Lần Này Tới Lượt Chồng Tôi Đếm Ngược Đồng Hồ Ly Hôn

Lần Này Tới Lượt Chồng Tôi Đếm Ngược Đồng Hồ Ly Hôn

Ở kiếp này, tôi cố tình tránh né tất cả những mối liên hệ với Lục Thừa Xuyên.

Anh đi thương xót vợ con người anh em đã mất của mình.

Vậy thì tôi cũng sẽ chăm sóc người đồng đội góa vợ của anh.

Tôi đi lại con đường năm xưa anh từng chọn, vậy mà người bật khóc lại là anh.

“Giang Vi, em có chồng rồi đấy, em có biết không?”

Tôi bật cười không thành tiếng.

“Ồ, thì ra anh cũng biết à.”

1.

Ở kiếp trước, Lục Thừa Xuyên thay người đồng đội đã khuất chăm sóc vợ con anh ta.

Trần Mộng Dao bị bệnh, anh đưa nước dâng thuốc.

Trần Mộng Dao khóc, anh dịu dàng an ủi.

Cô ta nói một mình nuôi con vất vả, anh liền làm bảo mẫu miễn phí, đưa đón mỗi ngày.

Mà tôi, đường đường là vợ anh, muốn gặp mặt một lần cũng khó.

Tôi nhẫn nhịn đến cực hạn, cuối cùng đưa ra đề nghị ly hôn.

Lục Thừa Xuyên lại mắng tôi không dung được mẹ con cô ta, nhỏ nhen vô lý.

Thế là tôi âm thầm vạch một dấu gạch chéo lên tờ lịch, tự viết cho mình một đồng hồ đếm ngược ly hôn.

Cũng là cơ hội cuối cùng cho Lục Thừa Xuyên quay đầu lại.

Nhưng anh không trân trọng.

Đến ngày cuối cùng, anh đồng ý cùng tôi ăn một bữa cơm chia tay.

Thế mà lại bỏ tôi lại nhà hàng một mình, chạy đến mừng sinh nhật con gái Trần Mộng Dao.

Tôi đợi đến tận khi trời tối, chẳng thấy bóng dáng anh đâu.

Trên đường một mình trở về nhà, tôi bị đám lưu manh bám theo, bị làm nhục đến chết.

Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về đúng cái bàn ăn hôm đó – ngày cuối cùng của đồng hồ đếm ngược.

Lâm Phi Phi – con gái Trần Mộng Dao – đang nũng nịu kéo tay áo Lục Thừa Xuyên.

“Chú Lục, chú nói sẽ ở bên cháu trong ngày sinh nhật cơ mà?”

“Hôm nay là sinh nhật cháu mà.”

Cô bé mắt long lanh ngân ngấn nước, môi chu lên đầy uất ức.

Lục Thừa Xuyên nhìn cô bé đầy yêu chiều, vội bế cô lên, rồi quay sang nhìn tôi đầy áy náy.

“Giang Vi, em đợi anh về ăn cơm được không?”

“Sinh nhật Phi Phi một năm chỉ có một lần, anh không thể không đi.”

Cảnh tượng quen thuộc này đập thẳng vào não tôi – tôi chắc chắn, mình đã trọng sinh.

Tôi cố gắng trấn tĩnh, nở một nụ cười dịu dàng rộng lượng.

“Sinh nhật của Phi Phi là chuyện quan trọng mà.”

“Anh cứ đi đi, đừng bận tâm đến em.”

Lục Thừa Xuyên cảm kích nhìn tôi, bế Phi Phi quay sang nói với Trần Mộng Dao đang đứng bên cạnh:

“Mộng Dao, mình đi thôi.”

Ba người họ đứng cạnh nhau, trông chẳng khác gì một gia đình hạnh phúc ấm áp.

Mà tôi – chỉ là kẻ thừa thãi trong bức tranh đó.

Trần Mộng Dao gật đầu, rồi làm bộ áy náy quay sang tôi:

“Vi Vi, thật sự xin lỗi, phá hỏng buổi ăn của hai người rồi.”

“Chị cũng không biết phải bù đắp sao cho đủ, là tại Phi Phi cứ nằng nặc đòi tới đây…”

Tôi nhìn rõ từng chiêu trò nhỏ nhặt của cô ta, đột nhiên nhớ ra mình mà về một mình thì sẽ gặp nguy hiểm.

Hơn nữa, một bàn đầy đồ ăn thế này, chẳng lẽ bắt tôi trả tiền?

Tôi mỉm cười khoan dung:

“Chuyện nhỏ.”

“Chị giúp tôi thanh toán bữa này, rồi tiện đưa tôi về nhà luôn nhé.”

Tôi quay sang nhìn Lục Thừa Xuyên:

“Anh thì khỏi cần quay về nữa đâu. Ở lại bên họ mà chăm sóc cho tốt vào.”

Tôi nói nhẹ nhàng bình thản, chẳng thèm để ý đến ánh mắt sững sờ của Lục Thừa Xuyên.

Trần Mộng Dao thì khẽ giật khóe môi, nụ cười xen lẫn vẻ khó xử.

“Được… được thôi.”

Tôi gói hết đống đồ ăn trên bàn, leo lên xe của Lục Thừa Xuyên.

Tất nhiên – là ngồi ở hàng ghế sau.

Trần Mộng Dao ôm Lâm Phi Phi, theo thói quen ngồi vào ghế phụ lái.

Bầu không khí trong xe ngột ngạt và gượng gạo, nhưng tôi hoàn toàn chẳng mảy may để tâm.

Xuống xe, tôi xách theo túi đồ ăn, không ngoái đầu lại lấy một lần, cứ thế để Lục Thừa Xuyên lại phía sau.

Về đến nhà, tôi liếc nhìn dấu gạch chéo màu đỏ trên tờ lịch — đó là “đồng hồ đếm ngược ly hôn” nực cười của kiếp trước.

Tôi dứt khoát xé luôn tờ lịch ấy đi.

Buông tay thật sự, không phải là đếm ngày để cảm động chính mình, mà là đem hết những tổn thương người đó từng gây ra — trả lại không sót một chút nào.

2

Đêm hôm đó, Lục Thừa Xuyên về nhà khi đã nửa đêm.

Tiếng cửa mở đánh thức tôi dậy.

Anh đi đến bên giường, giọng đầy áy náy: “Vi Vi, bữa cơm đó để hôm khác nhé.”

“Chuyện anh đã hứa, anh nhất định sẽ làm.”

Tôi nằm nghiêng quay lưng về phía anh, cố tình không thèm liếc nhìn.

Trong lòng cười chua chát — kiếp trước, khi anh hứa, cũng chính là những lời này.

Tôi nói giọng nhàn nhạt: “Không sao, ăn hay không cũng chẳng quan trọng.”

Lục Thừa Xuyên nghe vậy thì nghẹn lời, im lặng một lúc rồi dè dặt hỏi: “Vi Vi, em đang giận anh à?”

Tôi nhắm mắt lại, giọng không chút cảm xúc:

“Không.”

Anh đứng bên giường rất lâu, không nói thêm gì, như đang đoán xem tôi đang nghĩ gì.

Hồi lâu sau, anh mới lặng lẽ nằm xuống giường.

Sáng hôm sau, Lục Thừa Xuyên lại dậy sớm hơn tôi.

Anh đeo tạp dề, bê bữa sáng từ trong bếp ra, vừa thấy tôi liền mỉm cười dịu dàng:

“Em dậy rồi à?”

“Sao không ngủ thêm chút nữa? Anh làm sẵn bữa sáng cho em rồi.”

Anh cởi tạp dề, vẻ mặt vui vẻ hẳn lên: “Hôm nay anh xin nghỉ rồi, mình ăn bù bữa tối hôm qua nhé.”

Tôi nhìn mâm đồ ăn anh cẩn thận chuẩn bị, lòng lại lạnh thêm một tầng.

Vẫn là sandwich với trứng ốp la.

Toàn là món Trần Mộng Dao thích.

Còn tôi — tôi thích bánh bao và cháo theo kiểu truyền thống Trung Quốc.

Lần trước Lục Thừa Xuyên còn tự tay làm sandwich với trứng chiên rồi mang qua tận nơi cho Trần Mộng Dao, nên tôi biết rõ.

Tôi cố nuốt xuống tia cảm xúc cuối cùng trong lòng, không thèm nhìn anh lấy một cái:

“Trần Mộng Dao chắc còn chưa ăn đâu, anh đem qua cho cô ta đi.”

“Đã nghỉ thì dành thời gian ở bên cô ta luôn đi.”

Nói xong, tôi không cho anh cơ hội phản ứng, lập tức bước ra khỏi nhà trước.

Lục Thừa Xuyên, từ giờ trở đi, những gì anh ban phát — tôi không cần nữa.

3.

Tôi chỉnh lại tâm trạng, đến đơn vị công tác, vùi đầu vào công việc.

Hôm nay đến lượt tôi khám bệnh.

Bệnh nhân ra ra vào vào liên tục, tôi bận đến mức không có lấy một phút nghỉ.

Mãi đến chiều muộn, gần hết giờ làm việc, Hách Diễn Đình mới bước vào, bước chân vững chãi.

“Bác sĩ Giang.”

“Cho tôi toa thuốc.”

Anh ta nói chuyện luôn ngắn gọn súc tích.

Tôi nhướng mắt nhìn lên —

Dáng người cao lớn, bộ quân phục trên người toát ra khí chất nghiêm nghị, cương trực.

Làn da rám nắng dưới ánh chiều tà lại càng tôn lên vẻ nam tính rắn rỏi.

“Lại đau chân à?”

Tôi theo thói quen hỏi anh ta.

Ở kiếp trước, Hách Diễn Đình thường xuyên đến chỗ tôi kê đơn thuốc, tôi là bác sĩ điều trị chính của anh.

“Ừm.”

Anh trầm giọng đáp lại một tiếng, ánh mắt cũng không hề nhìn tôi.

Tôi khẽ gật đầu, thành thạo viết xong toa thuốc cho anh.

Thật ra cũng chẳng có gì mới, quanh đi quẩn lại vẫn là mấy loại thuốc điều trị vết thương cũ ở chân của Hách Diễn Đình.

Anh cầm đơn thuốc, đứng dậy, ra cửa – tất cả động tác liền mạch, dứt khoát.

Lúc ấy tôi mới bất ngờ nhận ra – dù anh ấy thường xuyên đến đây, nhưng giữa chúng tôi chỉ từng nói đúng hai câu lúc nãy.

Chưa từng có bất kỳ cuộc trò chuyện dư thừa nào.

Ngay cả những hiểu biết của tôi về anh ta cũng chỉ là những thông tin đại khái.

Dù cả hai đều sống trong cùng một khu đại viện quân khu.

Kiêu ngạo, bí ẩn, lạnh lùng – đó là ấn tượng chung của toàn quân khu về anh ta.

Similar Posts

  • Khoảnh Khắc Phát Hiện Bạn Trai Ngoại Tình

    Khoảnh khắc máy bay mất độ cao, bạn trai là cơ trưởng theo phản xạ đã gọi tên nữ cơ phó – người anh từng yêu:

    “ Nếu cùng được chôn trên một mảnh đất, có được xem là sống chết bên nhau không?”

    Sau đó, màn hạ cánh khẩn cấp như trong sách giáo khoa của họ trở thành một giai thoại.

    Còn tôi, là người điều phối tại đài kiểm soát không lưu, đã chủ động từ chức.

    Rất lâu sau, chúng tôi lại gặp nhau.

    Vẫn là chuyến bay do anh điều khiển.

    Anh phát loa trong khoang, nói rằng đang chờ một người về nhà.

    Tôi bước đến cuối cầu thang ống lồng, đợi anh xuống máy bay, mỉm cười hỏi:

    “Cơ trưởng Chu vẫn chưa được chôn cùng cô Hứa à? Là chưa đủ tiền mua hòm sao?”

  • Ba Vạn Đổi Lấy Tự Do

    VĂN ÁN

    Hôm đó là ngày phát thưởng cuối năm, cả phòng kinh doanh như vỡ tung.

    Đồng nghiệp ôm nhau rú hét vì mỗi người được 20 vạn.

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Còn tôi – quán quân doanh số cả năm – chỉ lặng lẽ nhìn dòng 3 vạn mới vào tài khoản, không nói một lời.

    Sếp vỗ vai tôi, khen tôi “độ lượng, hiểu chuyện”.

    Tôi mỉm cười, không phản bác.

    Nhưng từ hôm đó, toàn bộ khách hàng lớn tôi từng duy trì bỗng như bốc hơi.

    Cả nửa năm sau, công ty không ký nổi một đơn hàng.

    Cho đến khi sếp chặn tôi lại trong phòng, tức tối gào lên hỏi tại sao.

    Tôi chỉ nhìn ông ta, bình tĩnh đáp năm chữ:

    “Tôi chỉ lấy phần mình.”

  • Điều Ước Của Sầm Tâm

    Bạn trai tôi debut trở thành đại minh tinh.

    Anh ấy nổi tiếng đến mức không còn thời gian gặp tôi, thế nên tôi cũng như bao fan khác, chỉ có thể biết chuyện tình mới của anh qua hot search.

    Tôi muốn gặp trực tiếp để hỏi cho ra lẽ, nhưng lại vô tình nghe được anh nói với người khác:

    “Không phải các cậu cũng thấy… Sầm Tâm dường như không xứng với tôi nữa sao?”

    Sầm Tâm chính là tôi — bạn gái bình thường của anh, đã bên nhau suốt mười năm.

    Tôi không nổi giận.

    Chỉ là… quay người, bấm một dãy số quen thuộc.

    “Anh Thời, trước đây anh từng nói, hai ta có hôn ước từ nhỏ—”

    “Còn hiệu lực không?”

  • Áo Cưới Cho Em Gái

    Sau khi bố mẹ bàn bạc, họ quyết định: hai chị em tôi, ai học giỏi thì được đi học đại học, ai học kém thì gả cho thằng ngốc con nhà trưởng thôn để nuôi sống cả nhà.

    Kiếp trước, tôi cắn răng nỗ lực hết mình.

    Em gái thì mải mê trang điểm, yêu đương, vùi mình trong quán bar.

    Một tháng trước kỳ thi đại học, nó bỗng dưng bắt đầu học hành. Cả nhà đều bảo nó không có hy vọng gì.

    Ai ngờ cuối cùng nó lại cao hơn tôi bốn trăm điểm, thuận lợi vào đại học.

    Tôi phải gả cho thằng ngốc, còn nó lấy được kẻ giàu sang.

    Tôi mua nhà, nó cũng mua.

    Tôi muốn sinh con nhưng không được, bị mắng là gà mái không đẻ trứng, còn nó một lần sinh Bố.

    Tôi khởi nghiệp, nó cũng khởi nghiệp, cùng một lĩnh vực mà nó lại thành hotgirl nổi tiếng.

    Đến cuối cùng, khi tôi khó khăn lắm mới mang thai thì lại một xác hai mạng.

    Nó ôm đứa bé sơ sinh khiêu khích tôi:

    “Những nỗ lực của chị chẳng qua chỉ là làm áo cưới cho em mà thôi.”

    Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về thời điểm ngay trước kỳ thi đại học.

    Mẹ bưng ly sữa đến, ánh mắt nịnh nọt:

    “Ngày mai là thi rồi, nghỉ ngơi đi. Em gái con nhất định không thể thi giỏi hơn con đâu.”

    Nhìn gương mặt quen thuộc ấy, hốc mắt tôi chợt cay xè.

    Kiếp trước, sau khi gả cho thằng ngốc, chẳng bao lâu trưởng thôn chết, tiền bạc cũng theo đó mà tan biến.

    Bố mẹ lấy trộm hết tất cả những gì quý giá của tôi đem cho em gái Thẩm Tĩnh Thư.

    Thằng ngốc nhốt tôi trong nhà, ép tôi phải sinh con.

    Đêm khó sinh cuối cùng, khi tôi ngất đi, bên tai chỉ còn nghe giọng mẹ đang dỗ dành đứa bé sơ sinh trong lòng Thẩm Tĩnh Thư.

    Cô ta nói muốn đến xem tôi, mẹ lập tức the thé:

    “Con đi làm gì! Lúc này mà dính vận xui thì sao?”

    Nhưng Thẩm Tĩnh Thư vẫn đến, trong mắt đầy vẻ đắc ý và khiêu khích:

    “Chị gái tốt của em, chị còn chưa hiểu tại sao đời này chị sống khổ như thế, chuyện gì cũng chẳng bằng người, mãi mãi không có kết cục tốt sao?”

    “Ngược lại em, dễ dàng đã có được tất cả.”

    “Ai bảo em có kỹ năng phản hướng chứ? Tất cả của chị đều là của em. Nỗ lực của chị chỉ là để em khoác áo cưới mà thôi.”

  • Khi Trà Xanh Gặp Lửa Nóng

    VĂN ÁN

    Kiếp trước, tôi bị một “trà xanh kiểu đàn ông” phá nát cuộc hôn nhân.

    Cô ta từng đứng trước mặt bao người, thản nhiên hỏi tôi: “Chị dâu ơi, lúc trực ban em và chồng chị từng ngủ chung một giường đấy.”

    Tôi nghẹn lời vì sự trơ tráo đột ngột ấy.

    Sau này, cô ta liên tục ly gián giữa tôi và chồng, khiến tôi tức đến phát bệnh, cuối cùng mắc ung thư rồi ly hôn.

    Hôm ra tòa, cô ta còn dày mặt theo tới: “Chị dâu, chị vừa ly hôn xong thì em đi đăng ký kết hôn với anh ấy nha!”

    Tôi giận đến toàn thân run rẩy.

    Cô ta lại cười nhếch mép: “Chọc chị chơi thôi, bọn em là anh em thân thiết trong sáng!”

    Tôi phẫn nộ tát cho cô ta một cái.

    Không ngờ cô ta ra tay trước, nhân lúc tôi bất ngờ, quay phắt người lại đá mạnh một cú.

    Tôi lăn xuống cầu thang, chết ngay tại chỗ.

    Mở mắt lần nữa, tôi đã không còn là tôi của kiếp trước.

    Lần này, nếu cô ta đã thích “diễn trà xanh”, thì tôi sẽ để cô ta nếm thử cái giá của việc bị “trà” làm bỏng chết là như thế nào.

  • Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Vào Bữa Cơm Tất Niên

    “Tiểu Lưu à, giao thừa năm nay con đưa mẹ vợ ra ngoài ăn nhé, mẹ đã đặt nhà hàng cho các con rồi.”

    Nghe giọng điệu đầy đương nhiên của mẹ chồng, tay tôi – đang chuẩn bị đồ ăn dặm cho con – khựng lại.

    “Mẹ tôi lặn lội đường xa về đây, Tết nhất đến nơi rồi, mẹ lại bảo chúng con ra ngoài ăn?”

    “Ôi dào, cái nhà hàng đó là nhà hàng cao cấp đấy, mỗi người tốn 200 tệ cơ mà! Còn chê hả?”

    Bà dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Ăn ở đâu mà chẳng giống nhau, con còn tính toán gì chứ?”

    Chồng tôi, bố chồng tôi đều im lặng lắng nghe, không ai liếc nhìn tôi lấy một cái.

    Tôi nhìn những bông tuyết đang rơi ngoài cửa sổ.

    Kết hôn bốn năm, giao thừa nào tôi cũng ở trong căn nhà này, lo toan bữa cơm tất niên cho cả đại gia đình.

    Thì ra họ chưa từng xem tôi là người một nhà.

    “Được.” Tôi gật đầu.

    Mẹ chồng khựng lại, dường như không ngờ tôi sẽ đồng ý.

    Trước khi rời đi, tôi nhìn chằm chằm vào cả nhà, hỏi: “Mọi người chắc chắn muốn sắp xếp như vậy đúng không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *