Mẹ tôi cướp mất 5000 tệ học bổng của tôi

Mẹ tôi cướp mất 5000 tệ học bổng của tôi

Học bổng 5000 tệ tôi giành được nhờ đứng đầu chuyên ngành đã bị mẹ “chặn” mất, lý do là để “giúp tôi quản lý tài chính”.

Tôi nhìn số dư chỉ còn 50 tệ trong điện thoại, nghĩ đến cuộc thi lập trình quốc tế sắp tới phải đóng phí tham dự, chi phí đi lại, ăn ở… tất cả đều là con số không nhỏ.

Là thành viên nòng cốt của đội, nếu tôi vắng mặt, không chỉ ảnh hưởng đến cả tập thể, mà còn có thể khiến tôi mất đi cơ hội được bảo lưu học bổng nghiên cứu sinh,

mất luôn tấm vé ứng tuyển vào những trường danh tiếng và tập đoàn hàng đầu.

Tôi khẩn cầu mẹ trả lại số tiền học bổng ấy.

Nhưng bà mắng tôi ham tiền, vô ơn, không biết cảm kích cha mẹ.

Rồi bà còn gửi cho tôi một video “truyền cảm hứng” của blogger nào đó, nói về “Sinh viên với 1000 tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng, làm thế nào chỉ tiêu 300 mà tiết kiệm được 700”.

Cuối cùng, mẹ thông báo rằng từ tháng sau chỉ cho tôi 300 tệ tiền sinh hoạt.

Tôi không chỉ hết hi vọng tham gia thi đấu, mà ngay cả việc sống qua ngày cũng thành vấn đề.

Bất đắc dĩ, tôi viết một “bức thư ngỏ”, đăng lên nhóm gia đình để than nghèo kể khổ.

1

Tôi đã mong chờ suốt cả học kỳ, nhưng học bổng mãi vẫn chưa được chuyển vào tài khoản.

Khi đến hỏi cô cố vấn xem bao giờ trường mới phát tiền, cô nói:

“Tuần trước đã chuyển rồi mà! Mẹ em – bà Tô Mai – có liên hệ với phòng tài vụ, nộp giấy ủy quyền của em, nói là giúp em quản lý tài chính, phục vụ cho kế hoạch tương lai.”

Sắc mặt tôi lập tức tái đi.

Tôi nhớ rõ học kỳ trước mẹ đã ép tôi giao nộp tiền thưởng từ cuộc thi, khi đó còn nói:

“Khóc cái gì? Học kỳ sau học bổng của con mẹ sẽ để con tự giữ.”

Cơn tức nghẹn ứ trong lồng ngực.

Tôi gọi điện cho mẹ:

“Mẹ, chẳng phải mẹ từng nói học bổng này để con tự giữ sao?”

Mẹ lập tức chối:

“Mẹ nói bao giờ? Con nhớ nhầm rồi! Đưa tiền cho con, kiểu gì con cũng tiêu bậy tiêu bạ!”

Sự ấm ức lần trước lại trào lên, tôi cố nén nước mắt, khẽ nói:

“Con thật sự rất cần số tiền đó, trong tay chỉ còn năm mươi tệ thôi. Con xin mẹ, trả lại cho con được không?”

Giọng mẹ trở nên sắc nhọn:

“Con lừa ai đấy? Mẹ mới chuyển cho con năm trăm tệ cơ mà! Còn nhỏ mà đã ham tiền, chẳng biết cảm ơn ai, sau này sợ là đi sai đường mất thôi!”

Tôi nghẹn giọng:

“Năm trăm đó là tháng trước mẹ gửi mà! Con đã rất tiết kiệm rồi, chẳng đủ dùng đâu. Ở căng-tin con còn không dám gọi món có thịt. Mẹ, con xin mẹ trả lại học bổng cho con! Đó là tiền con cần để đi thi đấu quốc tế, liên quan đến cả tương lai của con, còn ảnh hưởng đến cả đội nữa!”

Sự lạnh lùng của mẹ như lưỡi dao, đâm sâu vào tim tôi.

“Thi thố gì chứ? Toàn làm mấy việc vô bổ! Thời gian đó thà đi làm thêm còn hơn!”

“Con à, thi quốc tế gì mà quốc tế, đừng mơ mộng nữa. Chắc là bị người ta lừa rồi, hoặc là con định lấy tiền đi du lịch phải không?”

“Con chỉ cần nghe lời mẹ, sau khi tốt nghiệp về thi công chức, có công việc ổn định, thế là đúng đắn nhất rồi, đừng nghĩ đến mấy chuyện viển vông đó nữa!”

Nói xong, bà cúp máy thẳng tay.

Tôi định gọi lại cầu xin, thì trên WeChat đã nhận được video mẹ gửi đến.

Một blogger đang dạy “Sinh viên tiêu 1000 tệ mỗi tháng, làm sao chỉ xài 300 mà tiết kiệm được 700.”

2

Mẹ nhắn tin cho tôi:

“Con nhà người ta ngoan biết bao! Từ tháng sau mẹ chỉ gửi cho con 300 tệ tiền sinh hoạt thôi nhé. Con cũng nên học cách tiết kiệm, phần còn lại mẹ sẽ giúp con tiết kiệm hộ, đừng hoang phí nữa.”

Hoang phí?

Tôi xứng sao?

Suốt bốn năm đại học, tôi chỉ ăn những món rẻ nhất ở căng-tin, gần như chẳng bao giờ mua quần áo mới.

Đồ dùng hằng ngày đa phần là do bạn cùng phòng thương hại, giả vờ bảo là “đồ thừa” rồi cho tôi.

Tôi biết họ đang cố giữ thể diện cho tôi.

Chiếc điện thoại tôi dùng bây giờ là do Lâm Phi Phi ép tôi nhận.

Chỉ vì tối hôm ấy điện thoại của tôi rơi từ giường tầng xuống, cô ấy ôm lấy ngủ suốt đêm, tưởng là túi sưởi tay.

Sáng hôm sau phát hiện ra nó bị nóng, sợ hỏng, nên tặng tôi chiếc “máy cũ” của cô ấy, còn lừa rằng chỉ đáng giá 200 tệ.

Chiếc máy tính tôi đang dùng cũng là “máy dùng không thuận” mà Lâm Phi Phi “vứt” lại cho tôi.

Các bạn cùng phòng thường “vô tình” múc dư cơm canh, rồi sợ lãng phí nên chia cho tôi.

Mỹ phẩm của họ có nhiều quà tặng kèm, sợ “dùng không hết sẽ hết hạn”, liền nhờ tôi “xài giúp”.

Khi thấy tôi lướt web tìm việc làm thêm, họ sợ tôi bị lừa, còn chủ động giới thiệu những công việc đáng tin cậy.

Gia sư, phục vụ quán ăn, trợ lý thư viện…

Thời gian rảnh của tôi gần như không còn, chỉ để kiếm thêm chút tiền sinh hoạt và bù học phí.

Tôi sống nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, còn bản thân thì không dám ngừng làm việc dù chỉ một ngày.

Hễ có cuộc thi nào có thưởng là tôi đều tham gia.

Tôi bỏ hết mọi thú vui, thức khuya ôn tập chỉ để có thể thở phào nhẹ nhõm khi nhận được học bổng.

Đầu học kỳ, cô cố vấn bảo chúng tôi lập đội tham dự cuộc thi lập trình.

Kết quả, nhóm tôi như một “hắc mã” tiến thẳng vào vòng chung kết khu vực châu Á – Thái Bình Dương của ACM, cuộc thi danh giá nhất trong lĩnh vực máy tính.

Chỉ cần đạt giải, tôi sẽ có được suất học thẳng cao học.

Đồng thời còn có thể xin vào các trường danh tiếng, thậm chí nếu ra làm việc, cũng sẽ có tấm vé vàng vào những công ty hàng đầu.

Tôi dốc hết sức nghiên cứu, mấy tháng liền gầy rộc đi, có lúc còn ngất ngay trong lớp học.

Thế nhưng, vòng chung kết lại tổ chức ở Singapore – lệ phí đăng ký, chi phí đi lại, ăn ở cộng lại ít nhất cũng phải từ 8000 đến 10000 tệ.

Mà với tôi, người sắp bị cắt từ 500 xuống còn 300 tệ sinh hoạt mỗi tháng – con số ấy chẳng khác nào… một giấc mơ xa vời.

3

Là người phụ trách chính phần mã trong đội, nếu tôi không thể tham gia, nghĩa là cả đội sẽ phải bỏ cuộc.

Tương lai của tôi coi như tan nát, mà công sức suốt mấy tháng trời của các bạn cũng đổ sông đổ biển.

Tôi lại thử liên lạc với mẹ, nhưng điện thoại liên tục bận, nhắn tin cũng chẳng ai trả lời.

Không còn cách nào khác, tôi đành gọi cho ba.

“Ba ơi, số học bổng này thật sự rất quan trọng. Không chỉ với con, mà còn với cả đội. Ba nói giúp mẹ đi, bảo mẹ trả lại tiền cho con được không?”

Ba tỏ ra khó xử:

“Con cũng biết tính mẹ con rồi, ba đâu có nói nổi. Với lại, mẹ làm thế cũng là vì tốt cho con thôi. Sợ con có nhiều tiền trong tay thì tiêu xài phung phí, sau này lúc cần tiền lớn lại phải xin mẹ.”

Tôi khóc nức nở:

“Nhưng con cần ngay bây giờ! Nó liên quan đến tương lai của con đó!”

“Được rồi, được rồi, tương lai gì mà phải bỏ ra mười ngàn mới có được hả? Con chắc chắn là bị lừa rồi. May mà mẹ giữ tiền giùm, chứ không thì con mất trắng cả vốn.”

Ba không để tôi nói thêm lời nào, thẳng tay tắt máy.

Cả ngày hôm đó, tôi chỉ biết lặp đi lặp lại việc gọi cho mẹ.

Đến chiều tối, tôi gửi tin nhắn:

“Mẹ ơi, có thể gửi trước tiền sinh hoạt tháng sau được không? Con tới tháng rồi, không còn tiền mua băng vệ sinh.”

Cuối cùng, mẹ cũng trả lời:

“Thật không đấy? Đừng nói dối để lấy tiền của mẹ nhé. Chụp hình cho mẹ xem.”

Trong đầu tôi nổ vang một tiếng ù ù.

Chụp… gì cơ?

Ngay sau đó, mẹ gọi video đến.

Tiếng đánh mạt chược lẫn với giọng mẹ khiến tôi nghe không rõ.

“Hình có thể làm giả, mày quay video trực tiếp cho mẹ xem đi.”

Tôi như bị đứng hình, giọng run run:

“Xem… xem cái gì ạ?”

Mẹ mất kiên nhẫn khẽ bực:

“Đưa điện thoại ra xa, quay xuống, để mẹ xem quần mày có bị dính máu không.”

Bên kia, có người giục mẹ đánh bài.

Mẹ lại nói với giọng càng gay gắt hơn:

“Mau lên, mẹ đang bận. Có muốn tiền hay không đây? Không thì mẹ cúp máy.”

Tôi cứng người, run rẩy làm theo, chỉ nghe mẹ nói:

“Đấy, có thấy giọt máu nào đâu.”

Tôi nghẹn giọng:

“Vừa… vừa mới đến thôi, ít lắm.”

“Thế thì cởi ra cho mẹ xem.”

Một câu nói nhẹ tênh – lại như quả bom nổ tung, nghiền nát tất cả trong tôi.

Similar Posts

  • Vết Sẹo Phơi Bày Sự Thật

    Khi chồng và em chồng xuống ruộng làm việc thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

    Chồng tôi bị rắn độc cắn chết, chỉ có em chồng thì bình an vô sự.

    Mọi người đều tưởng tôi sẽ đau khổ tột cùng.

    Nhưng tôi chỉ ngơ ngẩn nhìn em chồng đang nhẹ giọng an ủi vợ chồng tôi — ánh mắt tôi dừng lại ở vết sẹo trên bàn tay anh ta.

    Bởi vì vết sẹo ở khe ngón cái của anh ta, giống hệt chồng tôi.

  • Trò Đùa Của Thảo Mai

    Tôi lướt thấy một bài đăng hot: “Tôi muốn để căn nhà lại cho con trai, nhưng cũng hy vọng con gái nuôi dưỡng mình lúc già, phải làm sao đây?”

    Trong vô số bình luận chỉ trích, có một câu trả lời nổi bật:

    “Đơn giản thôi, cứ đổ hết mọi chuyện lên đầu con dâu là được.”

    “Cứ bảo con dâu lấy nhà ra uy hiếp chị, nếu không sang tên thì đòi ly hôn. Chiêu này chắc chắn có tác dụng.”

    “Nhớ là đừng quá cứng rắn, phải tỏ ra khó xử, như vậy mới khiến con gái mềm lòng, nhường nhịn, rồi dần dà gánh hết mọi thứ.”

    Tôi lắc đầu định thoát trang, thì thấy mẹ bước vào với vẻ mặt đầy âu lo.

    “Chị dâu con biết mẹ định chuyển tên căn nhà cho con rồi, bây giờ đang làm ầm ĩ đòi ly hôn với anh trai con đấy.”

    “Con gái à, giúp mẹ nghĩ cách đi, giờ mẹ phải làm sao đây?”

  • Lệ Chi Năm Ấy

    VĂN ÁN

    Năm ấy, cả nhà dắt díu nhau chạy nạn, ta nhặt được một thiếu niên câm, chân gãy, nằm thoi thóp bên vệ quan đạo.

    Hắn nằm trong cỗ xe ngựa xóc nảy, ánh mắt trống rỗng, tuyệt vọng đến mức như chỉ chờ cái chết đến mang đi.

    Ta nhìn hắn, chỉ nói một câu: “Loạn thế giữ được mạng đã là khó, ta cứu ngươi, ngươi cũng nên vì ta mà sống tiếp.”

    Về sau mới biết, hắn họ Tạ.

    Mấy năm sau, hắn nhẫn nhục chịu đựng, gột rửa máu thù, giết về nhà cũ, đoạt lại gia nghiệp, trở thành gia chủ.

    Hôm ấy, ta bưng khay ly chi giao từ Giao Châu tiến vào, lại thấy hắn ngồi trong đình nghỉ mát, đối diện là tiểu thư nhà họ Trần.

    Hắn cầm trong tay một cây trâm ngọc, nàng kia mỉm cười e lệ.

    Ta khựng lại, không bước lên nữa, chỉ cúi đầu, bóc một quả lệ chi cho vào miệng.

    Lệ chi năm nay, đắng lắm.

    Có lẽ, ta nên đi thôi.

  • Từ Tro Tàn Trở Về

    Mang thai tám tháng, phu quân ta – Thẩm Quân Trạch – trúng x/u/â/n d/ư/ợ/c.

    Nghe nói cả đêm hôm ấy, hắn ngâm mình trong thùng tắm đá đổ hơn mười thùng băng lạnh mới áp chế được dư/ợc tí/nh.

    Người người đều khen ta phúc khí sâu dày, nói Thẩm Quân Trạch thân là tướng quân, thể lực cường mãnh, thà tự nhịn đến tổn thân cũng không lấy ta làm t/h/u/ố/c d/ẫ/n.

    Cho đến ngày ta lâm bồn, bốn nha hoàn trong phòng đều đồng loạt mang thai.

    Hỏi cha của đứa bé là ai, các nàng ấp a ấp úng không chịu nói.

    Ta còn đang định hỏi phu quân nên xử trí ra sao, thì bà mẫu đã vui mừng không kềm được, dắt cả bốn người đến, bảo ta uống trà của thiếp thất.

    “Con trai ta long tinh hổ mãnh, bốn đứa nó có phúc khí, mang thai cốt nhục của Thẩm gia ta, đương nhiên phải có danh phận.”

    Lúc này ta mới bừng tỉnh, thì ra đêm ấy, Thẩm Quân Trạch đã dùng các nàng để giải dư//ợc.

    Thấy sắc mặt ta trắng bệch, Thẩm Quân Trạch đỏ hoe mắt quỳ xuống trước mặt ta.

    “Hà Hà, đêm ấy ta xót nàng mang thai bụng lớn, không đành lòng để nàng chịu khổ vì ta, mới không nhịn được mà sủ/ng hạ/nh bọn họ.”

    “Các nàng đã bị ta ph/á th/ân, lại còn mang thai, nếu ta không chịu trách nhiệm, e là đời này coi như hủy.”

    “Huống hồ hài tử bọn họ sinh ra cũng chỉ là thứ tử, không lay động được địa vị chính thê của nàng. Không bằng cứ thu làm thông phòng đi.”

    Ta gật đầu, đưa hắn một tờ hư/u th/ư.

    “Vậy xin tướng quân ký tên, cho phép ta hồi Đan Chi.”

  • Chồng Tôi Sang Nhượng Cửa Hàng Cho Chị Dâu, Tôi Nổi Điên Thật Sự

    Chồng tôi sang tên cửa hàng cho chị dâu xong, tôi nổi điên thật sự.

    Anh ta tự ý chuyển nhượng cửa hàng cho chị dâu cả. Tôi vừa biết chuyện, lập tức đến tìm anh ta tính sổ, ai ngờ lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa anh ta với con trai.

    “Cửa hàng đưa cho bác gái rồi, sau này mẹ con phải làm sao?”

    “Nó á? Nó có chồng có con, đâu thiếu tiền, có gì mà phải lo.”

    “Nhưng bác gái thì khác, bác ấy mất chồng, một mình nuôi con không dễ dàng gì, đưa cửa hàng cho bác ấy cũng coi như có chỗ dựa.”

    Tôi nghe mà giận tím người.

    Cửa hàng này là phần bồi thường khi nhà mẹ đẻ tôi bị giải tỏa, vậy mà giờ bọn họ lại tự tiện đem tặng cho chị dâu cả.

    Chồng, con, cái nhà này, tôi không cần nữa!

    Nhưng cửa hàng của tôi — đừng hòng ai động vào!

    Tôi lao thẳng tới văn phòng giải tỏa, lãnh đạo kiểm tra hồ sơ xong thì nói cửa hàng đã được bàn giao từ hai năm trước.

    Lúc đó là “tôi” và chồng cùng nhau tới làm thủ tục, sau đó chuyển nhượng cho chị dâu anh ta – Mã Mỹ Liên.

    Chữ ký đúng là tên tôi, nhưng hoàn toàn không phải nét chữ của tôi.

    Lãnh đạo lập tức cam kết sẽ điều tra đến cùng, bảo tôi cứ về nhà đợi tin.

  • Cái Kết Cho Vị Hôn Phu Thích Của Lạ

    Tôi ra nước ngoài vào ngày lễ tình nhân, định tạo bất ngờ cho vị hôn phu đang du học.

    Nhưng khi đến nơi, tôi mới phát hiện anh ta đang sống chung với một nữ sinh khác.

    Hai người cùng đi siêu thị, cùng nuôi thú cưng.

    So với tôi, họ giống một cặp vợ chồng chưa cưới hơn.

    Tôi lập tức quay về nước, khóa hết thẻ của anh ta, thu hồi căn nhà tôi mua cho bố mẹ anh ta ở.

    Tôi đã nhẫn nhịn đủ lâu rồi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *