Không Có Gì Là Hoàn Hảo

Không Có Gì Là Hoàn Hảo

Mọi người đều nói, tôi là người hiền lành, chung tình.

Năm thứ hai yêu nhau, Phó Vĩnh Trạch lại một lần nữa nổi giận, chặn tôi toàn bộ trên mạng.

Trước khi biến mất, anh ta lạnh lùng ném lại một câu:

“Cứ coi như tôi chết rồi, đừng đến làm phiền tôi nữa.”

Tôi biết, mỗi lần Phó Vĩnh Trạch giận dỗi, đều là cái cớ để anh ta đi uống rượu với “chị em tốt” của mình.

Tôi vẫn như mọi khi, không khóc, không làm ầm lên, cũng chẳng vạch trần anh ta.

Cho đến một ngày, “người đã chết” ấy tình cờ đi ngang qua quán cà phê, và bất ngờ trông thấy tôi.

Tôi lúc đó đang yếu ớt, vô vọng nói với chàng trai bên cạnh:

“Bạn trai tôi mất rồi, tôi cô đơn đến mức chẳng thể nào ngủ được.”

Chàng trai nhíu mày:

“Bạn trai em tệ như vậy, không đáng để tiếc nuối đâu.”

Tôi thở dài:

“Ai bảo em là người hiền lành, lại chung tình chứ.”

Tôi nắm lấy tay anh ấy, anh ấy ôm vai tôi đầy thương cảm.

Ngoài cửa kính, sắc mặt Phó Vĩnh Trạch đen lại.

1

Lúc nhắn tin chúc ngủ ngon cho Phó Vĩnh Trạch, tôi mới nhận ra mình lại bị chặn rồi.

Lần này, anh ta giận đến mức không chỉ chặn WeChat mà còn chặn hết mọi cách có thể liên lạc.

Tôi đành gọi điện cho anh em của anh ta là Lý Khải.

Bên kia điện thoại rất ồn ào, Lý Khải nói lấp lửng, cuối cùng giọng đầy thương hại:

“Chị dâu à, anh Phó nói rồi, cứ coi như ảnh chết rồi, đừng tìm ảnh nữa.”

Tôi dịu dàng đáp:

“Ừ, được.”

Vừa cúp máy thì tôi lại nhận được một tấm ảnh từ An Nhiên.

Trong ảnh, cô ấy tựa sát vào Phó Vĩnh Trạch, cả hai cùng nắm một micro, thân mật vô cùng.

Còn có một đoạn video.

Trong video, Phó Vĩnh Trạch có hơi say, cà vạt nới lỏng, nhắm mắt tựa vào sofa.

Anh ta mượn tay An Nhiên nhấp một ngụm rượu trong ly của cô ta.

Sau đó cau mày cằn nhằn:

“Lý Khải, tao đã nói bao nhiêu lần là đừng bắt máy của cô ta rồi, mày bắt làm cái gì?”

Anh ta day mạnh sống mũi, giọng khó chịu:

“Phiền chết đi được.”

An Nhiên nhắn tin đến:

“Tiểu Hạ, cậu đừng giận, mình quen Vĩnh Trạch bao nhiêu năm rồi, tính anh ấy là vậy đó. Mình thay anh ấy xin lỗi cậu nhé.”

Ai cũng biết tôi là người hiền lành, lại chung tình, dù có đuổi cũng không đi.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh và câu nói đó, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chán ghét mơ hồ.

Tôi đáp lại:

“Cậu thay anh ta xin lỗi? Cậu là mẹ anh ta hay vợ bé của anh ta vậy?”

An Nhiên sững người, không ngờ tôi – người ngày thường chẳng bao giờ lên tiếng – lại dám nói lại như thế.

Cô ta nói:

“Cậu nói như vậy thì quá đáng rồi đó? Mình chỉ muốn an ủi cậu thôi mà.”

Tôi lạnh lùng đáp:

“Với đàn ông đã có bạn gái mà còn ôm ấp thân mật, đó cũng là cách cậu ‘an ủi’ người khác à?”

An Nhiên im bặt, chưa đầy nửa phút sau đã gọi đến cuộc gọi thoại.

Nhưng người bắt máy lại là Phó Vĩnh Trạch.

Anh ta lạnh giọng:

“Trần Hạ Hề, em còn chưa xong à? Em định quấy rầy hết bạn bè tôi mới chịu dừng sao?”

Tôi bình tĩnh hỏi:

“Lần này anh định chiến tranh lạnh bao lâu?”

Anh ta cười khẩy:

“Liên quan gì đến em? Là em chọc tôi tức giận, tôi muốn lạnh lùng với em bao lâu là quyền của tôi. Nghe cho rõ đây, đừng có làm phiền tôi nữa.”

Anh ta quát to:

“Tôi đã nói rồi, cứ coi như tôi chết rồi! Đừng đến làm phiền tôi!”

Rồi cúp máy cái rụp.

Anh ta nổi giận đến vậy, chỉ vì tôi hôm đó mang bánh cho anh ta muộn mất hơn mười phút.

Bạn trai thì bênh vực “chị em tốt” của mình.

Còn tôi, chẳng hề giận, cũng không khóc.

Tôi chỉ gọi một người.

Giọng nói nhẹ nhàng, ngây thơ mà tủi thân:

“Anh Bách Khiêm, bạn trai em chết rồi… em phải làm sao đây?”

2

Bách Khiêm lập tức nhắn lại:

“Tiểu Hạ, đừng hoảng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi nhân cơ hội gọi điện – ai bảo tôi là một cô gái đáng thương, rối bời chẳng biết phải làm sao chứ?

Chuông điện thoại đổ ba hồi.

Đó là sự do dự nhỏ nhoi, yếu ớt của Bách Khiêm.

Người tốt như anh cuối cùng vẫn bắt máy.

Tôi hít mũi, nức nở nho nhỏ kể lể:

“Bạn của bạn trai em nói anh ấy chết rồi, anh Bách Khiêm, em buồn quá…”

Bách Khiêm thở dài đầy xót xa.

Tôi liền nắm bắt thời cơ, nói giọng đáng thương hơn:

“Anh Bách Khiêm, xin lỗi, em có làm phiền anh làm việc không ạ?”

“Không sao, công việc anh xong từ sớm rồi.”

Tôi nói:

“Vậy thì tốt quá, em không muốn vì chuyện của mình mà ảnh hưởng đến anh… em sẽ càng buồn hơn mất.”

“Tiểu Hạ…”

Không đợi anh ấy nói xong, tôi đã hít sâu một hơi, giả vờ nhẹ nhàng:

“Anh Bách Khiêm, em không làm phiền anh nữa đâu, em muốn ra biển một mình cho khuây khỏa.”

Một giây.

Hai giây.

Tôi khẽ bật ra một tiếng nức nhẹ, run rẩy.

Giọng của Bách Khiêm dịu dàng vang lên:

“Đợi đã, để anh đi với em, muộn rồi đấy.”

Trúng rồi!

Tôi bật cười không thành tiếng.

Rồi dứt khoát cúp máy.

Đúng lúc đó, một cuộc gọi lạ bất ngờ gọi đến.

Nhiều cuộc gọi nhỡ.

Nhưng đều bị ngắt vì máy bận.

Cuối cùng “kẻ giấu tên” không chịu nổi nữa, nhấc ngón tay cao quý của mình, gửi cho tôi một tin nhắn:

“Em đang nói chuyện với ai vậy? Nói lâu như thế?”

“Mau cúp máy, rồi đi xin lỗi An Nhiên.”

Tôi liếc qua, giả vờ không biết đó là Phó Vĩnh Trạch.

Chỉ đặt điện thoại xuống ghế sofa.

Similar Posts

  • Công Chúa Giả Mất Trí Nhớ

    Ta mất trí nhớ rồi.

    Chuyện này ai cũng tin cả, chỉ có điều… người duy nhất ta “quên” lại là phu quân mới thành thân của mình — kẻ vừa tự ti vừa nhạy cảm.

    Sau khi được ban hôn, ta gả cho đại tướng quân Cố Dịch.

    Cố Dịch trầm ổn, kín đáo, nhưng ta lại không thích kiểu người khô khan ngốc nghếch như vậy, mà cũng chẳng có cách nào phản kháng hôn sự này.

    Thế nên, mọi bất mãn đối với cuộc hôn nhân ấy, ta đều trút hết lên người Cố Dịch.

    Đêm tân hôn, ta không chút khách sáo sai hắn cởi áo, tháo trâm cho ta.

     Đêm thứ hai sau khi thành thân, ta vênh váo đặt chân vào tay hắn, bắt hắn phải tự tay rửa chân cho ta.

    Hắn chẳng dám nói một lời nào, chỉ cúi đầu, cẩn thận rửa sạch từng chỗ trên đôi chân ta.

    Ta rất đương nhiên coi hắn như nô bộc của mình, mọi việc lớn nhỏ đều bắt hắn phải tự tay làm lấy.

    Cho đến khi ta vô tình che chắn cho thanh mai trúc mã của mình trước một quả cầu từ trên trời bay xuống, rồi… mất trí nhớ.

    Ta quên sạch mọi người.

    Chỉ duy nhất quên mỗi Cố Dịch.

    Mà thôi, nói đúng hơn thì — là giả vờ mất trí, chỉ để trêu chọc hắn mà thôi.

  • Tấm Màn Ảo Tưởng

    Trong bữa cơm tất niên, con gái riêng của chồng tôi ném thẳng phong bao lì xì tôi vừa đưa vào thùng rác.

    Nó nhếch môi cười khinh khỉnh:

    “Hai nghìn à? Bà coi tôi là ăn mày chắc? Mẹ tôi bảo năm nay sẽ chuyển cho tôi hẳn hai vạn!”

    Ánh mắt nó quét qua tôi đầy mỉa mai:

    “Chỉ có bố tôi mới xem trọng loại nghèo kiết xác như bà thôi. Mẹ tôi mới thật sự là người hào phóng.”

    Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, cố nuốt xuống cơn nghẹn nơi cổ họng, không nói một lời.

    Chồng tôi bỗng lau tay, cầm điện thoại lên, giọng lạnh tanh:

    “Được, mẹ con hào phóng. Thế thì con sang chỗ mẹ mà ở.”

    Ngay trước mặt cả nhà, anh gọi thẳng cho vợ cũ:

    “Con gái cô chê chỗ này nghèo, vậy quyền nuôi con tôi trả lại cho cô. Qua đón nó đi.”

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Cuối cùng, vang lên một tiếng cười lạnh lẽo:

    “Đứa con gái này, tôi sớm đã không cần nữa.”

  • Chồng Tôi Có Tặng Cho Cô Giáo Của Con Một Viên Kim Cương

    Vào ngày Nhà giáo, cô giáo chủ nhiệm của con trai tôi đăng ảnh khoe chiếc nhẫn kim cương to bằng trứng chim bồ câu, kèm theo dòng chữ:

    “Lời hứa thời cấp ba, cuối cùng hôm nay cũng có người thực hiện rồi!”

    Trong ảnh còn có một bàn tay thon dài. Tôi chỉ nhìn một cái đã nhận ra đó là tay chồng mình.

    Bởi vì anh ta vẫn đeo chiếc nhẫn cưới tôi mua.

    Tôi không kìm được, bấm like.

    Tối về, chồng tôi tức tối nói:

    “Anh chỉ mua cho Chỉ Chỉ một cái nhẫn ba carat thôi mà? Em làm gì căng vậy, còn gọi điện tố cáo người ta nhận quà?”

    Con trai tôi cũng giận dữ, ném cặp sách vào tôi:

    “Tất cả là tại mẹ đấy! Hôm nay cô Tô không thích con nữa rồi!

    Mẹ mau đi xin lỗi cô ấy đi!”

    Tôi nhìn hai cha con, chỉ thấy nực cười.

    Cái gia đình mà tôi cẩn trọng gìn giữ suốt mười năm, cuối cùng chỉ là một trò đùa.

    Tôi nói:

    “Chỉ xin lỗi thì đâu có đủ? Hay là tôi tặng luôn hai người cho cô ta, được chứ?”

  • Đóa Hoa Vô Danh

    Tôi và Lương Đình Sinh đang tắm trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa phòng.

    Lương Đình Sinh rửa tay, khoác áo choàng tắm rồi đi ra mở cửa. Không ngờ, sữa tắm trên người tôi chảy xuống đất khiến chân trượt ngã.

    Trong lúc hoảng loạn, tôi ấn vào công tắc vòi hoa sen, nước chảy “rào rào” tuôn xuống.

    “Chú… chú à… trong phòng chú, có… có người sao ạ?”

    Một giọng nói kinh ngạc xuyên qua cánh cửa, xen lẫn tiếng nước, truyền vào tai tôi.

    Tôi cũng rất bất ngờ. Bởi vì, người ngoài cửa là vị hôn phu của tôi.

  • Sương Hoa

    Tôi là nhạc sĩ sáng tác riêng cho Cố Ngạn.

    Gần như tất cả các bài hát của anh ta đều do tôi viết.

    Hotgirl mạng Triệu An đã hát bài 《Sương Hoa》—một ca khúc tôi sáng tác cho anh ấy—trong buổi biểu diễn riêng của cô ta.

    Sau khi bị fan ruột của tôi tố cáo xâm phạm bản quyền,

    Triệu An và Cố Ngạn bắt đầu “đối thoại từ xa”.

    “Bản quyền là anh Cố Ngạn tặng tôi đó, tôi đâu ngờ lại gây ra chuyện lớn như vậy.”

    Cố Ngạn dịu dàng trả lời:

    “Yên tâm, tôi là người thể hiện gốc duy nhất, tôi nói em được hát thì em cứ hát.”

    “Bài này tôi đã tặng cho Triệu An rồi, từ nay cô ấy cùng tôi chia sẻ bản quyền, hát lúc nào cũng không coi là vi phạm.”

    Fan hai người đổ vào phần bình luận của tôi để công kích tôi.

    Đã vậy thì—tất cả đừng hát nữa.

    Ngay trong ngày hôm đó, tôi tuyên bố thu hồi bản quyền.

    Cố Ngạn – người đã debut mười năm – toàn bộ các ca khúc chính thức đều bị xóa sổ trong một đêm.

  • Người Mẹ Kiệm Lời

    Mẹ tôi vì muốn rèn luyện tính cách độc lập cho tôi nên từ nhỏ đã rất kiệm lời với tôi.

    Mỗi lần nói chuyện, chưa bao giờ vượt quá ba chữ.

    Tôi gửi cho bà bảng điểm đứng nhất lớp, bà chỉ trả lời một chữ: “1”.

    Tôi báo cáo bảng chi tiêu mỗi tháng, bà đáp lại: “Đã nhận”.

    Ngày đầu nhập học đại học, tôi lỡ tiêu nhiều hơn ba hào, mẹ bỗng nhiên gửi cho tôi một dấu “?”.

    Tôi lập tức hoảng hốt, vội vàng giải thích:

    【Mẹ ơi xin lỗi, con không tiêu bừa đâu, chỉ là giá băng vệ sinh tăng rồi nên con mới phải tiêu thêm ba hào.】

    Rất lâu sau mẹ vẫn không trả lời.

    Suốt một tháng sau đó, mẹ cũng không gửi tiền sinh hoạt cho tôi nữa.

    Bất đắc dĩ tôi phải đi tìm việc làm thêm.

    Nhưng ngay ngày đi phỏng vấn, tôi lại bị bắt cóc.

    “Không đòi được tiền thì tao moi thận mày ra bán!”

    Tôi vừa khóc vừa cầu cứu mẹ:

    【Mẹ ơi, con bị bắt cóc rồi, cứu con với!】

    Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia lập tức hiện lên dòng chữ “đang nhập…”.

    Nhưng giây tiếp theo, mẹ chỉ trả lời: “……”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *