Lời Thì Thầm Trong Bụng Mẹ

Lời Thì Thầm Trong Bụng Mẹ

Tôi đang chuẩn bị đi khám thai thì em chồng bảo đã hẹn được bác sĩ sản khoa giỏi nhất cho tôi.

Tôi hỏi cô ấy có phải đã chen hàng để đặt được lịch với “thần y sản khoa” không, cô ấy khẳng định rằng còn tốt hơn cả người đó.

Tôi mừng rỡ, đội mưa to đến bệnh viện, chuẩn bị bước ra khỏi thang máy.

Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng lòng của con gái trong bụng mình.

【Mẹ đừng vào, người cô ấy nói không phải bác sĩ, mà là doanh nhân từng bắt cóc mẹ.】

【Hắn đã mua bụng bầu của mẹ để làm vật “đổi vận”. Chỉ cần mẹ bước vào, sẽ bị gây mê và cưỡng hiếp đến mức sảy thai, cuối cùng gia đình tan vỡ, chết không toàn thây.】

Chương 1

Tôi đang chuẩn bị đi khám thai thì em chồng bảo đã hẹn được bác sĩ sản khoa giỏi nhất cho tôi.

Tôi hỏi cô ấy có phải đã chen hàng để đặt được lịch với “thần y sản khoa” không, cô ấy khẳng định rằng còn tốt hơn cả người đó.

Tôi mừng rỡ, đội mưa to đến bệnh viện, chuẩn bị bước ra khỏi thang máy.

Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng lòng của con gái trong bụng.

【Mẹ đừng vào, người cô ấy nói không phải bác sĩ, mà là doanh nhân từng bắt cóc mẹ.】

【Hắn đã mua bụng bầu của mẹ để làm vật đổi vận, chỉ cần bước vào là sẽ bị gây mê cưỡng hiếp đến mức sảy thai, cuối cùng gia đình tan vỡ, chết không toàn thây.】

1.

Tôi hoang mang đứng đơ ở cửa thang máy, bụng bầu căng thẳng đến mức bắt đầu đau âm ỉ, nhưng phản ứng đầu tiên của tôi vẫn là… không tin.

【Mẹ mau trốn đi, Ngô Chỉ Hà đang đi về phía thang máy!】

Tôi ôm bụng, theo phản xạ đẩy đại cửa một phòng bệnh rồi chui vào trốn.

Vừa giấu người xong, điện thoại tôi liền bị Ngô Chỉ Hà gọi tới tấp.

Tôi nhanh tay bật im lặng, cô ấy thấy không ai nghe máy liền gửi đến vài đoạn video.

“Chị dâu, bác sĩ này rất có tiếng trong ngành, nửa năm nay ngày nào em cũng thức đêm canh máy để giúp chị giành được số thứ tự, đến mức tay tróc cả da.”

“Em còn tốn rất nhiều tiền để chen hàng, mới giúp chị xếp được lịch trước ngày sinh.”

“Bác sĩ sẽ rời đi trước hai giờ chiều, chị đến nhanh lên, không thì nửa năm cố gắng của em sẽ uổng phí.”

Trong video, lông mày cô ấy đầy vẻ lo lắng và quan tâm dành cho tôi, quầng thâm dưới mắt dày đến mức lớp phấn cũng không che nổi.

Tôi mềm lòng.

Từ khi tôi mang thai, mỗi lần đi khám thai em chồng đều theo tôi chạy đông chạy tây.

Lúc thai nghén nặng, ba ngày tôi không ăn nổi một miếng, cô ấy còn sốt ruột hơn cả tôi, thức trắng ba đêm liền trông tôi ở bệnh viện.

Còn chu đáo hơn cả bố mẹ chồng tôi.

Một người trong sáng, chân thành như vậy sao có thể hại tôi được?

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định đứng dậy thì bị con gái trong bụng đá mạnh một cú, đau đến mức tôi khom người không nổi.

Giọng con bé trong đầu tôi đầy lo lắng và tức giận:

“Đồ ngốc, mẹ xuất hiện trước hai giờ chiều là vì đó là thời điểm đổi vận tốt nhất! Qua giờ đó hiệu quả của ‘vật đổi vận’ sẽ giảm mạnh.”

“Cô ta theo mẹ đi khám thai là để gửi thông tin của em bé cho tên bắt cóc kia, để hắn tính toán ra thời điểm tốt nhất cho việc đổi vận.”

“Chỉ cần mẹ đồng ý đến đó, lập tức sẽ bị tên bắt cóc mai phục ở cửa chuốc thuốc mê. Khi đó, chuyện mẹ sợ nhất sẽ xảy ra, mẹ sẽ mất đi em bé, nhưng em bé không muốn rời xa mẹ…”

Tiếng khóc uất ức nhỏ nhẹ của con bé vang vọng trong đầu tôi, khiến tôi sợ đến mức ngã ngồi trên mặt đất, bịt chặt miệng mới không nôn ra.

Ngô Chỉ Hà lại quen biết với kẻ đã từng bắt cóc tôi sao?

Chẳng lẽ mọi chuyện năm đó đều là âm mưu của cô ta?

Rõ ràng đang giữa mùa hè, vậy mà cả người tôi lại lạnh toát, run lẩy bẩy, răng trên răng dưới va vào nhau cầm cập.

Đó là cơn ác mộng của tôi.

Cho dù đây có thực sự là tiếng lòng của con gái hay không, tôi cũng sẽ không để mình rơi vào địa ngục lần nữa.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn quanh phòng bệnh, hy vọng tìm được đường thoát ra ngoài.

Thấy tôi chưa trả lời, Ngô Chỉ Hà cũng không tiếp tục làm phiền.

Đúng lúc tôi đang loay hoay tìm đường, gần như phát khóc thì điện thoại reo lên — là chồng tôi, Ngô Trạch Thừa, gọi đến.

Chương 2

Tôi mừng rỡ như nhìn thấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng, vội bật điện thoại lên định bắt máy.

Con gái trong bụng lại giáng cho tôi một cú đấm.

“Mẹ đừng nghe máy! Ba và cô ta là một phe. Chỉ cần mẹ nghe điện thoại để lộ vị trí, ba sẽ lập tức xông lên từ dưới lầu, trói mẹ lại rồi nhốt vào căn phòng kia.”

Tay tôi run lên, suýt làm rơi điện thoại, tim như nổi sóng dữ dội, tôi run rẩy bước đến gần cửa sổ.

Quả nhiên, thấy ngay Ngô Trạch Thừa đang đứng dưới lầu.

Anh ta thấy tôi mãi không nghe máy, liền tức giận đá tung thùng rác bên cạnh, nhưng lại gửi đến một tin nhắn thoại, giọng ngọt đến giả tạo.

Similar Posts

  • Trà Sữa Bảy Phần Đường

    VĂN ÁN

    Trong lúc đang chiến tranh lạnh với bạn trai,

    Tôi thèm ăn đêm mà lại ngại mở miệng nhờ anh mua giúp.

    Tôi rên rỉ gọi video cho anh,

    Anh đoán mãi không hiểu tôi đang muốn gì.

    Đọc full tại page đông qua xuân đến

    Cho đến khi bạn cùng giường dưới đạp mạnh vào ván giường của anh:

    “Con bé muốn ăn đêm đấy, trà sữa để nguội, bảy phần đường, gà rán thì vị mật ong mù tạt.”

    Tôi: “Ừm ừm ừm ừm.”

    Bạn cùng phòng lại nói tiếp: “Mua thêm bịch băng vệ sinh cho nó.”

  • Nhẫn Đính Hôn Của Anh Không Dành Cho Tôi

    Cô em khóa dưới của Cố Cảnh Xuyên bốc trúng thử thách “đại mạo hiểm”, phải tổ chức một đám cưới với anh ấy bên bờ biển.

    Anh ta đồng ý ngay.

    Khoảnh khắc đó, tôi tháo bỏ chiếc nhẫn đính hôn đã đeo suốt bảy năm, quay người rời đi.

    Đám bạn của anh ta thi nhau cá cược, đoán xem tôi sẽ mất bao lâu để chủ động quay lại làm hòa.

    Cố Cảnh Xuyên cười lạnh lùng: “Cược toàn bộ tài sản đứng tên tôi, cứ để cô ấy làm loạn,

    dù sao thì chưa đầy một tuần nữa cũng sẽ khóc lóc mà quay lại xin tôi thôi.”

    Nhưng anh ta không hề biết rằng— Xe hoa của thái tử gia giới thương trường Hồng Kông đã đậu sẵn trước cửa rồi.

  • Vấn Ngư Cứu Thế

    Lúc Tống Hạc Miên đến nhà ta hạ lễ, sau lưng còn theo một “huynh đệ” vóc dáng nhỏ nhắn, mặt mày như hoa phù dung. Vừa trông thấy ta, nàng ta phe phẩy quạt tròn, giọng điệu lả lơi mà cười với Tống Hạc Miên:

    “Sớm đã nghe Tống phu nhân chọn cho huynh một tiểu mỹ nhân, nay tận mắt nhìn thấy thì cũng chỉ tầm thường, ta thấy dung mạo này còn không bằng kỹ nữ nổi danh ở Xuân Giang Lâu.”

    Rồi lại làm ra vẻ đứng đắn mà nói:

    “Nhưng mà chúng ta nói rõ rồi, hôm nay ta đến chỉ là để giúp huynh nhìn người thôi, quyết định cuối cùng vẫn phải do huynh tự làm chủ.”

    Tống Hạc Miên hơi nhíu mày:

    “Nếu vậy thì…”

    Hắn trước đây vì cái kiểu “giúp ngươi nhìn người” đầy tình tứ này mà đã từ chối không ít tiểu thư danh môn. Phụ thân ta thấy thế liền hoảng, trừng mắt lườm ta một cái đầy chán ghét, rồi quay người lại, vội vàng cười làm lành với Tống Hạc Miên, chỉ sợ hôn sự giữa hai nhà Tống – Vu vì vậy mà đổ vỡ.

    Giữa lúc mọi người đang lúng túng, ta bèn mỉm cười bước lên trước, dịu dàng xoa dịu cơn giận của Tống phu nhân – người vừa vội vã đến.

    “Lễ cha mẹ định, lời bà mối nói.”

    “Phu nhân, Vấn Ngư nguyện ý gả cho Tống ca ca.”

    Tống mẫu thở phào một hơi, bàn tay hiền hòa vỗ vỗ mu bàn tay ta. Chỉ là… sắc mặt của đôi huynh hữu đệ cung kia, lại chẳng dễ coi chút nào.

  • Nghỉ Vi Ệc Vì 599.400

    Tổng giám đốc gọi tôi vào văn phòng, một vẻ mặt khó hiểu nhìn lá đơn xin nghỉ việc của tôi.

    “Tiền thưởng cuối năm của cô chẳng phải mới nhận 600 nghìn sao? Cả công ty chỉ có cô là cao nhất, còn gì không hài lòng nữa?”

    Tôi mặt không biểu cảm đáp: “600 nghìn? Trong thẻ tôi chỉ có 600.”

    Anh ta nhíu mày, gọi điện cho giám đốc tài vụ, ngay trước mặt tôi bật loa ngoài.

    Đầu dây bên kia lập tức truyền đến một giọng nịnh nọt: “Tổng giám đốc, ngài cứ yên tâm, số 599 nghìn 4 trăm kia đã chuyển vào thẻ phu nhân ngài rồi, bảo đảm làm sạch sẽ.”

    Mặt tổng giám đốc, lập tức xanh lè.

  • Sự Thật Trong Tiếng Cười

    Năm chín tuổi, để cứu Dư Nghiễn, tôi bị sóng xung kích từ vụ nổ cuốn trúng, từ đó chỉ có thể đeo máy trợ thính.

    Cậu ấy rất áy náy.

    Chủ động xin cùng tôi lập hôn ước, mắt đỏ hoe, thề rằng:

    “Hạ Hòa, anh sẽ chăm sóc em cả đời này.”

    Nhưng đến năm mười tám tuổi.

    Chỉ để vượt qua thử thách của hoa khôi trường.

    Cậu ta tự tay tháo máy trợ thính của tôi xuống, trước mặt hoa khôi và các bạn học, giọng nói đầy chán ghét:

    “Đồ của nợ, anh đã chịu đựng em đủ lắm rồi.”

    “Anh thật sự ước gì năm chín tuổi ấy, em không được cứu sống, chết đi cho rồi.”

    Tôi nắm chặt tờ báo cáo hồi phục thính lực, không nói một lời.

    Về nhà, lặng lẽ sửa lại nguyện vọng thi đại học, rồi cùng bố mẹ đến tận nơi để hủy bỏ hôn ước.

    Dư Nghiễn, từ nay non cao đường xa.

    Anh và tôi, không cần gặp lại nữa.

  • Lúc Cần Mới Gọi Con Dâu

    VĂN ÁN

    Mẹ chồng bị liệt, em chồng ném bà trước cửa nhà tôi rồi chạy mất.

    Bà cụ ngồi trên xe lăn, quấn chăn bông, bên cạnh đặt hai chiếc vali.

    Tôi đứng ở cửa, nhìn bà.

    Bà cũng nhìn tôi.

    Rồi bà lên tiếng.

    “Đứng ngây ra đó làm gì? Sao không đẩy tôi vào?”

    Tôi bỗng muốn bật cười.

    Ba tháng trước chia tiền đền bù giải tỏa, 8 triệu tệ, không cho chúng tôi một đồng.

    Giờ bị liệt rồi, mới nhớ tới tôi.

    Tôi không động đậy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *