Kết Hôn Với Tổng Tài Bá Đạo

Kết Hôn Với Tổng Tài Bá Đạo

Kết hôn với tổng tài bá đạo được một tháng, anh ấy chưa từng đụng vào tôi.

Lúc nào anh cũng nói bận việc. Cho đến khi tôi gọi vào số điện thoại riêng của anh, người nghe máy lại là một giọng nữ.

“Anh Tống đang ngủ, người không phận sự đừng làm phiền.”

Tôi nổi điên, lập tức bảo luật sư gửi đơn ly hôn cho anh.

Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt dòng bình luận:

“Không chịu nổi không phải nữ chính, mà là nam chính thì có!”

“Nữ chính mau quay đầu nhìn Tống Mặc Thì đi, trong lòng ảnh bây giờ chắc khó chịu muốn chết rồi.”

“Ủa không ai bênh nam chính hả? Lấy vợ về lại không dám đụng vào, sợ làm tổn thương người ta, giờ còn bị hiểu lầm đòi ly hôn nữa chứ, vừa thảm vừa buồn cười là sao?”

“Tôi cá một gói mì cay, tối nay thế nào nam chính cũng viện cớ quay về!”

Tối hôm đó, tôi nhìn người chồng mặt lạnh phong trần mệt mỏi chạy về nhưng vẫn tỏ vẻ chẳng có gì to tát, tự nhiên lại rơi vào trầm tư.

01

Tháng thứ hai sau khi cưới Tống Mặc Thì, anh vẫn lấy lý do xử lý công việc ở nước ngoài, mãi chẳng thấy về nhà.

Bình thường cũng chẳng mấy khi nhắn tin, tôi cứ thế lủi thủi một mình chờ đợi trong căn nhà trống.

Hôm nay tôi gọi hỏi anh bao giờ về, vậy mà người bắt máy lại là một giọng nữ.

Rõ ràng tôi gọi vào số điện thoại riêng của Tống Mặc Thì, vậy mà anh không thèm đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.

Làm vợ thế này thật sự khiến tôi không chịu nổi nữa, dù sao cũng chỉ là một cuộc hôn nhân thương mại.

Hồi mới cưới, bố mẹ tôi liền bay ra nước ngoài, vừa du lịch vừa lo chuyện công ty.

Ở trong nước, người thân duy nhất của tôi chỉ còn lại Tống Mặc Thì, vậy mà anh lại là một cục gỗ lạnh lùng, đến cả nhà cũng chẳng thèm về.

“Ly hôn cho rồi!”

Ngay lúc tôi tức quá mà lầm bầm ra câu đó, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi ngang:

“Không chịu nổi không phải nữ chính mà là nam chính mới đúng chứ hahahaha! Nữ chính quay đầu nhìn Tống Mặc Thì thử xem, trong lòng ảnh sắp chết vì khó chịu rồi kìa!”

“Ủa, không ai bênh nam chính hả? Cưới vợ mà không dám đụng, sợ làm tổn thương người ta, giờ còn bị hiểu lầm đòi ly hôn, vừa thảm vừa buồn cười nữa chứ!”

“Tôi cá một gói mì cay là nam chính tối nay kiểu gì cũng kiếm cớ quay về!”

Mấy dòng chữ chi chít khiến tôi sững người, còn tưởng là do mình tức quá nên hoa mắt ảo giác.

Cho đến tối cùng ngày, lúc tôi đang mơ màng ngủ thì Tống Mặc Thì – người đã ở nước ngoài suốt hai tháng – bỗng xuất hiện trước giường tôi, cả người bụi bặm phong trần, mà mặt mũi lại cứ như chẳng có chuyện gì.

Nhớ lại mấy dòng bình luận hồi trưa, tôi bắt đầu thấy lăn tăn – chẳng lẽ… đều là thật?

Cái người cược gói mì cay đó… đoán trúng thật rồi?

“Tôi chỉ là làm xong việc, tiện thể về thăm thôi.”

Tống Mặc Thì vẫn vậy, cao lớn gần mét chín đứng trước mặt tôi, thêm gương mặt lạnh tanh khó gần, đúng kiểu gây áp lực mạnh.

