Khung Cảnh Đẹp Như Tranh

Khung Cảnh Đẹp Như Tranh

Trong buổi tiệc sinh nhật của một người bạn, Cố Kinh Thâm dắt theo cô tình nhân nhỏ mà anh ta đang nuôi.

Cô gái nhỏ nhìn tôi, giọng điệu ngây thơ hoạt bát:

“Nghe anh Kinh Thâm nói cà phê Americano chị Cảnh Họa pha ngon số một, hôm nay em có vinh hạnh được nếm thử không ạ?”

Cố Kinh Thâm hất cằm về phía tôi, ra lệnh:

“Ngơ ra làm gì? Pha cà phê đi!”

Tôi đứng dậy, rời khỏi sảnh tiệc.

Không quay lại nữa.

1

Buổi tiệc sinh nhật được tổ chức tại biệt thự riêng của bạn tôi.

Ban đầu, Cố Kinh Thâm nói sau khi tan làm sẽ đón tôi cùng đi dự tiệc.

Thế nhưng đến chập tối, anh ta lại gọi điện, bảo tài xế đến đón tôi.

Anh ta không giải thích lý do thay đổi đột ngột, còn tôi cũng không hỏi.

Mối quan hệ giữa chúng tôi xưa nay vẫn luôn như thế.

Anh ta làm việc gì chưa từng cần phải giải thích với tôi.

Thế nhưng, ngay khi vừa bước vào sảnh tiệc, tôi đã cảm nhận được những ánh mắt lấp ló nhìn về phía mình.

Có người hóng chuyện, có người tò mò, cũng có người đang tỏ vẻ thương hại.

Rất nhanh, tôi đã hiểu ra nguyên nhân.

Tôi nhìn thấy Cố Kinh Thâm đang trò chuyện với chủ tiệc.

Bên cạnh anh ta, là một cô gái xinh đẹp đang thân mật khoác tay anh.

Một cơn đau nhói dâng lên trong lòng, lan ra khắp cơ thể.

Lúc này tôi mới hiểu lý do anh ta thất hẹn.

Anh ta không đến đón tôi vì bận dẫn người khác đến.

Tôi không hiểu, nếu đã quyết định dắt tình nhân đến tiệc, thì còn gọi tôi đến làm gì?

Anh ta cố tình muốn bẽ mặt tôi trước mặt bao người sao?

Tôi chết lặng đứng đó, không nhúc nhích.

Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của tôi, Cố Kinh Thâm nghiêng đầu nhìn sang.

Thấy tôi, anh ta không hề có vẻ áy náy, ngược lại còn thoải mái chào hỏi rồi gật đầu:

“Đến rồi à.”

Chủ tiệc bên cạnh thì lại lúng túng không để đâu cho hết, nụ cười trên mặt gượng gạo thấy rõ:

“Chị dâu đến rồi, cứ tự nhiên nhé.”

Cô gái trẻ đang khoác tay Cố Kinh Thâm chớp mắt nhìn tôi, như thể vừa nhận ra điều gì.

Cô ta thật sự rất đẹp, trẻ trung, làn da căng mướt, ngay cả giọng nói cũng mang vẻ ngây thơ dễ mến.

“Nghe anh Kinh Thâm nói cà phê Americano chị Cảnh Họa pha ngon tuyệt đỉnh, hôm nay em có thể được nếm thử không ạ?”

Tim tôi thắt lại, móng tay vô thức cắm sâu vào lòng bàn tay.

Cố Kinh Thâm mặt không cảm xúc, nghiêng đầu hỏi người bên cạnh:

“Nhà cậu có máy pha cà phê không?”

Chủ tiệc thở gấp mấy nhịp, liếc trộm tôi rồi lau mồ hôi trán, nghiến răng nói:

“Có, ở trong phòng nước bên cạnh.”

Cố Kinh Thâm hất cằm về phía tôi, ra lệnh:

“Ngơ ra làm gì? Đi pha cà phê đi!”

Trong khoảnh khắc đó, cả sảnh tiệc vốn náo nhiệt bỗng im bặt như tắt tiếng.

Mọi người đều cúi đầu, lén lút liếc nhìn tôi bằng khóe mắt.

Tôi cố nhịn nhục, ngước mắt nhìn Cố Kinh Thâm.

Vừa hay chạm phải ánh mắt trêu chọc của anh ta.

Tôi khựng lại một lúc, rồi quay người bước về phía bên hông đại sảnh.

“Đi nhanh lên.” Cố Kinh Thâm bồi thêm một câu.

Tôi không nói lời nào, bước chân cũng không hề dừng lại.

2

Tôi không vào phòng nước để pha cà phê.

Nhà của người bạn này tôi từng đến một lần cùng Cố Kinh Thâm, nên đại khái biết sơ sơ về bố cục ngôi nhà.

Băng qua phòng nước, tôi mở cửa sau, đi ra vườn sau.

Men theo con đường nhỏ uốn lượn, tôi rời biệt thự từ cổng bên hông khu vườn.

Tài xế đưa tôi đến đã rời đi.

Tôi mở app gọi xe.

Tài xế nhận chuyến xong thì gọi điện cho tôi.

Anh ta nói từng đến đây rồi, khu biệt thự này không cho xe lạ vào, hỏi tôi có thể ra tận cổng lớn đứng đợi được không.

Tôi nói được.

Khu biệt thự này thật sự rất rộng, đi một lúc đôi chân đi giày cao gót đã bắt đầu ê ẩm.

Tôi tháo giày xách trên tay, chân trần bước tiếp về phía trước.

Mấy viên đá nhỏ rải dưới đất thi thoảng đâm vào lòng bàn chân, đau râm ran.

Nhưng tôi lại thấy bước chân mình nhẹ hẫng, đi một hồi còn muốn chạy.

Khung cảnh hai bên cứ dần lùi lại phía sau, như những ký ức cũ kỹ đang ngày càng xa dần tôi.

Tôi như cảm thấy những xiềng xích trói buộc mình bấy lâu đang dần được tháo gỡ.

Cả người trở nên nhẹ nhàng.

Khi đến được cổng lớn, tôi chân trần, tóc rối tung, người bê bết.

Thế nhưng khi thấy chiếc xe đang đợi phía trước, tôi lại không kiềm được bật cười.

Đèn pha sáng rực chiếu thẳng vào mắt, hơi chói, nhưng cũng xua tan đám mây đen quẩn quanh tôi suốt bao năm qua.

Trong màn đêm dày đặc, tôi bỗng cảm thấy lòng mình sáng bừng, mọi thứ đều rõ ràng hơn bao giờ hết.

3

Vừa về đến nhà, điện thoại của Cố Kinh Thâm gọi đến.

“Một ly cà phê thôi, cô định pha tới bao giờ?”

“Tôi chưa từng đồng ý pha cà phê cho anh.” Tôi lạnh nhạt đáp. “Với lại, tôi về nhà rồi.”

Cố Kinh Thâm bật cười vì tức:

“Cảnh Họa, cô gan to thật đấy?”

Tôi lười nói thêm, dứt khoát cúp máy.

Về đến phòng ngủ, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Căn biệt thự nhà họ Cố rất lớn, trên dưới có đến cả chục căn phòng.

Thế nhưng không gian dành cho tôi, chỉ vỏn vẹn nửa chiếc giường và một ngăn tủ quần áo.

Ngoài mấy bộ lễ phục hào nhoáng mà Cố Kinh Thâm chuẩn bị để tôi dùng cho các bữa tiệc, thì quần áo của tôi chẳng có bao nhiêu.

Tôi mất hơn một tiếng đồng hồ, đóng gọn đồ vào hai vali, một lớn một nhỏ.

Tối hôm đó, Cố Kinh Thâm không về nhà, cũng không gọi lại lần nào.

Ngày hôm sau là Chủ nhật, cũng là ngày tôi được gặp Tiểu Thiên mỗi tuần.

Sáng sớm, tôi đã xuống phòng khách chờ.

Đợi đến hơn chín giờ, mẹ chồng vẫn chưa đưa Tiểu Thiên sang.

Tôi gọi về nhà cũ.

Người giúp việc ấp úng nói:

“Buổi sáng ông chủ có ghé qua, nói muốn đưa cậu chủ nhỏ đi chơi công viên.”

Tôi bật cười khổ sở, rồi cúp máy.

Cố Kinh Thâm đang trừng phạt tôi vì hôm qua không nghe lời.

Anh ta xưa nay rất biết cách nắm thóp tôi.

Tiểu Thiên là đứa con tôi sinh ra sau một ca sinh khó, là người tôi yêu thương nhất.

Mỗi tuần chỉ có một ngày được gặp con, tôi trân quý vô cùng.

Nhưng chỉ cần tôi khiến Cố Kinh Thâm không hài lòng một chút, anh ta sẽ không cho tôi gặp Tiểu Thiên.

Cho đến khi tôi chịu cúi đầu.

Tôi hít một hơi sâu, tự nhủ phải bình tĩnh, rồi gọi cho Cố Kinh Thâm.

Chỉ đổ chuông hai tiếng, bên kia đã ngắt máy.

Tôi gọi lại, điện thoại đã bị tắt nguồn.

Tôi nghĩ ngợi một lúc, ôm hy vọng mong manh, gọi vào đồng hồ thông minh của Tiểu Thiên.

Không ngờ lại kết nối được.

“Alo? Mẹ ơi!” Giọng non nớt vang lên.

Trái tim tôi mềm nhũn, nhẹ nhàng hỏi:

“Tiểu Thiên, con bao giờ về vậy? Mẹ đang đợi con ở nhà cũ.”

“Không về đâu, con còn muốn chơi ngựa gỗ xoay tròn cơ.” Thằng bé từ chối thẳng thừng.

Tôi dịu giọng dỗ dành:

“Nhưng cả tuần nay mẹ con mình chưa gặp nhau mà, mẹ nhớ con lắm. Con không nhớ mẹ à?”

“Không!” Câu trả lời không hề do dự.

“Không sao, con cứ chơi đi, mẹ chờ con.”

“Không về đâu, ba nói tối nay dẫn con đi cắm trại ngủ lều, ngắm đom đóm.” Nói xong, thằng bé cúp máy luôn.

Tôi thở dài, kéo vali rời khỏi nhà.

Ban đầu, tôi muốn gặp Tiểu Thiên một lần trước khi rời đi.

Nhưng có vẻ như, thằng bé chẳng muốn gặp tôi chút nào.

Rốt cuộc thì, duyên mẹ con giữa tôi và con cũng thật bạc bẽo.

Xem ra, nhà họ Cố chẳng còn điều gì hay ai khiến tôi lưu luyến nữa.

Thôi thì… như vậy cũng tốt.

Tôi có thể rời đi một cách dứt khoát rồi.

4

Trong mắt người ngoài, tôi là vợ chính thức được cưới hỏi đàng hoàng của Cố Kinh Thâm.

Chúng tôi đã tổ chức một đám cưới long trọng.

Nhưng chỉ có tôi và người nhà họ Cố biết rõ – nghiêm túc mà nói, tôi và Cố Kinh Thâm không phải vợ chồng thật sự.

Vì… chúng tôi chưa từng đăng ký kết hôn.

Năm đó, khi bà ngoại tôi lâm bệnh nặng, vì không yên tâm về đứa cháu gái còn chưa tốt nghiệp như tôi, bà đã lấy ân tình ông ngoại từng dành cho nhà họ Cố ra ép buộc, yêu cầu cậu cả nhà họ Cố cưới tôi.

Similar Posts

  • Anh Chỉ Là Người Thay Thế

    Khi Lục Kim Dã biết mình chỉ là người thay thế, anh ta đã cãi nhau ầm ĩ với tôi.

    Nói rằng chuyện này anh ta mãi mãi không thể vượt qua được, đôi mắt đỏ hoe, cứng rắn đòi ly hôn.

    Tôi tự thấy cuộc hôn nhân thương mại này đã đi đến hồi kết, đang chuẩn bị soạn thảo đơn ly hôn.

    Thì bỗng nhiên thấy loạt bình luận hiện ra:

    【Trời đất ơi, nữ chính thật sự muốn quay lại với anh người yêu cũ á?? Có phải thích bị ngược không vậy?】

    【Không ổn rồi a a a, tôi vẫn thích mấy anh yêu cuồng chị đẹp hơn! Không thể hòa giải được à!】

    【Xin đó, nữ chính à, Lục Kim Dã rất quan tâm đến cô mà, anh ấy chỉ muốn dùng chuyện ly hôn để thu hút sự chú ý của cô thôi! Cô chỉ cần dỗ anh ấy một chút là xong ngay ấy mà!】

    【Cười xỉu, đâu cần dỗ gì đâu! Nữ chính: thở một cái. Anh nào đó: được rồi, làm hòa thì làm hòa.】

    Tôi ngập ngừng một lúc.

    Bước vào phòng bao, mới nói một câu mở đầu:

    “Hay là…”

    Lục Kim Dã đã bật cười lạnh:

    “Không ly hôn thì không ly hôn! Thật đấy, cô tưởng tôi quan tâm chuyện ly hôn lắm à? Cười chết mất, tôi chẳng để tâm chút nào đâu! Chẳng có tí cảm xúc gì luôn!”

    Những anh em khác nhìn thấy viền mắt anh ta đỏ ửng cả lên:

    “…”

    Tôi: “…”

  • Mẹ chồng cao tay, tôi thì ngơ ngác

    Bữa cơm ngày Tết, mẹ chồng bóng gió mỉa mai:

    “Không làm thì khỏi ăn thịt nhé. Sơ Sơ à, con ăn bốn miếng sườn rồi đấy, dạo này ăn khỏe ghê, cố gắng ăn nhiều vào!”

    Tôi cảm động nói:

    “Cảm ơn mẹ! Vẫn là mẹ thương con nhất! Chồng ơi, học mẹ đi!”

    Nói xong liền gắp sạch sườn trong bát chồng về bát mình, ăn ngon lành chẳng thấy ngại ngùng.

    Tết đến, mẹ chồng bảo tôi trổ tài nấu nướng đãi họ hàng.

    Tôi đạp nhẹ chồng một cái:

    “Nghe mẹ chưa? Còn không mau ra trổ tài đi!”

    Tôi không giỏi gì lắm, nhưng dạy chồng thì rất cừ.

    Mẹ chồng cười đến mức lấy tay che ngực rồi đi ngủ luôn.

    Tôi gọi bà dậy ăn cơm, bà bảo không đói, tôi bèn tuyên bố bắt đầu dùng bữa.

    Cô em chồng của mẹ chồng cứ nhất quyết muốn mang cơm vào tận phòng cho bà.

    Tôi nhịn không nổi nữa, vỗ bàn nói:

    “Cô à, cô bị sao vậy? Mẹ tôi nói không đói, chẳng lẽ cô không hiểu tiếng người à?

    Cứ cố bắt mẹ tôi ăn, cô có ý gì hả?

    Lúc trước mẹ tôi kể chị dâu em chồng không hòa thuận tôi còn không tin.

    Giờ tôi mới thấy rõ là cô đang cố tình làm khó mẹ tôi!

    Tôi nói cho cô biết, có tôi ở đây, cô đừng hòng bắt nạt mẹ tôi dù chỉ một chút!”

    Tôi vừa dứt lời, “rầm” một tiếng, mẹ chồng hốt hoảng mở cửa bước ra…

  • Vô Mưu Mà Cưới

    Mẫu thân nói đại tỷ của ta hiểu lễ nghĩa, có thể gả vào tông thất của hầu phủ, giữ gìn môn đình. Nhị tỷ thông minh lanh lợi, có thể gả vào thế gia vọng tộc, nối dõi tông đường. Còn ta, việc gì cũng không giỏi, gương mặt lại tròn trịa mọng nước, chỉ xứng đôi với thư sinh tú tài, chỉ mong tương lai không trở thành gánh nặng của hai tỷ tỷ là đã tốt rồi.

    Ta vốn cũng cho là như vậy.

    Thế mà Tiểu công tử của phủ Tần vương là Tần Chi Phàm, con cháu của công thần hạng nhất, lại nhìn trúng ta, bức ép đến mức ta không có đường lui.

    “Hôm nào thì nói với phụ mẫu của muội đây?”

    Ta cắn chặt môi đến sắp rách, giọng yếu ớt không thể yếu ớt hơn: “Xin huynh… đừng ép ta mà.”

    “Hử! Là ta ép muội sao?” Tần Chi Phàm cố chấp đến mức chín con trâu cũng kéo cũng không lại. “Được! Vậy ngày mai ta sẽ đến nhà muội thưa chuyện.”

    Ta nhẹ nhàng níu lấy tay áo của huynh ấy, hôn lên khóe môi: “Đợi thêm một chút… Cuối năm ta sẽ nói với phụ mẫu.”

    Tần Chi Phàm dừng chân, liếc nhìn ta một cái: “Nhiều nhất là một tháng. Đừng có nghĩ đến chuyện nuốt lời.”

    Ngay sau đó, trời đất quay cuồng, ta rơi thẳng vào một lồng ngực rắn chắc.

  • Bảo Mẫu Của Ác Moa Nhỏ

    Ngày đầu tiên bước chân vào nghề bảo mẫu sống tại nhà, tôi may mắn bất ngờ vớ được một công việc với mức lương tháng lên đến 100.000 tệ.

    Nội dung công việc rất đơn giản: chăm sóc một đứa trẻ.

    Ai nấy đều nói đứa trẻ này là một con “ác ma nhỏ”, lương tháng có thể kiếm được nhưng không chắc còn mạng để tiêu.

    Tôi thì nghĩ khác. Một đứa trẻ khi tôi sắp chết đói lại mang tặng tôi một chiếc bánh nhỏ, sao có thể là ác ma được chứ?

    Huống hồ gì… một tháng một trăm nghìn tệ.

    Dù có là ác ma thật, tôi cũng có thể coi bé như thiên thần mà đối xử.

    Sau này, tôi thấy bé đẩy ngã quản gia.

    Quát mắng bà bếp.

    Đánh cả tài xế.

    Thế mà sau đó lại trốn một mình, lén khóc.

    Bị tôi bắt gặp, bé đỏ hoe mắt, hoảng loạn lên tiếng đe dọa, giọng non nớt nhưng cố tỏ ra hung dữ:

    “Không được nói ra ngoài! Nếu không… nếu không… tôi sẽ… cắn vào chân của cô đấy!”

    Lúc ấy tôi mới nhận ra, cái gọi là “ác ma nhỏ” chỉ là một đứa bé tội nghiệp, không có ai nương tựa, buộc phải khoác lên mình lớp áo giáp cứng cỏi để tự vệ.

  • Lối Vào Kỳ Thi

    Đêm trước kỳ thi đại học, tôi đang ngủ ngon lành thì đột nhiên đứa bạn thân gọi video đến.

    “Tiêu Dã, còn nửa tiếng nữa là phòng thi đóng cửa rồi, sao cậu còn chưa tới?”

    Tôi kéo rèm cửa ra, nhìn màn đêm tĩnh lặng lúc một giờ sáng bên ngoài, vẻ mặt đầy bất lực.

    “Nửa đêm nửa hôm ai đi thi chứ? Trêu tôi kiểu này trước kỳ thi có quá đáng không vậy?”

    Bên kia ngẩn ra, rồi chuyển ống kính qua đám bạn học phía sau và bầu trời xanh mây trắng.

    “Hảo tâm nhắc cậu còn sai à?

    Biết thế không thèm quan tâm cậu nữa, để cậu học lại thêm một năm!”

    Cuộc gọi bị cúp, tôi cũng hoàn toàn tỉnh táo.

    Nghĩ đến lúc nãy ống kính lướt qua chủ nhiệm lớp là cô giáo Lý, quả thật không giống như đang đùa tôi.

    Nhưng tôi cố ý chọn khách sạn gần điểm thi nhất, chỉ cách có hai con phố, sao thời gian lại lệch nhiều đến vậy được?

    Để chắc chắn không xảy ra sai sót, tôi vẫn mặc quần áo rồi đi bộ tới điểm thi.

    Nhưng khi băng qua đường, tôi lại bị một tên tài xế say rượu tông chết ngay tại chỗ.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về trước khi đứa bạn thân gọi điện tới……

  • Luận Văn Về Nhân Cách

    Khi tắm cho con gái, tôi phát hiện trên người con bé xuất hiện rất nhiều vết bầm tím xanh tím.

    Sau khi tôi gặng hỏi hết lần này đến lần khác, con bé mới nói ra sự thật.

    “Cô chủ nhiệm nói con ăn mặc không đứng đắn, đây là hình phạt dành cho đ/ ứa tr/ ẻ hư.”

    “Mẹ ơi, cô giáo không cho con nói với mẹ.”

    “Mẹ đừng nói ra ngoài được không?”

    Tôi phẫn nộ tột cùng, lập tức muốn tìm cô ta để đối chất.

    Nhưng vừa mở khung trò chuyện ra.

    Tôi lại phát hiện ảnh đại diện của cô ta đã đổi thành một tấm ảnh gia đình cha mẹ con cái.

    Mở vòng bạn bè, tôi thấy bài đăng cô ta đăng một tháng trước:

    【Con trai quá xuất sắc rồi, dự bị nghiên cứu sinh!】

    Bên dưới bài đăng đính kèm hai tấm ảnh.

    Một tấm là trang kết quả xếp hạng đứng nhất kỳ thi viết vòng đầu nghiên cứu sinh.

    Tấm còn lại là ảnh chụp chung của cô ta và con trai.

    Tôi nhìn bài đăng đó, bật cười.

    Thì ra thí sinh đứng đầu chuyên ngành của trường tôi lại là con trai cô ta.

    Vậy thì chuyện này dễ xử rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *