Ly Sữa Định Mệnh

Ly Sữa Định Mệnh

Sau khi trúng thưởng một triệu tệ, tôi gửi tin nhắn thông báo trúng số cho ba, mẹ và em trai.

Chỉ một giây sau, mẹ tôi hiếm hoi gọi video đến: “ Chiêu Đệ, tối nay về ăn cơm nhé, mẹ nấu món thịt kho con thích nhất!”

Tôi nhìn tấm chiếu lạnh lẽo rách nát đặt dưới gầm cầu, vừa cười vừa gật đầu đồng ý.

Trên bàn ăn, ba mẹ cầm điện thoại của tôi, nhìn đi nhìn lại tin nhắn trúng thưởng, cười đến mức miệng không khép lại được.

Ba nói ngày mai sẽ bỏ ra 5 triệu tệ mua căn biệt thự đắt nhất trong huyện để tặng em trai.

Mẹ thì bảo cũng sẽ chi 5 triệu để mua chiếc siêu xe mới nhất cho nó.

Họ chìm đắm trong niềm vui phát tài chớp nhoáng, mơ mộng về cuộc sống giàu sang quyền quý sắp tới.

Tôi im lặng, cầm ly sữa do em trai cố tình pha bằng nước bồn cầu và sữa bột quá hạn, uống một hơi cạn sạch.

Thế nhưng, đến khi mặt trời lên vào sáng hôm sau, họ vẫn không bước ra khỏi nhà nữa.

Họ chết rồi.

Cả ba người.

Một nhà bốn người, chỉ sau một đêm, chỉ còn lại một mình tôi.

1

Khi cảnh sát tìm thấy tôi, tôi đang lựa rau giảm giá ở chợ.

Lúc tôi vừa kỳ kèo được ông chủ bớt cho hai tệ, thì hai người đàn ông mặc đồng phục bất ngờ đứng chắn trước mặt tôi.

Tôi bị còng tay ngay giữa chợ, mấy dì đang giành mua rau cũng dừng tay lại.

Một bà cô đẩy gọng kính, nhìn tôi chằm chằm: “Chẳng phải con bé nhà họ Tạ sao? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi quay đầu nhìn theo tiếng nói, người lên tiếng chính là dì Trần sống cạnh nhà tôi.

Tôi còn nhớ rõ, một tuần trước tôi và dì cùng đứng mua hàng, tôi nhanh tay giành được miếng sườn giảm giá trước dì.

“Bà còn chưa biết à? Nhà bên cạnh bà đấy, có người chết rồi!”

“Tôi cũng nghe rồi, nghe nói sáng nay có người báo án, nói nhà ông Tạ già xảy ra án mạng, hai vợ chồng với thằng con trai đều chết cả rồi. Tôi nghe động tĩnh lớn quá nên len lén qua xem thử, ba người mặt mũi tím tái, máu ở miệng còn đen sẫm lại, chắc là không cứu nổi đâu!”

“Nhưng tôi nhớ tối qua nhà họ còn nói cười vui vẻ lắm mà, ồn ào đến mức làm cháu tôi vừa dỗ ngủ lại giật mình tỉnh dậy mấy lần! Tôi tức quá còn qua đập cửa tính nói chuyện, mà gọi hoài chẳng ai mở! Lúc đó tôi còn nghe họ nói gì mà xe với nhà, vui như nhặt được tiền vậy!”

“Kỳ lạ thật, sao chỉ qua một đêm đã chết sạch rồi?”

Tôi đứng sau lưng cảnh sát, nghe những lời bàn tán xì xào mà không có chút cảm xúc nào.

Vẻ mặt dửng dưng của tôi bị cảnh sát thấy hết.

Họ bắt đầu giải tán đám đông rồi dẫn tôi rời đi, nhưng dì Trần hiếu kỳ vẫn bám theo, nhìn còng tay trên cổ tay tôi rồi đột ngột lên tiếng:

“Cảnh sát, mấy người bắt nó đi chẳng lẽ là vì… người là do con nhỏ này giết sao?!”

Lập tức, cả chợ đồng loạt quay lại nhìn tôi, ánh mắt săm soi, dò xét.

“Nhà họ Tạ có bốn người, giờ chết mất ba, chỉ còn lại mỗi con bé này, không phải nó thì là ai?”

“Tội cho hai ông bà già họ Tạ nuôi nấng cực khổ, mới vừa đậu đại học mà đã trở mặt không nhận cha mẹ! Đúng là nuôi con gái chẳng ra gì, con nhỏ này là đồ vong ân phụ nghĩa!”

“Phải thù hận đến mức nào mới nhẫn tâm giết sạch cả cha mẹ lẫn em ruột mình như vậy chứ?”

“Bình thường thấy nó lầm lì ít nói, không ngờ lòng dạ độc ác đến thế!”

Một câu nghi ngờ như đá ném xuống nước, làm dấy lên bao nhiêu sóng gió.

Sau người đầu tiên lên tiếng nghi tôi là hung thủ, lập tức có thêm nhiều người phụ họa, gán tội cho tôi.

Tôi nhìn lại những ánh mắt căm ghét ấy, khóe môi cong lên, bật cười lạnh:

“Không có bằng chứng, các người dựa vào đâu mà nói tôi là kẻ giết người?”

Cảnh sát đứng sau cố gắng giải thích, yêu cầu mọi người không nên võ đoán khi vụ án chưa có kết luận.

Similar Posts

  • Chiếc Xe Mới Tiết Lộ Bí Mật Ngoại Tình Của Chồng

    Chồng tôi vừa mới tậu một chiếc Ideal L9 trị giá 300.000 tệ, nói rằng sau này đưa đón tôi và con gái sẽ an toàn hơn.

    Hôm nay trời mưa bão, tôi mở ứng dụng của hãng xe trên điện thoại, định giúp anh bật điều hòa trước cho mát.

    Thế nhưng, vị trí của xe hoàn toàn không ở công ty anh.

    Mà là ở Bệnh viện Phụ sản thành phố.

    Tôi bấm vào xem trạng thái xe và sững sờ.

    Chế độ nhớ vị trí của ghế phụ đã được điều chỉnh thành “Chế độ nằm phẳng cho bà bầu”.

    Màn hình giải trí ở hàng ghế sau đang phát “Tuyển tập nhạc thai giáo”.

    Trong khi đó, con gái tôi lúc này đang cầm chiếc ô rách, đứng đợi anh đón ở cổng trường tiểu học giữa cơn mưa tầm tã.

    Tôi lẳng lặng lưu lại lịch trình di chuyển, rồi đặt cho con gái một chuyến xe dịch vụ cao cấp.

  • Anh Yêu Cô Ấy, Nhưng Lại Cưới Tôi

    Sau khi kẻ “công lược” rời khỏi thế giới này, tôi và nam chính kết hôn, sinh con, sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn.

    Trên màn bình luận ai cũng nói, đây chính là kết cục HE đẹp nhất của truyện thanh xuân vườn trường.

    Cho đến một ngày nọ, khi tôi đang kể truyện cổ tích cho cậu con trai sáu tuổi nghe.

    Thằng bé bỗng nghiêm túc hỏi tôi: “Mẹ ơi, cái gì là tình yêu ạ?”

    Tôi không do dự đáp ngay: “Ba mẹ kết hôn rồi sinh ra con, đó chính là tình yêu.”

    Không ngờ con trai lại cau đôi mày non nớt, giọng đầy chắc chắn: “Mẹ nói dối!”

    “Ba nói, ba và dì Thẩm Niệm tuy không kết hôn nhưng hai người họ mới là tình yêu thật sự.”

    Tôi sững người.

  • Ba mươi năm không muộn

    Sau khi đưa cháu trai đến trường, tôi trở về nhà thì vô tình nghe thấy chồng và con trai đang trò chuyện trong thư phòng.

    “Ba, chuyện đi du lịch nước ngoài với dì Hà đã sắp xếp xong hết rồi chứ?”

    “Xong cả rồi, nhưng bên mẹ con thì phải chú ý, đừng để bà ấy phát hiện.”

    “Ba yên tâm, bao nhiêu năm nay mẹ đâu có nhận ra điều gì bất thường. Chỉ khổ cho ba thôi, nửa đời người phải sống cùng một người phụ nữ mà mình không yêu.”

    “Không sao cả. Dì Hà giống như cánh chim trên bầu trời, không nên bị trói buộc trong căn bếp để cả đời nấu nướng cho ba. Ba đặt tên con là Trạch Hà chính là để chọn chữ ‘Hà’, cho dù ba ở đâu, trái tim ba cũng luôn hướng về dì ấy.”

    Tôi bàng hoàng rời đi, rồi ngã mình xuống ghế dài trong công viên mà thiếp đi.

    Thế nhưng khi tỉnh lại, tôi không hề được trọng sinh, cũng chẳng có cơ hội sống lại lần nữa.

    Đôi tay tôi vẫn thô ráp, già nua, mái tóc xõa xuống vẫn vương bạc trắng.

    Nhưng giờ đây, trong tôi chỉ còn lại mối hận muốn kéo tất cả bọn họ cùng rơi xuống địa ngục.

  • Tình Thân Cân Không Đều

    Mẹ tôi cứ nhắc đi nhắc lại rằng bà muốn thử nhảy dù wingsuit, thế là tôi chiều theo, dẫn bà đi.
    Vừa thanh toán xong năm vạn phí trải nghiệm, bà liền trách móc:

    “Con đúng là chẳng bao giờ chu đáo bằng em trai con.”

    Tôi ngẩn ra, quay lại nhìn bà, không hiểu vì sao bà lại nói vậy.
    Bà lại càng nói với vẻ tự tin:

    “Chẳng phải sao? Mẹ đây năm mươi lăm tuổi rồi, lại còn bị cao huyết áp, mỡ máu, mấy hôm trước tim cũng không được khỏe.
    Em trai con lúc nào cũng nghĩ cho mẹ, nhất định không cho mẹ làm những trò mạo hiểm thế này.
    Còn con thì sao? Hay là con đang cố diễn cho thiên hạ xem mình hiếu thảo?”

    Được thôi, đã bảo tôi đang diễn, vậy thì tôi ngừng diễn luôn.

    Tôi một mình đi nhảy dù xong, về liền khóa thẻ phụ của bà, đuổi bà ra khỏi biệt thự.
    Bức tường toàn bộ túi Hermès phiên bản giới hạn tôi mua tặng, tôi cũng đem lên sàn đồ cũ rao bán.

  • Sợi Dây Chuyền Xuyên Giới

    Khi tôi xuyên tới, phản diện đã sớm phá sản.

    Anh ta mặc chiếc áo thun giá 9 đồng, chen chúc trong căn phòng trọ dưới tầng hầm thuê với giá 300 tệ.

    Mỗi ngày đều nhốt mình trong phòng, sống một cuộc đời sa sút vô định.

    Hệ thống bắt tôi phải đá cửa xông vào:

    【Chửi anh ta là phế vật, đòi tiền, ép anh ta ra khỏi nhà đi làm, bắt buộc anh ta phải vực dậy.】

    【Chỉ khi phản diện đông sơn tái khởi, mới có thể đối đầu với nam chính.】

    Nhưng tôi lại mắc chứng sợ xã hội, nhát gan, không dám tới gần cánh cửa đó.

    Để kiếm tiền, tôi bắt đầu dậy sớm thức khuya bày hàng bán dạo.

    Nhưng hệ thống cứ đòi ngày một nhiều tiền, khiến tôi càng lúc càng kiệt sức.

    Lần đó, xe đẩy lại bị đám lưu manh phá hỏng.

    Tôi không nhịn được mà trốn vào một góc lặng lẽ bật khóc.

    Lúc ngẩng đầu lên, mơ hồ thấy một tờ khăn giấy chìa ra trước mắt.

    Là phản diện – người luôn trầm lặng, sắc mặt âm u – đang ngồi xổm trước mặt tôi:

    “Đừng khóc nữa, xe anh sửa xong rồi.”

    Hóa ra, thứ khiến phản diện bước ra khỏi cánh cửa đó…

    Không chỉ có lời mắng nhiếc, mà còn là… giọt nước mắt của tôi.

  • Khi Chứng Cứ Lên Tiếng

    Vì quá ám ảnh với việc bị vu oan, tôi dần hình thành một thói quen lưu giữ chứng cứ gần như cực đoan.

    Hồi tiểu học, giáo viên chủ nhiệm một mực nói tôi chưa nộp tiền lớp. Tôi lập tức mở camera giám sát, chiếu rõ cảnh mình đặt tiền lên bàn giáo viên, còn cố tình đứng trước ống kính đếm đi đếm lại mười lần để xác nhận số tiền không thiếu một đồng. Cuối cùng, giáo viên chỉ còn cách thừa nhận là bản thân đã làm thất lạc.

    Sau khi đi làm, phòng tài chính lại vu cho tôi nộp chứng từ thanh toán trễ hạn. Tôi thẳng tay tung ra lịch sử trò chuyện của sáu phần mềm khác nhau, kèm theo email CC gửi cho tám vị lãnh đạo. Ngay giữa đại hội công ty, phòng tài chính buộc phải cúi đầu nhận lỗi.

    Đến khi công ty lấy cớ tôi “vi phạm nghiêm trọng nội quy” để sa thải, tôi không nói nhiều. Hàng nghìn đoạn video và hình ảnh được tôi mang ra làm bằng chứng, phát từng khung hình suốt ba mươi tiếng liên tục. Cuối cùng, ông chủ vừa khóc vừa ký bồi thường cho tôi hai tháng tiền lương.

    Không lâu sau, cha mẹ ruột xuất thân hào môn tìm đến, sắp xếp cho tôi vào làm tại Tập đoàn Thịnh Thế.

    Cũng từ đó, thiên kim giả trở thành cấp trên trực tiếp của tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *