Lối Cũ Không Về

Lối Cũ Không Về

1

Buổi sáng ngày nhị ca đến đón ta đi, Từ Niên cũng đang chuẩn bị đi thưởng hoa đạp thanh.

Phu nhân đặc biệt gọi hắn tới dặn dò: “Con đã muốn đi chơi, vậy hãy mang Ảnh Nhi theo cùng đi.”

Từ Niên liếc xéo ta một cái. Hắn vẫn luôn nhìn ta như vậy, tựa như đang nhìn con chó vàng ở sân sau.

“Nàng ta thì biết gì đến phong với nhã? Tầm thường biết bao.”

Từ Niên cho tiểu tư dắt ngựa đến, buông lời khinh miệt, “Dù có đi, cũng phải là người như Châu cô nương. Nàng ta có điểm nào sánh bằng được chứ?”

“Dắt nàng ta theo, chi bằng dắt Đại Hoàng đi cùng. Ta dắt nó theo có khi còn khiến ta vui hơn.”

Ta biết Châu cô nương, nàng ấy ở ngay đối diện, dung mạo xinh đẹp như hoa như ngọc. Phu nhân tức đến mức suýt ngất, chỉ tay vào hắn hồi lâu rồi lại quay sang an ủi ta.

Ta lại bình thản đáp: “Nhị thiếu gia nói phải lắm.”

Không biết câu nói này lại chọc giận hắn ở điểm nào.

Xe ngựa đã tới mà hắn vẫn đứng yên không nhúc nhích. Mãi cho đến khi ta nhìn hắn mấy lần rồi hỏi: “Sao Nhị thiếu gia còn chưa đi?”

Hắn lại hừ lạnh: “Ta đi lúc nào đến lượt ngươi quản sao?”

Ta quả thực không quản được, mà cũng chưa từng có ý định quản.

Giữa trưa hôm đó, nhị ca mang lễ vật đến đón ta. Huynh ấy đến bất ngờ khiến người trong phủ không ai lường trước được, phu nhân vội vàng cho người tiếp đãi.

Nhị ca nhìn ta chằm chằm hồi lâu rồi mới thở dài: “Không ngờ hai đứa lại vô duyên đến thế. Thôi vậy, nhị ca đến đón muội về.”

Thực ra, việc nhị ca đến đón ta cũng là do ta đã viết thư cho huynh ấy.

Nhiều năm về trước, Tô gia chúng ta cũng thuộc hàng khá giả, phụ thân ta làm một chức quan nhỏ ở địa phương. Chỉ là sau này bị kẻ gian đố kỵ, vu oan mà phải vào tù.

Để cứu phụ thân, cả nhà đã phải chạy vạy khắp nơi, gia sản khánh kiệt, đến miếng ăn cái mặc cũng trở thành vấn đề. Ta là con út trong nhà, mẫu thân ta sầu não không có thời gian chăm sóc.

Thêm vào đó, ta lại ốm yếu, không thể chịu được cảnh bôn ba nên người muốn tìm nơi gửi gắm ta. Từ phủ khi biết chuyện đã chủ động đón ta về.

Nhị ca nói với ta rằng, năm xưa phụ thân từng có ơn với Từ lão gia, nên Từ phủ mới ra tay giúp đỡ.

Nhị ca dặn ta cứ ở lại Từ phủ, phải ngoan ngoãn nghe lời, đặc biệt là phải nghe lời Nhị thiếu gia.

Lúc đó ta vẫn không hiểu, tại sao lại cứ phải là Nhị thiếu gia. Sau này, ta dần dà cũng hiểu ra được đôi chút.

Khi phụ thân ta chưa gặp nạn, hai nhà đã có ý định kết thành thông gia.

Thế nhưng, Từ Niên rõ ràng không ưa gì ta.

Ngày đầu tiên gặp mặt, hắn đã đứng chặn ở cửa, không cho ta vào: “Ai cần nàng ta đến bầu bạn với ta? Một ả ăn mày vừa bẩn vừa thối thế này mà cũng vào được phủ chúng ta ư?”

Dù ta ăn mặc có phần đơn sơ nhưng cũng đã tắm rửa sạch sẽ, sao lại thành hôi thối được cơ chứ?

Ngay ngày đầu tiên, Từ Niên đã cho ta một đòn phủ đầu. Hắn nói thẳng không kiêng dè, ánh mắt nhìn ta ngập tràn chán ghét: “Con ăn mày thối kia, ta nói cho ngươi biết, mặc kệ phụ mẫu ta nghĩ thế nào, ta ghét ngươi. Ngươi đừng có mơ mộng trèo cao làm phượng hoàng!”

Vì câu nói này mà hắn bị lão gia cho người đánh mấy roi vào mông. Từ Niên vừa xoa mông, vừa lén đặt một con sâu róm lên ghế ta sắp ngồi, chờ xem ta xấu mặt.

Ta chẳng hiểu gì cả, chỉ thuận tay bắt lấy con sâu rồi đưa ra trước mặt hắn: “Nhị thiếu gia, sâu của huynh này.”

Nhị thiếu gia nghển cổ đáp: “Sâu nào của ta? Ta không biết là của ai hết.”

Ta chớp mắt, thật thà nói: “Ta vừa thấy huynh bỏ vào mà.”

Thế là, Từ Niên lại bị ăn một trận đòn nữa. Từ đó trở đi, hắn càng thêm căm ghét ta.

Similar Posts

  • Kiếp Trước Vị Hôn Phu Bỏ Mặc Tôi Để Bảo Vệ Tiểu Bạch Hoa

    Bệnh viện mới điều một cô “tiểu bạch hoa” đến làm trợ lý cho tôi.

    Trước khi bệnh nhân phẫu thuật, tôi đã đặc biệt dặn cô ta không được để anh ấy ăn bất cứ thứ gì.

    Vậy mà đến ngày phẫu thuật, chuyện bất ngờ xảy ra — bệnh nhân tử vong vì trong dạ dày còn thức ăn, gây tắc nghẽn đường thở.

    Tôi giải thích: “Tôi đã dặn trước phải nhịn ăn rồi.”

    Nhưng cô ta lại một mực chối bỏ.

    Vị hôn phu của tôi thậm chí còn đứng về phía cô ta.

    “Lúc trước Thiến Thiến làm trợ lý cho em, em đã bắt nạt nó, giờ xảy ra chuyện, em còn muốn đổ lỗi cho nó à?”

    Bệnh viện cho rằng tôi không truyền đạt kỹ, nên tạm đình chỉ công tác.

    Lúc tôi rời bệnh viện, người nhà bệnh nhân nổi giận xông vào, dùng dao chém tôi đến chết.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày hôm đó — ngày ca mổ diễn ra.

  • Người Yêu Bảy Năm Không Bằng Em Gái Kết Nghĩa

    Em gái kết nghĩa của Chu Tự Nam ‘vô tình’ gửi một tấm ảnh riêng tư.

    Người đàn ông luôn khinh thường mấy trò ngốc nghếch lại chủ động đứng ra bênh vực cô ta.

    “Chỉ là một tin nhắn gửi nhầm thôi, cô ấy không nhiều tâm cơ như em nghĩ đâu.”

    Khoảnh khắc đó, tôi biết, tình cảm bảy năm giữa tôi và anh, cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết.

  • Từ Bé Đã Định Là Anh

    Sau khi vị hôn phu gặp tai nạn xe và hôn mê, tôi làm hỏng con chim mà anh ấy tặng cho mình.

    Anh tỉnh lại, tôi liền chủ động lấy lòng:

    “Anh à, có khát không?”

    “Anh à, có đói không?”

    “Anh cứ nằm yên đừng cử động, để em đút cho anh!”

    Anh nhẹ nhàng nhéo má tôi:

    “Lại làm chuyện gì có lỗi với anh rồi hả?”

    Tôi dụi dụi mũi:

    “Ha ha, không có mà, thật sự không có.”

    Đợi đến khi anh hồi phục xuất viện, anh túm lấy gáy tôi, truy hỏi:

    “Nói thật.”

    Tôi nhìn trời nhìn đất, nhưng nhất quyết không nhìn anh:

    “Cái đó… cái đó… em hình như làm hỏng con chim của anh rồi.”

    Anh cười mà như không cười:

    “Làm hỏng rồi?”

    Tôi lắp ba lắp bắp, áy náy thấy rõ:

    “Ừm… hỏng rồi, hỏng hẳn luôn.”

    Tạ Kỳ từ tốn tháo khuy áo sơ mi:

    “Bảo bối, đừng vội kết luận, ngoan… chúng ta kiểm chứng lại xem nào.”

  • Tình Yêu Với Cậu Út Của Học Trò

    Đứa nhỏ tôi dạy kèm đúng kiểu “xã giao trâu bò”, suốt ngày tìm cách mai mối cho tôi.

    Nó cầm iPad, giới thiệu hết tất cả người thân còn độc thân trong nhà cho tôi.

    Chỉ duy nhất lướt qua một người.

    “Người này không được đâu, cậu út của em dữ lắm. “Cả người toàn cơ bắp, nhìn là thấy đáng sợ rồi. “Giọng cũng trầm, nghe mà lạnh sống lưng.”

    Tôi lặng lẽ vuốt lại tấm ảnh, nhìn gương mặt đẹp trai đến phát sáng kia, không nhịn được mở miệng:

    “Người này thật ra được đấy.”

  • Một Tin Nhắn Và Sự Thật Vỡ Nát

    Vào ngày kỷ niệm kết hôn, tôi nhận được một tin nhắn thông báo tích điểm thanh toán thân mật.

    Nhưng nội dung tin nhắn khiến tôi như rơi vào hầm băng.

    “Kính gửi anh Chu, điểm tiêu dùng từ tài khoản ‘thân mật chi trả’ chung của anh và cô Giang (số đuôi 6678) đã được cộng. Chúc gia đình anh hạnh phúc~”

    Chồng tôi tên là Chu Tử Huy, vậy cô Giang là ai?

    Tôi lập tức gọi điện cho anh ta, anh trả lời bằng giọng điềm đạm: “À, là một cô em họ xa của anh, mới sinh con nên khó khăn chút, anh giúp đỡ chút thôi, sao vậy?”

    Tôi cười bảo không sao, rồi cúp máy, quay người bước đến cửa hàng mẹ và bé có tần suất giao dịch nhiều nhất trong sao kê.

  • Tôi Không Phải Tiểu Bảo Bối Của Anh

    Tôi đến bệnh viện khám bệnh nhưng tiền không đủ, định dùng quỹ bảo hiểm y tế chung của bạn trai để thanh toán.

    Thế nhưng trong hệ thống khám chữa bệnh, tôi lại nhìn thấy dưới tài khoản bảo hiểm y tế của anh ta có liên kết thêm một tài khoản “cộng tế”.

    Ở mục biệt danh của tài khoản ấy, rõ ràng ghi hai chữ: “Tiểu bảo bối”.

    Tim tôi thắt lại.

    Tiểu bảo bối là ai?

    Tôi gọi điện cho bạn trai, cố giữ giọng mình thật nhẹ nhàng:

    “Trong tài khoản bảo hiểm của anh, sao lại có thêm một người liên kết vậy?”

    Đầu dây bên kia vang lên tiếng xào xạc lật bài trên bàn mạt chược. Anh ta đáp một cách hờ hững:

    “À, trước đó anh đưa cháu gái đi khám bệnh, tiện thể treo thông tin của nó dưới tên anh luôn.”

    Tôi cười, nói một câu “Anh chu đáo thật đấy.”

    Cúp máy xong, tôi mở ngay lịch sử chi tiêu của tài khoản cộng tế kia.

    Trong dòng giao dịch có một khoản chi với số tiền khiến người ta giật mình. Ở mục công dụng ghi rõ ràng từng chữ:

    “Phí phẫu thuật đình chỉ thai nghén.”

    Tôi chụp màn hình lưu lại thông tin người khám, vớ lấy chìa khóa xe rồi lao thẳng ra ngoài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *