Lời Thì Thầm Định Mệnh

Lời Thì Thầm Định Mệnh

Ngày cưới của bạn trai cũ, tôi không mời mà đến.

Khi mọi người đang vây quanh cắt bánh, tôi chậm rãi bước đến gần, cúi xuống thì thầm bên tai anh một câu.

Anh đột ngột quay người, tay cầm dao cắt bánh không chút do dự đâm thẳng vào cô dâu bên cạnh.

Một nhát, hai nhát, ba nhát… anh như phát tiết cơn điên mà đâm đủ mười tám nhát.

Khách mời hoảng loạn bỏ chạy, tiếng hét chói tai vang khắp sảnh cưới.

Đám cưới nhuốm máu này gây chấn động dư luận, truyền thông tranh nhau đưa tin, ai cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng tôi và Tần Khắc đều ngầm hiểu, không ai nói một lời.

Cảnh sát điều tra nhiều lần, nhưng không tìm ra bất kỳ động cơ giết người hay bằng chứng xúi giục nào.

Cuối cùng, họ chỉ có thể kết luận rằng Tần Khắc bị rối loạn tinh thần, và anh bị đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị suốt năm năm.

Ngày Tần Khắc xuất viện, trùng hợp lại là lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của cha mẹ anh.

Và tôi, một lần nữa — lại xuất hiện như một vị khách không mời.

Khi anh vừa hồi phục, tôi khẽ nghiêng người, nói vào tai anh câu nói năm xưa…

1

“Cô và Tần Khắc đã ba năm không liên lạc rồi, sao vẫn chưa chịu buông tha, định đến đây giành chú rể à?”

Tôi mặc một bộ lễ phục đen, lặng lẽ xuất hiện trong ngày cưới của bạn trai cũ — Tần Khắc.

Ánh mắt anh lạnh nhạt, như thể tôi chỉ là một người xa lạ chẳng đáng để bận tâm.

Cái nhìn của anh dừng trên người tôi một giây, rồi lại rời đi, tiếp tục cúi đầu thì thầm với cô dâu trong vòng tay.

Xung quanh vang lên những tiếng xì xào, ánh mắt của đám khách mời liên tục đảo qua giữa tôi và anh.

Cha mẹ Tần Khắc mặt mày sa sầm, nhanh chóng bước tới, giọng đầy tức giận:

“Nhà họ Tần chúng tôi đâu có mời cô! Biết điều thì mau rời khỏi đây, đừng đến quấy rối nữa!”

Nhưng cô dâu lại tỏ ra rộng lượng, mỉm cười nói:

“Dù sao cũng là người quen cũ, em tin chị Giai Giai chỉ đến chúc phúc thôi.”

Thái độ dịu dàng ấy khiến cha mẹ chồng tương lai không tiện nói thêm, chỉ lạnh lùng bảo người sắp xếp cho tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng.

Mọi chuyện tưởng chừng lắng xuống, bữa tiệc lại rộn ràng tiếng nói cười, tiếng cụng ly nối tiếp nhau.

Đến khi tới phần cắt bánh cưới, mọi người vây quanh đôi tân nhân bước lên sân khấu.

Trong đám đông xô đẩy, tôi bất ngờ bị đẩy tới ngay cạnh Tần Khắc.

Cánh tay anh vẫn ôm eo cô dâu, gương mặt nở nụ cười dịu dàng đầy yêu thương.

Tôi nhân lúc đó, khẽ nghiêng người, nói bên tai anh một câu.

Nụ cười trên mặt anh đột nhiên cứng lại, ánh mắt trở nên dữ tợn, như thể bị thứ gì đó đáng sợ xuyên thấu tâm hồn.

Ngay sau đó, anh bất ngờ giật lấy con dao cắt bánh, điên cuồng đâm thẳng vào ngực cô dâu.

Tiếng thét kinh hoàng còn chưa kịp thoát ra, máu tươi đã thấm đẫm chiếc váy cưới trắng tinh.

Tiếng la hét, tiếng chạy tán loạn vang khắp hội trường.

Hoa rơi, khăn trải bàn, cả không khí trong sảnh cưới đều nhuốm màu đỏ thẫm.

Còn tôi, chỉ lặng lẽ đứng một bên, nhìn anh giết người — không né tránh, cũng không ngăn cản.

Cho đến khi tiếng còi cảnh sát vang lên, xé toạc bầu không khí hỗn loạn ấy…

2

Tôi và Tần Khắc bị tách ra, mỗi người bị thẩm vấn trong một phòng riêng.

“Cô rốt cuộc đã nói gì với Tần Khắc?”

Giọng của cảnh sát Trương gay gắt, xen lẫn sự phẫn nộ kìm nén không nổi.

“Tại sao anh ta lại đột nhiên phát điên, giết chết chính cô dâu của mình?”

Tôi khẽ nâng mí mắt, ánh nhìn bình thản, hoàn toàn không có vẻ hoảng loạn của người vừa chứng kiến một vụ thảm án.

“Tôi không biết.”

Cảnh sát Trương đập mạnh tay xuống bàn.

“Không biết? Làm sao cô có thể không biết! Chỉ vì một câu nói của cô, mà một mạng người vô tội phải chết!”

“Chúng tôi đã điều tra, Tần Khắc và nạn nhân Lý Đồng luôn rất yêu thương nhau, trước đó chưa từng xảy ra mâu thuẫn nào!”

“Nếu không phải vì cô, sao anh ta lại đột nhiên biến thành như vậy?”

Tôi bật cười lạnh:

“Cảnh sát Trương, anh cho rằng lời tôi có phép thuật sao? Tin rằng chỉ vì một câu nói của tôi mà Tần Khắc có thể tự tay giết chết vợ mình à?”

Cảnh sát Trương nghẹn lời. Rõ ràng, đến chính anh ta cũng không tin trên đời lại có chuyện hoang đường đến thế.

Họ điều tra rồi cũng biết, ba năm nay tôi và Tần Khắc chưa từng gặp lại, thậm chí không có bất kỳ liên lạc riêng tư nào.

Tần Khắc không chỉ là người học giỏi, mà còn nhân hậu, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.

Từ nhỏ anh đã thích nhận nuôi mèo hoang, chó hoang, chưa bao giờ thể hiện chút khuynh hướng bạo lực nào.

Họ không thể nghĩ ra được nguyên nhân nào khiến Tần Khắc đột nhiên làm ra chuyện kinh khủng như vậy, nên đành quy hết về câu nói tôi đã nói bên tai anh.

“Vậy cô nói rõ đi, hôm đó cô đã nói gì với anh ta?”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta, đáp chậm rãi:

“Nếu anh có thể chứng minh lời tôi liên quan đến vụ án, tôi sẽ nói.”

Similar Posts

  • Đào Hoa Như Mộng

    Đêm trước ngày đại hôn, ta lặng lẽ đánh tráo bát canh ngọt của muội muội.

    Đêm ấy, nàng dùng mê dược khiến ta hôn mê, khoác lên người ta bộ hỉ phục đỏ rực, ép ta thay nàng bước vào vương phủ, gả cho vị Chiến vương hung bạo, mệnh yểu – Mục Huyền Thính.

    Từ khi còn niên thiếu, Mục Huyền Thính đã vang danh là chiến thần nơi sa trường, chinh chiến trăm trận, bách chiến bách thắng.

    Nhưng trong trận chiến cuối cùng với địch quốc năm ngoái, chàng trúng phải kịch độc, tính mạng chỉ như đèn tàn trước gió.

    Sau khi thành thân, ta bị đưa đến làm người thử độc, vì chàng mà nếm đủ trăm loại độc thảo, dược tán.

    Cuối cùng, độc trong người chàng được giải, nhưng thân thể ta đã suy kiệt, chẳng khác gì cung đã giương cạn lực.

    Về sau, Tĩnh vương làm phản, áp giải ta lên thành lâu làm con tin.

    Ta từng ngỡ Mục Huyền Thính sẽ đến cứu ta.

    Thế nhưng, khi chàng xuất hiện, chỉ lạnh lùng nhếch môi cười nhạt, ánh mắt đầy khinh miệt:

    “Nếu là ngươi, bản vương đã sớm chọn cái chết, khỏi làm gánh nặng cho kẻ khác.”

    Dứt lời, chàng giương cung lắp tên, thẳng tay nhắm vào ta:

    “Cả đời bản vương ghét nhất là bị người khác uy hiếp.”

    Mũi tên xuyên qua ngực, thân thể ta từ thành cao rơi xuống.

    Khi mở mắt lần nữa, ta đã quay về đêm trước ngày thành thân.

  • Trọng Sinh Thành Toàn Cho Cẩu Nam Nữ

    Sau khi trọng sinh, tôi quyết định phải làm hai việc.

    Việc thứ nhất, ở tờ đăng ký kết hôn, tôi sẽ viết tên người trong lòng của vị hôn phu Phó Tử Kinh — Triệu Như Ý, thành toàn cho đôi cẩu nam nữ này.

    Việc thứ hai, cầm toàn bộ số tiền tôi tích góp được, đi về phương Nam làm ăn.

    Kiếp trước, Phó Tử Kinh thương xót thanh mai trúc mã Triệu Như Ý, lén đem số tiền tôi cực khổ đi làm suốt năm năm để dành cho đám cưới đưa cho cô ta mua nhà.

    Hơn hai mươi năm sau, nhờ căn nhà được đền bù khi giải tỏa, Triệu Như Ý biến thành phú bà tiền triệu.

    Còn tôi thì đầu bù tóc rối, sống trong căn nhà rách nát dột bốn phía nơi thôn quê, cam chịu chăm sóc mẹ Phó Tử Kinh nằm liệt giường và nuôi hai đứa con.

    Ngày tôi lao lực mà đột tử, Phó Tử Kinh đang ở thành phố lớn, mặc vest chỉnh tề, cầm bó hoa tươi chúc mừng sinh nhật năm mươi tuổi của Triệu Như Ý.

    Lần nữa mở mắt, tôi đã trọng sinh!

  • Hôn Ước Dưới Tán Lưu Tô

    Đêm trước ngày thành thân, bạch nguyệt quang của Cố Tranh tìm đến cửa.

    Nàng chịu tổn thương tình ái, thần hồn điên đảo, nắm lấy tay áo hắn, giọng nghẹn ngào:

    “A Tranh, chàng… còn muốn ta nữa chăng?”

    Mà Cố Tranh, người trước nay kiêu ngạo, miệng lưỡi cay nghiệt trước mặt ta, lại lần đầu lộ ra dáng vẻ ngượng ngùng, bối rối.

    Hắn nhẹ nhàng lau giọt lệ nơi khóe mắt nàng, động tác ôn nhu đến nực cười.

    Từ ngày ấy trở đi.

    Trong Quốc công phủ, rừng quế ta yêu nhất bị nhổ sạch, thay bằng những khóm lưu tô hoa mà cô nương tên Tước Chi ưa thích.

    Ta không được phép cười đùa trong viện, không được thả diều bắt bướm, càng không được tùy tiện xuất hiện trước mặt nàng ta, chỉ vì Cố Tranh sợ ta khiến nàng thương tâm.

    Ngay cả khi Tước Chi cô nương vô ý rơi xuống nước.

    Hắn cũng chẳng hỏi han, liền quả quyết cho rằng là ta gây nên.

    Hắn phạt ta quỳ bên hồ sen, ép ta nhận lỗi.

    Ta rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào nói:

    “Cố Tranh, ta… không muốn gả cho chàng nữa.”

  • Lựa Chọn Tốt Nhất

    Giang Phong nghèo đến mức không đóng nổi học phí, nên làm bạn học đi kèm cho tôi suốt 4 năm.

    Tôi tằn tiện suốt 4 năm, cuối cùng cũng giúp anh ta tốt nghiệp.

    Một năm sau khi anh ta về nước, tôi thấy anh ta tiện tay bóc một quả vải—giá trị bằng cả một năm học phí của tôi.

    Người phụ nữ thanh lịch nhận lấy quả vải, hỏi anh ta:

    “Ảnh đế à, vai học sinh nghèo ăn bám này còn chưa diễn đủ sao? Rốt cuộc bao giờ anh mới chịu cưới tôi?”

    Giang Phong không chút do dự, lau tay rồi nói:

    “Ngày 18 tháng sau.”

    Tôi không nổi điên cũng không làm loạn.

    Cho đến đúng ngày anh ta cưới vợ, tôi lên máy bay bay sang Mỹ.

    Ngày hôm đó, tin hot tìm kiếm đầu bảng là: Tại đám cưới của tiểu thư trâm anh thế phiệt ở Cảng Thành, chú rể đột ngột đổi ý, bay đêm bằng chuyên cơ về lại Kinh Thành.

  • Người Dư Trong Gia Đình

    Trong bữa cơm tất niên, bố tôi bỗng nhiên bảo tôi đưa chiếc áo khoác trên ghế sofa cho anh rể.

    Tôi vừa nhấc lên thì một miếng ngọc bội “vô sự bài” rơi ra, vỡ tan thành hai mảnh ngay tại chỗ.

    Sắc mặt anh rể lập tức thay đổi.

    “Vũ Hàng, miếng ngọc vô sự bài này là bạn tôi mua từ nhà đấu giá, nể tình là người một nhà, cậu bồi thường ba trăm nghìn đi.”

    Tôi đang định móc tiền ra xin lỗi thì khựng lại.

    “Tôi lấy đâu ra ngần ấy tiền?”

    Chị tôi ngồi bên, ánh mắt né tránh, mấp máy môi định nói gì.

    “Vũ Hàng, chẳng phải em còn một căn nhà sao?”

    Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra—họ đâu phải muốn tôi bồi thường miếng ngọc, mà rõ ràng là nhắm vào căn nhà của tôi.

    Tôi lạnh mặt.

    “Chiếc áo khoác là bố bảo tôi lấy. Một món đồ quý giá thế này, anh không giữ cẩn thận bên mình, lại bỏ trong túi áo khoác, chẳng lẽ là để chờ người khác làm vỡ?”

    Anh rể lập tức nổi giận, mắng tôi thậm tệ, chị tôi cũng nói tôi lòng dạ hẹp hòi.

    Tôi nhìn sang bố, người vẫn chưa mở miệng từ nãy. Tưởng ông sẽ đứng về phía tôi.

    Thế nhưng ông chỉ lặng lẽ gắp cho tôi một miếng thịt, nói:

    “Miếng ngọc đó đúng là đáng giá chừng ấy, con là trai tân, giữ nhà làm gì?”

  • Anh Trai Dìu Em Đi Hết Thanh Xuân

    Trong bữa tiệc gia đình, tôi đột nhiên thấy buồn nôn.

    Khi đi vào nhà vệ sinh, đứng lên quá nhanh, tôi đâm thẳng vào lòng anh trai kế.

    Tôi đếm bằng ngón tay xem kỳ kinh nguyệt trễ bao nhiêu ngày rồi.

    Trong đầu toàn nghĩ xem trong 36 kế thì kế nào có thể qua mặt được chuyện này.

    “Khám khoa nào?” y tá ở quầy hỏi.

    Tôi chột dạ: “Nội tiêu hóa?”

    Anh tôi đáp: “Phụ sản.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *