Mẹ Nhặt

Mẹ Nhặt

Tôi không phải con ruột của bà.

Nhưng bà đã dùng cả mạng sống để nuôi tôi khôn lớn —

Nhặt ve chai, cọ toilet, từng muỗng cơm một đút cho tôi ăn.

Mười tám năm sau, cha mẹ ruột tìm đến, nói bà chỉ là người giúp việc.

Tôi đứng ở cửa, nhìn quyển sổ hộ khẩu và sính lễ họ đưa.

Rồi quay lại, ôm chặt người phụ nữ đang ho đến không nói nên lời, mặc chiếc áo len cũ sờn vai.

Tôi nói:

“Mẹ không phải là bảo mẫu. Mẹ là mẹ của con.”

……….

Hôm đó là sinh nhật mười tám tuổi của tôi, mẹ quên mua bánh kem.

Bà đi làm tới tận mười một giờ đêm mới về đến nhà, quần áo toàn mùi nước rửa chén.

Vừa thở hổn hển vừa lôi từ túi đồ ăn ra một hộp mì trộn nóng hổi.

“Không phải hôm nay sinh nhật con sao? Món này con thích nhất mà, mẹ có cho thêm hai quả trứng đó.”

Tôi ngồi lì trên sofa, mắt không rời chương trình tạp kỹ đang chiếu trên tivi, không động đũa.

Mẹ ngồi xuống bên cạnh, bày tô mì ra trước mặt tôi, giọng có chút áy náy:

“Xin lỗi con nhé, dạo này mẹ làm ca tối, bù cho con một bữa sinh nhật được không?”

Tôi cúi đầu nhìn tô mì — thơm, quen thuộc — chính là mùi vị mẹ từng nấu cho tôi mỗi lần tôi ốm khi còn nhỏ.

Nhưng tôi vẫn không cầm đũa lên.

Nhưng tôi vẫn không cầm đũa.

Tôi chậm rãi mở ngăn kéo, lấy ra một phong thư, đưa cho bà.

Bà sững người, đón lấy.

Vừa nhìn thấy tiêu đề trên phong bì, tay bà bắt đầu run.

Kết quả giám định huyết thống: Không phải mẹ con ruột.

Sắc mặt bà lập tức tái nhợt, như thể toàn bộ sức lực vừa bị rút sạch.

“Con lấy cái này ở đâu ra?”

Giọng tôi bình thản đến mức không thể bình thản hơn:

“Bệnh viện gửi về. Hôm đó mẹ đi làm, con là người nhận.”

Môi bà run rẩy mấy lần mới bật ra được một câu:

“Con… con điều tra mẹ à?”

Tôi không phủ nhận.

“Vì sao không nói với con sớm hơn?”

Bà hé miệng định nói gì đó, nhưng không phát ra được tiếng. Cuối cùng chỉ biết ngồi bệt xuống đất, vùi mặt vào đầu gối.

Tôi nghe thấy bà nói:

“Lúc đó con còn quá nhỏ… Mẹ sợ con biết rồi sẽ không chịu ở lại với mẹ nữa.”

Ký ức trước năm năm tuổi của tôi là một khoảng trống.

Mẹ bảo tôi là trẻ sinh non, từ bé đã yếu ớt bệnh tật.

Hồi nhỏ tôi từng không tin, nhất quyết đòi xem giấy khai sinh.

Bà bảo làm mất rồi, bị cháy rồi — lý do gì bà cũng nghĩ ra được.

Bà là người rất giỏi giấu bí mật, giấu suốt mười tám năm.

Tự dưng tôi thấy buồn cười.

Sinh nhật mười tám tuổi của người ta là nhận phong bì mừng tuổi,

còn tôi thì nhận được một bằng chứng rằng: mình là đứa bị nhặt về nuôi.

Tôi ngả người ra sofa, nhìn bà đang run run bờ vai mà khóc.

Mũi tôi cay xè, nhưng lại chẳng muốn an ủi gì.

Bởi vì khi tôi khát khao biết sự thật, bà đã chọn giấu nhẹm.

Đêm đó, chúng tôi không nói với nhau thêm lời nào.

Khi tôi đổ tô mì trộn vào thùng rác, bà liếc nhìn tôi một cái, không nói gì.

Tôi chưa từng thấy ánh mắt ấy ở bà.

Giống hệt đứa trẻ lỡ tay làm vỡ bát, chỉ biết im lặng chờ bị mắng.

Lúc đó tôi mới nhận ra, không phải bà không đau lòng — mà là bà sợ.

Sợ đứa con gái mà bà cực khổ nuôi lớn suốt bao năm, chỉ sau một đêm… sẽ nhổ bật bà ra khỏi tim mình.

Nửa đêm tôi tỉnh giấc, nghe thấy tiếng bà lau dọn trong bếp.

Không bật đèn, chỉ có tiếng rửa bát khe khẽ, từng nhịp từng nhịp cẩn thận.

Tôi bước lại gần, thấy bà đang rửa cái khay đựng bánh kem — cái khay từ đầu đến cuối chẳng ai dùng tới — rửa đến lần thứ năm.

Tôi nói:

“Không cần rửa đâu, có ai dùng nó đâu mà.”

Bà cúi đầu:

“Hồi nhỏ con nói, sinh nhật phải dùng cái khay này mới có không khí. Mẹ muốn giữ lại.”

Tôi sững người một giây.

“Vậy mà mẹ vẫn nhớ rõ thế à?”

Bà khẽ ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe:

“Mẹ nhớ con sợ sấm sét, nhớ con thích ăn cháo với trứng muối, nhớ trước mỗi kỳ thi con luôn mang vớ trái trước rồi mới mang giày.”

“Mẹ còn nhớ năm con ba tuổi bị té rách cằm, khâu năm mũi. Mẹ không dám khóc trước mặt con, đợi con ngủ rồi mới vào nhà vệ sinh nôn ra.”

“Mẹ nhớ hết, Lục Sinh à.”

“Chỉ là… mẹ không phải mẹ ruột của con thôi.”

Lúc đó tôi mới thật sự hiểu — bà chưa từng lừa tôi.

Bà chỉ sợ một ngày nào đó, tôi sẽ nghĩ rằng huyết thống quan trọng hơn tình thương.

Bà sợ bị cướp mất tôi.

Nhưng bà đâu biết… ngay từ đầu, tôi chưa từng có ý định đi tìm cha mẹ ruột.

Là bức thư từ bệnh viện buộc tôi phải biết.

Là ông trời bắt tôi phải đối mặt.

Tôi chưa từng muốn thay mẹ.

Tôi chỉ muốn biết… tôi là ai.

Tôi bình tĩnh lại rồi hỏi bà:

“Vậy mẹ nhặt được con như thế nào?”

Bà lau khô tay, đáp:

“Không phải nhặt.”

Similar Posts

  • Đắc Tội Với Khách Quen

    Ăn sủi cảo bị mắng vì chê ít hành, tôi quay lưng đưa cả công ty sang tiệm đối diện

    Dưới tòa nhà công ty tôi có một tiệm sủi cảo, tôi đã ăn ở đó suốt ba năm.

    Hôm đó vào buổi trưa, tôi như thường lệ gọi một phần nhân thịt heo với hành lá.

    Cắn một miếng, phát hiện hành ít đến đáng thương.

    Tôi lễ phép nói: “Chị chủ, có thể cho thêm chút hành không ạ?”

    Chị ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt như dao: “Thêm hành? Cô tưởng hành không tốn tiền chắc! Không thích thì đừng ăn, cửa ở đằng kia!”

    Cả quán đều quay lại nhìn tôi.

    Tôi không nói gì, lặng lẽ ăn xong, thanh toán rồi rời đi.

    Ngày hôm sau, tôi đăng tin nhắn lên nhóm công ty: “Trưa nay liên hoan, tiệm sủi cảo mới mở đối diện đường, tôi mời.”

    Ba trăm đồng nghiệp lũ lượt kéo sang tiệm đối diện với tôi.

    Chị chủ đứng ở cửa, nhìn quán vắng tanh, mặt tái mét.

  • Cô Gái Trùng Sinh Và 10 Triệu Tệ Định Mệnh

    Khi đang xếp hàng thanh toán ở siêu thị, cô gái phía trước đột nhiên hoảng hốt né sang sau lưng tôi. Giọng cô ấy run rẩy:

    “Cô thanh toán trước đi.”

    Sau khi tôi thanh toán xong, một nhóm nhân viên tươi cười vây quanh.

    “Chúc mừng bạn là khách hàng thứ một triệu của cửa hàng, bạn nhận được giải thưởng 10 triệu tệ!”

    Tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng, quay lại muốn cảm ơn cô gái kia. Nhưng giây tiếp theo, tôi sững sờ. Vì cô ấy đang thở dốc, gương mặt hiện rõ vẻ sợ hãi như vừa thoát chết.

  • Kiếp Này Tôi Và Chị Gái Đổi Chồng Cho Nhau

    Tôi và chị họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ.

    Chị dịu dàng, thông minh, còn tôi thì thẳng tính, nóng nảy.

    Kiếp trước, chị lấy một thanh niên trí thức về quê công tác.

    Trước sự khiêu khích liên tục từ “bạch nguyệt quang” của chồng, chị tôi – người chưa bao giờ to tiếng với ai – chỉ biết nhẫn nhịn. Nhẫn nhịn mãi đến mức uất ức mà chết.

    Còn tôi thì lấy một đại tá trong quân đội.

    Ông ấy tính tình cục cằn, bá đạo, không ưa tính cách bốc đồng của tôi, suốt ngày vắng nhà, để tôi cô đơn lủi thủi một mình suốt nửa đời người.

    Kiếp này, chúng tôi được trọng sinh đúng vào ngày cưới.

    Chị họ hỏi:

    “Hay là đổi người đi?”

    Tôi gật đầu thật mạnh:

    “Nhất định phải đổi!”

  • Mỹ Nữ Xem Mắt Hóa Tổng Tài Phu Nhân

    Mẹ tôi dùng cái chết để ép buộc tôi đi xem mắt. Bà đá tôi ra khỏi nhà, bắt phải đi cho bằng được.

    Tôi dứt khoát hóa trang thành một con ma nữ mặt trắng bệch, dọa đối phương một trận bẽ bàng.

    Trông chẳng khác nào một kẻ điên.

    Anh ta thì từ đầu đến cuối vẫn mỉm cười, mặt không biến sắc.

    Thậm chí khi tôi khô cả cổ họng vì nói nhiều, anh ta còn chu đáo đẩy ly nước về phía tôi: “Chửi mệt rồi à? Uống ít nước cho ướt giọng.”

    Hôm sau, công ty tôi đột ngột bổ nhiệm một tổng giám đốc mới. Người đó… lại chính là đối tượng xem mắt hôm qua. Y chang không lệch một ly.

    Việc đầu tiên khi anh ta nhậm chức là đề bạt tôi thành trợ lý riêng.

    Tôi còn đang hoảng hốt thì điện thoại rung lên, là tin nhắn từ mẹ tôi: “Thành rồi chứ gì? Mẹ nói rồi, người ta tốt lắm mà.”

  • Một Cú Tát Cho Cả Gia Đình Ăn Bám

    Khi được cảnh sát giao thông đưa xuống khỏi cao tốc thì đã gần sáu giờ tối.

    Tài xế đang đợi tôi ở lối ra cao tốc lập tức che ô chạy đến: “Đại tiểu thư!”

    Tôi cảm ơn anh cảnh sát rồi lên chiếc Bentley màu đen.

    “Về khu nhà Tinh Túc.”

    Trên đường đi, tôi không kìm được mà đỏ cả mắt.

    Tôi chỉ nói vài câu rằng không muốn sống chung với mẹ chồng, vậy mà Kỳ Ngôn lại bảo tôi vô lý.

    Cãi nhau mấy câu, anh ta liền đuổi tôi xuống xe: “Tự em bình tĩnh lại đi!”

    Hoàn toàn không để tâm đến cơn mưa như trút nước, cũng không để ý tôi chỉ mặc mỗi một chiếc sơ mi mỏng.

    Mưa rơi tầm tã trên người tôi, lạnh buốt và vô tình, chẳng khác gì việc Kỳ Ngôn ném tôi lại trên cao tốc giữa trời mưa.

    Toàn thân tôi ướt sũng, lạnh đến run người, trái tim như cũng bị gió lạnh thổi qua mà tê dại, buốt giá.

    Khi ở trên xe cảnh sát, anh cảnh sát đã an ủi tôi, lúc đó tôi thật sự đã muốn khóc.

    “Chồng cô sao có thể để cô một mình ở đây?” Giọng cảnh sát không giấu nổi sự bất mãn. “Anh ta không biết chỗ này nguy hiểm cỡ nào sao?”

    Anh ta biết chứ. Nhưng vẫn làm vậy.

    Điều đó có nghĩa gì?

    Nghĩa là anh ta hoàn toàn không quan tâm đến tôi.

    Cũng đúng thôi, từ đầu đến cuối, chỉ có mình tôi là tình nguyện.

  • Ta Là Thế Tử, Nhưng Cũng Là Nữ Nhân

    Trong thọ yến bát tuần của tổ mẫu, người chị dâu góa bụa xoa cái bụng đã rõ mặt con mà qu/ ỳ xuống, rưng rưng nhìn tôi:

    “Huyền đệ, ba năm trước khi ca ca đệ qua đời, đệ đã nói sẽ đời đời chăm sóc ta, sao đệ có thể cưới công chúa?”

    “Nay ta đã mang cốt nhục của đệ, chẳng lẽ đệ định bỏ mặc cả má0 mủ của chính mình sao?”

    Nói đoạn, tỷ ấy định đ/ â/m đầ/ u vào cột 44, làm tì nữ thân cận phải kinh hãi lao ra ngăn lại.

    Tôi ngẩn người đứng chết trân tại chỗ đầy hoang mang.

    Tôi với vị tẩu tẩu này đến một tháng còn chẳng gặp nhau nổi hai lần, lấy đâu ra chuyện “phu thê chi thực”?

    Vả lại, tôi là phận nữ nhi, làm cách nào để chị dâu mang thai được cơ chứ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *