Khi Con Gái Về Thăm Mẹ

Khi Con Gái Về Thăm Mẹ

Con gái tôi lấy chồng xa, ba năm rồi mới về nhà ăn Tết Trung Thu một lần.

Tôi mừng rỡ, vừa mừng vừa bận rộn chuẩn bị một bàn tiệc lớn, còn mừng tuổi cho cháu gái một phong bao nghìn tệ.

Nhưng khi thức ăn vừa dọn lên, con dâu đã bóng gió mỉa mai:

“Đúng là con gái ruột có khác, con về làm dâu nhà này mấy năm rồi mà chưa từng thấy mâm cơm nào như vậy.”

“Mẹ, lương hưu của mẹ mỗi tháng chỉ có ba nghìn, hôm nay chắc tiêu hết sạch rồi nhỉ?”

“Vậy hai mươi ngày còn lại mẹ tính sống sao? Bảo con trợ cấp cho mẹ à?”

Con gái và con rể nghe vậy lúng túng đặt đũa xuống, tôi vội giải thích:

“Em con có chuẩn bị lì xì Trung Thu cho mẹ, mẹ có tiền dùng mà.”

Không ngờ câu đó chọc giận con dâu. Nó lập tức hất đổ cả bàn ăn, chỉ tay vào mặt con gái tôi mà chửi:

“Trương Mộng, ý cô là gì? Người ta về nhà mẹ đẻ thì mừng tuổi đều đưa cho chị dâu,cô dựa vào đâu mà lén đưa cho mẹ?”

“Tôi thấy các người căn bản không coi tôi ra gì. Đã thế thì đừng đến cái nhà này nữa!”

“Tất cả cút hết cho tôi!”

1

Canh và thức ăn đổ đầy nhà, cảnh tượng hỗn loạn không chịu nổi.

Mâm cơm tôi chuẩn bị cả buổi sáng, cuối cùng chẳng ai được ăn một miếng.

Cháu gái sợ hãi bật khóc, con rể bế nó đứng ngượng ngùng ở cửa.

Con gái tôi vội lấy khăn lau vết dầu và thức ăn trên người tôi.

Vậy mà Vương Thanh vẫn tiếp tục gào thét:

“Nếu đã không xem tôi là người trong nhà này, thì ở lại đây làm gì?”

“Không thấy ngượng à? Không thấy xấu hổ à?”

“Trương Mộng, hôm nay tôi nói thẳng. Tôi không phải loại người thích gây chuyện, nhưng cô thật sự không biết điều.”

“Có em chồng nào về nhà mẹ đẻ mà tay không, chỉ mang cái mồm về đâu?”

Trương Minh Triết kéo mạnh tay cô ta lại: “Đừng nói nữa, lễ lạt mà em làm cái gì vậy?”

“Em gái anh khó khăn lắm mới được về một chuyến, mình không thể vui vẻ được sao?”

“Vui kiểu gì?”

Vương Thanh hất tay anh ấy ra: “Anh nói tôi vui kiểu gì? Nó tay không mà về, còn ăn uống ngủ nghỉ ở nhà tôi mấy ngày nay.”

“Trên đời này làm gì có chuyện như vậy? Tại sao tôi phải nuôi nó?”

Tôi nhìn cảnh tượng bừa bộn khắp nhà, không nhịn được nữa liền nói:

“Mộng Mộng đâu phải về tay không. Nó mua biết bao nhiêu thực phẩm bổ dưỡng, còn cho mẹ phong bao năm nghìn.”

“Còn chuẩn bị phong bao một nghìn cho Tuấn Tuấn nữa, chuyến này ít cũng phải tiêu cả chục triệu, nó…”

Tôi còn chưa nói hết thì Vương Thanh đã cắt ngang:

“Thì sao? Tóm lại tôi không thấy một đồng nào.”

“Đây là nhà tôi, tôi có quyền quyết định. Ai cũng không được ăn chực ở nhà tôi.”

Tôi còn muốn giải thích thêm, con gái đã kéo tôi ra khỏi nhà.

Nó buồn bã nói: “Mẹ, mình ra khách sạn ở đi. Ra ngoài ăn bữa cơm, mai bọn con về luôn.”

Tôi không nỡ.

Nó lấy chồng xa, hai năm nay nào là thụ thai, mang bầu, sinh con, ở cữ… Bao lần như thế cũng chưa có dịp về thăm nhà.

Giờ về được một chuyến lại chịu uất ức thế này.

Thế là tôi nói: “Được, nếu chị dâu con không vui thì mẹ đặt khách sạn cho, ở thêm mấy ngày.”

Sau khi ổn định trong khách sạn, con gái nói:

“Mẹ, mẹ có muốn qua chỗ con ở luôn không? Bên đó khí hậu tốt, mẹ hay lạnh, sống ở đó sẽ thoải mái hơn.”

Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó, dù con gái và con rể đã nói với tôi rất nhiều lần, nhưng tôi vẫn không nỡ rời xa ngôi nhà cũ này.

Tôi luôn nghĩ rằng mình nên giúp đỡ vợ chồng con trai, giúp họ trông cháu, nấu cơm dọn dẹp nhà cửa.

Để họ về đến nhà là có cơm ăn, muốn nghỉ ngơi thì có thể ngủ nướng thoải mái.

Nhưng hành động của Vương Thanh hôm nay thật sự khiến tôi lạnh lòng.

2

Con gái tôi đặt một bàn tiệc khác trong nhà hàng.

Vừa ăn, khóe mắt nó vừa đỏ hoe.

Tôi biết, có lẽ sau này sẽ còn rất nhiều năm nó không về nhà ăn Trung Thu nữa.

Tim tôi càng thêm chua xót.

Một bữa cơm mà tôi mong chờ bấy lâu lại thành ra như thế này.

Nhưng tôi vẫn cố gắng nở nụ cười, gắp thức ăn cho cháu gái.

Lúc đó, Vương Thanh gọi điện tới.

“Giờ này rồi sao mẹ còn chưa về? Nhà cửa bừa bộn như vậy ai dọn?”

Tôi giải thích: “Em con mai đi rồi, hôm nay mẹ muốn ở lại với nó thêm một chút.”

Cô ta lập tức hét lên: “Được rồi, được rồi, đúng là con gái ruột vẫn là nhất,con dâu vĩnh viễn cũng không bằng con gái.”

“Được thôi, mẹ đi với con gái mẹ đi, tôi cũng về nhà mẹ tôi đây, lúc đó đừng có cầu xin tôi quay về.”

Trương Minh Triết gửi video cho tôi.

Nước canh vương vãi khắp sàn, chén dĩa vỡ nằm ngổn ngang.

Anh ta nói: “Mẹ ơi, đống lộn xộn này con cũng không biết dọn đâu, mẹ đừng ăn nữa, mau về đi.”

Tôi không trả lời, anh ta tiếp tục nhắn:

“Thanh đang giận, đòi về nhà mẹ đẻ, mẹ mau về ngăn cô ấy lại đi.”

Trong lòng tôi đầy tức giận, cứ như thể tôi đang mắc nợ vợ chồng họ vậy.

Bao nhiêu năm qua, ngoài đi làm, họ chẳng phải động tay làm gì.

Sàn nhà chưa bao giờ quét, quần áo chưa giặt một lần.

Cây chổi ngã cũng chẳng buồn dựng lại.

Họ cho rằng tất cả những việc đó là trách nhiệm của tôi.

Con gái im lặng một lúc lâu rồi mới nói:

“Mẹ, mẹ chiều họ quá rồi.”

Tối hôm đó tôi tắt điện thoại, không về nhà, ngủ cùng con gái và cháu gái trong một phòng.

Tôi thấy rất áy náy, vì họ mới về được ba ngày.

Ban đầu họ định ở khách sạn, nhưng tôi lại nghĩ đã về nhà mà ở khách sạn thì xa cách quá.

Similar Posts

  • Anh Là Gì Trong Cuộc Đời Tôi

    Để công việc suôn sẻ hơn, mỗi tháng tôi đều tự trích ra năm vạn tệ làm chi phí ăn uống cho bản thân.

    Thế nhưng khi thấy tôi mua một bàn đầy trái cây, đồng nghiệp nam bỗng tỏ thái độ khó chịu.

    “Cô tiêu tiền hoang phí quá, nhìn là biết kiểu người phá của! Mẹ tôi ghét nhất loại con gái như vậy!”

    Tôi thấy vô lý hết sức, bèn đưa luôn hóa đơn cho anh ta xem: “Tiền nào của nấy. Tôi tiêu bao nhiêu, tôi tự biết.”

    Không ngờ anh ta lập tức nổi giận: “Người bình thường ai ăn nổi loại trái cây đắt như này, cô không sợ tổn thọ à?!”

    “Bây giờ cô tiêu thêm một đồng, sau này nhà tân hôn của chúng ta sẽ thiếu một viên gạch đó!”

    “Cô cứ tiêu kiểu này, sau này tôi nuôi nổi cô chắc?!”

    Tôi tê cả da đầu, lập tức nhờ phòng nhân sự điều tôi sang bộ phận khác để tránh xa tên điên này.

    Nào ngờ anh ta thù dai, đem ảnh và số liên lạc của tôi đăng lên mấy trang web không rõ nguồn gốc, còn tuyên bố sẽ bôi nhọ danh tiếng tôi cho bằng được.

    Tôi cười khẩy, sau đó gom đầy đủ chứng cứ, liên hệ luật sư và thề rằng nhất định sẽ cho anh ta nếm cơm nhà giam.

  • Ngày tận thế băng giá

    Cha tôi đột ngột qua đời, để lại một số tài sản gồm xe cộ, tiền mặt và nhà cửa.

    Người mẹ kế vốn luôn cay nghiệt lại chỉ nhận xe và tiền, còn căn nhà có giá trị nhất thì để lại cho tôi, ông nội và em gái.

    Ba ông cháu chúng tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho đến đúng khoảnh khắc thủ tục công chứng hoàn tất, tôi bỗng nghe được tiếng lòng của bà ta.

    “Đừng tưởng có được căn nhà lớn là chiếm lợi thế. Ngày tận thế băng giá sắp ập đến rồi, chỉ vài hôm nữa thôi là lạnh chết cả lũ chúng mày, một đám khốn kiếp!”

  • Bí Mật Sau Cú Nhảy Dù

    Trên đường đi nhảy dù cùng chồng, chúng tôi gặp tai nạn.

    Anh ấy tháo dù đưa tôi, còn bản thân thì rơi thẳng xuống biển, trở thành người thực vật.

    Tôi chạy chữa khắp nơi, tìm đủ danh y cũng vô ích, cuối cùng đành cầu thần bái Phật.

    Tại một ngôi chùa trong núi sâu, tôi gặp một vị cao tăng đang ngồi thiền.

    Ông nói có một cách cứu người, không cần hương khói, cũng chẳng cần đánh đổi tính mạng.

    Chỉ mỉm cười hỏi tôi có bằng lòng từ bỏ phú quý vinh hoa hay không.

    Tôi gật đầu đồng ý.

    Sau khi ông đọc những câu chú mà tôi nghe không hiểu, chồng tôi dần tỉnh lại.

    Điều kiện là tôi phải sống cuộc đời nghèo khó và giữ bí mật mọi chuyện.

    Tôi từ bỏ kim cương châu báu, giao công ty lại cho người phó mà tôi tin tưởng, rồi giả vờ phá sản.

    Sau đó đi làm lao công, vào làm việc trong một xưởng điện tử.

    Nhưng chồng tôi sau khi tỉnh lại thì mất trí nhớ.

    Một năm sau, anh ta yêu một đồng nghiệp nữ trong công ty, quay lưng với tôi như thể tôi chỉ là người dưng.

  • Mẹ Chồng Bắt Thông Gia Ngủ Sàn

    Bố mẹ tôi ngồi hơn mười tiếng trên ghế cứng, vượt hơn một nghìn cây số để đến thăm tôi.

    Vừa mới đón họ vào cửa, mẹ chồng đã chỉ vào góc phòng khách nói: “Thông gia ngủ dưới sàn đi, nhà không dư giường.”

    Mặt bố mẹ tôi tái mét, lúng túng không biết làm sao.

    Chồng tôi đứng bên giả vờ câm điếc, không hé một lời.

    Tôi vung tay tát mẹ chồng một cái.

    “Cút khỏi nhà tôi!”

  • Yêu Em Nhiều Hơn Hôm Qua

    Bị đuổi khỏi khu nhà quân đội, tôi co ro ở góc hẻm chờ chết.

    Trong đêm bão tuyết, khi ý thức mơ hồ, một người đầu bếp đã nhặt tôi về nhà, nấu cho tôi một bàn đầy thức ăn nóng hổi.

    Không lâu sau, chúng tôi đi đăng ký kết hôn.

    Anh chưa bao giờ hỏi về quá khứ của tôi, còn tôi thì hết lòng chăm sóc cho đứa con trai yếu ớt, hay ốm đau mà vợ trước anh để lại.

    Tôi từng nghĩ cuộc sống cứ thế mà bình yên trôi qua.

    Cho đến một ngày, thằng bé ở trường gây gổ với con trai của một thiếu tướng trong quân khu, lỡ tay làm vỡ đầu đối phương.

  • Kim Chủ Bị Đuổi Khỏi Nhà

    VĂN ÁN

    Tôi là một nữ diễn viên hạng hai, có một kim chủ.

    Gần đây, kim chủ của tôi gặp chút chuyện.

    Anh ta bị bóc phốt là thiếu gia giả — bị ôm nhầm từ nhỏ.

    Ngay trong ngày, cha mẹ nuôi đuổi anh ta ra khỏi nhà, bắt về sống với cha mẹ ruột.

    Thấy anh ta buồn bã, tôi mềm lòng, vung tay nói:

    “Em nuôi anh!”

    Từ kim chủ biến thành bạn trai, tôi theo anh ta về nhà gặp phụ huynh.

    Lúc đó tôi mới biết, cái gọi là “chuyển nhà” của anh ta…

    Là từ biệt thự nửa sườn núi của cha nuôi, chuyển sang trang viên phong cách Trung Hoa của cha mẹ ruột.

    Má nó, dám giỡn mặt chị à?!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *