Khi Hôn Nhân Mục Ruỗng

Khi Hôn Nhân Mục Ruỗng

Tôi và chồng đã kết hôn được mười năm.

Mỗi tháng anh ấy đưa tôi ba triệu để trang trải sinh hoạt.

Cuộc sống dù có hơi chật vật nhưng vẫn tạm ổn.

Cho đến một ngày, tôi tình cờ phát hiện lương của anh đã tăng lên bốn mươi triệu từ lâu — vậy mà anh vẫn lừa tôi suốt.

Khi tôi chất vấn, anh ta thản nhiên nói:

“Anh chỉ muốn thử lòng em thôi, chừng đó tiền không đủ xài sao?”

Nghe vậy, tôi chỉ biết bật cười.

Không cần thử gì nữa đâu — tôi ngoại tình luôn cho rồi.

Từ lúc tôi không còn phải ngửa tay xin tiền nữa, anh ta bắt đầu hối hận.

1

Khi đang dọn dẹp nhà cửa, tôi vô tình lật ra một xấp phiếu lương.

Nhìn những tờ giấy trong tay, tôi chết lặng.

Trên nền đen, dòng chữ trắng hiện rõ:

Lương thực nhận sau thuế của chồng: 41.520 tệ.

Tôi sợ mình nhìn nhầm, nên đã đọc lại từ đầu đến cuối một lần nữa.

Tên, tên công ty, thời gian, mức lương thực nhận — không sai một chi tiết nào.

Đây chính là bảng lương của chồng tôi, Trần Minh, từ vài tháng trước.

Tôi không muốn tin vào mắt mình, liền lật thêm những tờ khác xem thử.

Hóa ra không chỉ vài tháng, mà từ ba năm trước lương của anh ấy đã hơn bốn mươi triệu rồi.

Nhưng điều này sao có thể xảy ra được? Anh chưa bao giờ nói với tôi một lời.

Ngay cả chuyện thăng chức, anh cũng chưa từng nhắc đến.

Tôi không muốn tin, nhưng rốt cuộc… tại sao anh lại lừa tôi?

Tôi đã lấy anh chín năm, con cũng đã bảy tuổi.

Để có thể trụ lại thành phố này, mỗi tháng tôi chỉ cầm năm, sáu triệu lo toan tất cả chi tiêu trong nhà.

Muốn ăn ngon một chút, muốn mua một cái máy rửa chén, muốn đi taxi về nhà để đỡ mệt — những điều tưởng như nhỏ nhặt ấy, tôi đều phải đắn đo rất lâu rồi cuối cùng đành bỏ qua.

Để tiết kiệm tiền, tôi mặc đồ giảm giá của mùa trước, ra chợ còn phải kỳ kèo từng vài trăm đồng.

Thậm chí để gồng gánh gia đình này, tôi không dám nghỉ công việc hiện tại.

Dù sao thì tình hình kinh tế cũng khó khăn, lương của tôi ít nhất còn gánh được một nửa chi tiêu trong nhà.

Vì không có tiền tiết kiệm, chỉ cần vài tháng không có thu nhập là chúng tôi sống không nổi.

Chỉ mới hôm kia thôi, tôi còn nghĩ — vợ chồng cùng nhau sống tử tế, dù có vất vả chút, tương lai rồi sẽ dần tốt đẹp hơn.

Thì ra, cuộc sống của anh ấy đã sớm tốt đẹp từ lâu rồi.

Bảo sao anh chẳng bao giờ lo lắng chuyện tiền nong.

Nghĩ đến cảnh tôi đêm đêm cầm máy tính bấm từng con số, lo từng khoản chi tiêu, trong khi anh lại thản nhiên nằm một bên chơi điện thoại, thậm chí có thể đang nghĩ ngày mai đi chơi thế nào…

Trái tim tôi như bị dao cứa, đau nhói đến nghẹt thở.

Điều quan trọng nhất — chính là con gái của chúng tôi.

Con bé hoàn toàn có thể có một cuộc sống tốt hơn.

Khi con nhìn những đứa trẻ khác mặc váy công chúa, được đi Disneyland mà ánh mắt đầy ao ước, lẽ ra con bé cũng xứng đáng được như thế.

Con có thể có điều kiện học hành tốt hơn, có thể lớn lên hoạt bát, tự tin, và vui vẻ hơn.

Vậy mà chồng tôi chỉ đứng ngoài lạnh lùng quan sát — anh ta đã lừa tôi suốt từng ấy năm.

Nhớ lại ngày xưa, tôi và Trần Minh yêu nhau từ thời đại học.

Khi cưới, tôi không đòi hỏi một đồng sính lễ.

Anh từng nói với tôi: “Chờ anh có tiền, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em.”

Tôi đã tin.

Tôi đồng hành cùng anh những năm tháng gian khó, không để anh phải bận tâm chuyện trong nhà.

Cũng chính vì tin anh, nên tôi chưa từng nghi ngờ, chưa từng xem bảng lương, cũng chưa từng đòi hỏi thẻ ngân hàng.

Vậy mà, cuối cùng anh đã cho tôi cái gì?

Tôi muốn ly hôn.

Sống như thế này… chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Tối hôm đó, khi chồng tôi về nhà, tôi đưa tay ra và nói:

“Đưa điện thoại anh đây.”

Anh sững lại, rõ ràng là không muốn đưa, cười cười đùa giỡn:

“Vợ yêu, em lấy điện thoại anh làm gì thế?”

“Có chuyện gì cứ để anh làm cho.”

Sau một buổi chiều suy nghĩ, tôi đã bình tĩnh lại.

Tôi cười lạnh, hỏi thẳng:

“Em chỉ muốn tự xem, không được à?”

“Hay là… anh có gì giấu em, nên không dám đưa?”

Thấy tôi kiên quyết, cuối cùng anh cũng miễn cưỡng đưa điện thoại cho tôi.

Tôi lập tức mở mục thu nhập – con số hiển thị trên đó hoàn toàn giống với những gì tôi thấy ban chiều.

Chồng tôi vốn nghĩ tôi chỉ muốn xem tin nhắn, giờ thấy tôi kiểm tra kỹ như vậy thì lập tức hoảng loạn, vội vàng giật lại điện thoại.

Tôi quay sang nhìn anh, thấy dáng vẻ lúng túng đến buồn cười, liền hỏi với vẻ nửa giễu cợt:

“Sao em không biết là lương anh tăng từ lâu rồi? Bốn chục triệu đấy, mỗi tháng chắc dư được ba chục nhỉ?”

“Vậy mà anh giấu em làm gì?”

“Rốt cuộc anh đã lừa em bao nhiêu chuyện? Anh còn chút lương tâm nào không?”

Chồng tôi thấy sắc mặt tôi không ổn, liền vội vàng biện hộ:

“Anh chỉ là đang thử lòng em thôi, tiền chẳng phải vẫn đủ xài sao?”

“Với lại… em cũng đâu có hỏi.”

“Tiền để ai giữ chẳng giống nhau.”

Similar Posts

  • Khi Tôi Ngã Trong Phòng Tắm Lúc Mang Thai, Chồng Tôi Lại Đi Chăm Sóc Bạch Nguyệt quang

    Khi đang mang thai ba tháng, tôi bị trượt chân trong phòng tắm, té ngã ra máu. Cố gắng mặc quần áo vào rồi gọi điện cho chồng.

    Anh ấy vừa bắt máy, chưa đợi tôi nói gì đã bực bội quát:

    “Đang họp, không có chuyện gì đừng làm phiền!”

    Tôi nén đau tự mình gọi 115, sau khi phẫu thuật và nằm viện vài ngày, mở điện thoại ra thì thấy bài đăng mới của bạch nguyệt quang của anh trên vòng bạn bè WeChat.

    “Bất kể là quá khứ hay hiện tại, chỉ cần một cuộc gọi, anh vẫn luôn có mặt. Dù có khó khăn gì, cũng may mắn vì có anh ở bên. Cảm ơn ông trời đã đưa anh quay lại với em.”

    Kèm theo là hình ảnh hai người dựa sát vào nhau, địa điểm là trước cổng trường đại học nơi chồng tôi từng học.

    Chỉ cần liếc qua, tôi đã nhận ra một trong hai bóng lưng đó chính là chồng mình – Tống Trí Thành.

    Mà ngày đăng bài… lại chính là ngày tôi bị ngã dẫn đến sảy thai.

  • Một Kiếp Bình Yên

    Ta ch .t rồi, ch .t trong một đêm tuyết phủ trắng trời.

    Mái ngói vỡ nát của lãnh cung chẳng ngăn nổi gió lạnh c/ắt da, ta co mình trong chiếc chăn bông ẩm mốc, nghe tiếng nhạc lễ văng vẳng truyền đến từ nơi xa.

    Đêm nay là giao thừa, hoàng đế lại cùng bá quan văn võ mở tiệc linh đình, mà ta – kẻ từng là hoàng hậu cao quý, đến một bát cháo nóng cũng không cầu nổi.

    “Nương nương… Nương nương…” Giọng Yến Thu yếu ớt, nàng đã phát sốt ba ngày rồi, nay chỉ còn thoi thóp.

    Ta nắm lấy bàn tay khô gầy của nàng, nhớ lại quãng đường nàng theo ta từ Đông cung đến ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, rồi lại cùng ta r/ơi xuống vự/c sâu không đáy. Một đời trung thành, cuối cùng lại nhận lấy kết cục thê lương thế này.

    “Nếu có kiếp sau…”

    Ta lẩm bẩm, cổ họng khô rát như có lửa đốt, “Nếu có kiếp sau…”

  • Bà Mai Độc Ác

    Tôi và bạn thân cùng làm nhân viên đăng ký hôn nhân tại cục dân chính.

    Có một cặp vợ chồng đã đến làm thủ tục ly hôn đến lần thứ 9, nhưng lần nào cũng bị bạn thân tôi lấy lý do “máy in hỏng”, “lỗi hệ thống mạng” để từ chối.

    Cuối cùng, người phụ nữ đành thất vọng rời đi.

    Thấy chiêu này hiệu quả, bạn tôi liền áp dụng với tất cả các cặp đôi đến ly hôn.

    Cứ ai đến ly hôn, cô ta đều viện cớ tương tự để kéo dài thời gian.

    Kết quả là cô ấy đã khiến hơn 500 cặp vợ chồng rút lại đơn ly hôn.

    Cô ấy nổi như cồn, còn được chồng – người đang giữ chức trưởng phòng – phong cho danh hiệu “Bà mai đẹp nhất”.

    Hôm đó, cặp đôi kia lại lần thứ mười đến xin ly hôn, bạn tôi định giở lại chiêu cũ thì tôi nhìn thấy người phụ nữ toàn thân đầy vết bầm, còn người đàn ông thì mặt mũi dữ tợn, tôi lập tức nhận ra cô ấy bị bạo hành gia đình trong thời gian dài.

    Tôi ngăn bạn mình lại, nghiêm khắc chỉ trích sự vô trách nhiệm của cô ấy.

    Rồi tôi tự tay đóng dấu cho họ.

    Người phụ nữ rốt cuộc cũng ly hôn thành công, cô ấy vui mừng cảm ơn tôi rồi rời đi.

    Kết quả là đêm đó, cô ấy bị chồng cũ đâm chết tại nhà. Hắn ta cũng tự sát sau đó.

    Gia đình người phụ nữ kéo đến cục dân chính đòi công lý. Bạn tôi và chồng lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi trước mặt mọi người:

    “Thà phá trăm ngôi miếu chứ đừng phá một cuộc hôn nhân. Tôi đã nói rồi, hai người họ chỉ là mâu thuẫn vợ chồng thông thường, chính cô khăng khăng muốn họ ly hôn, giờ thì hay rồi, hai vợ chồng đều bị cô đẩy đến chỗ chết!”

    Nghe câu này, đám người nhà đỏ mắt xông lên, mỗi người một dao, đâm tôi đến chết.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó – ngày mà cặp đôi kia đến xin ly hôn lần thứ mười.

  • Tin Nhắn Ngọt, Sự Thật Đắng

    VĂN ÁN

    Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Thư Lãng gửi tới.

    “Bảo bối, hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, tối về sẽ bù đắp cho em nha~”

    Kèm theo một icon hôn môi.

    Tôi khẽ cười, nhắn lại một chữ: “Ừ.”

    Rồi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông trên lễ đài cách đó không xa.

    Anh mặc bộ vest chỉn chu, ánh mắt dịu dàng.

    Đang đeo nhẫn cho một người phụ nữ khác.

    Người phụ nữ đó, là Ôn Tình – cô bạn thân mười năm của tôi.

    Tiếng vỗ tay vang dội xung quanh.

    Điện thoại tôi lại rung.

    Vẫn là Thư Lãng: “Bảo bối, anh nhớ em quá trời.”

    Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung.

  • Chữ Hiếu Trên Bàn Cân Pháp Luật

    Mẹ tôi muốn tái hôn, cho dù cha tôi có van xin thế nào cũng vô ích.

    Bất đắc dĩ, cha tôi đành đồng ý ly hôn với mẹ.

    Trong lễ cưới của mẹ, tôi và cha tận mắt chứng kiến niềm hạnh phúc của bà.

    Năm đó tôi vừa tròn mười tuổi, tôi chưa từng nghĩ mẹ mình lại như thế.

    Sau đó, chúng tôi không liên lạc suốt hơn hai mươi năm.

    Mãi đến sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ, bà gửi cho tôi một bản thỏa thuận cấp dưỡng.

  • Quy Tắc Sắt Đá Chỉ Dành Cho Tôi

    Từ nhỏ, nhà tôi đã có một quy tắc sắt đá: không nuôi kẻ ăn bám, thi không đạt điểm tuyệt đối thì đừng hòng có cơm ăn.

    Vì thế, suốt những năm đi học, tôi luôn phải làm thêm để tự lo chi phí sinh hoạt.

    Sau này, cô em họ được gửi nuôi ở nhà tôi thi đỗ Trạng nguyên.

    Trong bữa tiệc ăn mừng, dì Triệu say khướt kéo tay mẹ tôi thở dài cảm khái: “Vẫn là chị dám đầu tư thật đấy! Riêng năm lớp mười hai đã mời mấy giáo sư, ít nhất cũng phải đổ vào hơn trăm vạn rồi chứ? Vậy mà đúng là đào tạo ra được một Trạng nguyên!”

    Tôi đứng bên cạnh cười nhẹ: “Dì Triệu nhớ nhầm rồi, nhà cháu có quy định là không nuôi kẻ ăn bám, từ nhỏ đã phải tự kiếm tiền sống.”

    “Em có thể vừa làm thêm vừa đứng đầu lớp, đó là vì bản thân em ấy giỏi.”

    “Làm thêm á?” Dì Triệu ngờ vực, “Tay em cháu quý giá lắm đấy, từ nhỏ đến cái bút còn chưa từng tự gọt, lấy đâu ra đi làm thêm?”

    Tôi sững người nhìn về phía bố mẹ.

    Bố tôi hắng giọng: “Niệm Niệm xinh đẹp lại có năng khiếu, chúng tôi muốn chiều con bé thì có gì sai?”

    “Ai bảo con tầm thường, lần nào cũng thiếu vài điểm.”

    “Tiền tiêu cho nó còn đổi được một Trạng nguyên, còn tiêu cho con thì đổi được gì? Ngoài ăn bám ra, con còn biết làm gì?”

    Tôi bật cười.

    Hóa ra cái gọi là quy tắc sắt đá đó, chỉ áp dụng với mình tôi.

    Hóa ra, chỉ có tôi mới là “con sâu gạo” dư thừa.

    “Nếu đã vậy, con sâu này, khỏi cần ở đây chướng mắt nữa.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *