Khi Anh Dùng Tiền Tôi Nuôi Nhân Tình

Khi Anh Dùng Tiền Tôi Nuôi Nhân Tình

“Một triệu hai trăm nghìn tệ.”

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, tin nhắn báo tiền đền bù giải tỏa chuyển vào tài khoản vẫn còn nhấp nháy trên màn hình.

Ngôi nhà cũ của ba mẹ tôi bị tháo dỡ, khoản tiền đền bù đã chuyển thẳng vào thẻ của tôi.

Tôi vừa định nói tin vui này với chồng – Triệu Vũ Huyền, thì anh ta đã lên tiếng trước.

“Lâm Nhiễm, tiền đền bù chuyển vào rồi phải không?” Anh ta cười nói, “Em họ anh – Tô Tình muốn mua xe, em chuyển cho nó 400 nghìn đi.”

Tôi sững người ba giây: “Gì cơ?”

“Em họ mà, người nhà mình.” Anh ta nói đầy lý lẽ, “Với lại, tiền đó là của ba mẹ em, mà em là vợ anh – chẳng phải tiền của chúng ta sao?”

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn anh ta.

Kết hôn ba năm, lần đầu tiên tôi cảm thấy người trước mắt thật xa lạ.

“Anh đợi em một chút.” Tôi cầm lấy túi xách.

“Em đi đâu?”

“Ngân hàng.” Tôi không ngoảnh đầu lại, “Em muốn kiểm tra xem, số tiền này có thật sự là ‘tiền của chúng ta’ không.”

Chương 1

Trước máy tra cứu giao dịch tự động ở ngân hàng, tôi tra cứu sao kê ba tháng gần nhất.

1,2 triệu, chuyển vào lúc 3 giờ chiều hôm qua.

Sau đó tôi nhìn thấy một khoản chuyển đi lúc 10 giờ sáng nay.

Người nhận: Tô Tình.

Số tiền: 400 nghìn.

Ghi chú: Mua xe.

Tôi chụp màn hình, lưu lại, ngón tay dừng rất lâu trên màn hình.

400 nghìn.

Ba mẹ tôi chắt chiu cả đời, sống trong căn nhà cũ hơn ba mươi năm, tiền bồi thường giải tỏa là 1,2 triệu, vậy mà anh ta vừa mở miệng đã lấy 400 nghìn.

Để mua xe cho “em họ”.

Tôi mở WeChat, lục lại đoạn trò chuyện giữa Triệu Vũ Huyền và tôi, kéo rất lâu mới tìm thấy lần anh ta từng nhắc tới “em họ Tô Tình”.

Năm ngoái trong tiệc tất niên công ty, anh ta chỉ vào một cô gái mặc váy trắng nói: “Đây là em họ anh – Tô Tình, mới vào công ty, mọi người làm quen nhé.”

Lúc đó tôi còn thấy cô gái này trông khá ngoan hiền, cười lên có hai lúm đồng tiền.

Bây giờ nghĩ lại, ánh mắt Triệu Vũ Huyền nhìn cô ta hôm đó, có gì đó không đúng lắm.

Tôi lại mở Alipay, tra lịch sử chuyển khoản.

Vừa tra xong, tay tôi run lên.

Hai năm qua, Triệu Vũ Huyền chuyển tiền cho “Tô Tình” dày đặc, từ 520 đến 1314 đến 9999, còn có vài khoản lớn: 50 nghìn, 80 nghìn, 100 nghìn.

Tôi cộng từng khoản một, tính ba lần.

Tổng cộng 230 nghìn.

Cộng thêm 400 nghìn hôm nay, là 630 nghìn.

Tôi hít sâu một hơi, mở WeChat của Triệu Vũ Huyền, gửi cho anh ta một câu: “Anh đang ở đâu?”

Anh ta trả lời ngay: “Họp ở công ty, sao vậy em?”

“Không có gì, tối về sớm nhé, em nấu món thịt kho tàu anh thích.”

“Được.”

Tôi cất điện thoại, bước ra khỏi ngân hàng.

Nắng rất gắt, tôi giơ tay che, bỗng muốn bật cười.

Ba năm kết hôn, tôi luôn cho rằng mình lấy được một người đáng tin.

Triệu Vũ Huyền làm kinh doanh, thu nhập không cao lắm, nhưng lương hàng tháng đều đưa tôi, đối xử với tôi cũng coi như chu đáo.

Lúc tôi mang thai, anh ta nhớ mua sữa bầu cho tôi, còn đi khám thai cùng tôi.

Tôi cứ nghĩ chúng tôi sẽ sống như vậy mãi.

Sinh con, mua nhà, bình yên sống cả đời.

Giờ nghĩ lại, đằng sau những điều “chu đáo” đó, che giấu điều gì?

Tôi khẽ xoa bụng, đã 12 tuần, bụng bắt đầu nhô lên.

Hôm qua đi khám, bác sĩ bảo em bé rất khỏe mạnh.

Tôi vốn định hôm nay nói cho Triệu Vũ Huyền tin vui này cùng chuyện tiền đền bù, chúng tôi có thể lấy số tiền đó đặt cọc mua nhà, cho con một mái ấm.

Kết quả vừa mở miệng, anh ta đã nói: “Chuyển 400 nghìn cho Tô Tình mua xe.”

Tôi bắt taxi về nhà, suốt đường đầu óc rối loạn.

Triệu Vũ Huyền nói Tô Tình là em họ, nhưng tôi chưa từng nghe mẹ chồng nhắc đến “cháu gái” này.

Hơn nữa mấy ghi chú chuyển khoản kia, 520, 1314, là chuyển cho em họ sao?

Càng nghĩ càng thấy sai sai.

Về đến nhà, tôi mở máy tính, đăng nhập WeChat của Triệu Vũ Huyền.

Tôi biết mật khẩu của anh ta, là ngày sinh của anh và tôi, sáu chữ số, chưa từng đổi.

Trước đây tôi nghĩ đó là sự tin tưởng của anh dành cho tôi.

Giờ nghĩ lại, có lẽ chỉ vì anh ta chắc chắn tôi sẽ không kiểm tra.

WeChat đăng nhập xong.

Tôi mở đoạn trò chuyện giữa anh ta và “Tô Tình”.

Tin đầu tiên, là ba năm trước.

Triệu Vũ Huyền: “Tình Tình, anh kết hôn rồi.”

Tô Tình: “Em biết. Chúc anh hạnh phúc.”

Triệu Vũ Huyền: “Xin lỗi em.”

Tô Tình: “Không cần xin lỗi, em sẽ đợi anh.”

Tôi nhìn chằm chằm câu “Em sẽ đợi anh”, ngón tay run rẩy.

Tiếp tục kéo xuống.

Ba năm nay, họ gần như ngày nào cũng trò chuyện.

“Bảo bối hôm nay vất vả rồi.”

“Chồng ơi, em nhớ anh.”

“Đợi anh xong việc, chúng ta đi Tam Á.”

Similar Posts

  • Băng Liên Bị Bỏ Rơi Và Miêu Yêu Bá Đạo

    Là đóa băng liên song sinh cuối cùng còn sót lại giữa trời đất, ta và tỷ tỷ lại cùng lúc đem lòng ái mộ Thái tử Thiên tộc.

    Khi Thái tử bị trọng thương, ta bất chấp tổn hao tu vi, âm thầm cứu hắn một mạng.

    Thế nhưng đến lúc hắn tỉnh lại, người hắn dịu dàng ôm vào lòng lại là tỷ tỷ — dáng vẻ nâng niu kia, tựa hồ trong mắt hắn chỉ còn mình nàng là sinh mệnh duy nhất.

    Trái tim ta nguội lạnh như tro tàn. Ta rời Thiên giới, xuống chốn nhân gian, tình cờ nhặt về một con mèo nhỏ bẩn thỉu, lông lá xơ xác, trông vô cùng đáng thương.

    Ai ngờ…

    Con mèo nhỏ ấy lại hóa thành hình người, thân thể trần trụi ép ta vào góc giường. Đôi mắt yêu dã khóa chặt lấy ta, không rời nửa khắc:

    “Hôm qua nàng cứ lén chọc vào chuông của ta suốt… Chẳng lẽ nàng muốn song tu với ta?”
     
     
     

  • Đợi Em Ngoảnh Nhìn

    Ngày ly hôn, tôi và Tống Chí Viễn suýt chút nữa đánh nhau ngay tại Cục Dân chính.

    Nhân viên hỏi lý do ly hôn, anh ta nhất định nói là vì mình ở ngoài có tới bảy cô bạn gái.

    Tôi tức quá hóa cười.

    Bảy cô bạn gái? Vậy chẳng phải một tuần bảy ngày, ngày nào anh cũng bận bịu không nghỉ sao?

    Tôi nghiêng đầu, lườm anh ta một cái: “Bảy ngày không nghỉ, anh chịu nổi à?”

    Tống Chí Viễn cười lạnh: “Em đâu phải vợ tôi nữa, quản được tôi chịu nổi hay không chắc?”

    Nhân viên bên cạnh giơ ngón cái với anh ta: “Đúng là đàn ông đích thực, đỉnh thật đấy!”

     “…”

  • Mười Một Năm Chờ Đợi, Đổi Lấy Một Trò Cười

    Đồng chí bên dân chính nói rằng chồng tôi là liệt sĩ, tiền trợ cấp đã được thanh toán một lần duy nhất, thứ duy nhất còn lại là chiếc áo khoác lính còn vương mùi mồ hôi của anh ấy.

    Tôi ôm lấy nó, từ một cô gái trẻ trung xinh đẹp, trở thành mẹ của ba đứa con.

    Mười một năm sau, người đàn ông được cho là “đã chết” ấy bỗng xuất hiện trước cửa nhà tôi, dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt nóng rực, sau lưng còn đi theo một nữ bác sĩ xinh đẹp yêu kiều.

    Anh ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn ba đứa nhóc như củ cải con, yết hầu chuyển động:

    “Lâm Vãn Ý, ai cho em sinh con với người khác hả?”

  • Thi Đại Học Được 732 Điểm , Lại Bị Hoa Khôi Tố Cáo Gian Lận

    Khi điểm thi đại học được công bố, nhờ được cộng thêm 20 điểm với danh nghĩa con liệt sĩ, lần đầu tiên tôi – đứa vốn mãi đứng thứ hai – đã vượt qua hoa khôi “trong sáng” của trường, trở thành thủ khoa toàn tỉnh.

    Hoa khôi lên tiếng nghi ngờ:

    “Không ngờ cậu vì muốn vượt tôi mà dám làm giả thân phận.”

    Đám bạn học phẫn nộ:

    “Thi đại học chỉ cần hơn một điểm là đã đánh bại hàng nghìn người!

    Cậu biết vì 20 điểm cộng kia của cậu, bao nhiêu người đã mất cơ hội vào đại học mơ ước không?”

    “Loại ích kỷ nhỏ nhen như cậu, sao có thể là con của anh hùng?

    Chắc chắn đã dùng thủ đoạn dơ bẩn gì đó!”

    Họ bắt đầu “đào mộ” tôi, tra tìm thông tin gia đình, rồi phát hiện “người cha anh hùng” của tôi lại là tay phó trùm của một tổ chức buôn ma túy.

    Ngay lập tức, trên mạng bùng nổ tin:

    “Con gái trùm ma túy giả danh con liệt sĩ để được cộng 20 điểm thi đại học.”

    Tôi bị cả mạng xã hội xâu xé tinh thần, còn thể xác thì bị những kẻ buôn ma túy tra tấn.

    Xương cốt vỡ vụn khắp nơi, cái búa đỏ quạch, con dao phẫu thuật lạnh ngắt.

    Dưới tác dụng của “ma túy đá”, tôi cảm nhận rõ từng tấc da thịt mình bị xé rách.

    Trước khi nhắm mắt, bên tai tôi vang lên một câu:

    “Cắt ghép video lại, nói là con gái trùm ma túy chết vì sốc thuốc là xong.”

    Mẹ tôi – người phụ nữ goá chồng – cũng bị lũ người sỉ nhục, chửi rủa là đàn bà lẳng lơ, cuối cùng không chịu nổi mà nhảy lầu tự tử.

    Khi mở mắt ra, tôi đã quay về đúng ngày công bố điểm thi đại học.

    Lần này, tôi bước lên nóc toà thị chính và mở livestream.

  • Sếp Nhờ Tôi Cho Cá Ăn

    Thầm yêu sếp 8 năm, nhưng giờ anh ấy sắp chết rồi.

    Sếp ra nước ngoài, nhờ tôi chăm cá hộ.

    Ngày thứ bảy, tôi gọi điện cho sếp: “Anh ơi, cá của anh đẹp ghê á, bao nhiêu tiền một con vậy?”

    Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, nghiến răng hỏi: “Chết mấy con rồi?”

    Tôi cũng im lặng vài giây, đấu tranh nội tâm, cuối cùng nói thật: “Chưa con nào chết… nhưng nó đẻ ra mấy nghìn con rồi.”

    Sếp sốc nặng: 【Không thể nào… Mạng tôi cô đơn, nuôi gì cũng chết, sao cô lại… Chẳng lẽ cô sinh lúc 10 giờ tối, ngày 1 tháng 1 năm 2001?】

    【Ủa sao anh biết? Anh coi hồ sơ em rồi hả?】

    【M* nó, em là vợ tôi à?】

  • Trợ Lý Của Chồng Lén Tráo Con Ruột Của Tôi

    Vừa mới chuyển nhượng tài sản trăm tỷ cho con, nó đã quay lưng không nhận tôi.

    Chỉ vì nó là đứa trẻ được đổi từ người trợ lý sinh cùng ngày.

    Tôi một lòng nuôi dạy đứa trẻ của trợ lý, còn con ruột tôi thì lại bị cô ta ngược đãi từ nhỏ.

    Ngay sau khi chuyển nhượng toàn bộ tài sản, trợ lý mang kết quả giám định huyết thống đến, đứa trẻ lập tức không nhận tôi, còn đưa tôi vào viện tâm thần, để tôi chịu đủ mọi tra tấn mà chết.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay lại đúng ngày sinh nở năm đó.

    Lần này, tôi đã ra tay trước để đổi lại con.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *