Lựa Chọn Đúng Đắn Full

Lựa Chọn Đúng Đắn Full

Khi tôi ly hôn với Kỷ Tiêu, bạn bè anh ta đều chỉ trích tôi là chuyện bé xé ra to.

“Chỉ vì em gọi anh ấy ra ăn cơm mà anh ấy vẫn còn đang chơi game, vậy mà em nói bỏ là bỏ luôn mối quan hệ năm năm à.”

Lần này tôi không còn càu nhàu rằng mình đã nhắc anh ta từ nửa tiếng trước, cũng không tức giận vì anh lại nuốt lời, tiếp tục chơi game với Bùi Mộng.

Tôi chỉ khẽ cười, đáp:

“Đúng vậy. Nếu anh ấy cho rằng game quan trọng hơn tình cảm của chúng tôi, thì tôi cũng có thể buông bỏ anh ấy thôi.”

1

Kỷ Tiêu rất thích ăn cua, nhưng sơ chế thì cực kỳ phiền phức.

Lỡ tay một chút là bị kẹp hay cứa trầy da, cảm giác ngứa ngáy khiến tôi bồn chồn khó chịu.

Tiếng ồn ào trong phòng vang ra:

“Giữ trụ! Giữ trụ!”

“Hôm nay không thắng không về!”

Tôi đột nhiên thấy bực bội, thậm chí không muốn làm nốt phần cua còn lại.

Nhưng hôm nay là sinh nhật Kỷ Tiêu, tôi đã hứa từ tuần trước sẽ làm mì gạch cua cho anh.

Dầu nóng, xào cua, luộc mì.

Mùi tanh của hải sản lại khiến tôi cau mày khó chịu.

Tôi không ăn cua.

Mì của Kỷ Tiêu tôi cẩn thận chan nước xốt, còn mình thì luộc vội bát mì nước thanh đạm.

“Kỷ Tiêu, ra ăn cơm đi.”

Tôi gọi vọng vào phòng.

Không có phản hồi.

Bày bát đũa xong, kéo ghế ra ngồi, tô mì bắt đầu nguội dần.

“Kỷ Tiêu, ăn cơm đi.”

Vẫn chỉ có tiếng game ồn ào đáp lại.

“Double kill!”

“Em làm gì vậy?” Kỷ Tiêu ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đẹp giờ đây nhăn nhúm khó chịu.

“Ăn cơm thôi, để nguội là mì bị nở, không ngon đâu.” Tôi nhẹ giọng khuyên.

“Để đó đi, lát nữa anh ăn.”

“Ra ngoài trước đi, đừng làm phiền anh chơi game.” Anh đẩy tôi một cái.

“Còn bao lâu nữa?” Vết thương trên tay bắt đầu ngứa, khiến tôi cũng bực theo.

“Game mới mở, anh sao biết được?”

Tôi nhìn thời gian bắt đầu trận đấu trên màn hình – vừa đúng năm phút.

Năm phút trước, rõ ràng tôi đã gọi anh rồi.

—— “You have been slain!”

Bạn đã bị giết.

“Em phiền quá đấy!” Kỷ Tiêu đập mạnh bàn phím, hét lên với tôi.

Anh luôn như vậy, chơi game là tính khí thay đổi 180 độ.

Bình thường thì dịu dàng, nhưng cứ động đến game là chẳng coi ai ra gì.

“Có phải không biết ăn đâu, cả ngày cứ hối hối hối. Một bữa không ăn thì chết được à?”

“Tôi…” Tôi vừa định nói rằng mình đã chuẩn bị bữa ăn rất lâu, là vì anh muốn ăn tôi mới làm.

Thì một giọng nữ ngọt ngào, điệu đà chợt vang rõ ràng qua loa ngoài:

“Anh ơi, sao vợ anh lắm chuyện thế? Ngay cả sinh nhật cũng không cho anh vui vẻ chơi game.”

“Đừng để ý chị ta nữa, sắp hồi sinh rồi. Tý nữa chúng mình chơi game xx em làm bánh sinh nhật cho anh nha~”

Tôi chết lặng tại chỗ, còn Kỷ Tiêu thì sắc mặt lập tức biến đổi.

Theo hướng mắt anh nhìn, trên màn hình hiện dòng chữ: thiết bị âm thanh đã chuyển sang loa ngoài.

Còn tài khoản đang nói, là một biểu tượng quả vải màu hồng, bên cạnh ghi chú: Mộng Mộng.

Một cơn giận dữ bất ngờ dội lên đầu tôi.

“Kỷ Tiêu! Không phải anh đã hứa là sẽ không chơi game với Bùi Mộng nữa sao?”

2

Lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên Bùi Mộng là vào đêm tân hôn của tôi và Kỷ Tiêu.

Sau khi ân ái, Kỷ Tiêu hôn lên trán tôi rồi nói:

“Uẩn Uẩn, hôm nay là ngày anh hạnh phúc nhất.”

Tôi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, cả thế giới như chìm vào tĩnh lặng.

Nhưng khoảnh khắc ngọt ngào ấy bất chợt bị phá vỡ bởi một tiếng chuông báo đặc biệt.

“Anh Kỷ Tiêu ơi, sao anh còn chưa vào? Bọn em đợi anh lâu lắm rồi á~”

Một giọng nữ ngọt ngào vang lên, mang theo chút nũng nịu khiến tôi vô thức cau mày.

Kỷ Tiêu gãi đầu, nói vào điện thoại:

“Hôm nay anh cưới vợ mà, à mà sao em không đến dự lễ cưới?”

“À…”, bên kia im lặng một chút rồi lại trở về giọng điệu ngọt lịm vừa rồi, “Anh lại quên rồi, em đi xem giải DPL, còn xin chữ ký của wander cho anh nữa đó~”

“Nhưng mà phải hôm nay anh chơi Kayn bảo kê em thắng thì mới đưa cho nha~”

“Wander!” Đôi mắt Kỷ Tiêu sáng rực lên.

“Vậy thì phải thắng rồi! Lên game!”

Anh vừa nói vừa mặc vội cái áo thun, chuẩn bị rời đi.

Tôi theo phản xạ kéo tay anh lại.

“Kỷ…”

“Chị dâu sẽ không giận chứ? Con trai mà, chỉ có mỗi niềm vui nhỏ này thôi mà.” – Giọng Bùi Mộng đầy vẻ thấu hiểu, nhưng lại khiến người ta cực kỳ khó chịu.

“Uẩn Uẩn sẽ không giận đâu, cô ấy là người tốt nhất mà.” – Kỷ Tiêu tự hào nói, mái tóc còn rối sau khi thân mật với tôi cũng theo đó mà rung rung, trông đầy đắc ý.

“Vậy em chờ anh nhé~ anh yêu~”

Rồi Bùi Mộng cúp máy.

Tôi không nhịn được hỏi: “Cô ta là ai?”

“Bùi Mộng, bạn chơi game với anh thôi.”

Tôi biết Kỷ Tiêu thích chơi game, nhưng…

“Hai người quen nhau thế nào?”

“Là bạn của bạn gái thằng bạn anh – Giang Thạch, rồi cùng chơi thôi.”

“Hôm nay là ngày cưới của tụi mình, nửa đêm cô ta gọi điện như thế, không phải hơi vô duyên sao?”

Huống hồ là trong đêm tân hôn lại hẹn chơi game với người khác giới? Còn bắt anh bảo kê, cày thắng?

Thật quá mức vô lý.

“Anh cũng đã nói với cô ấy rồi, đừng nghĩ nhiều, tính cô ấy là vậy.”

“Em biết mà, game đó ít con gái chơi lắm, cô ấy tính như đàn ông ấy.”

Một người con gái giọng điệu điệu đà thế kia, còn có đoạn cố tình lên giọng làm nũng, mà gọi là “tính đàn ông”?

“Anh có thể không đi được không?” Tôi không muốn gây gổ vào ngày đặc biệt này.

Người lớn từng nói, vợ chồng cãi nhau ngay ngày cưới, cuộc sống sau này sẽ chẳng dài lâu.

Kỷ Tiêu hôn lên trán tôi, dỗ dành:

“Uẩn Uẩn ngoan nào, em là người tuyệt nhất. Anh đã hứa với họ rồi. Em ngủ trước đi, anh chơi chút xíu rồi vào với em liền.”

Đêm đó, Kỷ Tiêu chơi game suốt đêm trong thư phòng. Còn tôi thì mất ngủ cả đêm trong phòng ngủ chính.

Similar Posts

  • Cô Dâu Đổi Chồng

    Sáng ngày cưới, chồng tôi bất ngờ kéo tôi vào một phòng trang điểm chật hẹp, nói rằng muốn đổi địa điểm hôn lễ cho thanh mai của anh ta.

    Tôi nhìn anh ta như đang xem trò hề:

    “Ý anh là muốn lấy sảnh cưới trị giá cả triệu của tôi đổi lấy cái bãi cỏ tồi tàn giá 9999 kia, hay thậm chí còn là giá khuyến mãi?”

    Thẩm Tư Thần ngượng ngùng đưa tay gãi mũi.

    “Dù sao thì đây cũng là lần đầu Tiểu Khê kết hôn, hơn nữa cô ấy còn mời cả thế gia ở Kyoto, không thể để mất mặt được. Chúng ta nhường cô ấy một chút, được không?”

    Tôi nhìn Trần Khê đang đứng ở cửa, dáng vẻ đáng thương, lạnh lùng cười khẩy:

    “Anh nằm mơ à, không muốn cưới thì biến!”

  • Cả Đời Này Chồng Tôi Không Thể Có Con

    Tôi đang chuẩn bị cho bữa tiệc gia đình thì thư ký của chồng lại ngang nhiên ngồi ngay vào ghế chủ tọa.

    Cô ta liếc xéo tôi, mở miệng đã mắng:

    “Không đẻ được thì là con gà mái không biết đẻ, cút sang một bên đi!”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô ta lại cười lạnh:

    “Không sinh nổi con mà cũng đòi làm dâu nhà họ Thẩm? Tài sản nhà họ Thẩm sớm muộn gì cũng là của con trai tôi!”

    Ba chồng tôi lập tức đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt cô ta quát lớn:

    “Lôi con đàn bà điên này ra ngoài! Nhà họ Thẩm còn chưa đến lượt cô muốn làm gì thì làm!”

    Thư ký lại đắc ý cười, rút từ trong túi ra một tờ giấy, đập mạnh xuống bàn:

    “Trợn to mắt chó của các người mà nhìn cho rõ! Trong bụng tôi là con cháu nhà họ Thẩm đấy!”

    Chồng tôi bỗng nhiên lao đến, kích động ôm chặt lấy cô ta, hô to là mình sắp được làm bố, còn khen cô ta là công thần của nhà họ Thẩm.

    Mẹ chồng ban đầu còn tỏ vẻ khinh ghét, giờ lại lập tức đổi thái độ, cười niềm nở chạy đến sờ bụng cô ta, miệng không ngừng gọi “cháu ngoan”, “phúc tinh”.

    Ba chồng cũng thay đổi sắc mặt trong chớp mắt, cười đến không khép miệng được, hết lời khen ngợi cô ta là ân nhân của gia đình.

    Tôi sững sờ.

    Tôi nhớ rõ ràng chồng tôi bị vô tinh.

    Bác sĩ giỏi nhất nước ngoài từng kết luận chắc chắn:

    Anh ta cả đời này không thể có con.

  • Cuộc Chiến Chỗ Đậu Xe

    Tôi xin nghỉ phép năm, cùng nhỏ bạn thân đi chơi hai tuần ở Đông Bắc mới về.

    Nửa đêm nhận được cuộc gọi bảo tôi ra dời xe.

    Lúc đó đang nửa mê nửa tỉnh, tôi tưởng lừa đảo, liền mắng một câu “Đồ thần kinh” rồi lăn ra ngủ tiếp.

    Chưa được bao lâu, một người đàn ông tự xưng là cảnh sát giao thông lại gọi tới:

    “Cô mau ra dời xe đi, không thì tôi cho xe cẩu tới kéo đấy.”

    Tôi lập tức tỉnh cả ngủ.

    Nhưng mà… xe tôi đậu đúng chỗ của mình mà, dời đi đâu mới được chứ?

  • Một Chiếc Túi Giả Và Mười Năm Tình Thật

    Ngày Valentine, bạn trai tặng tôi một chiếc túi.

    Mang ra quầy chính hãng kiểm tra thì bị kết luận… hàng giả.

    Thế mà anh ta vẫn khăng khăng nói là thật, còn gửi cho tôi ảnh chụp đơn hàng.

    Trên đó ghi rõ: cửa hàng flagship Prada, giá 22 triệu.

    Tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

    Liền đăng sự việc lên mạng.

    Một bình luận được thả tim nhiều nhất khiến tôi chú ý:

    “Chỉ mình tôi thấy điểm bất thường sao? Sao ảnh đơn hàng của anh ta chỉ chụp một nửa?”

    “Phía trên có phải còn một dòng đơn hàng nữa không?”

    Tôi chưa hiểu, bèn hỏi lại:

    “Ý là sao vậy?”

    Người đó đáp: “Có khả năng anh ta mua hai chiếc — một thật, một giả. Cái giả đưa cho bạn, còn ảnh đơn hàng thật thì dùng để che mắt.”

    Tôi giật mình, tay cầm điện thoại run lên.

    Người đó tiếp tục nhắn: “Bây giờ điều bạn nên lo không phải là túi thật hay giả… mà là chiếc túi còn lại, anh ta đưa cho ai.”

  • Chu Nhan Từ

    Trong thư phòng của Hoàng thượng treo một bức họa.

    Người nào từng nhìn qua đều nói, người trong tranh trông rất giống ta.

    Chỉ có tỷ tỷ là rõ hơn ai hết, người trong tranh chính là ta.

    Phu quân vừa mất, nhà thân mẫu liền ép ta tiến cử hai vị đường muội, giúp tỷ tỷ tranh sủng.

    Tỷ tỷ thừa lúc ta say rượu, bày kế khiến thị vệ xông vào, hòng khiến ta thân bại danh liệt.

    Nào ngờ, người đẩy cửa bước vào lại là… Hoàng thượng.

  • Người Trong Lòng Ta

    Đại quân áp sát thành trì, ta bị đưa đi hòa thân làm công chúa.

    Khi khăn trùm đầu được vén lên, vừa nhìn thấy gương mặt của hoàng đế địch quốc, ta suýt nữa ngã lăn khỏi ghế.

    Chẳng phải đó chính là tên nô lệ nhỏ năm xưa ta từng coi như ngựa cưỡi hay sao!

    Xong rồi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *