Không Phụ Thanh Xuân, Không Phụ Chính Mình

Không Phụ Thanh Xuân, Không Phụ Chính Mình

1

Tôi ôm chiếc bánh kem chủ đề Thanh Hoa do chính tay mình làm, đến chúc mừng bạn trai ba năm yêu nhau – Bùi Tụng – đạt giải.

Vừa đẩy cửa ra, “hoa khôi của trường” – Thư Dao – đang cười khúc khích bám chặt lấy anh ta, chỉ tay vào tôi cười nhạo:

“A Tụng, đây là cái người mà anh nói chỉ biết viết luận hộ người khác đó hả? Ngay cả quầng thâm mắt cũng ‘có khí chất’ ghê.”

Bùi Tụng chẳng thèm nhìn lấy tôi một cái, chỉ lạnh nhạt tuyên bố, anh ta đã dùng bài luận giành giải vàng Olympic mà tôi mất ba tháng thức đêm viết, để đổi lấy suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa cho Thư Dao.

Khoảnh khắc đó, tôi không khóc.

Tôi chỉ mỉm cười, ngay trước mặt tất cả mọi người, cầm chiếc bánh bảy tầng, ném mạnh vào gương mặt đạo đức giả của anh ta.

Buổi tiệc mừng thi đại học của Bùi Tụng được tổ chức tại nhà hàng cao cấp nhất thành phố Lâm – nhà hàng Vân Đoan.

Dưới ánh đèn chùm pha lê khổng lồ, tiếng cụng ly rôm rả, váy áo lộng lẫy.

Tôi ôm chiếc bánh kem fondant bảy tầng vừa lấy về, len qua đám đông náo nhiệt, bước đi cực kỳ cẩn thận.

Trên đỉnh bánh là hai mô hình nhỏ do tôi nặn, một là tôi, một là Bùi Tụng, đều mặc áo cử nhân kiểu hoạt hình, phía sau là mô hình cổng phụ của Đại học Thanh Hoa.

Đó là lời hứa chúng tôi cùng nhau lập ra từ năm lớp 10.

“Ơ, Cầm Vãn cũng đến rồi à.”

Một giọng nữ ngọt ngào vang lên, Thư Dao cầm ly champagne, uyển chuyển chắn trước mặt tôi.

Cô ta mặc một bộ váy dạ hội cao cấp, vòng cổ kim cương lấp lánh đến chói mắt.

Thư Dao là hoa khôi của trường tôi, và cũng là… bạn gái mới của Bùi Tụng.

Cô ta khoác chặt tay Bùi Tụng, gần như dính lấy người anh ta, ánh mắt sắc như kim độc đâm thẳng vào tôi.

“A Tụng, đây là ‘đùi to’ Olympic mà anh hay khoe mỗi ngày đó hả? Quả nhiên đúng chất mọt sách, ngay cả cái váy đang mặc cũng giống như đồ lột ra từ cô giáo giám thị.”

Cả hội trường bỗng nhiên im bặt.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, đầy vẻ hóng chuyện và thích thú.

Chiếc váy tôi mặc hôm nay, là món quà sinh nhật mà Bùi Tụng tặng tôi hai tháng trước, anh ta đã tiết kiệm cả nửa tháng sinh hoạt phí để mua.

Vậy mà bây giờ, anh ta lại im lặng đứng nhìn Thư Dao giẫm lên thể diện của tôi.

Ngực tôi nhói lên một cái như có ai đấm thẳng vào.

Tôi cố giữ vững chiếc bánh trong tay, nhìn thẳng vào Bùi Tụng, giọng hơi khàn đi.

“Bùi Tụng, cô ấy là ai?”

Thư Dao tranh nói trước anh ta, cười nghiêng ngả như đoá hoa nở rộ.

“Giới thiệu chút, tôi là Thư Dao. À đúng rồi, quên nói với cô, A Tụng vừa mới đổi tên người đứng đầu bài luận Olympic Vật lý năm nay thành tôi rồi.”

“Anh ấy bảo, vinh dự giải Vàng như thế, chỉ có con gái như tôi mới xứng đáng.”

Ầm một tiếng.

Tâm trí tôi trống rỗng.

Bài luận đó, từng chữ từng công thức đều là do tôi ngồi lì suốt ba tháng gõ ra trong đêm tối.

Vì một mô hình then chốt, tôi từng ngủ luôn trong phòng thí nghiệm suốt cả tuần.

Đó là quân át chủ bài để chúng tôi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa.

Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.

“Bùi Tụng, anh nhìn tôi một cái.”

Tôi hỏi từng chữ, giọng nghẹn lại.

“Cô ta nói thật à?”

Bùi Tụng cuối cùng cũng rời mắt khỏi Thư Dao, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Ánh mắt anh ta rơi xuống chiếc bánh tôi đang cầm, nhíu mày tỏ vẻ khó chịu.

“Cầm Vãn, đừng làm ầm nữa, hôm nay là ngày vui của bố mẹ anh, chuyện bài luận để sau hẵng nói.”

“Chỉ là đổi tên người thôi mà, em cần gì phải tính toán như vậy? Cùng lắm tháng sau anh mua cho em váy mới bù vào.”

Bù?

Trái tim tôi, trong khoảnh khắc đó, như bị dìm xuống hầm băng.

Hóa ra ba tháng khổ sở quên ăn quên ngủ của tôi, trong mắt anh ta, chỉ đáng giá bằng một cái váy.

Xung quanh bắt đầu xì xào như sóng trào.

“Nghe nói Bùi Tụng với hoa khôi có gì đó lâu rồi, thì ra là thật.”

2

“Cầm Vãn thảm thật, làm ‘trợ thủ viết luận’ suốt ba năm, cuối cùng bị đá như đá rác.”

“Thảm gì mà thảm? Một đứa sinh viên nghèo rớt mồng tơi, bám được vào nhà họ Bùi là tu ba đời rồi, còn tưởng mình hóa phượng hoàng chắc?”

Từng câu nói độc địa rót vào tai, khiến máu trong người tôi như chảy ngược lại.

Tôi từng nghĩ, giữa tôi và Bùi Tụng là tình yêu.

Hóa ra trong mắt họ, tất cả chỉ là một cuộc giao dịch.

Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, trong mắt không còn chút bi thương nào, chỉ còn lạnh lẽo đến thấu xương.

Tôi nhìn Bùi Tụng, chậm rãi, từng chữ một nói:

“Bùi Tụng, cái bánh này là anh cắt, hay để em giúp anh cắt?”

Giọng tôi không lớn, nhưng khiến cả sảnh tiệc lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Bùi Tụng sững người, như thể không ngờ tôi – người trước giờ luôn dịu dàng – lại dám nói ra lời như vậy.

Thư Dao như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức gào lên:

“Cầm Vãn, cô có ý gì! Cô muốn làm gì!”

Tôi không để ý đến cô ta, chỉ chăm chăm nhìn Bùi Tụng.

Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên bật cười.

“Anh không cắt, thì để em cắt giúp.”

Vừa dứt lời, tôi đột ngột giơ cao chiếc bánh trong tay, trong tiếng hét hốt hoảng của tất cả mọi người, ném thẳng vào khuôn mặt “đẹp trai” – của – Bùi – Tụng!

Kem, trái cây, sốt chocolate… dính đầy đầu đầy mặt anh ta.

Hai mô hình nhỏ mặc áo cử nhân rơi xuống đất, vỡ nát tan tành.

Giống hệt như tình yêu và ước mơ ngây ngốc của tôi, bị nghiền nát không thương tiếc.

“Cô điên rồi à!”

Bùi Tụng gạt lớp kem trên mặt, gào lên tức tối.

Similar Posts

  • Đầu Thai Nhầm Nhà Tài Phiệt

    Trước khi đầu thai ở địa phủ, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ cô bạn thân.

    Cô ấy kích động nói với tôi:“Bạn yêu à, tôi nạp tiền cho cậu rồi! Đốt cho cậu hẳn 999 tỷ đó!”

    “Tôi cho cậu đầu thai vào một gia đình tài phiệt, mà nữ chủ nhân trong nhà đó chính là hung thủ đời trước hại chết cậu!”

    “Đừng hành động bừa! Bình tĩnh dưỡng sức, chờ tôi tới!”

    Lời còn chưa dứt, trước mắt tôi liền lóe lên một luồng sáng ấm áp, và tôi đã được sinh ra ngay trong phòng sinh.

    Ngay hôm đó, tôi được đón về biệt thự nhà họ Cố.

    Một người phụ nữ ăn diện tinh tế bước đến, ôm lấy tôi, nở một nụ cười giả tạo:

    “Gọi~ mẹ~ đi~”

    Chắc hẳn cô ta chính là người đã hại chết tôi mà bạn thân nói đến.

    Tôi run rẩy giơ bàn tay bé xíu lên, giơ ngón giữa về phía cô ta.

    Mím môi, giọng non nớt nói:

    “Gọi… mẹ… cô…!”

  • Âm Mưu Trong Tiệc Đầy Tháng

    Khi tham dự tiệc đầy tháng của con chị họ, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng:

    【Khi kh/á/m th/ai đã nghi ngờ có vấn đề, nhưng để “mang bầu ép cưới” tôi đã giấu kín.

    Bây giờ sinh ra xác nhận quả thật có vấn đề. Xin hỏi phải đổ lỗi cho ai thì hợp lý?】

    Bình luận hot đầu tiên bên dưới là:

    【Lúc tiệc đầy tháng, tranh thủ lúc đứa trẻ còn mềm mại, tìm một “kẻ đen đủi” nào đó!】

    【Lọc ra trong đám anh chị em cùng thế hệ, đứa nào chưa cưới, công việc ổn định điều kiện tốt.】

    【Chưa cưới thì mềm lòng, công việc ổn định điều kiện tốt thì có tiền bồi thường!】

    【Dụ dỗ cô ấy bế con một chút, điều kiện cho phép thì giở chút thủ đoạn, thế là chắc kèo rồi!】

    Tôi hơi cạn lời, kiểm tra thai có phải là để sàng lọc những đứa trẻ không khỏe mạnh hay không?

    Sinh thì vẫn sinh, nhưng trách nhiệm thì không gánh nổi!

    Giả nhân giả nghĩa, tôi đã báo cáo rồi!

    Đúng lúc tôi chuẩn bị ấn nút “báo cáo”, thì chị họ ôm đứa trẻ bước tới:

    “Bé con à… đây là dì nhỏ của con, là đứa giỏi giang nhất nhà mình đó, để dì bế con một cái cho con được bình an thuận lợi…”

  • Bạo Quân, Ta Đã Nhìn Thấu Chàng

    Ngay trước đại hôn của ta và Bạo quân, bạch nguyệt quang của hắn đã trở về.

    Tất cả mọi người đều đang chờ ta trả lại ngôi vị mẫu nghi thiên hạ cho nàng ta.

    Năm đó, Phó Quân Từ vì cân nhắc lợi hại mà bất đắc dĩ phải định ra hôn ước với ta. Nay huynh trưởng ta tay cầm trọng binh, vốn đã bị nghi kỵ. Nếu ta có thể chủ động nhường ngôi, có lẽ sẽ giữ được cho gia tộc bình an.

    Nhưng ta vừa bước vào thư phòng của hắn, trước mắt bỗng hiện ra một hàng bình luận:

    [Muội muội, đừng manh động! Hắn vốn đã ngờ vực muội còn dây dưa với thanh mai trúc mã, giờ muội lại chủ động hủy hôn, e rằng trong mắt hắn, muội chính là muốn cùng người kia song túc song tê, cao chạy xa bay!]

    [Với thủ đoạn của Bạo quân, chắc chắn sẽ làm hại người nhà muội, ép muội khuất phục rồi nhốt muội lại, ngày ngày dùng khuôn mặt lạnh lùng để tra tấn!]

    [Ta thích cái kiểu giam cầm ép buộc thế này ghê! Nam chính còn chuẩn bị cả mật thất nữa cơ, trời ơi hít hà hít hà! Ngồi trên ghế đẩu, nhai hạt dưa hóng drama online nè!]

    [Hắn vừa âm u, vừa điên cuồng, lại vừa si mê nữ chính dã man! Nghe ta đi, chỉ cần ngoắc nhẹ một ngón tay, khẽ dụ một chút thôi, đảm bảo câu hắn thành một chú cún con ngoan ngoãn, khép nép theo sau muội liền!]

    Ta: ???

  • Người Luôn Được Bầu Cao Nhất Nhưng Không Bao Giờ Được Thưởng

    197 phiếu.

    Toàn công ty có 203 người, thì 197 người bầu cho tôi.

    Một con số y hệt như năm ngoái.

    Năm ngoái, sếp Chu gọi tôi vào văn phòng.

    “Tiểu Tô à, hoàn cảnh gia đình Tiểu Trương không tốt, em nhường suất này được không?”

    Tôi đã nhường.

    Năm nay, bảng thông báo vừa dán số phiếu lên, cửa phòng làm việc của sếp Chu mở hé một khe.

    Tôi không đợi ông ấy gọi.

    Đi thẳng vào, đặt lá đơn xin nghỉ việc xuống bàn ông ấy.

    “Sếp Chu, không cần nhường nữa.”

    “Người, tôi tự mình rời đi.”

  • Cốt Tiêu Minh Oán

    VĂN ÁN

    Thành hôn ba năm, Tiêu Nam Cẩm chưa từng biết rằng nhà mẹ đẻ của ta không có lấy một người bình thường.

    Ngoài người cha thái giám, còn có người mẹ điên loạn và người huynh trưởng bệnh hoạn.

    Từ nhỏ họ đã nói với ta, kẻ nào dám làm tổn thương ta, họ sẽ tháo xương hắn làm thuốc, băm xác cho chó ăn.

    Cho nên đến ngày lâm bồn, khi nữ phó tướng của phu quân lấy cớ vết thương cũ tái phát, điều toàn bộ quân y đi hết,

    ta nhìn máu loang dưới thân mình, dùng hết sức túm chặt tay áo hắn:

    “Tiêu Nam Cẩm, cầu chàng mau gọi đại phu tới, nếu để cha mẹ ta biết được, chàng sẽ mất mạng đó…”

    Hắn chỉ khựng lại một chút, cau mày hất tay ta ra:

    “Còn bịa nữa sao? Hiện giờ chiến sự căng thẳng, ngay cả Hoàng thượng cũng phải nhường ta ba phần, người nhà nàng thì làm gì được ta?”

    “Lần trước nàng nói lấy đại cục làm trọng, để quân y cứu thương binh, lại không chịu phân lấy một người giúp Tuyết Nhi trừ trùng, giờ biết sợ rồi à?”

    “Tay của Tuyết Nhi là để cầm kiếm giết địch, tay của nàng ngoài bịa chuyện ra còn làm được gì?”

    Hắn cúi người xuống, từng chữ từng chữ như thấm băng:

    “Nếu nàng đã biết lo cho đại cục như vậy, thì đợi quân y quay lại rồi sinh.”

    Rèm trướng buông xuống, cơn đau dữ dội tràn ngập khoang bụng.

    Ta run rẩy lấy ra chiếc còi xương cha đưa, dốc hết chút sức lực cuối cùng thổi lên.

    Tiếng còi chói tai, xé toạc quân trướng.

    Tiêu Nam Cẩm không biết, còi này vừa vang, thứ đến sẽ không phải là người.

    Mà là Tu La.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *