KÉN RỂ

KÉN RỂ

Ta nhặt được Lục Nghiên Tu trong tình trạng mất trí nhớ và đưa về nhà nuôi dưỡng.

Ngày hắn khôi phục trí nhớ và chuẩn bị rời đi, tay áo hắn khẽ vung lên rồi để lại một đống trân châu.

“Ngươi đếm xem trong này có bao nhiêu hạt, nếu đếm đúng thì ta sẽ quay về.”

Lời vừa dứt thì hắn cũng xoay người đi không chút lưu luyến.

Ngày đầu tiên, ta đếm được ba mươi hai hạt.

Vì có hơi đói bụng, ta bèn đứng dậy đi ăn cơm.

Ngày thứ hai, ta khó khăn lắm mới đếm được một trăm hạt.

Vì có hơi buồn ngủ, ta lại nằm xuống và thiếp đi.

Ngày thứ mười, ta không tiếp tục đếm nữa mà cẩn thận cất kỹ số trân châu ấy rồi bước ra ngoài.

Sáu năm sau, Lục Nghiên Tu tình cờ đi ngang nơi này, hắn thấy ta đang ngồi bên bàn đá đếm trân châu thì không khỏi động lòng mà bước lại gần.

“Nhiều năm qua, nàng đã đếm rõ ràng chưa?”

“Năm mươi ba hạt.” Ta đáp.

Chân mày Lục Nghiên Tu lập tức cau lại, vẻ mặt đầy phiền muộn.

“Đồ ngu xuẩn! Đếm sai rồi!”

Đúng vậy, sáu năm qua, ta đã dùng số trân châu ấy để mua nam nhân, mua nhà, mua đất.

Cuối cùng, ta chỉ còn lại năm mươi ba hạt.

1

Sáu năm sau, khi gặp lại Lục Nghiên Tu, ta ngây người nhìn hắn.

“Giang Mãn, đã lâu không gặp, nàng vẫn ổn chứ?”

Ta nghĩ ngợi một lát rồi khẽ gật đầu.

“Sao thế? Gặp ta cảm thấy bất ngờ lắm sao?”

Đúng là bất ngờ thật.

Dù sao Lục Nghiên Tu cũng đã biến mất tận sáu năm, ta còn tưởng hắn c/h/ế/t rồi…

Ánh mắt của hắn chậm rãi rơi trên bàn đá bên cạnh ta.

“Nhiều năm qua, nàng đã đếm rõ chưa?”

Ta cúi mắt nhìn xuống mặt bàn, khẽ trả lời:

“Năm mươi ba hạt.”

Trong chớp mắt, nụ cười trên mặt Lục Nghiên Tu cứng lại.

Chân mày hắn thoáng chốc nhuốm đầy vẻ bực bội, thiếu kiên nhẫn.

Ta biết, đó là dấu hiệu của việc hắn sắp nổi giận.

Năm xưa, hắn đã dùng biểu cảm như vậy để nhìn ta không ít lần.

“Đồ ngu xuẩn! Đếm sai rồi!”

“Giang Mãn, sao nhiều năm trôi qua mà nàng vẫn không có chút tiến bộ nào vậy, vẫn ngu ngốc không chịu nổi!”

Ánh mắt hắn nhìn ta tràn ngập sự khinh miệt.

“Ta không…”

“Đủ rồi! Giang Mãn, nàng khiến ta quá thất vọng! Lần này ta hạ phàm vốn định đưa nàng cùng trở về, nhưng nàng ngay cả việc đếm số cũng không biết. Nếu nàng theo ta về Cửu Trùng Thiên thì chẳng phải sẽ khiến ta bị đồng liêu cười nhạo sao?”

“Đường đường là nữ nhân của chiến thần Thiên giới mà lại là kẻ ngu xuẩn đến mức không biết đếm!”

Ta đứng ngẩn ngơ tại chỗ nhìn Lục Nghiên Tu quát tháo với vẻ mặt giận dữ.

Những lời ta đang định nói ra nghẹn lại nơi cổ họng, đắng chát mà không sao nuốt trôi.

“Lục Nghiên Tu, ngươi đặc biệt đến đây tìm ta sao?”

Gương mặt Lục Nghiên Tu trầm xuống.

Chuyện đó đương nhiên không phải.

Ta không bỏ qua sự xa lạ pha lẫn quen thuộc trên mặt hắn khi mới bước vào.

Và cả sự ngạc nhiên của hắn khi nhìn thấy ta.

Rõ ràng, hắn đã sớm quên đi khoảng thời gian từng sống ở nơi này.

Ta không biết lý do hắn đến.

Nhưng chắc chắn không phải vì ta.

Lục Nghiên Tu khẽ hắng giọng rồi nghiêng người sang một chút.

“Giang Mãn, nàng đang trách ta sao?”

Ta ngạc nhiên hỏi lại:

“Ta trách ngươi chuyện gì?”

Sắc mặt hắn trở nên xanh xám, giọng nói đầy bất mãn:

“Trách ta để nàng chờ đợi quá lâu.”

Từ trước đến nay phản ứng của ta luôn chậm hơn người khác đôi chút.

Lời Lục Nghiên Tu nói ra lại luôn vòng vo khó hiểu, khác xa với cách nói trực tiếp của những người chê ta ngốc.

Ta vừa định mở miệng đáp thì bỗng thấy một thanh trường kiếm lóe lên giữa không trung, lao thẳng về phía ta.

Ta sợ hãi tột cùng, vội vàng né tránh.

Nhưng cơ thể vẫn bị kiếm khí làm chao đảo, ngã nhào xuống.

“Chậc, thật vô dụng!”

Trên đỉnh đầu vang lên một giọng nữ đầy khinh thường.

Ngẩng đầu nhìn lên, ta thấy một nữ tử vận y phục đỏ đột nhiên xuất hiện và đứng cạnh Lục Nghiên Tu.

Còn hắn lại không hề tỏ vẻ khó chịu với sự gần gũi của nàng ta.

“Nghiên Tu, đây chính là thê tử ở nhân gian của chàng sao?”

“Nhìn xem, thật chẳng ra làm sao cả!”

2

“Giang Mãn bẩm sinh đã nhát gan, thuở nhỏ nàng từng chịu kích thích đến não bộ nên không chịu nổi sự kinh hãi như vậy đâu.”

Câu nói ấy tưởng như đang bênh vực ta, nhưng nghe kỹ lại thấy vẫn tràn đầy sự coi thường, có lệ của hắn.

Nữ tử áo đỏ nhướn mày, ánh mắt nhìn ta càng thêm khinh miệt.

“Bản tính phàm nhân vốn tham lam không đáy, tiện tay nhặt được nam nhân liền ép hôn. Giờ biết chàng là chiến thần Cửu Trùng Thiên, nàng chẳng phải lại càng bám chặt không buông? Nhưng kiểu nữ tử như nàng thực sự không xứng với chàng.”

Ta gật đầu:

“Đúng là không xứng.”

Lục Nghiên Tu tuấn mỹ đến mức mỗi lần bị so sánh với hắn thì ánh mắt người khác nhìn ta luôn mang ý nghĩa như câu “bông hoa nhài cắm bãi phân trâu”.

Ánh mắt của Lục Nghiên Tu và nữ tử áo đỏ tức thì khóa chặt trên người ta, nóng rực như lửa.

“Không ngờ, ngươi lại có chút tự biết mình biết ta đấy.”

Nữ tử áo đỏ bước lại gần ta, ánh mắt thoáng bị hút vào túi trân châu đặt trên bàn đá.

“Không ngờ lại là giao châu!”

Nàng giơ tay giật lấy.

Ta chậm hơn một bước nên túi giao châu đã bị nàng cầm trọn trong tay.

Lục Nghiên Tu đứng bên cạnh chỉ liếc mắt qua một cái, sắc mặt lập tức u ám.

“Sao lại chỉ còn năm mươi ba hạt?”

Nữ tử áo đỏ thấy vậy liền cất giọng gay gắt phụ họa:

“Còn phải hỏi sao! Hẳn là nàng ta thấy vật này quý giá nên tiêu xài bừa bãi. Không biết nàng đã sử dụng giao châu phung phí như thế nào. Nghiên Tu, ta đã nói rồi, nữ tử phàm nhân tham lam vô độ, một khi dây dưa vào thì nhất định sẽ hút đến tận xương tủy mà không chịu tha.”

Lục Nghiên Tu không đáp lại lời nàng, nhưng ánh mắt lần nữa nhìn ta đã tràn ngập khinh bỉ.

“Ta thật không ngờ, hóa ra nàng cũng chẳng khác gì những nữ tử phàm nhân tầm thường.”

Trong lòng ta có chút ấm ức, vừa mở miệng định nói thì cửa căn nhà tranh lại khẽ mở ra.

“Nương tử, có chuyện gì xảy ra mà nàng chậm trễ vậy?”

Thẩm Thính Lan mang theo chiếc gùi trên lưng, bước vào sân.

Khi nhìn thấy một nam một nữ đứng trước mặt ta, chàng khẽ sững người.

“Nương tử?”

Lục Nghiên Tu cứng ngắc vươn cổ, giọng nói thấp hẳn xuống, ánh mắt chăm chăm nhìn ta.

Nữ tử áo đỏ cũng kinh ngạc, nàng nhìn về phía ta với vẻ mặt đầy khó hiểu.

Ta gãi gãi sau gáy, cúi đầu rụt rè nói:

“Lục Nghiên Tu, ngươi không được trách ta. Ngươi đi sáu năm không trở lại, ta còn tưởng ngươi đã chết ở bên ngoài…”

Similar Posts

  • Quả Báo Mười Lăm Năm

    Mười lăm năm trước, mẹ tôi bị trọng bệnh, tôi trong lúc cấp bách đã bán thận, đổi lấy ba trăm ngàn để chữa bệnh cho mẹ.

    Ai ngờ số tiền ba trăm ngàn vừa đến tay đã bị chồng tôi chuyển đi, anh ta cầm số tiền cứu mạng mẹ tôi – số tiền tôi phải bán thận mới có – đưa chị dâu góa của mình đi mua nhẫn kim cương lớn.

    Vì không đủ tiền phẫu thuật, mẹ tôi mất ngay trong đêm.

    Còn chồng tôi thì dẫn chị dâu đi nộp đơn ly hôn đúng vào lúc tôi đau đớn nhất.

    Ba tôi tức giận đến phát bệnh tim ngay tại chỗ, các nhân viên y tế chứng kiến cũng giận dữ mắng anh ta là súc sinh.

    Còn tôi thì lại đồng ý ly hôn ngay lập tức, thậm chí chủ động ra đi tay trắng.

    Ba tôi đoạn tuyệt quan hệ với tôi ngay tại chỗ, còn tôi thì trở thành con sói mắt trắng nổi tiếng trong miệng họ hàng gần xa.

    Tôi chưa từng biện minh lấy một câu.

    Cho đến mười lăm năm sau, tôi nghe tin con trai của chồng cũ và chị dâu góa thi đậu trường cảnh sát.

    Tôi bấm gọi đến phòng thẩm định lý lịch chính trị của trường cảnh sát.

    Cơ hội báo thù mà tôi đợi suốt mười lăm năm, cuối cùng cũng đến rồi.

  • Trọng Sinh: Tìm Lại Con Gái Bị Đánh Cắp

    Trở lại những năm 80, việc đầu tiên tôi làm là đi tìm lại đứa con gái mà chồng tôi cố ý vứt bỏ.

    Kiếp trước, tôi sinh khó. Chưa kịp nhìn mặt con một lần thì đã hôn mê bất tỉnh.

    Lúc tỉnh lại, chồng tôi mặt nặng mày nhẹ, giọng đầy thương xót nói:

    “Vợ à, con không còn nữa rồi.”

    Tin sét đánh ấy như bóp nghẹt tim tôi, nỗi đau tưởng như không thể nào gượng dậy.

    Một năm sau khi mất con, tôi là người chủ động đề nghị nhận nuôi một đứa trẻ.

    Vậy mà khi anh ta bắt đầu làm ăn phát đạt, việc đầu tiên là lấy cớ tình cảm rạn nứt để đòi ly hôn.

  • Tôi Giả Ngốc Khi Mang Thai Song Sinh

    Trong phòng siêu âm, tôi nghe thấy trong bụng vang lên tiếng hai đứa bé đang cãi nhau.

    Một giọng mềm mại, nũng nịu: “Anh ơi, anh đừng chen em.”

    Một giọng hung dữ: “Cút ra, đây là địa bàn của anh!”

    Tôi kích động đến mức suýt khóc, túm lấy bác sĩ hỏi: “Là song thai sao?”

    Nhưng bác sĩ lại liếc người chồng đang đứng sau lưng tôi, lạnh nhạt lắc đầu: “Phu nhân, chị nhìn nhầm rồi, chỉ có một túi thai.”

    Chồng tôi mỉm cười ôm lấy tôi: “Em xem em kìa, vui đến mức hoa cả mắt rồi.”

    Cho đến tận nửa đêm, giọng nói hung dữ kia lại vang lên trong đầu tôi:

    “Mẹ, đừng uống nước mà người đàn ông kia đưa cho mẹ, hắn muốn giết em gái con!”

  • Cảnh Xuân Tình

    Ngày trúc mã vinh quang khải hoàn, hắn mang về một cô nương mồ côi nhan sắc khuynh thành, muốn từ hôn với ta.

    “Ta và Uyển Nương đã có phu thê chi thực, nàng hiền thục đáng thương, làm nghĩa nữ Vương phủ không phải điều nàng mong muốn, làm thiếp lại càng ủy khuất nàng. Nàng là Quận chúa, đừng tranh giành với nàng ấy.”

    Nghe hắn nói những lời đường hoàng đó, ta cười khổ gật đầu.

    Âm thầm rút cây trâm cài trên đầu, đó là tín vật đính ước hắn tặng ta.

    Sau đó, ta như hắn mong muốn, gả vào nhà người khác.

    Hắn lại ôm cây trâm quỳ trước Vương phủ không dậy.

  • Viên Thuốc Cắt Đứt Tình Yêu

    Sau khi dùng tài lắm lời của mình chữa khỏi cho ba bạn bị tự kỷ, thì một ngày đẹp trời, cậu bạn sống nội tâm tên Phó Hựu Thanh được gửi đến cho tôi… làm chồng nuôi từ bé.

    Tôi thả một câu thính sến rện:

    “Anh vừa mới xì hơi đấy, to ghê. Nhưng mà… không to bằng nỗi nhớ của em dành cho anh đâu.”

    Cậu ấy lập tức ngẩng đầu lên:

    “Anh không có xì.”

    Ba mẹ nhà họ Phó lập tức sáng mắt lên.

    Từ hôm đó, tôi ở bên cậu ấy suốt bốn năm.

    Cho đến khi cậu ấy gặp một cô gái.

    Hai người trò chuyện suốt đêm về giả thuyết Riemann.

    Đến rạng sáng, cậu ấy quay lại, lần đầu tiên nói với tôi:

    “Em ồn ào quá.

    Làm ơn im lặng được không?”

    Hôm đó, cậu ấy nhận được một tin nhắn:

    【Chỉ cần uống một viên thuốc, Giang Tuệ Nghi sẽ tự động tránh xa cậu 500 mét.】

    Phó Hựu Thanh uống luôn cả chai.

    Cậu ấy đâu biết, trong đó chỉ toàn là… viên canxi tôi nhét vào.

  • Biên Ải Gió Lạnh

    Tiểu thư vô cùng ghét tên thị vệ ít nói kia, thế là người gả ta cho hắn.

    Người chế nhạo: “Đồ xấu xí lấy kẻ câm, đúng là trời sinh một cặp.”

    Ta tự thấy mình không xứng.

    Nhưng Tạ Kỳ An lại nói ta là nương tử của hắn, hắn đối tốt với ta là lẽ phải.

    Nhưng sau này, khi ta và tiểu thư cùng rơi xuống nước, Tạ Kỳ An đã theo bản năng cứu tiểu thư rồi đưa người đi.

    Hắn còn đứng gác trong sân cả đêm, hoàn toàn quên mất ta.

    Ta vốn nghĩ đó là trách nhiệm của hắn.

    Cho đến khi ta bắt gặp tiểu thư khóc lóc lao vào lòng Tạ Kỳ An.

    Nàng còn nói mình hối hận rồi, bảo hắn mang nàng đi.

    Ngày Tạ Kỳ An mang tiểu thư đào hôn, ta bị người của Quốc công phủ liên lụy trách tội.

    Ta bị đánh chết bằng gậy rồi vứt vào đống xác chết.

    Nhưng sau này khi ở biên ải, ta lại nghe tin.

    Tạ Kỳ An, người đã khôi phục thân phận Thập cửu hoàng tử, từng điên cuồng bới tìm trong đống xác chết đến mức máu me đầm đìa.

    Hắn nói là để tìm lại thê tử của mình.
     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *