Mang Thai Với Tổng Tài Lạnh Lùng

Mang Thai Với Tổng Tài Lạnh Lùng

Tôi đã mang thai con của tổng tài lạnh lùng u ám – hôm kiểm tra thai, tôi chạy đến trước cửa nhà hắn, không ngừng gõ cửa.

Tôi đến tìm hắn không vì điều gì khác, chỉ để đòi tiền sữa cho con.

1.

Hứa Lợi Hành, tôi biết anh đang ở nhà, đừng có trốn, tôi biết anh đang ở bên trong.

Tôi với cái bụng bốn tháng không ngừng gõ cửa nhà anh ta, tiếng gõ khiến hàng xóm tò mò ra xem, nhưng tôi chẳng bận tâm.

Hứa Lợi Hành, dám lên giường với tôi mà không dám chịu trách nhiệm sao? Tôi nói cho anh biết, hôm nay tôi sẽ bám lấy anh không buông.

Anh ta vẫn chưa ra, tay tôi gõ đến đau, miệng kêu đến mệt, đại ca anh mở cửa ra đi.

Mười phút trôi qua, tay tôi gần như không còn sức, vẫn không thấy anh ta mở cửa.

A, bụng đau quá, đau quá! Tôi ôm bụng, đau đớn kêu lên, hàng xóm tốt bụng đến đỡ cánh tay tôi.

Hàng xóm bức xúc nói: Bạn gái có bầu mà muốn chạy, trên đời sao còn có loại người như vậy, nên báo cảnh sát bắt lại, xử cho vài ba năm để răn dạy.

Đúng rồi, đại ca nói đúng, anh ta là đồ bạc tình, số tôi khổ quá! Nói rồi tôi quệt tay lên mắt giả vờ khóc.

Đang định kể khổ thêm chút nữa thì cửa bất ngờ mở ra, Hứa Lợi Hành với gương mặt đen như than, lạnh lùng nói: Vào đi.

Tôi cảm ơn anh hàng xóm, phối hợp diễn kịch: Cảm ơn anh, bạn trai tôi mở cửa rồi, hôm nào đến nhà ăn cơm nhé.

Anh hàng xóm cũng nhận ra tôi đang giả vờ, cười nói: Cô em, lần sau bạn trai không cho vào nhà, cứ đến tìm tôi, tôi sẽ làm chủ cho cô.

Được rồi.

Tôi bước vào nhà, nhà của Hứa Lợi Hành tôi đã từng đến mấy lần, căn hộ năm phòng bị chia thành hai, một phòng ngủ của anh ta, một phòng trống.

Phòng khách rộng lớn đặt đầy dụng cụ tập gym.

Nhìn ra ngoài từ cửa sổ tầng 30 là khu tài chính sầm uất.

Người có thể mua nhà ở đây toàn là đại gia, tôi không đòi anh ta thì thật có lỗi với bản thân.

Bạc tình? Bạn trai? Hứa Lợi Hành khoanh tay trước ngực, giọng điệu uy hiếp.

Tôi mặc kệ anh ta.

Ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, nhìn quanh những vật dụng đắt tiền, trên tường treo một bức tranh, tôi từng thấy, giá khởi điểm cũng cả triệu.

Tôi không rành nghệ thuật, không biết tên bức tranh.

Một cánh đồng lúa mì, giữa cánh đồng có cô gái đội mũ, trông khá đẹp.

Tôi đang nói chuyện với cô đấy.

Bức tranh đó đẹp thật. Tôi chỉ vào bức tranh trên tường.

Thích thì tặng cho cô.

Đúng là nhà giàu, món đồ cả triệu nói tặng là tặng.

Tôi vốn ghét kẻ có tiền, nghĩ mình giỏi lắm sao?

Tôi không cần, đẹp thì cũng không thể ăn được, tôi chỉ cần tiền.

Tôi lấy giấy siêu âm trong túi ra, đặt lên bàn.

Hứa Lợi Hành cầm lấy giấy siêu âm, châm chọc: Bốn tháng, hừ, cô không phải đang giả vờ để moi tiền chứ?

Tôi! Moi tiền? Tôi làm vậy là vì tiền sữa cho con, được chưa?

Sau này còn học hành, lớp năng khiếu, bồi dưỡng, con có sở thích gì cũng phải tốn tiền.

Anh nghĩ tôi tự nguyện mang thai à? Nếu không phải bốn tháng trước say rượu gặp anh ta, thì tôi đâu có dính vào chuyện này.

Tuổi trẻ phơi phới mà đã làm mẹ, hỏi ai mà cam lòng.

Nói trắng ra, anh phải chịu trách nhiệm cho đứa trẻ này.

Khi tôi phát hiện có thai, bác sĩ nói đã quá muộn để phá, tốt nhất là sinh con.

Khi bác sĩ hỏi bố đứa trẻ là ai, tôi lúng túng đến mức bấm nát móng tay, bố đứa trẻ là người gặp trong quán bar, tôi dám nói sao?

Nói đi, có đưa tiền không, tôi có thể cùng anh đến bệnh viện kiểm tra lại, xem đứa con trong bụng tôi có phải của anh không.

Được thôi, nói trước cô muốn bao nhiêu.

Mười triệu. Tôi bình tĩnh nói.

Bao nhiêu! Anh ta giật mình đứng bật dậy, rồi nói: Sao cô không đi cướp ngân hàng đi, năm triệu.

Anh ta giơ năm ngón tay.

Còn muốn mặc cả với tôi!

Chỉ mười triệu, một đồng cũng không thiếu.

Cô một người phụ nữ cần nhiều tiền như vậy làm gì?

Anh ta nghi ngờ hỏi.

Nói sao thì đứa trẻ trong bụng tôi cũng là con riêng của anh, lỡ sau này anh già cô đơn, không ai thừa kế gia sản to lớn, rồi lại quay về tìm tôi.

Tôi có thể trả anh một đứa con giỏi giang, hiểu biết uyên thâm, phải không nào, Hứa Lợi Hành tiên sinh?

Tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý, tranh thủ lúc tôi còn dễ thương lượng, tốt nhất hãy đưa tiền cho tôi, tôi sẽ mang con ra nước ngoài, cả đời không quay về.

Hứa Lợi Hành cúi đầu trầm ngâm, một lát sau trầm giọng nói: Tiền, mười triệu không vấn đề, nhưng phải đến bệnh viện trước.

Được, khi nào đi?

Ngay lập tức.

Hứa Lợi Hành là người quyết đoán, đã nói là làm, anh ta lập tức gọi điện, hẹn bác sĩ sản khoa.

Đến bệnh viện, không cần xếp hàng, tôi đã ngồi lên giường siêu âm sản khoa, bác sĩ bắt đầu siêu âm.

Trên màn hình, một thai nhi nhỏ như hạt đậu đang nằm trong bụng tôi.

Đến giờ tôi vẫn không dám tin rằng một sinh mệnh đang tồn tại trong bụng mình, và sáu tháng nữa nó sẽ chào đời, thật kỳ diệu.

Thai nhi rất khỏe mạnh, sản phụ nên bổ sung thêm dinh dưỡng, ngoài ra không có vấn đề gì khác.

Được, cảm ơn bác sĩ.

Ra khỏi phòng sản khoa, tôi và Hứa Lợi Hành ngồi trên ghế dài bệnh viện, anh cúi đầu nhìn ảnh siêu âm của đứa bé, im lặng.

Đứa bé để tôi nuôi, tiền vẫn sẽ đưa cho cô.

Hứa Lợi Hành quay sang nhìn tôi, đột nhiên nói.

Tôi sững người, không biết phải quyết định thế nào.

Đối mặt với cám dỗ lớn như vậy, tôi lại do dự!

Đây là mười triệu mà.

Con và tiền, tôi đều muốn.

Không phải tôi tham lam, vốn dĩ tôi nghĩ rằng, Hứa Lợi Hành chắc chắn sẽ không cần đứa bé.

Vậy thì tôi giữ lại, mang con và tiền đi thật xa, không bao giờ trở lại.

Anh ta nói muốn con, lại còn có thể cho tôi tiền, đúng là giao dịch đôi bên cùng có lợi, thôi thì để anh ta nuôi.

Nhưng, dù sao nó cũng là máu mủ của tôi, tôi không nỡ.

Tôi không quan tâm bố nó là ai, chỉ cần là con tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.

Để tôi nghĩ đã.

Được, cho cô ba ngày, đưa điện thoại cho tôi.

Tôi đưa điện thoại cho anh ta, Hứa Lợi Hành bấm số, ấn gọi, tiếng chuông vang lên từ túi quần anh ta.

Ngắt máy, anh ta đưa điện thoại lại cho tôi: Ba ngày sau, tôi sẽ liên lạc với cô. Đến lúc đó tôi hy vọng, câu trả lời sẽ là điều tôi mong muốn.

Nói xong, anh ta đứng lên, rời khỏi tầm mắt tôi, không ngoảnh đầu lại, chỉ để tôi một mình ngồi trên ghế dài.

2.

Ba ngày sau, đúng như tôi dự đoán, Hứa Lợi Hành gọi điện cho tôi.

Tôi nhìn thấy tên lưu trong điện thoại là “Hứa đại chó điên”, trong lòng phân vân không biết có nên nghe máy không.

Ngón tay lướt qua màn hình, nhưng không bấm nút nghe, qua năm phút, màn hình tự tắt, điện thoại lại tiếp tục đổ chuông.

Đổ chuông một phút, tôi vẫn bấm nút nghe.

Alo, là giọng một người phụ nữ, tôi thấy lạ, cô ta tiếp tục nói: “Em là em dâu tôi sao?”

Tôi: “Hử?”

“Chị! Đừng giành điện thoại của em, trả đây. Alo, Kiều An, là tôi.”

“Tôi nghĩ xong rồi, đứa bé cho anh, mười triệu phải chuẩn bị sẵn, khi nào sinh xong tôi sẽ đi ngay.” Tôi nói.

Similar Posts

  • Cố Hành, Anh Ký Nhận Con Đi

    VĂN ÁN

    Tôi nhờ anh giao đồ ăn giúp tôi giao một “đứa con trai”.

    Anh giao đồ ăn hỏi: “Giao cho ai?”

    Tôi đáp: “Cho tổng tài tuyệt tự, Cố Hành.”

    Anh ta vì tuyệt tự mà bị ép thoái vị, hôm nay nhà anh ta sắp tổ chức họp báo, tuyên bố để em trai con riêng kế thừa tài sản.

    Tôi là thú nhân thỏ tai cụp, lần đó phát tác kích thích tố, trong lúc cấp bách đã ngủ với tổng tài tuyệt tự Cố Hành, anh ta tức giận mắng:

    “Vô lễ! Ai cho cô chạm vào tôi, to gan, còn dám sờ nữa!”

    Tôi không chỉ sờ, còn kéo áo anh ta ra lộ cổ áo chữ V sâu:

    “Nhớ kỹ, người đàn ông từng bị tôi đánh dấu, cho dù tuyệt tự, cũng phải vì tôi mà giữ thân trong sạch.

    Làm báo đáp, thỏ con này sẽ bảo vệ anh cả đời.”

    Anh giao đồ ăn đến nơi họp báo, giơ cao đứa bé:

    “Ai là Cố Hành? Con ruột của anh giao đến rồi.

    Phiền anh ký nhận nhanh, tôi còn phải đi giao đơn tiếp theo.”

  • Chồng Tôi Mua Một Căn Biệt Thự Để Giấu Người Tình

    Chồng tôi mua một căn biệt thự để giấu người tình trong đó.

    Khi biết được chuyện, tôi vừa mới cho người điều tra thân thế cô gái ấy, thì anh ta đã khiến một công ty đứng tên tôi phá sản.

    Anh ta bóp cổ tôi, ánh mắt đầy cảnh giác, giọng đe dọa:

    “Tốt nhất cô đừng động đến cô ấy! Không thì coi chừng tôi lấy mạng cô đấy!”

    Tôi vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta, tức giận chất vấn:

    “Tình cảm mười mấy năm của chúng ta, trong mắt anh chẳng đáng giá chút nào sao?”

    Trong mắt anh ta thoáng qua một tia dịu dàng:

    “Cô ấy đặt tôi lên hàng đầu, và ở bên tôi, cô ấy cũng hơn tất cả mọi thứ!”

  • Hầu Phủ Hữu Tam Nhi

    Ta là kế thất được cưới về của Thừa Ân Hầu phủ.

    Ngày đầu tiên gả vào, cả phủ trên dưới đều chờ xem ta sẽ thu xếp ba đứa con riêng “của nợ” do tiền nhiệm để lại như thế nào.

    Đại cô nương mười hai tuổi, nghe đồn tâm cơ thâm trầm.

    Nhị cô nương mười tuổi, nghe nói điêu ngoa tùy hứng.

    Tiểu công tử tám tuổi, ai nấy đều bảo bị các tỷ tỷ dạy hư, là một mầm họa nhỏ.

    Ta xắn tay áo, chuẩn bị tinh thần giáo huấn từng đứa một.

    Ba tháng sau.

    Đại cô nương lén thêu cho ta một dải buộc đầu, nhét dưới gối không dám để ta biết.

    Nhị cô nương đem hết số kẹo mình để dành được cho đứa con ruột nhỏ xíu của ta.

    Tiểu công tử nửa đêm phát sốt, nắm chặt tay áo ta nói mê: “Nương mới đừng đuổi con đi, con ăn ít lắm…”

    Ta cầm tờ vé tàu định dùng để trốn về nhà ngoại, xé nát vụn.

    Dẹp mẹ cái danh “mẹ kế độc ác” đi.

    Lão nương từ hôm nay trở đi, chính là kẻ bảo vệ trẻ con số một kinh thành này.

  • Giấc Mộng Phai Tàn

    Bạn trai tôi giành được danh hiệu “Tân binh xuất sắc” của giải đua xe hôm đó, tôi háo hức chờ anh thực hiện lời hứa cầu hôn.

    Tưởng rằng cuối cùng người có tình sẽ thành đôi.

    Nhưng anh lại quỳ một gối, cầm nhẫn cầu hôn cô thanh mai trúc mã của mình – Hướng An Nhiên.

    Thậm chí đến khi anh bị từ chối, tôi mới biết rằng ban đầu anh theo đuổi tôi chỉ vì cô ấy:

    “Tịch Lam, em không thể ở bên người mà cô ấy yêu đâu, anh không nỡ để cô ấy buồn.”

    “Chúng ta đều đáng thương như nhau, yêu một người không yêu mình. Nhưng em may mắn hơn anh, vì ít nhất anh có thể ở bên em.”

    Khi anh định đeo nhẫn vào ngón áp út của tôi, tôi run rẩy rút tay về:

    “Từ nay, không cần thương hại tôi nữa.”

  • Nỗi Buồn Mùa Đông

    Ngày ta cập kê, tuyết rơi dày đặc.

    Hắn nói muốn từ hôn.

    Ta cố gắng áp chế nỗi chua xót trong lòng, đôi mắt hơi đỏ nhìn sâu vào đáy mắt mênh mông của hắn.

    “Ngày ta cập kê, chẳng lẽ chàng không thể cho ta một chút thể diện sao?”

    “A Ngôn, nàng cũng biết mà, ta luôn coi nàng như muội muội. Hôm nay chúng ta nói rõ ràng đi, tránh sau này xảy ra hiểu lầm, làm lỡ dở nàng.”

    Khoảnh khắc đó, ta chợt nhận ra, những năm tháng theo đuổi hắn cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

    Tuyết rơi càng lúc càng dày.

    Ta rụt đôi tay đã đông lạnh đến đỏ ửng vào trong tay áo, giọng điệu bình thản mà xa cách:

    “Nếu đã như vậy, kính xin Tam công tử hoàn lại canh thiếp. Từ nay về sau, giữa ta và chàng, chẳng còn dây dưa gì nữa.”

  • Hôn Chú Nhỏ Đẹp Trai Của Vị Hôn Phu

    Vị hôn phu của tôi dắt theo một cô gái lạ đến tang lễ của ông nội mình.

    Anh ta bắt cô ấy quỳ lạy, nói là muốn cho ông nội nhìn thấy ai mới là cháu dâu thật sự.

    Mọi người đều im lặng, ánh mắt thi thoảng liếc về phía tôi.

    Nhưng tôi hoàn toàn không quan tâm.

    Ánh mắt tôi vẫn dõi theo người chú nhỏ của vị hôn phu — anh mặc đồ đen, da trắng như ngọc.

    Đẹp. Đẹp đến mê mẩn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *