Khúc Ru Trong Chiếc Hộp Đàn

Khúc Ru Trong Chiếc Hộp Đàn

Mẹ tôi là một nghệ sĩ vĩ cầm có chút danh tiếng, đầu ngón tay có thể kéo ra những âm thanh du dương nhất, nhưng lại không chịu nổi dù chỉ một chút tiếng ồn.

Sinh nhật 4 tuổi của tôi, chỉ vì làm đổ đồ chơi gây ra tiếng động, mẹ lần đầu tiên nổi giận.

Không báo trước, không một lời giải thích.

Bố đứng ngoài cửa nhỏ giọng khuyên nhủ:

“Đừng dọa con.”

Câu nói ấy chạm đến dây thần kinh của mẹ.

Bà đột ngột quay đầu nhìn tôi, trong mắt toàn là căm ghét, chẳng còn chút dịu dàng nào.

Tôi ngây thơ nghĩ rằng mẹ chỉ đang không vui, một lát nữa sẽ ổn thôi.

Đêm đó, tôi mơ thấy ác mộng, hoảng loạn khóc gọi mẹ.

Nhưng chính tay mẹ lại nhốt tôi vào trong chiếc hộp đàn vĩ cầm.

Bóng tối và mùi gỗ tẩm nhựa thông trở thành ký ức sâu nhất của đời tôi.

Không gian trong hộp ngày càng ngột ngạt, hơi thở tôi cũng dần khó khăn.

Tôi nghe thấy âm thanh mơ hồ bên ngoài, dường như mẹ đang chơi đàn.

Tôi muốn há miệng gọi mẹ, nhưng tiếng kêu nghẹn lại trong cổ, chỉ thành những tiếng nức nở mơ hồ.

Tiếng ong ong trong tai dần lấn át giai điệu đàn bên ngoài, nhịp tim tôi vang dội trong lồng ngực.

Rồi tôi không còn thấy ngột ngạt nữa, ngược lại, cơ thể nhẹ bẫng như đang bay.

Khúc nhạc mẹ kéo hình như tôi từng nghe rồi, đó là bài ru rất dịu dàng.

Tôi thấy buồn ngủ.

Ý thức mờ dần, tôi nhìn thân thể mình trở nên trong suốt.

Có lẽ… tôi đã thực sự chết rồi.

Giọng mẹ vọng qua thành hộp:

“Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi! Suốt ngày khóc lóc, làm tôi nhức hết cả đầu!”

“Tôi nói bao nhiêu lần rồi, đừng gây tiếng ồn! Chẳng biết giữ phép tắc gì hết!”

Cây vĩ nặng nề kéo ngang dây đàn, âm thanh chói tai.

Giọng bố vang lên xa hơn, ngập ngừng:

“Tiểu Diệp, dạy dỗ thì được rồi, đừng để con bé ngạt thật.”

“Ngạt thật?”

Giọng mẹ bỗng cao vút, chan chứa khinh miệt:

“Anh thôi giả vờ tốt bụng đi!”

“Loại con không biết điều thế này, không dạy cho một trận thì làm sao nhớ! Nhốt cả đêm cũng chẳng chết được đâu! Để nó biết trong cái nhà này, ai mới là người có tiếng nói!”

Bố im lặng.

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng ông thở dài bất lực:

“Được rồi, nghe em vậy. Để nó tự ở đó, sáng mai sẽ tự biết sai.”

Dù đã chết, linh hồn tôi vẫn bị giam chặt trong chiếc hộp đàn nhỏ hẹp ấy.

Chật chội, lặng ngắt.

2

Tôi ghé sát mặt mình vào thành hộp, giả vờ như chỉ là đang ngủ.

Cứ thế mà nằm một đêm, cuối cùng bố cũng mở miệng:

“Trời sáng rồi, nên thả con bé ra thôi.”

“Chắc dọa sợ rồi, sau này chắc chắn không dám quấy đêm nữa.”

Ông gõ nhẹ lên nắp hộp đàn, giọng dịu dàng:

“Nguyệt Nguyệt, biết sai chưa? Ra đi, bố hâm sẵn sữa nóng cho con rồi.”

Tôi ấm ức, lớn tiếng đáp lại bố, cố gắng giãy giụa muốn chui ra.

Nhưng bố lại chẳng nghe thấy.

“Tần Nguyệt Nguyệt, còn giận dỗi với bố đấy à? Mau ra đi!”

Vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Mẹ bưng cốc nước từ bên cạnh đi ngang qua, lạnh lùng liếc chiếc hộp:

“Giả chết cái gì? Có giỏi thì nằm trong đó cả đời đi!”

Bố cau mày, mở nắp hộp đàn.

Ông đưa tay kéo cánh tay tôi, nhưng lại thấy cứng ngắc.

Ông hừ lạnh một tiếng:

“Giả vờ cũng giống lắm! Có gan thì cứ giả mãi đi, xem ai thèm cho mày ăn!”

Tôi đứng bên cạnh, nhìn khuôn mặt bố lộ vẻ khó chịu, gắng hít mạnh một hơi, không để nước mắt rơi xuống.

Bố chỉ là không muốn chọc giận mẹ, ông vẫn yêu tôi.

Nhưng không hiểu sao, trong khoảnh khắc đó, tôi lại rất thèm được uống cốc sữa nóng bố pha cho mình.

Tôi trôi đến bàn ăn, định đưa tay cầm ly sữa.

Nhưng ngay giây sau, chiếc ly bị mẹ ném xuống đất.

“Choang!”

Dòng sữa trắng sánh hòa cùng mảnh thủy tinh vỡ văng tung tóe trên sàn.

Mẹ gắt gao nhìn chằm chằm vết loang lổ đó, lồng ngực phập phồng dữ dội:

“Sữa nóng? Anh thì thương nó lắm nhỉ! Một đứa chẳng biết từ đâu ra, cũng xứng đáng để anh quan tâm thế à!”

Sắc mặt bố chợt trắng bệch.

Ông vô thức liếc về phía hộp đàn, rồi vội vàng bước đến, kéo tay mẹ, giọng hạ thấp:

Similar Posts

  • Bị Cắt Thưởng Cuối Năm Chỉ Vì 2 Phút Đi Làm Muộn

    Tôi vì đi làm muộn hai phút mà bị trừ hết mười vạn tiền thưởng cuối năm.

    Giám đốc nhà máy lấy tôi ra làm gương trong cuộc họp toàn xưởng, nói phải “giết gà dọa khỉ”.

    Tôi không náo loạn, cũng không tranh cãi, chỉ lặng lẽ chấp nhận.

    Từ hôm đó, tôi đi làm đúng sát giây cuối cùng, tan làm vừa vang chuông là lập tức tắt máy rời đi.

  • Hộp Quà Trung Thu

    Vào dịp Trung thu, mẹ tôi xuất viện, nhà đông vui náo nhiệt.

    Trước mặt cả gia đình, bà trao cho tôi một hộp quà Trung thu được gói rất đẹp và nặng tay.

    Tôi tưởng rằng — sau bao nhiêu năm, cuối cùng bà cũng đã nhìn thấy những gì tôi làm cho bà.

    Nhưng khi mở ra, tôi mới phát hiện bên trong hộp quà của tôi chỉ là mấy chiếc bánh trung thu rời rạc mà bệnh viện phát cho bệnh nhân.

    Còn hộp quà của chị gái — lại là 100.000 tệ tiền mặt.

    Tôi chỉ hỏi một câu, vậy mà mẹ quay sang chỉ thẳng mặt mắng tôi:

    “Đồ đòi nợ! Ở bệnh viện chăm tao là có mục đích, muốn lấy tiền chứ gì?”

    “Cô làm mấy việc đó ai mà chẳng làm được, suốt ngày lầm lì, nhìn là thấy chán! Còn chị mày thì ngày nào cũng gọi điện nói chuyện vui vẻ với tao, khác hẳn!”

    Con gái tôi chạy tới bênh vực mẹ, vô tình đẩy nhẹ bà một cái, liền bị bà dùng gậy đập mạnh vào đầu.

    Con bé ngã xuống đất, toàn thân run rẩy.

    Mẹ tôi như phát điên, gào lên:

    “Con nít mà cũng hùa với con mẹ nó diễn trò! Ngày Trung Thu mà dám rước xui xẻo vào nhà, cút đi! Đừng có ép tao ra tay thật!”

    Nhìn gương mặt con gái càng lúc càng tái đi, tôi chỉ muốn tát mẹ một cái cho tỉnh.

  • Bữa Cơm Đoàn Viên Giá Mười Hai Ngàn

    Vào đúng ngày Tết Trung thu, tôi đã đặt bàn ở một khách sạn năm sao, nhưng vì đang bàn chuyện làm ăn nên đến trễ năm phút.

    Khi tôi vội vàng đến nơi, sắc mặt mẹ đã u ám.

    “Con cả ngày chạy đông chạy tây ở ngoài, đến ngày như hôm nay còn đến trễ, chẳng phải không coi gia đình ra gì rồi sao?”

    Tôi thấy nóng bừng tai, đầu óc choáng váng.

    “Con cũng chỉ là muốn kiếm thêm chút tiền, để mọi người sống tốt hơn mà—”

    Mẹ ném mạnh đôi đũa xuống bàn.

    “Lý Nguyệt, con tưởng mình kiếm được nhiều tiền là giỏi lắm sao?”

    “Tiền tiền tiền! Mẹ thấy con đúng là rơi vào hố tiền rồi! Lấy mấy đồng tiền thúi ra khoe với ai hả?”

    “Theo mẹ thấy, con chẳng bằng chút nào so với em con cả, hiếu thảo là ở cái tâm, chứ không phải mấy đồng trong túi con!”

    “Bữa cơm này mẹ ăn không nổi, ai thích ăn thì ăn!”

    Bà kéo em gái tôi xuống đại sảnh tầng một.

    Tôi biết bà muốn ép tôi xin lỗi, như bao nhiêu năm qua vẫn vậy.

    Nhưng lần này, tôi chỉ lặng lẽ cầm điện thoại, đăng một bài viết:

    “Khách sạn năm sao! Gộp bàn ăn bữa cơm đoàn viên! Số lượng có hạn, hết chỗ không nhận thêm!”

  • Sau Khi Bị Từ Hôn, Ta Tiến Cung

    Nghe nói, vị Thần Vũ Đại tướng quân vừa chiến thắng trở về, mang theo một cô nương vô cùng xinh đẹp.

    Ở chính điện, Hoàng đế hỏi hắn muốn được ban thưởng gì. Hắn nói, hắn muốn từ hôn với ta, còn muốn cưới cô nương kia làm chính thê.

    Hoàng đế mừng rỡ, lập tức hạ ba đạo thánh chỉ.

    Một cái là từ hôn.

    Một cái là ban hôn.

    Một cái là tuyên ta tiến cung.

    Vào ngày nhập cung, ta tháo xuống tấm màn che mặt đã đeo suốt nhiều năm. Bình thản nhìn ánh mắt kinh ngạc và thần sắc ngây dại của vị Thần Vũ Đại tướng quân.

    Hoàng đế lại đắc ý đẩy tên thái giám bên cạnh ta ra, kéo ta khoe khoang: “Còn không mau bái kiến Quý phi nương nương?”

  • Lợi Dụng Tôi? Mơ Đi

    Anh tôi trúng số được năm triệu.

    Hào hứng quá, anh lập tức chuyển cho tôi hai mươi nghìn.

    Tôi vừa ấn xác nhận nhận tiền xong thì mẹ đã gọi tới ngay.

    “Chi Chi, sao con có thể nhận tiền của anh con được? Nó chỉ có ý tượng trưng thôi, mau chuyển lại đi.”

    “Anh con sắp cưới vợ rồi, con nhận tiền như thế thì chị dâu mới sẽ nghĩ gì?”

    Tôi sững người.

    “Trước đây con từng bỏ ra hơn ba trăm nghìn cho anh ấy, giờ nhận lại hai mươi nghìn thì có gì sai?”

    Mẹ tôi lập tức quát lên:

    “Con định để anh con ế vợ à? Sao mẹ lại sinh ra cái đồ vô ơn như con chứ!”

    Khoảnh khắc đó, tim tôi lạnh đi một nửa.

    Bọn họ không biết, tấm vé số mà anh tôi trúng, tôi cũng mua hai tờ y hệt.

  • 44 Ngày Săn Lùng Trước Kỳ Thi Đại Học

    Kết quả thi thử lần hai được công bố, tôi – người nhiều năm liền đứng đầu – lại thi rớt xuống hạng chót.

    Trước mắt tôi bỗng nhiên xuất hiện những dòng bình luận bay.

    【Nữ chính thảm quá! Những người xung quanh đều đã liên kết với hệ thống hoán đổi, cưỡng ép đổi lấy đồ trên người cô ấy.】

    【Đổi điểm chỉ mới là bắt đầu thôi…】

    Các dòng bình luận đều đang than thở cho số phận bi thảm của tôi.

    Cho đến ngày hôm sau.

    Người đã đổi điểm của tôi, bỗng nhiên chết đột ngột.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *