Mẹ Tôi Dùng Tiền Của Tôi Để Mua Xe Cho Em Trai
Mẹ tôi vừa khóc vừa nói, bà bị hụt mất hai trăm nghìn tệ trong thẻ, bảo tôi bù lại cho bà.
Tôi lo lắng quá nên lên mạng cầu cứu, không ngờ lại vô tình thấy bài đăng khoe nhận xe mới của em dâu.
1
“Tiểu Lâm à, mẹ cũng không hiểu sao tiền lại mất tiêu, đó là số tiền cả đời mẹ chắt chiu dành dụm đấy con à!”
Tôi đang làm việc thì bất ngờ nhận được tin nhắn thoại của mẹ.
Đầu dây bên kia, mẹ khóc nức nở, tiếng nức tiếng nở, vừa nói vừa nghẹn.
Mấy ngày nay tôi đã bị công việc quay như chong chóng, giờ mẹ lại gặp rắc rối lớn.
Nghe mẹ khóc, tôi cũng quýnh quáng không biết phải làm sao: “Mẹ đã hỏi ngân hàng chưa?”
Mẹ vừa sụt sùi vừa nói bà đã hỏi rồi, phía ngân hàng bảo không có vấn đề gì cả.
“Không thể nào!”
Tôi không nhịn được, giọng bỗng cao lên, khiến đồng nghiệp trong văn phòng quay sang nhìn với vẻ khó chịu.
Tôi xấu hổ đỏ mặt, vội cúi đầu xin lỗi mọi người.
“Mẹ, là thẻ nào vậy ạ? Để con gọi hỏi thử.”
Cúp máy chưa lâu, mẹ tôi liền gửi ảnh thẻ ngân hàng qua.
Kèm theo đó là một đoạn tin nhắn thoại.
“Tiểu Lâm, mẹ hỏi rồi, ai cũng nói không sao hết.”
“Hay là… con chuyển cho mẹ hai mươi mấy vạn đi, coi như bù lại.”
Tôi không khỏi nhíu mày, lập tức nhắn lại một loạt: “Tiền hai mươi mấy vạn nói mất là mất được sao?
Nếu không thì báo công an đi, ngân hàng chẳng lẽ không xử lý?”
Nhưng mẹ tôi lại quýnh lên, gửi liền mấy đoạn thoại, dặn tôi nhất định không được báo công an.
Hôm nay bà thật kỳ lạ.
Mẹ tôi xưa nay quý tiền như mạng, đi chợ mà bị cân thiếu hai hào cũng nổi đóa.
Giờ mất hẳn hai mươi mấy vạn mà lại không cho báo công an?
Tôi vừa nghĩ vừa gọi thẳng lên tổng đài ngân hàng.
“Chị xác nhận số tiền hai mươi mấy vạn này biến mất không rõ lý do, đúng không ạ?”
“Đúng, mẹ tôi lớn tuổi rồi, không biết gì cả, tôi nghi bị lừa đảo nên muốn kiểm tra lại.”
Nhân viên ngân hàng hít một hơi thật sâu rồi nói ra một câu khiến tôi đời này không thể quên được: “Xin lỗi chị, phía chúng tôi xác nhận lần rút tiền cuối cùng là do chính chủ thẻ trực tiếp đến giao dịch.”
Tôi cúp máy, lòng vẫn chưa hết run rẩy.
Mẹ tôi tự đi rút tiền, thế mà lại nói không biết gì, còn bảo tôi chuyển tiền cho bà để bù vào?
Đúng lúc đó, một đồng nghiệp chìa điện thoại ra trước mặt tôi: “Tiểu Lâm, đây là em dâu cô đúng không? Hôm nay mới khoe nhận xe nè.”
“Nhà cô điều kiện tốt ghê ha.”
2
Cách đây không lâu em trai tôi mới tổ chức đám cưới.
Tôi còn mang cả hộp kẹo cưới in hình cô dâu chú rể đến chia cho đồng nghiệp.
Nên họ nhận ra em dâu tôi cũng không lạ.
Tôi vội nhận lấy điện thoại, mở bài đăng ra xem.
Em trai và em dâu tôi đeo kính râm, tạo dáng cực ngầu trước một chiếc xe mới toanh.
Em dâu tôi còn kèm theo dòng trạng thái: “Mẹ chồng đúng là hào phóng, mới cưới một tháng đã thanh toán toàn bộ chiếc xe cho chúng tôi.”
Chiếc xe này… là mẹ tôi mua?
Tôi vội mở lại trang cá nhân của cả hai vợ chồng họ, không ai nhắc đến chuyện mua xe cả.
Liên tưởng tới chuyện mẹ vừa bảo tôi chuyển tiền bù hai mươi mấy vạn, đến đứa ngốc cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Tôi suýt nữa đã gọi lại để hỏi mẹ rốt cuộc là sao, nhưng nghĩ lại… tôi nhịn.
Nếu mẹ đã định gạt tôi như vậy, tôi cần cho bà thấy hậu quả của việc làm này.
Tôi hít sâu một hơi, gọi thẳng lên đồn công an.
“Chào anh/chị, mẹ tôi nói tài khoản bị mất hơn hai mươi vạn, tôi nghi là bị lừa đảo.”
Số tiền lớn như vậy, công an nhanh chóng lập hồ sơ điều tra.
Tôi xin nghỉ nửa buổi, xách túi về nhà.
Vừa đến nơi, mẹ tôi đã bối rối nhìn mấy anh công an đứng trước cửa, tay chân luống cuống, liên tục nói mình không báo án.
“Con báo đó, mẹ.”
Tôi đứng trước cửa nhìn bà, trong lòng lạnh toát.
“Mẹ nói mất hơn hai mươi vạn, mà ngân hàng xác nhận là do mẹ tự rút.”
“Bây giờ công nghệ AI phát triển lắm, lỡ là trò lừa đảo giả mạo thì sao?”
“Mẹ không muốn lấy lại tiền à?”
Mẹ tôi nghe tôi báo công an thì tức giận đến mức phát run: “Con không cần biết, mẹ nói con chuyển tiền là được rồi, báo công an làm gì?”
Hai viên công an đến nhà, một nam một nữ.
Cô công an mở lời trước: “Bác ơi, vậy là bác thật sự không rút số tiền đó phải không ạ?”
Gặp ánh mắt của cô ấy, mẹ tôi nhất thời chột dạ, ấp úng mãi chẳng nói được câu nào.
Tôi đứng bên phụ họa: “Mẹ, nói thật đi.”
“Lỡ chậm trễ, kẻ lừa đảo chạy mất thì sao?”
Anh công an bên cạnh nhìn thái độ mẹ tôi, cũng dần hiểu ra đầu đuôi.
“Bác ơi, bác suy nghĩ kỹ nhé, nếu báo án giả sẽ bị xử phạt và có tiền án đấy ạ.”
Nghe tới tiền án, mẹ tôi hoảng loạn: “Không được, không thể bị ghi tiền án! Còn con trai tôi, còn cháu tôi nữa, làm sao mà sống?”
Bà nghiến răng, cuối cùng thừa nhận: “Là, là tôi rút tiền.”
Nghe đến đây, lòng tôi lạnh buốt.
Tôi đã từng hy vọng là em trai tôi tự tiện lấy tiền, còn mẹ thì muốn bao che cho nó.
Hóa ra không phải.
Chính mẹ tôi là người tự nguyện đưa tiền cho em tôi.
Cũng chính mẹ tôi, lại định bắt đứa con gái nai lưng đi làm bên ngoài như tôi… móc tiền ra để bù vào khoản đó.
3
“Hôm nay chỉ là hiểu lầm thôi, bác gái, sau này bác cũng đừng nói dối chuyện như vậy nữa, nếu để lộ ra thì ảnh hưởng rất nghiêm trọng.”
Trước khi rời đi, nữ cảnh sát còn không quên dặn dò mẹ tôi như thế.
Mẹ tôi gật đầu liên tục, luôn miệng nói: “Không đâu, không có lần sau đâu.”
Thấy bà như vậy, trong lòng tôi bỗng bốc hỏa.
Ngay giây cuối cùng khi cảnh sát chuẩn bị bước ra khỏi cửa, tôi bất ngờ hét lớn: “Mẹ, có phải mẹ đang định bao che cho em trai con không?”
Tôi cố tình nói to khiến hàng xóm xung quanh đều ló đầu ra xem.
Tiếp đó, tôi mở ảnh chụp bài đăng khoe xe của em dâu, đưa cho nữ cảnh sát xem.
“Em trai tôi mới ra trường, lấy đâu ra tiền mua xe?
Mẹ tôi thì quý tiền như vàng, ngay cả vài đồng lẻ cũng không bỏ sót, sao có thể dễ dàng mất hơn hai chục vạn? Có phải nó trộm tiền không?”
Tôi giả vờ tức giận.
“Hồi nhỏ nó còn lén lấy tiền lẻ, giờ đến mức này thì có khác nào trộm đâu.”
“Mà cả hai đứa đều không đăng bài mua xe lên trang cá nhân.”
Sắc mặt mẹ tôi hoảng loạn, vội vàng định giơ tay tát tôi một cái, nhưng bị nữ cảnh sát kịp thời cản lại.
“Vương Hiểu Lâm! Đó là em trai con đấy! Con định hại chết nó à?!”
Cảnh sát nam nghiêm mặt yêu cầu tôi gọi điện ngay cho em trai, bảo nó về nhà.
Tôi vốn đang muốn gọi hai vợ chồng chúng về đối chất, nên lập tức bấm số.
Một lúc sau, em tôi lái chiếc xe mới vừa nhận hôm qua về đến dưới nhà.
Lúc này mẹ tôi đang ngồi trên sofa khóc lóc, mắng tôi bất hiếu.
Hai vợ chồng em tôi vừa bước vào nhà thì đã bị hàng xóm chỉ trỏ, chửi rủa là trộm tiền nhà, mặt mày đần thối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ đến khi vào trong nhà, họ mới dần hiểu ra đầu đuôi.
4
Em dâu tôi, Lý Tuyết, xưa nay kiêu ngạo, giờ bị hàng xóm mắng mỏ sau lưng, tức quá nổi điên ngay tại chỗ: “Vương Kế Nghiệp, mẹ anh là ăn xin mà tưởng mình đại gia chắc?”
Em trai tôi cũng nổi nóng, nhưng là nổi với tôi.
“Vương Hiểu Lâm! Ai cho chị báo công an hả?
Mẹ cho tôi tiền thì sao? Có phải ăn cắp hay cướp giật gì đâu?”
Tôi ngồi trên sofa, mặt thản nhiên như không.
“Nhưng mẹ lại bảo với tôi là… không biết tiền đi đâu mất.”
Em trai tôi tức tối lôi điện thoại ra, mở đoạn tin nhắn thoại mẹ tôi gửi.
“Kế Nghiệp à, mẹ đưa tiền cho con với Tuyết Tuyết.”
“Hai đứa vợ chồng mới cưới, nhất định phải có xe.”
“Nhưng đừng để chị con biết nhé.”
Sắc mặt mẹ tôi chuyển sang xanh lét.
Hàng xóm vây xem cũng lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Vậy là sự thật đã rõ ràng.
Cảnh sát kết luận đây là mâu thuẫn nội bộ gia đình, sau đó chia ra nhắc nhở mẹ tôi và em trai mỗi người một trận.
Trước khi đi, ánh mắt nữ cảnh sát nhìn tôi đầy cảm thông.
Họ vừa rời đi, mẹ tôi lập tức nhào tới, vừa đánh vừa mắng tôi: “Con định hại chết nhà này à? Có hai mươi mấy vạn thôi mà cũng làm ầm lên!”
Trong khi đó, em trai và em dâu tôi thì ngồi một bên, lạnh nhạt bấm điện thoại.
Dù gì cũng là mẹ ruột, tôi không muốn đánh lại, chỉ đẩy bà ngã về phía sofa.