“Tôi… tôi đi tắm cái đã.”

Chưa kịp để tôi nói gì, anh đã liếc tôi một cái với vẻ lạnh nhạt, giọng điềm tĩnh rồi quay người vào phòng tắm.

Tôi còn chưa mở lời, mấy dòng bình luận đã lại ùa đến làm tôi cười không nổi:

“Hahaha chết cười mất! Không ai thấy là giả trân lắm à? Nam chính đúng là cao thủ diễn đấy ~ giả vờ đi tắm, đừng tưởng không ai thấy cảnh nãy ảnh lén nuốt nước miếng lúc thấy nữ chính mặc đồ ngủ ren nha!”

“Tôi là thành viên VIP nên xin tiết lộ: nam chính thực ra không hề ra nước ngoài công tác, mà là lén trốn ở ngoài, sợ không kiềm chế được bản thân, còn sai người ngày nào cũng theo dõi tình hình của nữ chính nữa, lén lút đáng yêu chết được!”

“Tôi mê kiểu tổng tài ngoài lạnh trong nóng như này nhất đó haha, chỉ là… sắp tới sẽ xuất hiện thêm một cô gái nữa, làm tôi hơi bị phân vân ai là nữ chính ai là nữ phụ…”

“Thôi kệ đi, giờ cứ ăn đường trước đã!”

Tiếng nước từ trong phòng tắm vang lên, tôi chưa kịp nghĩ gì khác, chỉ lặng lẽ thắc mắc – cô gái khác đó là ai?

Rốt cuộc… trong câu chuyện này, ai mới là nữ chính, còn ai là nữ phụ?

02

Còn chưa kịp đọc hết đống bình luận, Tống Mặc Thì đã bước ra khỏi phòng tắm.

Tóc phía trước ướt rũ che mất mắt, nên cũng không rõ biểu cảm anh thế nào.

Nhưng điều hiếm thấy là… anh không mặc áo.

Chỉ quấn mỗi khăn tắm dưới, còn khăn lông trên thì vắt qua vai hờ hững.

Hô, không đùa đâu… cưới nhau được một tháng, giờ tôi mới phát hiện thì ra anh có hẳn tám múi cơ bụng, thân hình đỉnh đến vậy.

Bình thường gặp nhau, anh lúc nào cũng mặc vest chỉn chu, từng nếp gấp đều được là phẳng tăm tắp, khuôn mặt thì lạnh như tiền, chẳng mấy khi thay đổi sắc thái.

Bình luận lại chạy trước tôi:

“Xì xà xì xụp, nay nam chính định xòe đuôi công à? Tối nay coi bộ không giữ cái gọi là đức hạnh đàn ông nữa rồi, lần đầu tiên lộ cơ bụng trước nữ chính đó nha!”

“Các cậu không hiểu gì hết! Đây chắc chắn là chiêu làm lành của nam chính, nhưng ảnh không nói ra đâu, chỉ biết nhịn!

VIP như tôi nói cho mà biết, cái người nghe điện thoại lúc trước chính là thư ký nữ của ảnh – cũng chính là nữ phụ đó.”

“Chuẩn luôn, truyện này ban đầu là thể loại nữ phụ lên hương mà. Nữ chính không hiểu được sự kiềm chế của nam chính, sau còn cố ý làm khó nữ phụ, hành động càng lúc càng bốc đồng khiến nam chính thất vọng.”

“Nam chính hôm nay rõ là muốn ‘đốt nhiệt độ’, khoe múi bụng một tí, sợ nữ chính không còn cảm giác với mình nữa mà!”

Lượng thông tin trong mấy dòng bình luận nhiều quá khiến tôi ngẩn người tiêu hóa mất một lúc.

Đến khi nhận ra thì tôi đã nhìn Tống Mặc Thì đến độ nước trên người anh gần khô, mà nhìn anh cũng sắp khô queo theo luôn rồi.

Hóa ra anh còn có cả thư ký nữ, cưới nhau một tháng trời mà anh chưa bao giờ nói với tôi.

Tống Mặc Thì chẳng nói gì, cứ đi qua đi lại trước mặt tôi, lúc thì uống nước, lúc thì lấy tài liệu, kiểu vô tình khoe body cứ như không.

Tôi nghe lời bình luận, bắt đầu chú ý từng biểu cảm nhỏ của anh, mới phát hiện mỗi lần quay đi là y như rằng anh lại lén nhìn tôi một cái.

Giống y như lời bình luận – đang xem phản ứng của tôi với anh.

Nói thật thì với cái body này của anh, tôi nuốt nước bọt cả nửa ký cũng đáng.

Nhưng vụ thư ký nữ kia khiến tôi cứ lăn tăn mãi, không rõ anh với cô ta rốt cuộc là quan hệ gì.

Bình luận còn bảo tôi sau này sẽ làm khó nữ phụ – không biết cô ta có dễ đối phó không nữa.

Đầu óc thì đã rối như tơ vò, Tống Mặc Thì lại cứ lượn tới lượn lui trước mặt, vừa khiến tôi muốn ngắm lại vừa bực, khổ sở chịu không nổi.

Mà cái dáng vẻ giả vờ vô tình của anh cứ hoàn hảo đến phát bực – nếu không nhờ mấy dòng bình luận, tôi đúng là chẳng thể nhận ra thật ra trong lòng anh đang căng thẳng phát hoảng.

Ngay lúc đó, Tống Mặc Thì đột nhiên… chảy máu cam.

Không khí đột nhiên đông cứng mấy giây.

“Anh… anh không sao chứ?”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

Anh nghiêm mặt, tỉnh bơ nói một câu:

“Không sao. Để anh đi rửa lại chút.”

Bình luận nổ tung:

“Hahaha nữ chính có muốn nhìn lại cái váy ngủ ren sexy của mình trước khi hỏi không vậy? Nam chính vốn đã không nỡ đụng vào, thấy cô nhìn anh mà không nói gì, ảnh tự khắc phát điên luôn rồi!”

“Nói thật chứ, lần đầu tiên tôi thấy có người nhịn tới mức chảy máu cam đấy hahahaha.”

“Nam chính không nói nhiều, chỉ lặp lại đúng một câu ‘Anh đi rửa lại cái đã’ hahaha!”

Đám bình luận chạy liên tục khiến tôi suýt bật cười.

Tống Mặc Thì… thật sự như vậy sao?

Nhưng bình thường anh nhìn rất nghiêm túc, thậm chí còn hơi khó gần nữa.

Chẳng lẽ vì không nỡ đụng vào tôi nên anh cứ nhịn hoài đến mức vậy?

Khi tôi còn đang chần chừ không biết có nên nghe lời bình luận mà chạy vào xem thử anh không…

Thì điện thoại của Tống Mặc Thì đặt ở đầu giường bỗng sáng lên.

Tôi không hề chạm vào. Là do anh cài thời gian màn hình sáng hơi lâu, nên tôi vô tình liếc thấy được.

03

“Anh Mặc Thì, ngày kia là sinh nhật ông nội rồi, tụi mình cùng về nhà một chuyến nhé.”

Chỉ nghe giọng nói thôi, giác quan thứ sáu của tôi lập tức nghĩ đến… cô thư ký nữ của anh.

Quả nhiên, sau một hồi chăm chú đọc kỹ đống bình luận, cuối cùng tôi cũng hiểu được lai lịch của cô ta.

Cô ta tên là Hà Thanh Tâm, là đứa trẻ được ông nội của Tống Mặc Thì nhận nuôi.

Một năm trước, ông cụ Tống thấy cô ta ngất xỉu bên đường, thương hại nên đưa về nhà, xem như một nửa cháu gái mà chăm sóc.

Sau khi tỉnh lại, cô ta khóc lóc nói mình là trẻ mồ côi, không nơi nương tựa.

Ông cụ thấy tội nên để cô ta sống trong một căn nhà khác của gia đình, ai ngờ không biết cô ta dùng cách gì, lại thuyết phục được ông cụ cho phép làm thư ký của Tống Mặc Thì.

Mặc Thì thật ra chưa từng muốn để cô ta làm việc bên cạnh mình, nhưng vì áp lực từ ông nội nên đành để yên.

Chỉ là anh sợ tôi không vui, nên không nói gì, nhưng cũng chẳng bao giờ để ý đến cô ta.

“Cô nữ phụ này không đơn giản đâu nhé, không giống mấy kiểu bánh bèo trà xanh trong mấy truyện ngôn tình đâu.

Trước mặt nam chính và gia đình anh ấy thì ngoan ngoãn, lễ phép, ưu tú khỏi bàn.

Nhưng khi chỉ có hai người, cô ta sẽ tìm đủ cách để gây khó dễ cho nữ chính.

Nữ chính vì muốn tự bảo vệ mình nên mới bật lại, rồi bị vu cho là ích kỷ, nhỏ mọn, cuối cùng còn bị đẩy ra khỏi cuộc đời nam chính.”

“Không chỉ bị tổn thương tinh thần đâu, cả sự nghiệp của gia đình nữ chính sau này cũng bị ảnh hưởng.”

“Tình yêu trong sáng hóa ra lại là sân khấu cho nữ phụ lên hương…”

Similar Posts

  • Bệ Hạ Xin Tự Trọng

    Sau khi ca ca ta bỏ trốn cùng người trong lòng, ta phải giả nam thay huynh ấy lên triều.

    Không ngờ lại như cá gặp nước, thậm chí còn trêu chọc được công chúa đến mức nàng sống chết đòi lấy ta.

    Thế nhưng, một đêm hoa nguyệt, dưới ánh trăng dịu dàng, ta lại phát hiện… trái cổ của công chúa còn to hơn cả trái cổ giả của ta?!

    Công chúa nửa cười nửa không, ánh mắt sắc như dao:

    “Tiểu tử nhà ngươi, trêu chọc xong công chúa còn dám chọc luôn trẫm, lại còn xúi giục muội muội trẫm bỏ trốn?”

    “Cuối cùng cũng bắt được ngươi tại trận rồi nhỉ?”

    Khoan đã… trẫm?!

  • Sau 6 Năm Chia Tay Full

    Chia tay sáu năm, tôi và Kỷ Hoàn lại lên bảng confession của trường đại học.

    Có một đàn em nhặt được tờ giấy ghi điều ước trước đây của Kỷ Hoàn.

    【Tôi muốn cưới Chu Khiết! Muốn cùng Chu Khiết đi du lịch vòng quanh thế giới!!! Muốn cùng Chu Khiết bạc đầu bên nhau! Yêu Chu Khiết cả đời!!!!!!】

    Dưới bài đăng, bình luận đều đang “húp” nhiệt tình.

    Đến cả bạn cùng phòng đại học cũng nhắn tin cho tôi:

    【Khiết Khiết, Kỷ Hoàn thật sự rất yêu cậu đấy.】

    Lúc nhận được tin nhắn, tôi đang làm việc ở cửa hàng quần áo.

    Tôi đang ngồi xổm bên chân Kỷ Hoàn, chỉnh lại ống quần tây cho anh ta.

    Một lát sau, tôi nở nụ cười, đứng dậy.

    “Thế nào? Kỷ tiên sinh thấy bộ vest này có vừa không?”

    Ánh mắt anh ta lạnh lẽo, gương mặt mang theo vẻ giễu cợt.

    “Không vừa.”

  • Xuyên Vào Truyện Ngược, Nhưng Vai Chính Là Tra Nam

    Một nước đi sơ suất, tôi xuyên vào một cuốn ngược văn.

    Hệ thống nói, chỉ cần tích đủ giá trị “đau khổ” là có thể quay về thế giới ban đầu.

    Tôi gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ.

    Trước khi Ninh Thịnh kịp mở miệng mượn chiếc vòng tay tổ truyền để giúp “thanh mai trúc mã” của anh ta lấy le, tôi đã giành trước:

    “Lục Xuyên hôm nay đến nhà mình, không cẩn thận làm vỡ lọ điều ước trong phòng ngủ chính.”

    “Cũng không phải anh ấy cố ý đâu, anh đừng để bụng. Dù sao cũng là anh trai hàng xóm mà.”

    “Em thấy anh ấy áy náy lắm, nên tặng luôn hộp bút máy trong thư phòng cho anh ấy, đỡ khiến anh ấy day dứt.”

  • Nhất Thế Chỉ Ái Giang Phù Doanh

    Ta vốn là thị nữ kề cận bên cạnh công chúa.

    Vì không nỡ rời xa đám mỹ nam trong phủ, lại nghe đồn hoàng đế Bắc Yên tàn nhẫn vô tình, nàng liền ép ta giả danh nàng để đi hòa thân.

    Nào ngờ về sau, khi ta đã trở thành mẫu nghi thiên hạ, nàng lại sinh lòng không cam.

    Nàng đem tính mạng cha mẹ ta ra uy hiếp, buộc ta phải đổi lại thân phận với nàng.

    Ngay lúc ta cùng đường định đáp ứng, trước mắt bỗng hiện lên mấy dòng chữ:

    【Nữ chính ngốc quá! Ngươi mà đồng ý, cha mẹ ngươi sẽ lập tức bị gi//ết đấy! Nàng ta đang lừa ngươi!】

    【Ngươi mà thực sự đổi về, nam chính sẽ tưởng ngươi cố ý bỏ trốn tư tình với kẻ khác, rồi bắt ngươi về giam cầm, vừa hành hạ vừa yêu hận đan xen, ngược đến tận kết cục đó!】

    【Chi bằng bây giờ đi tìm nam chính thú thật đi! Dù sao đêm tân hôn, hắn cũng đã nhìn thấu thân phận giả của ngươi rồi, ngốc quá đi!】

    【Chỉ cần ngươi chủ động mềm mỏng, leo lên giường hắn một chút, hắn lập tức giúp ngươi diệt trừ nữ phụ ác độc kia ngay!】

    Ta nửa tin nửa ngờ nhìn những dòng chữ ấy. Thành thân hơn một năm, Mộ Dung Chiêu chưa từng chạm vào ta, lúc nào cũng lạnh nhạt xa cách.

    Nhưng để thoát khỏi tình cảnh trước mắt, ta vẫn ôm theo nỗi bất an, bước đến trước cửa ngự thư phòng.

  • Bữa Cơm Tử Thần

    Đêm giao thừa, mẹ tôi đầu độc cả gia đình bên nội.

    Chỉ còn tôi và bác dâu cả là may mắn thoát nạn.

    Cảnh sát hỏi tôi hết lần này đến lần khác:“Đêm giao thừa hôm đó, cháu đã nhìn thấy gì, nghe thấy gì, và đã làm gì?”

    Tôi im lặng không nói một lời.

    Tôi phải thận trọng.

    Vì bác dâu cả đã phát điên, còn tôi là nhân chứng duy nhất.

    Lời nói của tôi chính là sự thật.

  • Nàng Đừng Bỏ Trốn

    Kiếp trước, Ngụy Hầu bị thương nặng hôn mê cần xung hỷ, đích tỷ liền tại chỗ hủy hôn, ép ta gả thay.

    Đích tỷ thì gả cho người biểu ca thanh mai trúc mã.

    Không ngờ, Ngụy Hầu sau nửa năm hôn mê đã tỉnh lại, từ đó về sau đối với ta như trân bảo, yêu thương hết mực, vung tiền như rác chỉ để đổi lấy một nụ cười của ta.

    Còn người biểu ca kia lại không màng công danh, say đắm nữ sắc, nạp cả hai nha hoàn hồi môn của đích tỷ vẫn chưa đủ, còn nuôi ngoại thất bên ngoài.

    Ngày thọ của phụ thân, đích tỷ thấy Ngụy Hầu cẩn thận chăm sóc ta đang mang thai, ghen tị đến phát cuồng, dùng một nhát dao giết chết ta.

    Mở mắt ra lần nữa, chúng ta trọng sinh về ngày sứ giả của Ngụy gia đến đón dâu.

    Ngay lúc phụ thân còn do dự, đích tỷ đã lên tiếng trước.

    “Phụ thân, Quân hầu là một bậc kiêu hùng, nữ nhi nguyện gả cho ngài ấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *