Khi Em Gái Muốn Làm Thôn Nữ

Khi Em Gái Muốn Làm Thôn Nữ

Tiểu thư thật đã trở về, bố mẹ quyết định đưa tôi đi.

Anh trai tôi lập tức đặt câu hỏi:

“Con bé thông minh, chăm chỉ, học giỏi như vậy, sao có thể là em gái tôi được chứ?”

Tôi: “???”

Sau đó anh ấy lại nhìn bố mẹ, hỏi tiếp:

“Hai người lúc đi học thành tích tệ như vậy, sao có thể sinh ra một đứa con gái học giỏi được chứ?”

Bố mẹ: “???”

Cuối cùng anh trai ôm vai tôi cười hì hì:

“Vừa hay anh cũng học dốt, quả nhiên chúng ta đúng là một nhà yêu thương nhau thật lòng.”

1

Năm tôi mười sáu tuổi, con gái ruột nhà họ Trần được tìm thấy.

Cô ấy mặc một chiếc váy trắng giản dị, đứng thẳng tắp trước cửa, dáng vẻ nhẹ nhàng tựa như phát sáng.

“Chào cậu, mình tên là Giang Sơ Nghiên.”

Cô ấy mỉm cười với tôi, xinh đẹp, đoan trang — nụ cười của một kẻ chiến thắng.

Rồi tôi thấy trên đầu cô ấy hiện ra từng dòng chữ nhỏ trôi qua thật nhanh.

【Tiểu thư thật đã trở về, Tiểu thư giả có thể cút được rồi!】

【Haiz, Trần Tinh Thần chắc chắn chưa bị đá khỏi sân khấu sớm thế đâu, còn chưa bắt đầu làm trò cơ mà.】

【Đợi đấy, sắp bị nữ chính chúng ta tát mặt rồi!】

Lại nữa rồi…

Không hiểu sao dạo gần đây tôi cứ nhìn thấy mấy dòng chữ lạ lướt qua trên đầu người khác, giống như thứ gọi là “bình luận bay” vậy.

Hình như bắt đầu từ mấy hôm trước, tôi lén nghe thấy bố mẹ đang thì thầm trong phòng, bàn chuyện sẽ đón Giang Sơ Nghiên về nhà.

Rồi tôi thấy trên đầu họ xuất hiện những dòng bình luận liên tục trôi.

Đại loại là tôi chỉ là Tiểu thư giả, còn Giang Sơ Nghiên mới là con gái ruột nhà họ Trần.

Hơn nữa, tôi hình như còn là nữ phụ độc ác, vừa giả vờ đáng thương để được ở lại nhà họ Trần tranh giành tình cảm, vừa âm thầm muốn cướp chồng tương lai của cô ta.

Ừm…

Lượng thông tin này hơi bị lớn, tôi cảm thấy đầu mình muốn nổ tung luôn rồi…

Thế là tôi quyết định kể chuyện này cho anh trai tôi nghe.

Anh tôi — Trần Trụ — nghe xong liền nhìn tôi như thể tôi bị điên, sau đó còn dùng mu bàn tay sờ trán tôi để kiểm tra xem có sốt không.

Cuối cùng, anh ấy vừa chạy đi tìm mẹ vừa hét ầm lên:

“Mẹ ơi, Trần Tinh Thần ăn nấm hoang nên bị ngốc luôn rồi, mẹ mau tới xem đi nè!”

“……”

Thôi được rồi, tôi biết họ không nhìn thấy mấy cái dòng chữ lướt lướt đó đâu, dù tôi có nói gì cũng chẳng ai tin, cứ cho là tôi ăn nấm hoang trúng độc đi.

Nhưng mà bây giờ, tôi cũng gần như quen với mấy cái bình luận bay ấy rồi.

Cho nên khi Giang Sơ Nghiên đứng trước mặt tôi, tôi đã biết — mình phải rời khỏi nơi này rồi.

Tuy rằng không nỡ xa bố mẹ và cả Trần Trụ, nhưng sau mấy ngày tự chuẩn bị tâm lý, tôi cũng đã sẵn sàng nói lời tạm biệt với mọi người.

Vì vậy tôi nói: “Con lên thu dọn hành lý trước nhé.”

So với nụ cười rạng rỡ xinh đẹp của cô ấy, nụ cười của tôi có vẻ gượng gạo hơn rất nhiều.

Bố mẹ không tránh khỏi lộ ra vẻ mặt không nỡ.

“Tinh Thần, không cần vội, hành lý cứ từ từ mà dọn.”

【Chậc chậc chậc, thấy chưa, tôi nói rồi mà, Trần Tinh Thần lại đang giả vờ đáng thương đấy thôi, rõ ràng là không muốn đi!】

【Thật ra tôi thấy Trần Tinh Thần cũng đáng thương thật, vốn dĩ là một thiên kim tiểu thư, bây giờ phải quay về làm cô thôn nữ, khác biệt một trời một vực, ai mà không phát điên cơ chứ!】

Làm cô thôn nữ…?

Một loạt hình ảnh mang theo mùi đất, mùi rừng và hương cỏ dại hòa quyện với sự tự do mãnh liệt bất chợt ùa vào đầu tôi, khiến tôi nhẹ cả người, bất giác hỏi:

“Bố mẹ ơi, làm thôn nữ thì không cần học nữa đúng không ạ?”

Bố mẹ đồng loạt sững người, phía trên đầu họ toàn là dấu hỏi chấm.

【??? Tôi không nghe nhầm đấy chứ… Trần Tinh Thần trông như đang có chút… mong chờ ấy?】

【Không thể nào… Cô ta đang gượng cười đấy, chắc chắn là đang lấy lui làm tiến… nhỉ?】

Đúng lúc bầu không khí quỷ dị này bao trùm khắp phòng, thì một giọng nói gấp gáp đột ngột vang lên, phá vỡ sự im lặng:

“Không được!”

2

Trần Trụ bất ngờ quay về, làm tôi giật cả mình.

Anh quăng cái ba lô xuống, lập tức bóp má tôi một cách thuần thục, bắt đầu nã pháo:

“Trần Tinh Thần, mày mơ đẹp nhỉ! Làm thôn nữ thì càng phải học nhiều hơn ấy chứ! Muốn rời khỏi núi rừng, em phải học ngày học đêm, vừa mở mắt ra là học, đi chăn trâu trên núi cũng phải cầm theo sách, đi cấy ngoài đồng cũng phải làm toán, học đến tối mịt còn phải đốt nến học tiếp! Vì tài nguyên giáo dục khan hiếm, em phải đi bộ hai cây số đến trường, học kém còn phải đi học phụ đạo, mà cũng lại đi bộ hai cây số, đến nỗi mòn cả gót chân! Học đến cuối cùng phát hiện ra học vấn là biển rộng không bờ, khổ đến mức một cốc trà sữa cũng không có mà uống… Trần Tinh Thần, anh hỏi em có muốn học thế không?!”

Dọa chết tôi rồi, kinh khủng quá đi mất!

Tôi nước mắt rưng rưng, vội vàng lắc đầu:

“Không không không muốn đâu……”

Anh tôi nghe xong, khóe miệng cong lên, bộ dạng ung dung, như thể đã nắm được điểm yếu của tôi.

Lúc này tôi thấy trên đầu anh hiện ra dòng bình luận bay:

【Ông anh này bị đứt dây thần kinh à? Sao lại bênh vực Tiểu thư giả thế? Anh trai mê em gái đâu rồi?】

【Mấy người phía trước đừng vội, đều tại nữ phụ ác độc này quá biết diễn thôi, chờ nữ chính phản công ngay tại chỗ đi!】

“À này…”

Similar Posts

  • Mối Tình Đơn Phương

    Buổi họp lớp hôm đó, người tôi thầm thích suốt ba năm – Hứa Diệm – cũng đến.

    Từ đầu đến cuối, tôi và anh ấy không nói với nhau một câu.

    Mãi đến khi tan tiệc, mọi người đều ra về, chỉ còn tôi đưa anh – người đang say rượu – về khách sạn.

    Trong phòng, tôi đứng nhìn anh nằm trên giường, trong lòng giằng co mãi, cuối cùng vẫn kìm nén được ham muốn đầy trần tục của mình.

    Ai ngờ sáng hôm sau, anh chủ động tìm đến tôi, tủi thân hỏi:

    “Vì sao em lại nhịn được vậy?”

    Tôi ngơ ngác: “Không phải anh say rồi sao?”

    Anh bước lên một bước.

    “Tôi say thật.

    “Nhưng là tôi giả vờ.

    “Ngược lại là em, nhìn tôi suốt như thế, rồi vẫn bỏ tôi lại mà đi.”

  • Bạn Thân Phản Bội, Tôi Mở Quán Trước Mặt Cô Ấy

    Tôi và bạn thân hùn vốn mở một quán trà sữa, tôi bỏ ra một trăm hai mươi nghìn, cô ấy bỏ ra sáu mươi nghìn. Hợp đồng đã soạn xong, mẹ cô ấy đột nhiên xông vào.

    “Sáu mươi nghìn vốn ban đầu nhà chúng tôi bỏ, một trăm hai mươi nghìn của cô vừa khéo đem đi nhập hàng, sửa sang.”

    Tôi sững người:

    “Cô ơi, một trăm hai mươi nghìn này của cháu cũng là vốn mà.”

    Bà ấy phẩy tay: “Đều là bạn thân cả, phân chia rõ ràng làm gì? Sau này có kiếm được tiền thì còn sợ không có phần của cháu à?”

    Bạn thân đứng bên cạnh cúi đầu, không nói một lời.

    Tôi bật cười, xé luôn bản hợp đồng tại chỗ:

    “Xin lỗi, tôi không mở nữa.”

    Sắc mặt hai người họ lập tức cứng đờ.

    Ba tháng sau, tôi mở một quán mới ngay đối diện cửa hàng của bọn họ.

  • Ta Và Mẹ Chồng Là Ác Nữ

    Ta là Thái tử phi.

    Khi ta ý thức được mình chỉ là một vai ác trong quyển sách thì Thái tử đã sớm có tư tình với biểu cô – Dung Hoa phu nhân.

    Mà vị biểu cô này lại chính là nữ chính trong truyện.

    Nàng là muội muội út của Hoàng hậu, quả phụ vào cung, một mặt là sủng phi của Phụ hoàng, một mặt lại dây dưa không dứt với Thái tử.

    Còn Hoàng hậu – mẫu thân của ta – cũng là một vai ác khác.

    Ta và mẫu hậu, hai mẫu tử cùng chung số kiếp phản diện, kết cục không thoát khỏi cái chết.

    Nam chính là Phụ hoàng, hết mực sủng ái nữ chính, vì nàng mà chẳng màng hậu cung.

    Thái tử là nam phụ si tình, âm thầm bảo vệ nữ chính, hết lòng dâng hiến.

    Nhưng… tại sao chứ?

    Chúng ta đã làm gì sai?

    Chỉ cần ta còn sống một ngày, nàng đừng hòng bước chân lên ngôi vị ấy.

  • Phía Bên Kia Biên Giới Là Em

    Em trai đang vỡ giọng sang phòng tôi xin ké WiFi:

    “Chị ơi, cho em ké chút được không? Em chỉ ngồi ngoài thôi, không vào đâu.”

    Bạn thanh mai trúc mã của tôi ở đầu dây bên kia nghe nhầm, giọng lập tức lạnh lẽo:

    “Xin lỗi, làm phiền hai người rồi.”

    Chưa kịp để tôi giải thích, anh đã cúp máy.

    Từ đó, anh dần dần xa cách tôi.

    Tôi không hiểu, chỉ nghĩ rằng anh bận rộn công việc.

    Mãi đến khi cha mẹ yêu cầu chúng tôi kết hôn, anh lại thản nhiên nói:

    “Bảo cưới thì cưới, cưới ai mà chẳng vậy, còn hơn sau này phải cưới mèo cưới chó.”

    “Cưới xong thì mai đi lĩnh chứng, sang năm sinh con, năm sau nữa sinh đủ cả trai cả gái, tốt nhất là cuối đời con cháu đầy đàn.”

    Tôi vốn tưởng Lục Dự Từ sẽ phản đối dữ dội, không ngờ lại thuận theo như vậy.

    Đêm tân hôn, anh nóng vội chiếm lấy tôi,

  • Mẹ Tôi

    Tôi chợt nhận ra mẹ mình dường như đã trở thành một con người khác.

    Em trai không muốn đi học.

    Mẹ chẳng nói hai lời liền đồng ý.

    Tôi muốn nghỉ việc.

    Mẹ cũng không hề do dự mà chấp thuận ngay.

    Mẹ còn suốt ngày cãi nhau với ba.

    Cả nhà bị mẹ làm cho đảo lộn, trời đất quay cuồng.

    Thế nhưng không hiểu sao, tôi lại có chút thích người mẹ của hiện tại.

  • Cuộc Hôn Nhân Không Lời

    Phó Yến Khai vì tiền mà cưới tôi, một người câm.

    Tôi biết anh ta ghét bỏ tôi.

    May là tôi cũng không thích anh ta.

    Tôi chửi trong lòng bố anh ta, mẹ anh ta, bạch nguyệt quang của anh ta.

    Cũng chửi luôn anh ta.

    Nhưng tôi không biết, anh ta có thuật đọc tâm.

    Mỗi câu tôi mắng, anh ta đều nghe rõ mồn một.

    Về sau, anh ta nghe thấy tôi nói trong lòng: 【Phó Yến Khai, tôi sắp chết rồi, cuối cùng anh cũng được tự do.】

    Tôi không biết Phó Yến Khai bắt đầu có thuật đọc tâm từ lúc nào.

    Lần đầu tôi nhận ra có gì đó không đúng, là vì ngay trước mặt anh ta, tôi điên cuồng chửi bạch nguyệt quang của anh ta trong lòng——

    【Anh Yến Khai~ anh Yến Khai~ cũng đâu phải cô gái mười tám tuổi, ở đây làm nũng cái gì chứ.】

    【Biết rõ tôi không nói được mà còn bắt tôi giải thích, giải thích cái gì chứ!】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *