Không Nguyện Làm Thiếp

Không Nguyện Làm Thiếp

Từ thuở nhỏ ta đã cùng Vệ tướng quân định thân. Sau khi chàng khải hoàn trở về triều, lại tình cờ cứu được công chúa rơi xuống nước.

Hoàng gia ban cho ta hai lựa chọn: hoặc gả cho tiểu tướng quân làm quý thiếp, hoặc nhận lấy phong thưởng rồi lui thân từ hôn, chọn một mối lương duyên khác.

Đời trước, Vệ Tĩnh Xuyên mình đầy ướt đẫm, ôm lấy ta tha thiết thủ thỉ, khiến ta mềm lòng cam tâm làm thiếp.

Nhưng công chúa cũng chẳng phải kẻ dễ đối phó? Đợi đến khi tình cảm của Vệ Tĩnh Xuyên với ta nguội lạnh, nàng ra tay giày vò ta chẳng chút lưu tình.

Chưa đến ba mươi, ta đã chết trong căn viện nhỏ hoang vắng của tướng phủ, đói rét lạnh lẽo, cô đơn mà tắt thở.

Trọng sinh trở về, ta lại đứng trong yến tiệc nơi công chúa rơi xuống nước năm ấy.

Một lần nữa đối mặt lựa chọn, ta không chút do dự chọn lui hôn.

Làm thiếp ấy à, ai thích thì cứ làm, chứ ta thì không bao giờ nữa.

1

“Vệ lang giờ ở đâu? Đừng để trễ quá, bổn cung chẳng muốn uống nước lạnh đâu đấy!”

Nghe câu ấy từ nơi tối tăm, ta khẽ nhắm mắt.

Những ngờ vực trong những năm tháng hoang lạnh rốt cuộc cũng sáng tỏ trước mắt.

Quả nhiên, Vệ Tĩnh Xuyên chu đáo, khi công chúa rơi xuống nước, tiếng động kinh động đến bao quý nữ, mệnh phụ, chàng như thần binh giáng thế, kịp thời cứu người.

Kiếp trước, ta còn chưa rời tiệc, đã nghe người người bàn tán chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.

Chưa kịp phản ứng, Vệ Tĩnh Xuyên đã cho người mời ta ra ngoài.

Chàng toàn thân ướt sũng, ôm ta vào lòng, miệng không ngớt lời thề nguyện.

“Dù thế nào đi nữa, người ta yêu sâu sắc nhất vẫn là nàng.”

Cuối cùng, chàng còn không quên hỏi:

“Ta biết nàng từ nhỏ đã đọc thi thư, tình ý đôi ta sâu nặng, tất chẳng phải nữ tử tầm thường mà để tâm danh phận chính – thiếp hư ảo.”

“Ninh An, nàng… sẽ không phụ ta chứ?”

Khi ấy, ta bị mấy lời ngọt ngào mê hoặc, lòng dạ chỉ đầy hình bóng của chàng.

Sau đó, khi hoàng đế và hoàng hậu hỏi ta: nguyện làm thiếp của Vệ Tĩnh Xuyên, hay nhận phong thưởng rồi gả cho người khác.

Ta ôm niềm tin “tình sâu hơn vàng”, chẳng ngần ngại mà đáp:

“Bảo vật vô giá dễ tìm, tình lang chân thật khó cầu. Thiếp nguyện cùng Vệ lang đầu bạc răng long.”

Khi ấy ta si mê, không hề nhận ra sắc mặt khó coi của đế hậu.

Cũng chẳng thấy ánh mắt khinh khi của bao người trong tiệc.

Về sau, Vệ Tĩnh Xuyên dựa vào thân phận hậu nhân nhà họ Thẩm của ta, thuận lợi nắm được tàn binh cũ của phụ thân.

Quân quyền trong tay, chàng trở thành võ tướng được triều đình sủng ái.

Còn ta, giá trị đã cạn, tình nghĩa cũng đã hao mòn theo năm tháng.

Công chúa Gia Thiện vốn dĩ chướng mắt ta, nay muốn hành hạ liền dễ như trở bàn tay.

Khi thì thiếu ăn, lúc lại không đủ mặc.

Ai có thể ngờ, ta — đích nữ danh môn, cuối cùng lại chết đói rét trong phủ tướng quân rực rỡ hoa lệ.

2

Trong những năm tháng sa cơ thất thế ấy, ta nhiều lần ngẫm lại đời mình, suy xét cặn kẽ vì sao lại bước vào con đường này.

Ta xuất thân từ Thẩm gia — tướng môn thế gia, nhưng trong tộc con cháu thưa thớt vì binh đao liên miên.

Đến đời ta, phụ thân và huynh trưởng đều bỏ mạng trong một trận chiến mười mấy năm về trước, trong phủ chỉ còn lại một đám nữ quyến.

Mẫu thân vì thương nhớ người thân mà sầu muộn thành bệnh, cũng sớm rời nhân thế.

Chỉ còn lại tổ mẫu, trước khi qua đời, đã thay phụ thân định sẵn hôn ước cùng công tử nhà họ Vệ — bằng hữu cũ của phụ thân.

Vì Thẩm gia chỉ còn ta là nữ nhi duy nhất, hoàng gia cũng ban cho không ít ân huệ.

Ta ở nơi kinh thành này, xem như sống ung dung nhàn nhã, cũng là những năm tháng an ổn…

Song hành với hành vi giành đoạt hôn sự của công chúa Gia Thiện quả thật khó coi, dù hoàng gia có bất mãn thế nào, cũng đành phải tìm cách gỡ gạc thể diện cho nàng.

Hoàng thất nguyện ý cho ta một bậc thang để xuống nước, lại sẵn lòng bù đắp tổn thất.

Nếu ta khôn ngoan một chút, ắt nên thuận theo, vừa giữ thể diện cho hoàng gia, vừa giữ cho bản thân yên ổn.

Thế nhưng kiếp trước, ta lại quá đỗi ngu muội, dám đem cả tương lai ký thác nơi lòng dạ một nam nhân, tự nguyện hạ mình làm thiếp.

Nay ông trời đã thương xót cho ta thêm một cơ hội, ta tuyệt chẳng thể giẫm lại vết xe đổ thuở trước.

Cho nên, khi thấy Vệ Tĩnh Xuyên giao công chúa cho bà vú, xoay người dặn dò cung nữ bên cạnh điều gì đó,

ta liền lặng lẽ trà trộn vào đám mệnh phụ, quý nữ đang tụ tập xem náo nhiệt.

“Cô nương họ Thẩm ấy đúng là mệnh khổ. Cả nhà đều mất, giờ đến hôn phu đang trên đà hiển đạt cũng sắp mất theo rồi.”

“Ta thấy lần công chúa ngã nước này… chỉ sợ không đơn giản vậy đâu.”

“Suỵt! Đây là trong cung, chớ có ăn nói hàm hồ!”

Nghe những lời này, lòng ta mới bừng tỉnh.

Thì ra kiếp trước, thiên hạ sớm đã nhận ra màn kịch này có điều khuất tất, chỉ mình ta là ngốc nghếch không hay.

Bấy giờ, bên cạnh có một vị quý nữ khẽ chạm khuỷu tay vào ta:

“Ngươi thấy sao? Ngươi cũng cho rằng lần ấy là cố ý… Khoan đã, ngươi chẳng phải là… Thẩm Ninh An?”

Ba chữ cuối vì đối phương nhận ra ta nên ngạc nhiên thốt lớn, giọng bất giác cao hơn vài phần.

Đám người đang thì thầm bàn tán lập tức im bặt, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía chúng ta.

Ánh mắt giao nhau, đôi bên đều lúng túng khó xử.

May mắn thay, hai kẻ chính sự đã sớm rời đi.

3

Khi ta cùng đoàn người trở lại chỗ tiệc, bầu không khí bỗng trở nên quái lạ.

Sắc mặt đế hậu cũng chẳng mấy tốt lành.

Gia Thiện công chúa đã thay xong y phục, cùng Vệ Tĩnh Xuyên ướt sũng toàn thân quỳ giữa điện.

Có lẽ do chưa kịp tìm thấy ta, đến lúc ta xuất hiện mới phát giác.

Vệ Tĩnh Xuyên lập tức ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt tựa hồ muốn truyền ý tứ sâu xa.

Nhưng nay mỗi lần trông thấy hắn, ta liền nhớ đến chuyện hắn bày mưu hãm hại, lại còn cấu kết với công chúa hòng đoạt mạng ta, trong lòng chỉ thấy căm phẫn, chẳng khác chi muốn nôn mửa.

Thấy ta đến, sắc mặt hoàng hậu mới hơi dịu xuống, đưa tay vẫy gọi ta đến, ôn hòa an ủi vài câu, đoạn lại giống như kiếp trước, để ta tự mình lựa chọn.

Similar Posts

  • Thiên Kim Thật Nhặt Rác Tám Năm

    Khi người anh ruột nhà giàu tìm được tôi, thì tôi—cô “thiên kim thật” này—đã nhặt rác suốt tám năm.

    Lúc đó tôi đang cúi đầu nhai ngấu nghiến phần cơm thiu moi được từ thùng rác, đôi giày da đắt tiền của anh “đại gia” giẫm thẳng lên tấm bìa carton quý giá của tôi.

    Anh cau mày, cố che giấu sự ghê t /ởm nơi đáy mắt:

    “Duẫn Nhi bị u /ng th /ư. Đợi em ấy qua đời rồi, anh sẽ đón em về nhà.”

    Tôi vẫn nhai không ngừng, cười hì hì gật đầu.

    Cho đến sinh nhật anh, tôi dùng số tiền ít ỏi còn lại mua một món quà sinh nhật, còn tặng Hạnh Duẫn một bó hoa.

    Nhưng lại vô tình nghe thấy anh dịu dàng nói với Hạnh Duẫn:

    “Yên tâm, Hạnh Phù sẽ không phát hiện un /g th /ư của em là giả đâu, kéo dài ba năm năm cũng không thành vấn đề.”

    “Nó không có anh vẫn sống ổn, nhưng em thì không được.”

    Anh thổi tắt nến, cầu nguyện: “Anh mong Duẫn Nhi sẽ ở bên anh trai suốt đời.”

    Tôi không đẩy cửa vào, chỉ lặng lẽ quay người rời đi.

    Điều ước của anh sắp thành sự thật rồi, vì tôi… không còn ba năm năm nữa.

    Ngày thứ ba sau khi tôi ch /ế/ t, một blogger đăng video về tôi bỗng bùng nổ khắp mạng:

    “Đây là m /ười tá /m nă /m của một bệnh nhân un /g th /ư… cũng là cả đời cô ấy.”

  • Chồng Giả Chết, Tôi Thẳng Tay Tiễn Hẳn Hắn Vào Lò Thiêu

    Kiếp trước, chồng tôi đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim.

    Tôi dù bụng bầu vượt mặt vẫn cố chạy đến bệnh viện, nhưng hắn đã không qua khỏi.

    Vì không chịu nổi cú sốc ấy, tôi sinh non rồi băng huyết.

    Sau vài ngày hôn mê, bạn thân tôi đến báo tin:

    Đứa bé không giữ được nên đã được hỏa táng cùng chồng tôi.

    Chưa kịp đau buồn thì một nhóm chủ nợ mặt mũi dữ tợn đã kéo đến giường bệnh quậy phá.

    Lúc đó tôi mới biết, chồng mình đang nợ hơn 10 triệu tệ, mà người cùng gánh khoản nợ là tôi.

    Mười năm sau, tôi nén cơn đau bệnh tật, lang thang nhặt rác ngoài khu biệt thự cao cấp.

    Không ngờ lại nhìn thấy người chồng đáng lẽ đã chết từ lâu đang ôm bạn thân tôi và một bé trai bước xuống từ chiếc xe sang.

    Đứa bé ấy trông giống tôi đến lạ, nhưng lại gọi cô ta là mẹ.

    Tôi lao tới nhận người nhưng chồng cũ chỉ ném cho tôi tờ 100 tệ và cười nhạo:

    “Lâm Diệu, cảm ơn cô đã sinh con cho tôi, còn giúp tôi trả nợ nữa.”

    Tôi tức đến chết ngay tại chỗ.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng cái ngày hắn lên cơn nhồi máu cơ tim.

  • Từ Chối Lời Tỏ Tình Full

    Hôm đó, khi Tạ Lương Tiêu tỏ tình với tôi, tôi đột nhiên xuyên không đến mười năm sau.

    Anh ấy đã thành danh, thành đạt, siết chặt cổ tôi, ép tôi buông tha cho người tình và đứa con riêng của anh.

    Người từng yêu tôi tha thiết, giờ lại nhìn tôi đầy ghê tởm và nói: “Em thật kinh tởm.”

    Ngay sau đó, tôi lại trở về thời điểm mười năm trước.

    Cậu thiếu niên tự ti, nhạy cảm, rụt rè hỏi tôi: “Anh có thể theo đuổi em không?”

  • Dẫn Dược

    Ngày lễ Trung Nguyên, khi quỷ môn sắp khép lại, ta cùng vạn hồn lưu lạc còn kẹt lại nhân gian.

    Phu quân ta – Thẩm Tức, đích thân xé mở Âm Dương lộ.

    Nhưng hắn lại lướt qua ta, ưu tiên đưa một nữ hồn oán khí ngút trời về U Minh.

    Đợi đến khi quỷ môn khép lại, hắn mới tìm được ta.ta đưa cho hắn một tờ hòa ly thư.

    Đôi mắt kim sắc của hắn bỗng nhuộm đỏ, lần đầu tiên mất đi uy nghiêm:

    “Chỉ vì ta đưa nàng ấy trước thôi sao?”

    ta nhìn hắn, bình thản đáp:

    “Đúng, chỉ vì chàng đưa nàng ấy.”

  • Bản Sao Nhí Đem Tôi Đến Gần Anh Thêm Một Lần Nữa

    Tôi, Tô Tiểu Mi, thợ làm bánh ngọt, kiêm chuyên gia bỏ trốn bán thời gian.

    Năm năm trước, tôi đã chạy khỏi giường của một người đàn ông.

    Lý do không gì khác, anh ta quá mạnh, eo tôi chịu không nổi.

    Năm năm sau, tôi dẫn theo một phiên bản thu nhỏ của anh ta, mở một tiệm bánh ngọt nho nhỏ trong nước.

    Tưởng rằng tháng năm sẽ yên bình trôi qua, cho đến khi một đơn đặt hàng trị giá hàng tỷ đập thẳng vào mặt tôi.

    Khách hàng: Tập đoàn Phó thị, Phó Thừa Nghiêm.

    Tôi nhìn cái tên quen thuộc đến mức khắc sâu vào tận xương tủy trên đơn hàng, tay run lên, suýt chút nữa bóp nát chiếc macaron vừa làm xong.

    Nghiệt duyên, đúng là nghiệt duyên.

    Tôi thề, lần này giao hàng xong, tôi lập tức bỏ chạy, mua vé đứng chạy xuyên đêm!

  • Người Bán Quan Tài Về Từ Địa Ngục

    Tôi là một thầy xem tướng xương, có thể dựa vào xương cốt để đoán thọ mệnh.

    Kiếp trước, tôi được mời đến nhà họ Hạ để bắt mạch cho ông cụ Hạ.

    Xem ra, dương thọ của ông đã hết, không qua nổi bảy ngày.

    Hạ Nghị thẳng chân đá vào bụng tôi khi tôi đang mang thai tám tháng.

    “Ông nội tôi thân thể khỏe mạnh, sống đến trăm tuổi cũng không chừng! Chỉ là cảm mạo mà bị cô đàn bà độc miệng này nguyền rủa, vậy thì lấy đứa bé trong bụng cô ra cầu phúc cho ông nội tôi đi.”

    Hạ Nghị bóp cằm tôi, ép tôi uống thuốc.

    Thai nhi chết trong bụng, máu tràn ra, tôi đau đớn đến chết đi sống lại.

    Đổi lại, nhà họ Hạ lại khâu kín mắt, miệng, mũi tôi.

    “Tất cả là do cô – cái thứ chuyên làm quan tài – xui xẻo, ông nội mới bị thổ huyết! Đúng là xúi quẩy, còn không mau cút đi!”

    Tôi bị ném ra rãnh nước, thoi thóp chờ chết, ngón tay còn bị chó nhà họ Hạ cắn nát.

    Chỉ nghe bọn họ lạnh giọng mỉa mai:

    “Cái gì mà thần toán chứ, đến nhà họ Hạ trước đó có tính được kết cục hôm nay của mình không?”

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày đến nhà họ Hạ.

    Tôi mỉm cười, nói: “Tôi chỉ là người bán quan tài, làm gì biết xem thọ mệnh?”

    Nhưng tay vẫn không ngừng đóng quan tài, bởi tôi biết, bảy ngày nữa, chiếc này sẽ có dịp dùng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *