Khi Sương Tan Gió Nổi Lên

Khi Sương Tan Gió Nổi Lên

Một năm yêu xa, bạn trai bất ngờ thông báo tin cưới.

Nhưng cô dâu không phải tôi.

Kẻ tôi ghét nhất ngậm điếu thuốc, hỏi tôi: “Anh ta bỏ em rồi, có muốn thử với tôi không?”

Tôi từ chối: “Bạn trai tôi chọn yêu cầu khá cao khoản đó.”

Ánh mắt anh ta sâu như mực: “Chưa thử sao biết không hợp?”

Tôi bịa đại: “Anh nhìn cũng hơi yếu đấy.”

Về sau, trong một đêm không người.

Anh ta cứ lặp đi lặp lại nói với tôi, chỗ nào của mình cũng chẳng hề yếu.

1

Tôi và Giang Kỳ Ngôn yêu xa một năm, hiếm khi gặp nhau.

Ba tháng không gặp, Giang Kỳ Ngôn bỗng tuyên bố tin cưới trong nhóm bạn học.

Giang Kỳ Ngôn: [Ngày 8 tháng sau tổ chức đám cưới ở Giang Thành, ai rảnh nhất định phải đến nhé.]

Lão Hoàng: [Đệt, hai người bí mật làm chuyện lớn à @Giang Noãn]

Lão Lương: [Chúc mừng chúc mừng, trăm năm hạnh phúc @Giang Kỳ Ngôn @Giang Noãn]

Ngay sau đó, Giang Kỳ Ngôn thêm một người vào nhóm.

Giang Kỳ Ngôn: [Giới thiệu nhé, vợ sắp cưới của tôi.]

Cả nhóm lập tức im bặt.

Mấy người bạn riêng tư nhắn hỏi tôi chuyện gì xảy ra.

Chưa kịp trả lời, Giang Kỳ Ngôn đã gửi riêng cho tôi một đoạn video.

Trong video, một cô gái nhỏ kiễng chân ôm cổ Giang Kỳ Ngôn đòi hôn.

Giang Kỳ Ngôn dịu dàng ôm cô ta, mặc kệ cô ta nghịch ngợm.

Ngoài video còn kèm một đoạn chữ.

Nói đại ý là duyên phận giữa tôi với anh ta đã hết, kêu tôi biết điều đừng quấn lấy nữa.

Video còn chưa xem xong, một bàn tay to bất ngờ vươn qua giật lấy điện thoại.

Anh ta bấm vài cái, chuyển luôn video lên nhóm bạn học.

“Đúng là mất mặt đàn ông.”

Giọng trầm thấp của Tần Trạm vang bên tai, tôi hơi mất tự nhiên, kéo giãn khoảng cách.

“Sao anh đến đây?”

Anh không đáp mà hỏi lại: “Giờ độc thân chứ?”

“… Chắc vậy.”

Anh đột ngột áp sát, giọng khàn như quấn lấy: “Muốn thử với tôi không?”

2

Tôi không biết mình về nhà thế nào.

Đứng trước cửa vẫn nghĩ về câu nói của Tần Trạm.

Anh như sợ tôi không nghe rõ, còn nhắc lại lần nữa.

Tôi liếc anh để anh tự hiểu.

Anh không nói thêm, đợi tôi mở cửa vào nhà thì cũng bước theo vào.

“Tôi nghiêm túc đấy.”

Tôi và Tần Trạm là hàng xóm, quen nhau từ nhỏ.

Nếu có thể đến với nhau thì đã không chờ đến bây giờ.

Tôi lịch sự đáp: “Chúng ta không hợp.”

Anh cười nửa miệng: “Chưa thử làm sao biết không hợp?”

“Tôi chọn bạn trai, yêu cầu khoản đó khá cao.”

Anh khựng lại.

Nhân lúc anh sững người, tôi đẩy anh ra ngoài: “Tối nay coi như chưa gặp, anh về nghỉ sớm đi.”

Nửa đêm, tôi lăn qua lộn lại không ngủ được.

Giang Kỳ Ngôn không gửi thêm tin nào.

Kéo đoạn chat lên trên, lần cuối cùng nói chuyện là hai tháng trước.

Hôm đó tôi lại bận việc không qua tìm anh ta được, hai đứa cãi nhau to chưa từng có.

Tôi bảo anh bình tĩnh rồi nói tiếp.

Không ngờ anh “bình tĩnh” một cái là chuẩn bị cưới luôn.

Điện thoại chợt có tin nhắn mới, là Tần Trạm gửi: [18,88,188]

Tôi: [?]

Anh trả lời: [Chiều dài, thời gian, chiều cao]

Tôi hít sâu, ngón tay gõ chậm rãi: [Không cần khai ra.]

Tần Trạm gửi một đoạn thoại: “Em chẳng phải chưa thấy qua, nghi ngờ gì vậy?”

Tôi cứng đờ, trong đầu xẹt qua hình ảnh có sức công phá mạnh, mắt tối sầm.

Lần đó thật sự là ngoài ý muốn.

Nhà hai bên thân, tôi đi gọi anh qua ăn cơm cho bà.

Tôi không tìm thấy liền gọi cho mẹ anh, mẹ kêu tôi vô phòng tìm.

Mở cửa ra, tôi chết đứng.

Phòng rộng, Tần Trạm ngồi mơ màng trên giường, không mặc gì.

Từ bụng trở xuống… rất kiêu ngạo.

Mặt tôi nóng bừng, vội vỗ mặt xua đi ký ức đó.

Tắt máy, đi ngủ.

Hôm sau bị bà gọi dậy.

Bà nấu món anh thích, kêu tôi qua gọi anh.

Tôi mơ mơ màng màng nhắn tin xong lại nằm xuống.

Không lâu sau nghe tiếng động ngoài ban công, tôi giật mình tỉnh dậy.

Thấy Tần Trạm từ ban công nhà bên leo sang ban công phòng tôi.

Tôi theo phản xạ kêu lên: “Bà ơi!”

Nhìn quanh, chẳng thấy bóng bà đâu.

Tôi vội bật dậy lấy áo khoác, lại bị anh ép vào góc tường.

“Sao không trả lời tin nhắn?”

“Không thấy.”

Anh ghé rất gần, khí thế mạnh mẽ.

Tôi đưa tay đẩy anh mà anh chẳng nhúc nhích.

Tôi trợn mắt nhìn anh.

Anh nhìn tôi đầy vô lại, đang định nói thì ngoài cửa vang tiếng bà.

Tôi hoảng hồn, kéo rèm che anh lại.

Anh thì thừa cơ kéo cả tôi vào trong.

Trong không gian chật hẹp, ngực anh nóng hổi, xuyên qua lớp vải áp vào tôi rõ ràng.

Không khí mờ ám dần lên.

Anh cao hơn tôi, từ góc độ này chỉ thấy cổ họng anh lên xuống.

“Em…”

Tôi bịt miệng anh lại: “Suỵt~”

3

Ngoài cửa cuối cùng cũng yên tĩnh.

Tôi thở phào, ra hiệu cho anh buông tay.

Tần Trạm cười gian: “Em sợ bà phát hiện tôi ở đây lắm à?”

Nói nhảm!

Với quan hệ hai nhà mà bị bắt gặp anh ở phòng tôi, mai có khi đã đặt tiệc cưới.

Tôi đẩy anh ra.

Anh lại đột ngột siết eo tôi.

Tôi không tin nổi: “Tần Trạm, anh điên hả!”

Trong mắt anh vụt qua một tia tối tăm, nhưng giây sau lại buông tay.

“Chuyện tôi nói hôm qua, em nghĩ kỹ đi.”

Nói xong anh leo lại ban công về rồi đi cửa chính vào ăn sáng.

Một bữa sáng trôi qua, anh dỗ bà cười vui vẻ.

Ăn xong bà còn dặn: “Hơi trễ rồi, Tiểu Trạm tiện đường đưa Noãn đi làm nhé?”

Tần Trạm đồng ý ngay: “Cháu đi lấy xe.”

Anh vừa đi khỏi, tôi nói với bà: “Bà đừng ghép cháu với anh ấy nữa, cháu đã…”

Bà tức giận vỗ tôi một cái.

“Lại nhắc cái thằng bạn trai cả năm gặp ba lần? Nó coi cháu như dự bị ấy, đâu có tốt bằng Tiểu Trạm.”

“Bà!”

“Thôi đi, cháu không muốn thì bà ép được chắc? Mau đi làm đi đừng để người ta chờ.”

Bà từ lần đầu gặp Giang Kỳ Ngôn đã không ưng.

Nhưng lại rất hài lòng Tần Trạm.

Giang Kỳ Ngôn từng vì vậy mà ghét Tần Trạm, không cho tôi thân với anh.

Dù tôi cam đoan thế nào, anh ta cũng không tin tôi với Tần Trạm không có gì.

Anh ta nói: “Tin anh đi, ánh mắt nó nhìn em chính là ánh mắt đàn ông nhìn phụ nữ, nó đâu có trong sáng gì.”

Ai ngờ cuối cùng lại nói đúng thật.

4

Ra khỏi sân, tôi đi về hướng nhà Tần Trạm, nhưng bị một người chặn ở góc rẽ.

Là Giang Kỳ Ngôn.

“Noãn Noãn, anh có chuyện muốn nói với em.”

Anh ta đầu tóc rối bù, quầng mắt thâm đen, chắc là chạy suốt đêm đến.

Tôi nhìn anh ta, mặt không cảm xúc: “Chúng ta chẳng còn gì để nói.”

Giang Kỳ Ngôn kéo tôi lại, hạ giọng giải thích: “Không phải anh thêm cô ta vào nhóm, video cũng không phải anh gửi, là cô ta…”

“Giang Kỳ Ngôn.” Tôi cắt lời.

“Anh dám nhận thì tôi còn coi anh là đàn ông. Chứ thế này chỉ khiến người ta khinh bỉ.”

Giang Kỳ Ngôn cũng không giả vờ nữa, vẻ mặt đau khổ: “Anh cũng không muốn thế! Cô ta là con gái sếp, vị trí tổng giám đốc mãi chưa chốt, nên anh…”

“Em đợi anh thêm chút được không? Đợi anh ngồi vững ghế tổng giám đốc rồi sẽ về cưới em, được không?”

Tôi nhìn anh ta, như thể lần đầu tiên nhận ra con người này.

Giang Kỳ Ngôn trước đây không như vậy.

Chúng tôi quen nhau từ đại học, sau khi ra trường mới ở bên nhau.

Anh ta trẻ tuổi có chí, siêng năng cầu tiến, đối xử với tôi rất tốt.

Tôi từng nghĩ cả đời này chính là anh ta.

Cho đến một năm trước, khi bà tôi đổ bệnh nhập viện, trong nhà không ai chăm, tôi đắn đo rồi quyết định nghỉ việc về quê.

Giang Kỳ Ngôn ủng hộ quyết định đó.

Nhưng yêu xa chưa bao lâu, thực tế đã tát thẳng vào mặt chúng tôi.

Mỗi người đều bận rộn công việc và cuộc sống riêng, liên lạc càng lúc càng ít, càng lúc càng hời hợt.

Nghĩ lại, đi đến nước này vốn là kết quả tất yếu.

Thấy tôi không nói, Giang Kỳ Ngôn đưa tay định nắm lấy tay tôi.

“Em đợi anh thêm chút đi, anh nhất định sẽ về cưới em…”

Chưa nói xong, một bàn tay lớn bất ngờ kéo tôi qua, ôm chặt vào lồng ngực rắn chắc.

Giọng Tần Trạm lạnh lẽo vang trên đỉnh đầu tôi: “Chỗ này không phải bãi rác tái chế, đi thẳng ra cổng trái, khỏi tiễn.”

Mặt Giang Kỳ Ngôn từ ngỡ ngàng chuyển sang tím ngắt.

Anh ta chỉ tay vào Tần Trạm quát: “Thì ra hai tháng nay em không liên lạc với anh là vì ở bên hắn?”

“Giang Noãn, em cao thượng hơn anh chỗ nào? Miệng hứa sẽ tránh xa hắn, nhưng lại dây dưa không dứt.”

Tôi bật cười vì tức.

“Giang Kỳ Ngôn, khuyên anh trước khi tự hủy hình tượng thì mau biến đi. Nếu không đừng nói tổng giám đốc, tôi sẽ khiến anh đến công việc cũng không còn.”

Nói xong, tôi chỉ về phía camera ngoài cổng.

Mặt Giang Kỳ Ngôn sầm lại: “Em vì hắn mà muốn hại chết anh? Được, vậy thì đừng có hối hận!”

5

Vì gặp Giang Kỳ Ngôn, cả ngày hôm đó tôi chẳng làm được gì ra hồn.

Phải tăng ca hai tiếng mới xong việc.

Similar Posts

  • Trái T Im Thay Thế

    Bị bắt cóc suốt mười năm, cuối cùng mẹ tôi cũng tìm được tôi.

    Trong cái cống ngầm bốc mùi hôi thối nồng nặc ấy.

    Bà rất vội vã.

    Bà không hỏi tại sao tôi đã mười ba tuổi mà chiều cao vẫn dừng lại ở mức của đứa trẻ tám chín tuổi.

    Không hỏi tay trái của tôi đã đi đâu.

    Cũng không hỏi những vết sẹo chằng chịt trên mặt tôi từ đâu mà có.

    Bà chỉ như kéo lê một món hàng, đưa tôi lên chiếc ô tô riêng của bà.

    Suốt đường đi, bà liên tục nhìn đồng hồ, giục tài xế vượt qua cả chục đèn đỏ.

    Cuối cùng, dừng lại trước cửa một bệnh viện tư nhân hàng đầu.

    Tôi nhìn thấy trong phòng bệnh có một cô gái sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn đẹp đến kinh tâm động phách.

    Đó là chị gái của tôi.

    Khi chúng tôi tới nơi, y tá đang chuẩn bị đắp tấm ga trắng lên người cô.

    Mẹ điên cuồng lao tới.

    “Con gái của tôi! Các người không được động vào nó!”

    Thế nhưng, đường thẳng không còn dao động trên màn hình giám hộ đã tuyên bố tất cả đều quá muộn.

    Tôi bước lên một bước, muốn nói lời từ biệt cuối cùng với chị gái.

    Nhưng mẹ lại bất ngờ quay người, tát mạnh vào mặt tôi một cái!

    “Tại sao mày phải trốn?!”

    “Tại sao lại phải trốn trong cống ngầm, để chúng tao không tìm thấy?!”

    “Cho dù! Cho dù tao tìm được mày sớm hơn một ngày cũng được mà!”

    Bà nắm chặt cổ áo tôi, điên cuồng lắc mạnh.

    “Mày là cố ý! Mày chính là không muốn hiến trái tim mình, muốn để chị mày chết, có phải không?!”

    “Sao mày có thể độc ác như vậy! Sao mày không đi chết đi?! Đáng chết phải là mày mới đúng!”

    Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra, bà không phải đặc biệt đến tìm tôi về nhà.

    Bà chỉ là đến tìm một quả tim có thể cứu chị gái mà thôi.

  • Không Dám Nói Lời Yêu

    Sau khi tái hợp với Tạ Tẫn, những người xung quanh anh ta đều nói tôi đã thay đổi.

    Trước kia, tôi nổi tiếng là kiểu người hay làm quá. Phải kiểm tra điện thoại của anh ta, phải dính lấy anh ta như hình với bóng, chuyện gì cũng bắt anh ta phải báo cáo.

    Cho đến khi tôi bị khoảng cách giai cấp vùi lấp, mới chợt nhận ra— Trong mắt những người bên cạnh anh ta, tôi hoàn toàn không xứng.

    Sau này, tôi trở thành tình nhân của anh. Ngoan ngoãn, biết điều, không dám nói lời yêu, chỉ giỏi dùng lời ngọt ngào để đổi lấy tiền của anh.

    Thế mà anh lại nắm tay tôi, hỏi: “Sao em không còn yêu anh nữa?”

  • Bạn Trai Huỷ Suất Trợ Lý Nghiên Cứu Của Tôi

    Đêm khuya trước ngày nhập học, tôi mới phát hiện ra thanh mai trúc mã của mình đã dùng tài khoản sinh viên của tôi để hủy suất trợ lý nghiên cứu.

    Đó là suất tôi phải thức ba đêm liên tục, chỉnh sửa bảy lần bản đăng ký mới giành được trong nhóm viện sĩ.

    Toàn viện chỉ có một suất đó.

    Tôi lạnh cả người, run rẩy gọi điện cho anh ta.

    Anh ta đang ở rạp chiếu phim, âm thanh nền rất ồn ào: “Ồ, Tiểu Thiên nói cô ấy rất muốn vào nhóm này, tôi thấy tài khoản của cậu vẫn đăng nhập nên tiện tay giúp cô ấy đăng ký.”

    “Dù sao cậu học giỏi như vậy, đăng ký cái khác chẳng phải được sao? Đừng giận mà, chỉ là đùa thôi.”

    Tiểu Thiên – cô bạn học chuyển trường từng khóc lóc cầu xin Giang Thần nhận làm em gái.

    Tay tôi run lên khi cầm điện thoại.

    Thì ra, tiền đồ của tôi có thể trở thành trò đùa cho người khác.

    Hôm sau, tôi không đăng ký bất cứ dự án nào nữa, mà nộp đơn xin trao đổi du học.

    Giang Thần cuối cùng cũng bắt đầu hoảng hốt.

  • Luôn Yêu Chiều Em

    Ai sống ở Bắc Kinh mà chẳng biết, đại thiếu gia nhà họ Thẩm – Thẩm Kinh Hồi đã cưới Nhạc Thiên Nhiễm, cô nàng nổi tiếng chảnh chọe nhất giới nhà giàu.

    Ba năm kết hôn, tôi làm loạn khắp nơi, gây họa không dưới trăm lần, anh ấy cũng âm thầm giúp tôi giải quyết không dưới trăm lần.

    Vậy mà tôi vẫn cứ gọi thẳng tên anh, chưa từng gọi một tiếng “chồng”.

    Mẹ tôi chỉnh tôi không biết bao lần, nhưng anh ấy chỉ lạnh nhạt giải vây:

    “Cứ để cô ấy.”

    Sau này, có người bạn của anh trêu rằng, tôi giống như con chim, con mèo hay con chó anh nuôi – chỉ để giải khuây.

    Tôi tưởng thật, về nhà thu dọn hành lý, ném xuống bàn một tờ đơn ly hôn rồi bỏ đi.

    Tôi đang ở lễ hội đèn trời, chỉ muốn sờ cơ bụng của người mẫu nam, thì anh – người lẽ ra đang công tác ở Las Vegas – bỗng gỡ mặt nạ bước tới.

    Không nói một lời, từ từ tiến lại gần.

    Tôi lùi từng bước, cho đến khi lưng đụng vào tường. Anh kéo tay tôi, đặt lên người mình.

    “Không sờ à?”

    Tôi run rẩy bật khóc:

    “Nhưng… nhưng mà đây không phải là cơ bụng!”

  • Cú Đấm Sau Nỗi Nhục

    Sinh nhật mẹ.

    Tôi đang trong bếp tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối, bà lại đứng cạnh, ánh mắt đầy chán ghét:

    “Cả ngày mày chỉ biết quanh quẩn bên cái bếp thôi à?”

    “Đến sinh nhật tao mà cũng chẳng mua nổi lấy một món quà cho ra hồn.”

    “Bày mấy thứ này ra ngoài cũng chỉ tổ mất mặt.”

    “Nhìn em trai mày đi, nó tuy không về, nhưng còn mua cho tao cả cái vòng vàng to đùng.”

    “Chỉ riêng điểm này thôi, sau này tài sản trong nhà cũng phải để lại cho nó hết.”

    Tôi sững người.

    Ngày cha mất, chính bà là người cầu xin tôi trở về chăm sóc.

    Dù cuộc sống chẳng phải giàu sang gì, nhưng mọi yêu cầu của bà, tôi đều cố gắng đáp ứng.

    Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, có lẽ sự hy sinh của mình sẽ đổi lại được một chút tình thương của mẹ.

    Giờ mới thấy, tôi thật quá ảo tưởng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *