định rạch mặt tôi.

Tôi theo phản xạ đẩy nó ra, cây kéo văng khỏi tay, nó lảo đảo mấy bước rồi té xuống bậc thang.

Tay nó bị trầy, máu nhỏ tong tỏng. Mạc Khả Nhi dứt khoát ngồi bệt dưới đất, che mặt nức nở như bị ai hại chết.

Mấy bạn học xung quanh cũng bắt đầu tò mò nhìn qua.

“Dự Nhược, em đang làm gì vậy?!”

Người vội vã chạy đến là bạn trai tôi – Giang Việt.

Anh ta đỡ Mạc Khả Nhi dậy: “Em không sao chứ?”

Sau lưng Giang Việt là bạn thân tôi – Đường Tâm, vừa thấy cảnh này thì giận dữ bốc khói.

“Giang Việt, anh mù à? Là Mạc Khả Nhi cầm kéo muốn rạch mặt Dự Nhược trước đó!”

“Anh là bạn trai của ai vậy? Mạc Khả Nhi không phân biệt được thì thôi, đến anh cũng vậy à?!”

Chắc do giọng Đường Tâm quá to, Mạc Khả Nhi như bị dọa sợ, run rẩy nép vào lòng Giang Việt, khóc càng dữ dội hơn.

Giang Việt cau mày: “Đường Tâm, em không biết tình trạng tâm lý của Khả Nhi à? Ba em ấy vừa mất, lại mắc chứng rối loạn nặng, giờ còn bị em kích động, em có còn chút lương tâm nào không?”

Cảm nhận được sự bảo vệ, Mạc Khả Nhi níu lấy tay áo Giang Việt, bướng bỉnh lặp lại:

“Anh là bạn trai em.”

Giang Việt xoa đầu nó, dịu giọng: “Ừ.”

Mạc Khả Nhi hài lòng, trừng mắt nhìn tôi, ngạo nghễ tuyên bố:

“Còn dám nói chuyện với Giang Việt nữa là tôi không khách sáo đâu!”

Giang Việt thở dài, áy náy nhìn tôi, sau đó bế ngang Mạc Khả Nhi lên:

“Em bị thương rồi, anh đưa em đi bệnh viện.”

2

Cảnh tượng này quen thuộc đến nỗi tôi muốn nôn.

Kiếp trước, tôi cũng đứng nhìn Giang Việt ôm Mạc Khả Nhi bỏ đi.

Khi đó tôi cũng giận đến phát điên như Đường Tâm, nhưng đành bất lực.

Vì ai cũng thấy Mạc Khả Nhi rất đáng thương.

Mẹ nó mất lúc sinh, được dượng nuôi khôn lớn, ai ngờ năm lớp 12 thì dượng lại qua đời vì tai nạn xe.

Mạc Khả Nhi vì thế bị sang chấn tâm lý, phát bệnh từng cơn.

Mẹ tôi thấy vậy nên đưa nó về nhà chăm sóc.

Lúc đầu, nó muốn gì tôi cũng nhường: phòng của tôi, đồ của tôi, tôi đều cho.

Cho đến một ngày, Giang Việt đến nhà tôi chơi.

Anh ấy là “hotboy” của trường, cũng là thiếu gia của Tập đoàn Giang thị. Mạc Khả Nhi nhìn trúng anh ấy ngay từ lần đầu tiên.

“Chị ơi, nhường anh Giang Việt cho em nha!”

Tôi từ chối.

Từ đó, cứ nhắc đến Giang Việt là nó như phát điên.

Nó bắt đầu tin rằng Giang Việt là bạn trai của mình, còn tôi là con giật bồ.

Chỉ cần thấy tôi và Giang Việt hẹn hò là nó sẽ khóc lóc vật vã, thậm chí rạch tay tự hại bản thân.

Có lần, vào đêm mưa, tôi và Giang Việt đang đi xem phim, nó gọi điện khóc lóc bảo bị bắt cóc.

Tôi hoảng hốt lao đi tìm, rồi gặp tai nạn.

Lúc được cấp cứu, linh hồn tôi như tách khỏi thân xác, lơ lửng trước phòng phẫu thuật.

Mạc Khả Nhi đang ôm Giang Việt mà khóc.

“Em chỉ giỡn chút thôi, đâu nghĩ chị ấy sẽ tưởng thật…

“Chị Dự Nhược chết rồi, có biết bao người thương tiếc. Em sống chỉ toàn chịu khổ, chẳng ai quan tâm…”

Giang Việt ôm nó chặt hơn: “Ai nói không ai quan tâm? Còn có anh mà.”

Tôi chết rồi, Mạc Khả Nhi bỗng như hồi phục thần kỳ.

Nó gọi ba mẹ tôi là “ba mẹ”, cướp suất tuyển thẳng đại học của tôi, cùng Giang Việt vào Thanh Hoa.

Tết Thanh minh, nó đốt giấy cúng tôi và dượng.

“Ba, chị, cảm ơn hai người đã nhường đường.

“Nếu không nhờ mọi người, em đừng nói Thanh Hoa, đến cao đẳng còn không đậu nổi.”

Khoảnh khắc đó, linh hồn tôi chợt tỉnh ngộ.

Mạc Khả Nhi chưa từng bị bệnh.

Tất cả chỉ là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng.

Lúc đó có một giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai tôi:

“Muốn làm lại từ đầu không?”

Tôi không hề do dự: “Muốn!”

Và khi mở mắt lần nữa, tôi quay lại ngày đầu tiên Mạc Khả Nhi chuyển tới học cùng lớp.

Ngay khoảnh khắc Giang Việt sắp bế nó đi, tôi sải bước tiến lên, trầm giọng nói:

“Giang Việt, chúng ta chia tay đi.”

Giang Việt sững người, nhíu mày: “Dự Nhược, đừng giận dỗi.”

“Tôi nói nghiêm túc.” Tôi bình tĩnh đáp. “Anh muốn chăm sóc Khả Nhi thì cứ lo cho tốt. Giữa chúng ta, kết thúc rồi.”

Nói xong, mặc kệ anh ta gọi tên tôi phía sau, tôi quay người bỏ đi.

3

Tan học, tôi gọi Đường Tâm ra quán cà phê.

“Ba cậu có quen ai bên cảnh sát giao thông không?”

Tôi muốn điều tra chân tướng vụ tai nạn của dượng.

Dượng tôi là tài xế xe tải nhiều năm kinh nghiệm, hôm đó mọi thứ vẫn rất bình thường, không lý nào lại đâm vào trụ cầu.

Nghe tôi nói xong, Đường Tâm nổi da gà:

“Cậu nghi ngờ cái chết đó không đơn giản?”

Tôi im lặng.

Dượng là người đàn ông tốt. Dù không có tiền nhưng rất có lòng tự trọng. Gia đình tôi nhiều lần muốn hỗ trợ, ông đều từ chối.

Sau khi ông mất, Mạc Khả Nhi được nhà tôi nhận nuôi, sống trong biệt thự rộng rãi, có tài xế, có người giúp việc.

Giờ mọi thứ chỉ là suy đoán, nhưng nhớ lại vẻ mặt của nó lúc cúng dượng kiếp trước, tôi không thể không nghĩ đến khả năng tồi tệ nhất.

Đường Tâm nói để cô ấy lo là được, cô ấy vừa rời đi thì điện thoại tôi reo lên – Là Giang Việt.

“Dự Nhược, em đang ở đâu? Mình nói chuyện chút đi.”

Tôi không định gặp anh ta, nhưng hắn vẫn dựa vào sự hiểu rõ thói quen của tôi mà tìm được tới quán cà phê này.

“Dự Nhược, đừng giận nữa mà.”

Trong tay anh ta là chiếc bánh su kem hạt dẻ cười mà tôi thích nhất, ngồi xuống cạnh tôi:

“Em cũng biết, người anh yêu duy nhất là em.”

Kiếp trước, tôi từng mềm lòng khi nghe mấy lời này.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ khẽ cười lạnh:

“Trong lòng yêu tôi, trong tay ôm Mạc Khả Nhi. Một lòng hai hướng, xứng danh thiếu gia Giang.”

Giang Việt hơi tức:

“Anh chỉ đang diễn trò với Khả Nhi để ổn định cảm xúc của em ấy thôi. Em là chị họ em ấy, thấy em ấy bệnh nặng như vậy, chẳng lẽ không muốn làm gì giúp sao?”

“Tôi không phải bác sĩ, mắc gì tôi phải giúp?”

Tôi xua tay:

“Đừng nói nữa Giang Việt. Chia tay là tốt cho cả hai. Tôi đã gọi điện cho khách sạn hủy toàn bộ trang trí tiệc đính hôn rồi.”

Giang Việt sững sờ, nhìn tôi như không thể tin nổi:

“Em nghiêm túc đấy à?”

Ngay sau đó anh ta nổi giận:

“Tống Dự Nhược, đính hôn là chuyện nghiêm túc! Em giận anh cũng không nên lấy chuyện này ra đùa!”

Cũng đúng, không trách anh ta không tin nổi.

Trước giờ tôi luôn yêu anh ta đến khắc cốt ghi tâm, luôn muốn cùng anh vào Thanh Hoa, mọi kế hoạch tương lai đều có anh.

Nhưng giờ thì… tôi không cần nữa.

“Lần cuối, tôi không đùa, cũng không giận dỗi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình tĩnh nói:

“Chia tay. Vậy thôi.”

Giang Việt gằn giọng: “Tôi không đồng ý!”

Anh ta vừa dứt lời thì một bóng người lao vào quán cà phê.

Mạc Khả Nhi cầm ly cà phê trên bàn, chớp mắt đã hắt thẳng vào người tôi.

“Con đĩ!” Nó gào lên.

Chưa kịp để tôi phản ứng, nó đã ngã nhào vào lòng Giang Việt.

Giang Việt tay ôm lấy Mạc Khả Nhi, tay còn lại giữ chặt tôi không cho đi, cả người toát mồ hôi.

Trong lúc hỗn loạn, tôi lướt nhìn về phía quầy.

Chủ quán – bạn tôi – lén giơ tay ra hiệu “OK”.

Khóe môi tôi khẽ cong.

Tôi đã ra hiệu bật camera giám sát từ trước.

Toàn bộ màn kịch điên loạn của Mạc Khả Nhi đều được ghi lại rõ nét.

Đây là bước chuẩn bị song song của tôi.

Nhà tù hay bệnh viện tâm thần, tôi nhất định sẽ tống nó vào một trong hai chỗ đó.

Similar Posts

  • Làm Sao Anh Biết Con Vẹt Cũng Là Em

    Tôi sắp chết rồi.

    Điều duy nhất tôi còn lo lắng, là con vẹt trong lồng.

    Nó đói quá bắt đầu mổ vào mặt tôi, đến lúc máu thịt be bét thì trông sẽ rất khó coi.

    Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, gọi cho người bạn trai cũ đã chia tay ba năm.

    Tiếng tạp âm lẫn nhịp thở của anh ta kéo dài suốt ba mươi giây.

    “Sau khi tôi tắt thở, phiền anh đưa tôi đến nhà tang lễ, tiện thể mang con vẹt đến trung tâm thú cưng.”

    Anh ta bật cười lạnh, giọng xuyên qua ống nghe:

    “Được thôi, tiện thể lấy tro cốt của cô làm phân bón, vườn hoa hồng nhà tôi đang thiếu dinh dưỡng.”

  • Thực Tập Sinh Tuyên Chiến Với Tôi

    Thực tập sinh phải lòng vị hôn phu tổng tài của tôi, ngay tại lễ kỷ niệm của tập đoàn, cô ta đứng trước toàn thể nhân viên, hướng về tôi tuyên chiến:

    “Cô Chung, tôi muốn cạnh tranh công bằng với cô để giành lấy anh Chu Tùng Cẩn!”

    Hội trường lập tức xôn xao.

    Vị hôn phu của tôi – Chu Tùng Cẩn – trong mắt thoáng hiện lên sự tán thưởng.

    Kiếp trước, tôi từng khuyên cô ta đừng làm người thứ ba. Cô ta lại dùng cách nhảy lầu để ép buộc mọi chuyện.

    “Cô Chung, ngoài xuất thân ra, cô có gì xứng với Tổng Giám đốc Chu?”

    “Tôi yêu anh ấy không phải vì tiền. Dù có là kẻ thứ ba, thì cũng là tình yêu chân thành!”

    Chu Tùng Cẩn thậm chí còn chỉ thẳng vào mặt tôi, giận dữ mắng:

    “Cô ấy yêu một người thì có gì sai? Đừng dùng tư tưởng dơ bẩn của cô để bôi nhọ tình yêu thuần khiết!”

    Cứ thế, tôi bị cặp đôi cặn bã đẩy xuống từ sân thượng.

    Sau khi tôi chết, thực tập sinh dựa vào hình tượng đáng thương để trở thành hiện tượng mạng truyền cảm hứng: “Dù cô ấy đã chết, nhưng tổn thương mà cô ấy gây ra cho tôi sẽ không biến mất. Nhưng tôi sẽ sống mạnh mẽ hơn nữa!”

    Còn ba mẹ tôi, vì muốn báo thù cho tôi, đã kéo theo cả gia đình vị hôn phu rơi vào cảnh diệt vong.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó — ngày mà thực tập sinh nói muốn cạnh tranh công bằng với tôi.

  • Không Lặp Lại

    Ngày Bùi Yến Hành nhậm chức Tể tướng, hắn bị huynh trưởng ta hạ thuốc, dẫn dụ vào khuê phòng của ta.

    Sau một đêm triền miên, Bùi Yến Hành bị ngàn người chỉ trích, bất đắc dĩ phải cưới ta vào cửa.

    Sau này, Tây Bắc đại tướng quân thắng trận trở về, cũng mang theo “ánh trăng sáng” của Bùi Yến Hành là tam tiểu thư nhà họ Cố.

    Khi nhìn thấy ta dắt theo con trai cùng xuất hiện với Bùi Yến Hành, Cố tam tiểu thư lệ đẫm bờ mi, vì quá uất ức mà thổ huyết qua đời ngay tại chỗ.

    Kể từ đó, Bùi Yến Hành ngày ngày ngủ tại thư phòng, không bao giờ gặp lại ta và con trai nữa.

    Ta vốn tưởng chuyện này cứ thế kết thúc, nào ngờ ba năm sau một cuộc bạo loạn đột ngột nổ ra.

    Quân phản loạn lấy mạng ta và con trai ra u t h i ế p, bắt Bùi Yến Hành phải giao ra hổ phù khảm sau bài vị của Cố tam tiểu thư. Bùi Yến Hành lại đạm mạc đến mức không buồn ngẩng mắt:

    “Hai cái mạng rẻ rách, cũng xứng đổi lấy bài vị của người ta yêu sao?”

    Lời vừa dứt, ta tận mắt chứng kiến con trai bị người ta một kiếm đ â m xuyên lồng ngực. Cuối cùng, ta vì không muốn bị nhụk nhã nên đã c ắ n lưỡi tự tận.

    Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại buổi yến tiệc ngày Bùi Yến Hành nhậm chức Tể tướng. Nhìn bóng người đang bước vào khuê phòng, ta lôi tên huynh trưởng đã bị ta đánh ngất lên giường, còn mình thì lật cửa sổ rời đi.

    Đời này, hai người tự đi mà gả cho nhau!

  • Sau Khi C H E C, Tôi Trở Thành Mèo Của Kẻ Thù

    Tôi chết rồi, và biến thành con mèo của kẻ thù đời mình.

    Hắn cưng chiều tôi đến mức mua hẳn bộ nút nói chuyện dành cho thú cưng.

    Chỉ cần dùng móng nhấn một cái, giọng máy sẽ vang lên:

    – Tôi đói rồi.

    – Khay cát đầy rồi.

    – Tôi muốn ăn thanh snack mèo.

    Hắn kiên nhẫn dạy tôi từng chút một, mà tôi thì thích chọc điên hắn, mỗi lần đều đập loạn xạ.

    Nhưng đến ngày giỗ của tôi, hắn lại đột nhiên uống rượu một mình trong phòng.

    Say như điên, ôm ảnh của tôi mà khóc, hết lần này đến lần khác nói hắn hối hận, hắn nhớ tôi.

    Hắn còn nói hắn yêu tôi.

    “Tôi cũng yêu anh.”

    Hắn sững sờ quay đầu lại.

    Tôi dùng hết sức đập móng xuống, giọng nữ máy móc lại vang vọng khắp cả căn phòng:

    “Tôi, cũng, yêu, anh.”

  • Tạm Biệt Nửa Đời Trước Không Ra Gì

    Chồng tôi bắt đầu hối hận việc không sinh con, là vào năm thứ hai mươi lăm sau khi chúng tôi kết hôn.

    Năm đó, anh ta bốn mươi bảy tuổi, sự nghiệp thành công, chững chạc điềm đạm.

    Còn tôi, năm đó năm mươi tuổi, đã bước vào thời kỳ mãn kinh.

    Anh ta biết tôi sẽ không liều mình sinh con ở cái tuổi này, nên chủ động đề nghị ly hôn, còn tự nguyện nhường cho tôi phần lớn tài sản.

    Tôi không khóc không la, bình thản chấp nhận ly hôn.

    Dĩ nhiên anh ta không biết, tôi đã bắt đầu hối hận vì không có con từ cái năm anh ta ngoại tình về mặt tinh thần, và tôi cũng đã có hành động thực tế trong năm đó.

    Khi anh ta thực sự bắt đầu hối hận, thì con tôi đã học cấp hai rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *