Lồng Gỗ Ngày Định Mệnh

Lồng Gỗ Ngày Định Mệnh

Ta bị nhốt trong một chiếc lồng gỗ, bị người ta rao bán như súc vật giữa chợ đông.

Đám đông xì xào, chỉ trỏ, xem nỗi nhục của Tể tướng phủ như một trò tiêu khiển.

Ngay lúc tuyệt vọng nhất, tiếng vó ngựa vang lên, và Tiểu Hầu gia cưỡi chiến mã dừng lại trước mặt ta.

Hắn ở trên cao, nắm lấy roi ngựa, thản nhiên chỉ thẳng vào ta:

“Tiện nữ này, bản hầu muốn.”

Chỉ vài lời ngắn ngủi, lại như một nhát dao xé toạc tàn dư tôn nghiêm cuối cùng của ta.

Mà nguyên nhân đưa ta đến nông nỗi này,

bắt đầu từ việc ta từng là vị hôn thê chưa kịp qua cửa của Hầu phủ.

Đúng ngày tin lão Hầu gia tử trận truyền về kinh, phụ thân ta liền dẫn Tiểu Hầu gia đến từ hôn.

Kinh thành khi ấy chửi rủa Tống gia chúng ta là phường bội tín, thấy gió trở chiều là đổi ngay mặt.

Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.

Về sau, chẳng biết vì uất hận hay điên loạn, phụ thân lại giữa triều mà mắng vua cùng bá quan là bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa.

Kết cục, ông bị ban chet.

Toàn tộc Tống gia bị liên lụy: nam đinh lưu đày, nữ quyến phát bán làm nô tỳ.

Còn ta,

người từng được đích thân hứa hẹn sẽ làm Hầu phu nhân,

kết thúc trong một cái lồng chật hẹp, chờ người ta định giá như món hàng cũ.

Và Tiểu Hầu gia khi ấy đã đứng trước mặt ta, hạ lệnh mua ta như mua một con vật.

1

Kinh thành phủ trắng lụa tang, ngay cả quán vằn thắn nơi góc phố cũng dựng lên buồm trắng.

Phụ thân ta trở về phủ trong tiếng mắng nhiếc, phẫn nộ của dân chúng.

Người là đế sư đương triều, đại nho một đời, xưa nay dạy dỗ không phân sang hèn, danh vọng hiển hách giữa trăm họ.

Vậy mà lúc trở về, toàn thân người là trứng thối, lá úa người ta ném vào, chỉ bởi vì người đã lui hôn giữa ta và Tiểu Hầu gia.

Ta hỏi: “Vì sao?”

Phụ thân xoa đầu ta, dịu giọng nói:

“Hầu phủ hiểm ác, phụ thân xót con gái, cần gì lý do?”

Phụ thân ta xưa nay chẳng phải người cha nhân từ, khi còn bé ta học không tốt, bị đánh vào lòng bàn tay đã là chuyện thường ngày.

Làm sao nay lại vì một cuộc hôn nhân mà chịu mang tiếng bội tín, bội nghĩa?

Là mẫu thân lén bảo ta rằng:

Hôm phụ thân hay tin lão Hầu gia tử trận, người đã cạn sạch một vò rượu, sau cùng vẫn khoác áo rời nhà.

Mẫu thân lau nước mắt, nói:

“Phụ thân con là kẻ thư sinh cổ hủ, trong lòng đạo nghĩa, quân thần còn quan trọng hơn cả sinh mạng.

Thế nhưng con là con gái người, người không đành lòng đẩy con vào lửa dầu.”

Phụ thân không nói gì, chỉ là về nhà càng lúc càng muộn.

Tối đó, khi người trở lại, tóc rối tung, y phục thường ngày chỉnh tề nay cũng bẩn thỉu, chỗ còn bị xé rách.

Thế nhưng người lại cười rất vui.

Người dọn hết rượu trong hầm ra, gọi ta và mẫu thân cùng uống.

Tối đó, người say, mẫu thân cũng say.

Phụ thân nắm chặt tay ta, khóc không thành tiếng:

“Phụ thân có lỗi với con… có lỗi với con…”

Một lúc sau lại lẩm bẩm:

“Thanh Nương… con phải sống cho thật tốt… nhất định phải sống cho thật tốt…”

Ta cũng uống không ít, cười mà nói:

“Vâng, cả nhà mình đều sống thật tốt. Chờ ca ca trở về, lại rước Mục tỷ vào cửa, sinh thật nhiều cháu trai cháu gái…”

Phụ thân ngả người nơi bậc cửa đại sảnh, ngẩng đầu nhìn trăng cong giữa trời, ánh mắt xa xăm.

“Ừ… đều phải sống thật tốt…”

Uống đến cuối, người cầm đũa, gõ lên chén rượu mà hát khẽ:

“Tướng quân trăm trận chet, thục nữ ít ly tan, quân tử vì xã tắc, tiểu nhân mãi ưu phiền… hỏi ta mong gì chăng, cởi giáp về quê cày…”

Tiếng hát càng lúc càng nhỏ, ta dần thiếp đi trong tiếng hát ấy.

“Cởi giáp về quê cày!”

Một tiếng quát lớn khiến ta giật mình tỉnh giấc.

Ngẩng đầu nhìn phụ thân, thấy đũa người gõ quá mạnh vào miệng chén mà bay ra xa, rơi xuống đất.

Người nằm nghiêng nơi bậc cửa, ngước mắt nhìn trăng, hồi lâu không nói.

Ta cũng nằm xuống, thiếp đi lần nữa.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, phụ thân đã vào triều.

Khóe mắt mẫu thân đỏ hoe nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ.

Thấy ta tỉnh, bà đưa một bộ y phục đến:

“Đây là áo cưới mẫu thân may cho con, mặc thử cho mẫu thân xem nào.”

Ta ôm lấy cánh tay mẫu thân, nũng nịu:

“Còn chưa định hôn sự, gấp làm gì chứ?”

Miệng là oán trách, nhưng ta vẫn ngoan ngoãn thay y phục.

Ngoài cửa vang lên tiếng người ồn ào, phụ thân đã trở về.

Ta xỏ giày, chạy vội ra cửa, muốn cho người thấy áo cưới mẫu thân tự tay may.

Nhưng ta dừng bước, trở về cùng phụ thân còn có người khác.

Thị vệ trong cung hộ tống một công công mặt trắng không râu, là người hầu thân cận bên cạnh Hoàng thượng, từng gặp trong cung yến.

Similar Posts

  • Nụ Cười Của Kẻ Điên

    Tôi sinh ra đã ngang bướng, nghe chẳng lọt nổi lời người.

    Mẹ nuôi nói em trai được đi học còn tôi thì không, vì nó có “một thứ” hơn tôi.

    Thế nên tối ấy tôi cầm kéo — “cạch” — cắt phăng thứ “hơn tôi” của nó.

    Bố mẹ nuôi nổi điên, đánh tôi một trận nhớ đời, rồi đem tôi bán cho lão độc thân trong làng.

    Tôi chẳng tha, liền bỏ thuốc diệt chuột vào cơm lão.

    Hôm đó lão độc thân nhập viện, còn tôi bị đưa về nhà.

    Bố mẹ nuôi không cho tôi ăn, nói muốn để tôi đói mà chết.

    Đã thế thì ai cũng đừng có ăn!

    Tôi lao ra đồng, châm lửa, đốt sạch hết mùa màng trong làng.

    Vậy nên đến ngày bố mẹ đẻ tôi tìm thấy tôi, cả làng gõ trống, đốt pháo ầm ĩ.

    Mẹ nuôi nắm chặt tay mẹ ruột tôi khóc như mưa:

    “Con gái cô bệnh nặng lắm, có thời gian thì đưa đi chữa cái đầu đi.”

    Mẹ tôi lúc đó chẳng hiểu bà đang nói gì.

    Cho đến khi tôi về nhà, con gái nuôi của họ đến rồi thở dài trước mặt tôi.

    “Minh Châu, phòng cũ của em nhiều nắng hơn, tôi đã quen rồi, em nhường cho tôi được không?”

  • TỰ DO và ĐẾ VƯƠNG

    Trùng sinh xong, ta giả bệnh, trốn tránh yến Thưởng Xuân được lập ra để tuyển phi cho Thái tử.

    Ta biết rõ kết cục của bản thân sau khi tham dự yến hội.

    Được ban hôn cùng Thái tử, đợi Thái tử đăng cơ rồi lại được sách lập làm Hoàng hậu.

    Cùng người tương kính như tân, hưởng vinh hoa phú quý trọn một đời.

    Đó là một kết cục rất đẹp.

    Nhưng không phải điều ta mong muốn.

    Bao đêm dài, ta luôn khát khao khung trời bao la ngoài chốn cung thành.

    Cho nên lần này, ta nhất định phải sống vì tự do.

    Thế nhưng, vào đêm sau khi yến hội chấm dứt, Thái tử Dung Dục, vốn nên không quen biết ta, lại lẻn vào khuê phòng của ta.

    Hắn gấp gáp ép ta vào tường mà hôn:

    “Ta đã làm sai điều gì? Vì cớ gì nàng lại không cần ta nữa?”

  • Giăng Bẫy Tình

    Em trai tôi bảo nữ thần trong lòng nó bị một tên đầu vàng bắt nạt, kéo tôi đi giúp nó lấy lại thể diện.

    Tới nơi hẹn đánh nhau, tôi vừa nhìn thấy người trước mặt đã đứng đơ tại chỗ — một anh chàng siêu đẹp trai, lạnh lùng, dáng cao ráo, toàn thân mặc đồ hiệu.

    Thằng em hăm hở nói: “Chị, xử đẹp nó cho em!”

    Tôi bước tới, đấm nhẹ vào cơ ngực rắn chắc của cậu ta một cái, đe dọa với vẻ dữ dằn:

    “Tin không, tôi hôn chết cậu bây giờ?”

    Anh chàng đẹp trai suýt không cầm nổi điếu thuốc đang kẹp nơi đầu ngón tay.

  • Bạch Cốt Kiệu Hoa

    Nhà họ Chu cưới vợ, lần nào cũng gặp ma chắn đường.

    Rèm kiệu vừa vén lên, tân nương hóa thành một con bù nhìn mặc hỉ phục đỏ thẫm.

    Không ai biết tân nương đã đi đâu.

    Sống không thấy người, chết không thấy xác.

    Mà lần này, tân nương ấy chính là tôi.

    Chỉ là họ không biết, tôi là đạo sĩ Maoshan.

    Bạn tôi, lại là truyền nhân duy nhất của địa sư.

  • Chồng Cũ Bảo Tôi Quay Lại Với Anh Trai Anh

    Năm thứ ba sau khi tôi và Sở Chấp kết hôn, anh ta đột nhiên lạnh lùng nói:”Thực ra anh trai anh chưa chết, em quay lại với anh ấy đi.”

    Tôi sững người.

    Anh tưởng tôi không tin, liền đưa ra một đoạn video. Người đàn ông vốn đã chết ấy lại đang cười hờ hững trong quán bar.

    Tôi im lặng.

    Năm đó, trên giường bệnh, Sở Hoài Kiều khẽ móc ngón út tôi, đôi mày ánh mắt yếu ớt: “Tiểu Chấp thầm yêu em nhiều năm rồi, sau khi anh chết, để nó chăm sóc em nhé.”

    Thì ra đây là một màn lừa dối từ đầu đến cuối. Mà giờ đây Sở Chấp đã chán tôi rồi, màn lừa dối này cũng nên kết thúc.

    Sở Chấp đưa cho tôi đơn ly hôn, đồng thời có một mảnh giấy ghi địa chỉ: “Em đi tìm anh trai tôi đi.”

    Tôi lặng lẽ ký tên lên đơn ly hôn, rồi xé nát mảnh giấy kia.

  • Giang Hảo

    Tôi đã yêu thầm Thịnh Tuấn suốt ba năm.

    Chưa kịp nhận lại gì, thì em trai anh ấy đã bắt đầu chú ý tới tôi.

    Từ một thiếu gia nổi loạn, cậu ấy nhuộm tóc đen, cai xe, bỏ hẳn mấy trò thể thao mạo hiểm nguy hiểm tính mạng.

    Chỉ suốt ngày đi theo tôi, ngoan ngoãn gọi một tiếng “chị ơi” nghe đến mềm lòng.

    Ai nhìn vào cũng biết cậu ấy đang theo đuổi tôi.

    Thịnh Tuấn cũng không phải ngoại lệ.

    Thế là anh đưa tôi một chiếc thẻ, giọng rất thản nhiên:

    “Thằng bé có chí tiến thủ là tốt. Em chịu khó dỗ dành nó một chút.”

    Khoảnh khắc đó, tôi thấy mọi thứ thật vô vị.

    Về sau, Thịnh Tuấn say rượu, làm nũng với tôi rằng anh đau dạ dày.

    “Lại nghe thấy những âm thanh ướt át vang ra từ trong phòng.”

    Anh chất vấn tôi đang ở cùng ai.

    Tôi thở không đều, khẽ bật cười.

    “Đang dỗ em trai anh đấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *