Lão Phu Nhân Chấn Gia Phong

Lão Phu Nhân Chấn Gia Phong

Tôi là lão phu nhân của phủ Hầu, xuyên vào một quyển truyện tiểu tam thượng vị.

Tiểu tam đến cửa thăm hỏi, tôi liền gọi con dâu đến:

“Lại đây, mau dập đầu dâng trà kính chủ mẫu của con đi.”

Tiểu tam nghiến răng đến suýt vỡ cả hàm.

Con cái của tiểu tam giở trò khiêu khích, tôi nghiêm khắc quở trách cháu gái:

“Là trưởng nữ đích tôn, cháu nên biết dạy dỗ em út cho tử tế.”

Con của tiểu tam bị đánh cho sưng cả mông.

Tiểu tam đòi tổ chức hôn lễ, tôi lập tức xoay người tìm cho cậu con trai “tạm thời” một đối tượng xinh đẹp:

“Lấy thiếp làm vợ, là mầm họa cho gia đình, nhất định phải nghiêm túc ngăn chặn.”

Cậu con trai kia cứ khăng khăng muốn cưới tiểu tam, vậy thì tôi cũng không cần giữ làm gì, quay đầu tập trung bồi dưỡng con cháu.

Ở phủ Hầu này, chuyện gì tôi chưa từng gặp qua, ai muốn ép tôi khuất phục—nằm mơ đi!

1

Tôi là lão phu nhân của phủ Hầu nước Đại Hạ, chẳng hiểu sao bị câu nhầm hồn, địa phủ vì muốn bồi thường nên đưa tôi đến một gia đình giàu sang ở thế giới xa lạ để tiếp tục dưỡng già.

Chớp mắt một cái, tôi đã trở thành lão phu nhân của nhà họ Dương.

Tôi nhờ cái thứ gọi là “phim truyền hình” của thế giới này mà hiểu ra kha khá quy tắc nơi đây.

Ừm, có nhiều thứ thú vị lắm, một ngày tôi có thể xem đến 5 tập phim.

Chỉ có điều duy nhất khiến tôi không vui là không còn bà vú già nào vừa liếc mắt đã hiểu tôi muốn làm gì, cuộc sống vì thế cũng mất đi vài phần thi vị.

Hôm đó, tôi lại mở tivi xem tiếp bộ “Hậu Cung Truyện”.

Quản gia của tôi bước tới, nói rằng “tiên sinh” dẫn bạn gái đến thăm tôi.

Cái gì cơ? Bạn gái?

Tôi nhớ rõ là mình có một cô con dâu mà?

Quản gia giải thích rằng đây là “người phụ nữ bên ngoài” của tiên sinh.

Nghe xong, tôi lập tức bừng tỉnh — thì ra, ở thời đại này, “thiếp thất” lại được gọi là “bạn gái”!

Nhưng mà… sao nghe vẫn thấy sai sai?

Trong mấy bộ phim kiểu “Tổng tài bá đạo yêu tôi” mà tôi từng xem, mấy người thế này chẳng phải toàn bị gọi là tiểu tam đó sao?

Chỉ là một tiểu thiếp mà thôi, chẳng lẽ còn bắt tôi phải đích thân tiếp đón? Thật đúng là nực cười!

Không còn chút quy củ nào cả, lát nữa nhất định tôi phải dạy dỗ lại con dâu cho đàng hoàng mới được!

“Người đâu! Gọi con dâu với cháu gái tôi đến đây ngay!”

Chẳng bao lâu sau, tôi đã được diện kiến cậu con trai “tạm thời” cùng cô bạn gái của cậu ta. Hai người ngồi trong phòng khách, trông có vẻ thấp thỏm không yên nhìn tôi:

“Mẹ, con dẫn Tuyết Nhi đến gặp mẹ, sau này cô ấy sẽ thường xuyên đến thăm mẹ.”

“Dạ đúng đó, mẹ, sau này mẹ muốn đi đâu, con đều sẽ đi cùng mẹ.”

Vừa nghe cô ta gọi một tiếng “mẹ”, tôi đã thấy không vui chút nào. Tôi nghiêng đầu lườm quản gia, định ra hiệu để ông ta lên tiếng ngăn lại.

Không ngờ ông ta lại ngu đến mức không hiểu chút nào, chẳng nhận được chút tín hiệu nào từ tôi. Tôi khẽ thở dài, thấy cuộc sống này sao mà gian nan.

Các bà vú thân thiết của tôi ơi, tôi nhớ các bà quá! Giờ chỉ còn biết tự mình ra tay:

“Gọi mẹ? Cô có tư cách gọi sao? Không biết quy củ à!”

“Đừng giận mẹ. Con với Thư Ninh sớm đã hữu danh vô thực, giờ đang bàn chuyện ly hôn rồi. Bao năm nay con có lỗi với Tuyết Nhi và các con của cô ấy, để họ chịu khổ không ít. Đợi ly hôn xong, con sẽ tổ chức hôn lễ với Tuyết Nhi, cô ấy gọi mẹ một tiếng, cũng chẳng sai đâu.”

Nói xong, nó quay sang nhìn Nhậm Tuyết Nhi đầy âu yếm. Nhậm Tuyết Nhi rơm rớm nước mắt nắm chặt tay cậu ta:

“Không vất vả đâu. Vì anh, điều gì em cũng thấy xứng đáng.”

Nghe nãy giờ, tôi đã hiểu rõ mọi chuyện — và càng thêm giận dữ.

Đây chẳng phải là dắt người đàn bà bên ngoài đến tận cửa, ra oai thị uy sao?

Tôi nhíu mày, lại liếc nhìn quản gia của mình. Tốt lắm, ánh mắt ngơ ngác kia nhìn tôi như thể hỏi “chuyện gì thế”, lần thứ hai vẫn không hiểu nổi ý tôi.

Các bà vú ơi, tôi nhớ mọi người quá! Tôi đập mạnh tay xuống bàn một cái:

“Loạn hết cả lên rồi! Không còn chút quy củ nào nữa! Cái nhà này rốt cuộc ai đang quản?”

Rất nhanh, con dâu và cháu gái tôi cũng đã tới. Vừa bước vào, một người sắc mặt lạnh tanh, một người lộ vẻ giận dữ, rõ ràng là không vui.

Con dâu tôi vừa thấy Nhậm Tuyết Nhi cũng chẳng biểu lộ gì, xem ra hai người họ chẳng lạ gì nhau.

Cậu con trai “tạm thời” vừa liếc họ một cái đã quay đầu đi ngay:

“Mẹ tìm em đấy!”

“Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì vậy ạ?”

Tôi ngẩng lên nhìn, con dâu tôi rõ ràng là một người đoan trang, chính trực, vẻ ngoài cũng thông minh sáng sủa. Vậy mà sao nhà cửa lại để ra nông nỗi này? Để người ngoài ức hiếp đến tận cửa rồi!

“Con làm sao thế? Là vợ cả của gia chủ, là phụ nữ trưởng tộc mà đến một người đàn bà bên ngoài cũng không quản được, còn để cô ta ngang nhiên vào nhà nhận thân, đây chẳng phải là điều sỉ nhục đến không thể tha thứ sao?!”

Vừa dứt lời, sắc mặt mọi người trong phòng lập tức thay đổi. Cậu con trai kia lộ rõ vẻ bối rối, Nhậm Tuyết Nhi lập tức đỏ hoe mắt, con dâu tôi nhướng mày khẽ cười lạnh, cháu gái thì suýt nữa đã bật cười ra tiếng.

“Mẹ à, Tuyết Nhi là vô tội mà, mẹ nói thế là không đúng đâu! Cô ấy sắp thành con dâu mẹ rồi mà!”

“Con dâu của mẹ hiện vẫn đang đứng đây, mà cô ấy đâu phải họ Nhậm. Một loại phụ nữ thấp hèn như thế, con còn muốn cưới về làm vợ cả? Nực cười!”

“Mẹ, năm xưa Tuyết Nhi mang thai rồi rời đi, tự mình nuôi hai đứa con khôn lớn. Con không thể tiếp tục phụ lòng cô ấy nữa.”

Nghe xong lời nó nói, tôi cũng bớt giận đi đôi chút — thì ra là đã sinh con nối dõi cho nhà họ Dương, vậy thì có công, phải thưởng!

Tôi phất tay gọi con dâu:

“Con dâu à, lại đây, lại ngồi xuống đây. Để người phụ nữ bên ngoài kia dâng trà kính con một chén. Con uống rồi thì nâng cô ta làm thiếp đi cũng được. Dù sao cô ta cũng cực khổ nuôi lớn con cháu nhà họ Dương ta, như vậy cũng không phải thiệt thòi gì.”

“Con là chủ mẫu, thì hãy rộng lượng một lần.”

Rồi tôi lại chỉ vào Nhậm Tuyết Nhi.

“Lại đây, dập đầu dâng trà kính chủ mẫu. Việc con có được nâng làm thiếp hay không, còn phải xem con có biết cách hầu hạ lấy lòng chủ mẫu hay không.”

“Về sau phải kính trọng chủ mẫu của con. Loại như con — một người đàn bà bên ngoài — vốn dĩ chẳng có cửa bước chân vào nhà họ Dương ta.”

“Có điều bây giờ là thời đại mới, nhà họ Dương ta cũng không nên quá khắt khe. Cho con một thân phận thiếp thất cũng coi như đủ rồi.”

“Phải biết cảm ơn chủ mẫu đã rộng lượng. Nếu không vì con đã sinh cho nhà họ Dương một đôi trai gái, ta còn lâu mới vì con mà lên tiếng!”

2

Ha ha ha ha, cháu gái tôi cười phá lên, hoàn toàn không mang dáng vẻ gì của tiểu thư danh gia vọng tộc.

Tôi quay phắt lại lườm nó một cái, nó liền lấy tay che miệng, cười lén.

Tôi hoàn toàn không để ý đến gương mặt tái xanh như sắp khóc của Nhậm Tuyết Nhi, cậu con trai “tạm thời” thì há hốc miệng không nói nên lời, còn con dâu tôi thì ho nhẹ một tiếng, cố gắng hết sức để nén cười.

Cậu con trai “tạm thời” vội vàng lên tiếng, giọng gấp gáp:

“Mẹ à, thời đại nào rồi mà còn có chuyện thiếp thất dâng trà kính chủ mẫu chứ? Quản gia! Gần đây mẹ xem phim gì vậy?”

Quản gia cung kính đáp:

“Lão phu nhân dạo này đang xem Hậu Cung Truyện ạ!”

“Mẹ bớt xem mấy cái phim truyền hình đó lại đi ạ!”

“Sao, phim mẹ xem có gì sai sao? Con còn chưa ly hôn, người phụ nữ bên ngoài này đã dám tới cửa, chẳng phải là để đòi danh phận à?”

Tôi nghiêng đầu hỏi, trong lòng thật sự rất thắc mắc.

Tuy thế giới này chuộng chế độ một vợ một chồng, nhưng tôi thấy nhiều nhà giàu có, đàn ông cũng nuôi không ít thiếp thất, chỉ là kín đáo một chút thôi.

Vậy nên tôi cứ theo quy củ triều Đại Hạ mà nhắc khéo, cho cô ta một danh phận.

Chẳng lẽ tôi học chưa đủ? Ừm, vậy tôi phải xem thêm nhiều phim truyền hình nữa để nghiên cứu kỹ hơn. Già rồi mà còn phải học lại từ đầu, đúng là khổ thân tôi mà!

“Mẹ, con và Thư Ninh đã ký đơn ly hôn rồi, một tháng nữa sẽ chính thức hoàn tất.”

“Vậy thì hiện tại vẫn chưa ly hôn, cô ả bên ngoài này đã vội vã đến tận nhà, theo lý mà nói vẫn phải dập đầu dâng trà cho con dâu!”

“Mẹ nói những chuyện này làm gì, tụi con xin phép đi trước.”

Nói rồi nó kéo Nhậm Tuyết Nhi — người mà giờ cắn răng nghiến lợi đến suýt vỡ hàm — rời đi.

Tôi cảm thấy rất không vui.

Bao nhiêu năm qua, chưa ai dám phản bác tôi như vậy!

Tôi là lão phu nhân phủ Dương Hầu, nhất phẩm phu nhân, trải qua hai triều đại, từng là khuê mật của Thái hậu.

Con cháu dưới gối hiếu thuận, con trai con dâu thành đạt, cháu trai cháu gái đều xuất chúng, gia tộc hưng thịnh.

Hậu viện phủ Hầu với bao nhiêu vợ lẽ đều được tôi quản lý đâu vào đấy, hòa thuận vui vẻ. Cả đời hành thiện tích đức.

Giờ rơi vào nhà buôn bán này, tôi cũng chưa từng than thở câu nào.

Vậy mà cái cậu con trai “tạm thời” kia lại dám không kính trọng tôi?

Đúng là vô giáo dục! Tức chết đi được! Tất cả đều là lỗi của con hồ ly tinh kia!

Tôi lập tức gọi quản gia đến, tra hỏi cho rõ chuyện ly hôn giữa con trai và con dâu.

Thì ra, sau khi cưới con dâu không lâu, cái tên bất hiếu kia vẫn lén lút duy trì mối quan hệ tình nhân với cô bạn học — Nhậm Tuyết Nhi.

Con dâu tôi tính tình cứng cỏi, bắt cậu con trai bất hiếu phải đưa ra lựa chọn.

Hồi đó, để thuận lợi tiếp quản công ty nhà vợ, thằng bất hiếu đành phải đẩy Nhậm Tuyết Nhi ra khỏi cuộc đời mình.

Nhưng mà, đàn ông ấy mà, đã có một lần thì sẽ có lần hai, ba, bốn, năm…

Con dâu tôi vì thế mà đau lòng, thất vọng, bắt đầu chiến tranh lạnh.

Đúng lúc đó, Nhậm Tuyết Nhi lại dắt theo một đôi con trở về, con dâu tôi cũng dứt khoát đồng ý ly hôn.

Nghe xong, tôi chỉ biết thở dài cảm khái. Cũng may thời đại này không tệ, phụ nữ ly hôn là chuyện bình thường, lại có thể tự làm chủ cuộc đời mình, ra ngoài đấu tranh chẳng kém gì đàn ông.

Tốt, tốt lắm. Nếu mấy đứa cháu gái của tôi mà cũng đến đây, chắc chắn cũng có thể gây dựng được sự nghiệp riêng.

Nếu không ly hôn, phụ nữ phần lớn cả đời bị giam cầm trong nội viện, sống uổng phí tuổi thanh xuân. Gặp may thì như tôi, trụ được đến khi làm tổ mẫu. Gặp xui thì… sớm đã ôm hận mà rời cõi trần trong âm thầm.

Tôi cho gọi con dâu đến, định an ủi nó đôi lời. Dù ly hôn rồi, tôi vẫn nhận cháu gái của mình.

“Thư Ninh à, con là người tốt. Chỉ là con và con trai ta hữu duyên vô phận. Sau này khi chọn chồng mới, nhớ tìm người hợp tính, thì mới đi được đường dài con ạ.”

Similar Posts

  • Khi Mẹ Không Còn Là Mẹ

    Trước khi sang tên căn nhà, tôi vô tình bấm vào một bài cầu cứu địa phương.

    Tiêu đề là: “Tôi có nên nói cho mẹ biết không?”

    Nội dung kể rằng, người đăng bài – một học sinh cấp ba – tận mắt nhìn thấy bố mình ngoại tình.

    Dân mạng phẫn nộ, thi nhau khuyên cậu hãy bảo vệ mẹ, dạy cho người cha bội bạc kia một bài học thích đáng.

    Nhưng trong hàng trăm bình luận, cậu chỉ chọn trả lời một câu:【Chẳng lẽ mẹ cậu không có vấn đề sao?】

    【Bà ta rất ích kỷ, một trăm vạn cũng không nỡ tiêu cho tôi.】

    【Mẹ ba dịu dàng, biết nói chuyện hơn nhiều. Bố tôi ngoại tình là đáng đời bà ta.】

    【Thật ra tôi thấy bố tôi cũng tội, đàn ông máu nóng, mà vợ thì lại chẳng dùng được.】

    【Thật muốn để mẹ ba lên làm chính thất, đáng tiếc vì tiền, bố tôi nhịn, tôi cũng chỉ đành nhịn.】

    Tôi cứ tưởng đây là một tài khoản mới dựng chuyện câu tương tác.

    Cho đến khi thấy bài đăng mới của cậu, toàn thân tôi cứng đờ.

    Tiêu đề là:【Tràn đầy tình phụ tử】, kèm hình một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn giá hơn mười nghìn.

    Đêm qua, con trai tôi cũng nhận được một đôi như thế.

    Là tôi tặng.

  • Tráo Kiệu Thành Hôn, Đổi Mệnh Thành Phúc

    Ngày ta xuất giá, đích tỷ âm thầm giở trò, tráo đổi kiệu hoa với ta.

    Ta bị đưa nhầm tới phủ Trạng Nguyên, thành hôn với Lục Kính Nghiêm — vị trạng nguyên ôn nhu nho nhã, người vốn là phu quân chân chính của nàng.

    Còn đích tỷ Kiều Trân Châu thì lại trèo lên giường vị hôn phu thật sự của ta.

    Lần nữa gặp lại, nàng đã bụng mang dạ chửa, còn ta thì ngày ngày vì con riêng mà cãi cọ không ngớt.

    Nhìn dáng vẻ đắc ý cười trộm của nàng, ta cũng bật cười.

    Ngươi tưởng rằng mình khéo léo đẩy họa sang người khác, nào ngờ không biết, phía sau còn có người âm thầm đẩy thuyền thuận nước.

  • Giá Trị Của Gương Mặt

    Vì muốn bám được Thái tử gia Tạ Thâm Uyên,sau khi bị bỏng, tôi phẫu thuật chỉnh hình thành dáng vẻ của Bạch Nguyệt Quang trong lòng anh ta,toàn tâm toàn ý làm con chó trung thành liếm gót chân anh ta.

    Thế mà anh ta lại cười khinh, ôm một cô nàng hoa nhài nhỏ, rồi ném một chiếc thẻ đen vào mặt tôi:

    “Giờ tôi không thích Lê Mạn Mạn nữa, cô đi chỉnh lại mặt khác đi.”

    Tôi nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, lập tức nhắn tin cho mẹ Tạ:

    【Phu nhân Tạ, thiếu gia cuối cùng cũng khỏi bệnh tâm lý rồi, anh ấy không còn yêu Lê Mạn Mạn nữa.】

    Phu nhân Tạ vui mừng khôn xiết, lập tức chuyển cho tôi một trăm triệu.

    Tôi không do dự rời khỏi phòng bao, đặt vé máy bay, ngồi lên taxi ra sân bay.

  • 7 Tuổi Chọn Chồng

    Tôi và cô bạn thân đã cứu mạng con trai của một vị đại gia, ông ấy hỏi chúng tôi muốn được báo đáp gì.

    Cô bạn giơ một ngón tay lên.

    Đại gia nói: “Được, cho cháu một triệu.”

    Cô bạn trợn tròn mắt ngạc nhiên, tôi biết cô ấy chỉ định xin một đồng để mua kẹo mút.

    Ánh mắt của đại gia chuyển sang tôi.

    Tôi từ từ giơ một ngón tay lên rồi lắc lắc, trong khi ông ấy còn chưa hiểu chuyện gì thì tôi “phịch” một tiếng ôm chặt lấy đùi ông ta.

    “Ba ơi!”

    Đại gia từ chối một cách lịch sự.

    Thế là tôi quay đầu ôm lấy con trai của ông ấy.

    “Chồng ơi!”

    Khi đó, tôi bảy tuổi.

    Con trai của đại gia, tám tuổi.

  • Người Về Bên Khói Bếp

    VĂN ÁN

    Khi nước ối vỡ, ta đang quỳ bên chân tường sau của lãnh cung, đào nốt mấy gốc rau đắng cuối cùng.

    Lãnh cung, danh xứng với thực.

    Giữa tiết tam phục mà nơi này vẫn âm u lạnh lẽo, khí lạnh len tận xương tủy.

    Bụng bỗng co rút dữ dội, như bị kìm sắt siết lấy, đau đến tối sầm mắt.

    Chiếc bát sứ sứt mẻ trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ vụn thành mấy mảnh.

    Rau dại vung vãi khắp nơi, trộn lẫn cùng lá khô và bụi đất.

    Mồ hôi lạnh túa ra như mưa, áo cũ dán chặt vào lưng, vừa lạnh vừa dính.

    Cơn đau này… không đúng!

    So với ba năm trước khi ta bị ép uống chén thuốc phá thai kia, nó càng dữ dội hơn, càng không dung thương lượng.

    Ta chống tay vào bức tường cung lạnh buốt, thở dốc từng hơi, cố gắng đè nén cơn đau tưởng như xé ruột ấy.

    Vô ích.

    Từng cơn một dồn dập kéo đến.

    Hoàn rồi.

    Sắp sinh rồi.

    Ngay tại nơi quỷ quái này.

    Ngay trong góc khuất bị cả thiên hạ lãng quên, sau khi ta gắng gượng sống sót qua ba mùa đông giá.

  • Cô Vợ Bánh Bao Của Tổng Tài

    Tôi đã làm không công suốt ba năm ở tiệm bánh bao do chị dâu mở. Vậy mà hôm nay chị ta bỗng sa sầm mặt, nói tôi chậm chạp, làm ảnh hưởng việc buôn bán.

    Tôi liếc sang thằng cháu đang vắt chân chữ ngũ, thảnh thơi chơi game, chỉ lặng lẽ đáp một câu:

    “Được, vậy em về trước.”

    Thấy tôi không cãi lại, giọng chị dâu càng thêm gay gắt:

    “cô ngày nào cũng ăn chực uống chực trong quán, chẳng khác gì một gánh nặng. Hay cô qua công trường bên kia đường mà hỏi xem, họ còn thiếu cô nấu cơm nào không!”

    “cô ăn nhiều như thế, nhà tôi nuôi không nổi nữa rồi!”

    Tôi nhìn chiếc vòng vàng mới tinh trên tay chị ta, lại nhớ đến chiếc xe hơi mới toanh mà anh trai vừa tậu tháng trước.

    Dù ấm ức, nhưng vì muốn giữ hòa khí gia đình, tôi vẫn gật đầu:

    “Biết rồi.”

    Chị ta nào biết, khách hàng lớn mang lại cho quán mỗi tháng mười lăm vạn doanh thu chính là vị hôn phu luôn chiều chuộng tôi — Trình Mộ Ngôn.

    Tôi gọi điện cho anh ấy: “Em không làm ở quán bánh bao nữa, đơn hàng của anh thì giao cho chỗ khác đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *