Mệnh Ta Và Chàng, Đã Sớm Định

Mệnh Ta Và Chàng, Đã Sớm Định

Phụ thân ta tham ô quân lương, bị phán tội cả nhà tru di, ta bị sung vào thanh lâu.

Quốc sư đã cứu ta, ngài là người tốt, nhưng một người tốt như vậy lại không thể có hậu tự.

Để báo đáp ân tình của ngài, ta quyết định để con cái của những kẻ tôn quý nhất thiên hạ, đều trở thành nhi tử của phu quân ta.

Khi sinh nhi tử của Thượng thư Bộ Hộ, phu quân không có phản ứng gì.

Khi sinh nữ nhi của phủ Định Quốc Hầu, phu quân lặng im không nói.

Lại qua hai năm, khi chàng phát hiện tiểu đệ càng ngày càng giống đương kim thánh thượng, sắc mặt phu quân cuối cùng cũng thay đổi, run giọng nói: “Nàng đem cả Thái tử về làm nhi tử của ta, có phải… có hơi quá đáng rồi không?”

1

Đêm Thiên Hương Các đấu giá lần đầu của ta.

Nhi tử của Thượng thư Bộ Hộ và thế tử phủ Định Quốc Hầu đều đến.

Hai người họ đều nói thích ta, nguyện vì ta vung tiền như nước.

Ta hỏi nhi tử Thượng thư Bộ Hộ, có thể giúp nhà ta minh oan hay không?

Phụ thân ta bị oan uổng, người là một vị quan tốt.

Hắn nói chứng cứ buộc tội phụ thân ta đã rõ ràng, triều đình nổi giận, nhà ta đời này cũng không thể lật lại án.

Nếu không phải vì ngoại tổ phụ ta có công phò tá tiên đế, e rằng ta cũng không thể giữ được tính mạng.

Ta bảo hắn cút đi.

Lại hỏi thế tử phủ Định Quốc Hầu, có thể cứu ta ra ngoài hay không, ta không muốn ở lại nơi này.

Hắn đau lòng nói với ta, hiện giờ ta đã rơi vào tiện tịch, hai mươi năm không thể chuộc thân, hắn cũng không có cách nào.

Nhưng hắn có thể cùng hảo hữu là nhi tử Thượng thư Bộ Hộ thay phiên nhau bao nuôi ta.

Như vậy ta sẽ không phải hầu hạ người khác.

Ta bảo hắn cùng kẻ phía trước lăn đi cho khuất mắt.

Không ai cứu được ta.

Ta nghĩ phen này xong rồi, đường đường là đích nữ của phủ Thị lang Bộ Binh, lại phải làm hoa khôi trong Thiên Hương Các.

Đệ đệ ta còn thảm hơn, hiện giờ nó còn nhỏ, e rằng lớn lên sẽ bị kéo đi làm quy công.

Như vậy nhà ta coi như tuyệt hậu.

Nghĩ đến đây ta lo lắng đến mức ngồi không yên, lớp trang điểm cũng nhòe hết.

Nhưng may thay, biến chuyển rất nhanh đã xuất hiện.

2

Đến lúc đấu giá, rất nhiều công tử thế gia trong kinh thành đều có mặt.

Trước đây khi các gia tộc quý tộc tụ hội, ta và bọn họ cũng đã gặp nhau không ít, nay đổi sang hoàn cảnh này, quả thực có chút ngượng ngập.

Mọi người ra giá vô cùng hăng hái.

Thân giá của ta nhanh chóng tăng vọt, leo thẳng đến năm vạn lượng.

Nghĩ vậy mà xem, phụ thân ta còn tham ô quân lương làm gì, chi bằng đem hết nữ nhi trong nhà đưa tới đây làm hoa khôi là xong.

Cũng có thể kiếm được bạc, lại không cần bị tịch thu gia sản, tru di cửu tộc, chẳng qua chỉ là danh tiếng kém đi một chút.

Nhưng ít ra vẫn giữ được mạng.

Nhi tử của Thượng thư Bộ Hộ lại ra giá mười vạn lượng.

Ta nghĩ bụng hắn lấy đâu ra nhiều bạc như vậy, có khi kẻ thật sự tham ô lại là nhà hắn, phụ thân ta chỉ là kẻ bị đẩy ra gánh tội thay.

Đấu đến cuối cùng, ta cũng buồn ngủ đến mức muốn gật gù, tiểu tư chạy lên báo cho ta biết.

Ta đã bị Quốc sư đại nhân mua xuống.

Ngài ra giá hai mươi vạn lượng.

Ta lập tức giật mình tỉnh hẳn.

Không phải vì giá tiền, mà là vì người như Quốc sư… là một kẻ điên.

Nghe đồn ngài là nhi tử của sủng phi tiền triều, mười sáu tuổi đã ra chiến trường, lập nên chiến công hiển hách, hai mươi mốt tuổi ở biên quan bị trọng thương, sau khi hồi kinh dưỡng bệnh thì bị triều đình thu lại binh quyền.

Ngài được phong tước vị, nhưng không còn thực quyền.

Từ đó về sau tính tình đại biến, trở nên cố chấp lạnh lùng, tàn nhẫn cực đoan, rất nhiều người nói ngài mắc bệnh điên.

Cả con người như phát cuồng.

Ta tại chỗ liền muốn bỏ chạy.

Đừng nói đệ đệ ta đi làm quy công, e rằng ngay cả ta cũng bị hành hạ đến mức không còn ra hình người.

Ta sợ, nhưng không chạy được.

Cuối cùng vẫn bị ngài chiếm lấy.

Vị Quốc sư này không biết mắc chứng gì, lúc đó còn bịt mắt ta lại.

Xong việc, ngài hỏi ta có muốn theo ngài về phủ Quốc sư hay không.

Ta hỏi thật sự có thể sao? Triều đình nói ta phải ở lại đây hai mươi năm.

Ngài nói nếu là ngài, thì có thể.

Thì ra quyền thế của Quốc sư lại lớn đến vậy.

Ta lại hỏi có thể mang theo đệ đệ hay không, ngài cũng nói được.

Còn cho ta thời gian một nén hương để suy nghĩ.

Cái này còn cần suy nghĩ gì nữa.

Hương còn chưa kịp đốt, ta đã thu dọn xong hành lý.

3

Đang chuẩn bị rời đi, kế muội của ta đạp cửa xông vào.

Đúng rồi, ta, đệ đệ ta, còn cả kế muội, ba người chúng ta cùng bị đưa vào đây, những người khác đều đã bị xử tử.

Kế muội vừa vào liền mắng ta không biết liêm sỉ.

“Đích nữ lại đi làm thiếp, thật là nỗi nhục lớn! Ngươi có biết vụ án quân lương là do phủ Quốc sư tra xét, chính hắn đã diệt sạch cả nhà chúng ta, ngươi còn muốn theo hắn đi!”

“Vì vinh hoa phú quý, ngươi đến mặt mũi cũng không cần nữa! Lại còn gả cho kẻ thù giết phụ thân!”

Nhưng ta còn có thể làm gì đây.

Ta chỉ là một tiểu thư thế gia dịu dàng lương thiện.

Những chuyện bên ngoài ta không hiểu, ta chỉ muốn giữ lại huyết mạch của nhà ta.

Huống hồ ta đã cùng kẻ thù giết phụ thân làm chuyện đó rồi, giờ còn kịp so đo những thứ này sao?

Vì vậy ta chỉ có thể vừa khuyên nàng bình tâm, vừa an ủi nàng.

“Đệ đệ là căn cơ của nhà ta, nếu nó thật sự bị làm nhục, nhà ta coi như tuyệt hậu!”

“Muội cứ yên tâm, cái danh xấu gả cho kẻ thù giết phụ thân, một mình ta gánh là đủ, tuyệt đối không liên lụy đến muội và thanh danh của gia tộc!”

“Muội cứ tiếp tục ở lại đây, để người ngoài nhìn cho rõ khí tiết và cốt cách của con cháu thế gia chúng ta!”

“Ta tin phụ thân và mẫu thân của muội, nhất định sẽ vì sự bất khuất và khí phách của muội mà tự hào!”

Nói xong, ta liền dẫn theo đệ đệ cùng Quốc sư rời đi.

Đệ đệ ta mới năm tuổi, đôi chân nhỏ chạy nhanh như bay.

Nhìn là biết, nó tuyệt đối không muốn làm quy công.

Cứ như vậy, ta gả vào phủ Quốc sư.

Ta cũng không rõ thân phận của mình rốt cuộc là gì, bởi vì Quốc sư đại nhân không có chính thê, trong cả phủ chỉ có một mình ta là nữ nhân.

Còn có đầy sân toàn là người già yếu bệnh tật.

Ta hỏi thăm mới biết.

Đều là những thương binh năm xưa theo ngài chinh chiến, nay lui xuống, được Quốc sư nuôi dưỡng, ở trong phủ kiếm miếng ăn qua ngày.

Như vậy xem ra, Quốc sư quả thật là một người tốt.

Chỉ là thân thích của ngài… thì không được tốt lắm.

4

Ngày đầu ta nhập phủ, trong viện gặp một đứa trẻ, hình như là cháu của hắn hay gì đó.

Đứa nhỏ ấy mắng ta là nữ nhân dơ bẩn, nói Quốc sư đã hồi kinh hai năm, không ít thế gia từng dâng mỹ thiếp kiều nương, ai ai cũng hơn ta, mà cũng chưa từng thấy ai mang thai, tám phần là Quốc sư thân thể có vấn đề.

Chắc là năm xưa ra chiến trường bị thương đến căn bản, không thể sinh dưỡng.

Sau này mọi thứ trong phủ Quốc sư đều sẽ do hắn kế thừa, còn bảo ta cái loại nữ nhân dơ bẩn này tránh xa hắn ra.

Chưa nói xong, đã bị đệ đệ ta một chiêu quét chân hạ gục.

Đứa nhỏ ngồi dưới đất khóc.

Dù sao ta cũng là quý nữ thế gia, dịu dàng lương thiện.

Không thể để người tùy tiện dùng bạo lực.

Ta vội vàng đỡ hắn dậy.

Sau đó kéo quần hắn xuống, nhổ nước bọt lên chỗ kia của hắn.

“Xong rồi, bị nước bọt của nữ nhân dơ bẩn dính vào, sau này coi như phế rồi.”

Ta cười khanh khách.

Đứa nhỏ khóc lóc chạy đi.

Đệ đệ nói, tỷ tỷ thật đáng sợ.

Ta chỉ âm thầm khiến hắn bị thương thân thể, còn tỷ lại khiến hắn để lại bóng ma tâm lý cả đời.

Ta nói ngươi cái tiểu quỷ biết cái gì.

Ta lại bắt đầu lo lắng.

Lần đầu với Quốc sư là trong bóng tối, lại qua loa, lúc đó quá căng thẳng, ta cũng không cảm nhận được rốt cuộc hắn có phải thật sự không được hay không.

Nhỡ đâu thật sự không được thì làm sao bây giờ.

Nếu hắn suy sụp, hai tỷ đệ chúng ta cô độc không nơi nương tựa, lại không có danh phận.

E rằng sẽ bị bán đi.

Vì vậy ta quyết định tối nay phải cảm nhận cho rõ ràng.

Similar Posts

  • Vợ Cả Hào Môn Trả Thù

    Tôi đã ở trong núi suốt năm năm để chăm sóc con trai bị bệnh.

    Lần này tôi cố tình giấu chồng là Chu Minh Huyền, định về trước để tạo bất ngờ cho anh ta.

    Nhưng vừa bước ra khỏi cổng ga tàu cao tốc, An An đã bị một bé gái mặc váy công chúa xô ngã, miệng còn la lối:

    “Đây là địa bàn của tôi, đồ con hoang mà dám làm bẩn váy mới của tôi à!”

    An An đau đến đỏ mắt, nhưng vẫn mím môi, không khóc.

    Tôi thót tim, vội đỡ con dậy, che ra sau lưng mình, cau mày nhìn cô bé kia.

    “Bé con, sao lại xô người khác?”

    Xung quanh bắt đầu có người xì xào.

    “Hình như đây là vợ mới của Tổng Giám đốc Chu đấy, tuần trước còn dẫn con gái đi sự kiện ra mắt nữa mà.”

    “Nghe nói ông ta cưng mẹ con họ lắm, tốt nhất đừng xen vào.”

    Nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh với bộ mặt vênh váo, tôi chợt bật cười, rồi lập tức nhắn tin cho Chu Minh Huyền.

    “Nghe nói anh lấy thêm vợ à?”

    Ngày xưa Chu Minh Huyền là rể về nhà tôi, xem ra anh ta đã quên mất thân phận của mình rồi!

    Mai Nhược Tịch thấy tôi giơ điện thoại chụp, liền hất văng khỏi tay tôi.

    “Chụp cái gì? Nhà quê mà cũng đòi quay clip à?”

    “Muốn kiếm chuyện đòi tiền hả! Có tin tôi khiến cô không sống nổi ở thành phố này không?”

    An An sợ hãi trốn vào lòng tôi, nhưng vẫn bướng bỉnh nói.

  • Phong Bì 88 Ngàn Và 8 Viên Kẹo

    Hôm cưới tôi, bạn thân kiêm chị dâu – Phùng Tình, tặng tôi phong bì 88 ngàn.

    Ba tháng sau, cô ấy và anh trai tôi cưới nhau, tôi đi mừng bằng đúng… 8 viên kẹo.

    Ngay hôm đó, Phùng Tình đăng đàn bóc phốt tôi trên mạng:

    “Bạn thân mười năm, tôi cưới cô ấy mừng tôi đúng 8 viên kẹo. Mọi người xem thử, tình bạn kiểu này còn đáng giữ không?”

    Có người bình luận bênh tôi:

    “Có khi người ta chưa kịp chuẩn bị, sau này sẽ gửi lại tiền mừng cũng nên?”

    Tôi cười nhạt, tự mình lên tiếng:

    “Tôi chính là bạn thân mà cô ấy nói đến. Đúng vậy, chỉ gửi 8 viên kẹo, và sẽ không có bất kỳ khoản tiền nào nữa đâu.”

    Dưới bài viết lập tức nổ ra một trận chỉ trích dữ dội.

    Không lâu sau, bài viết đã bị xóa.

    Tối hôm đó, anh trai tôi – Lưu Khải – dắt cả nhà đến tận nơi, giận dữ quát tháo:

    “Loại chuyện mất mặt như vậy mà em cũng dám làm hả?

    Người ta mừng mình bao nhiêu thì phải mừng lại bấy nhiêu, đó là lẽ thường tình!”

    Tôi giang tay, thản nhiên:

    “Nhưng tiền tiêu hết rồi, em lấy đâu ra mà trả?”

    Mẹ tôi kéo tay tôi, khẩn thiết:

    “Con ơi, sống làm người đừng nên như vậy… Nếu con thực sự không có tiền, mẹ có thể lấy tiền hưu trí giúp con trả trước. Nhưng món nợ này, con phải nhận.”

    Tôi liếc nhìn Phùng Tình đang trốn sau lưng anh tôi, mặt mũi đầy guilty, khẽ bật cười khinh khỉnh.

    Đừng nói là 88 ngàn,

    Dù cô ta có tặng tôi 180 ngàn, tôi cũng chỉ gửi lại 8 viên kẹo mà thôi!

  • Bản Hợp Đồng Không Tên

    “Giám đốc Tống, tôi đã soạn xong thỏa thuận sáp nhập, mời ngài xem qua.”

    Ánh đèn ngoài cửa sổ lần lượt bật sáng, vẽ nên đường viền của thành phố này.

    Tống Cẩm Thư thu lại ánh nhìn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không, mang chút chua chát.

    “Đổi thành đơn ly hôn đi.”

    Lời vừa dứt, văn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.

    Chỉ còn tiếng điều hòa trung tâm thổi khí lạnh, lặng lẽ trôi qua.

    Trợ lý Trương phía sau rõ ràng sững sờ, cây bút trong tay rơi xuống sàn đá cẩm thạch láng bóng, vang lên một tiếng thanh thúy: “Ngài vừa nói gì ạ?”

    “Tôi nói,” Tống Cẩm Thư xoay người lại, dưới hàng lông mày thanh mảnh là đôi mắt lúc nào cũng sắc bén, giờ đây lại bình tĩnh đến đáng sợ, “tôi muốn ly hôn với Cố Cẩn Hành.”

    Trợ lý Trương há miệng định nói gì đó, do dự: “Nhưng… theo tôi biết, ngài và cậu chủ nhà họ Cố đâu có…”

    “Ba năm trước đã kết hôn rồi,” Tống Cẩm Thư cắt lời cô ấy, giọng trầm thấp, “chỉ là chưa công bố ra ngoài.”

    Ánh mắt cô dừng lại trên bản hợp đồng sáp nhập đặt trên bàn.

    “Hãy làm đơn ly hôn theo định dạng của tài liệu sáp nhập.” Ánh mắt Tống Cẩm Thư vẫn không rời khỏi tập tài liệu, “Đính kèm vào phần phụ lục là được.”

    Thương vụ sáp nhập gây chấn động cả nước này, sẽ là cơ hội tốt nhất để cô kết thúc cuộc hôn nhân này.

    Thương vụ này đã được đàm phán suốt nửa năm, cuối cùng cũng đến giai đoạn then chốt để ký kết.

    Tập đoàn Cố thị muốn thâu tóm công ty công nghệ của cô, mà Cố Cẩn Hành – với tư cách là người phụ trách dự án – chắc chắn sẽ có mặt tại cuộc họp hội đồng ngày mai.

    Cơ hội, chính là ngày mai.

  • Cô Giáo Chủ Nhiệm Nhà Họ Lâm

    Tôi bị bắt cóc suốt hai mươi năm, nhờ nỗ lực không ngừng, tôi trở thành giáo viên chủ nhiệm lớp thủ khoa của bốn tỉnh vùng Sơn Hà, là “danh sư quốc gia” trẻ nhất cả nước.

    Ngay khi sự nghiệp đạt đỉnh, cha mẹ ruột—gia đình hào môn hàng đầu ở thủ đô—đã tìm được tôi.

    Ngày đầu tiên trở về, nhìn thấy anh cả là tổng giám đốc, mẹ là quý phu nhân sang trọng, và cô con gái giả được nuôi thành tiểu thư kiêu căng kia.

    Tôi chau mày, tật nghề nghiệp lại tái phát.

    【Gia phong hỗn loạn, không có mục tiêu rõ ràng, hoàn toàn không có khái niệm thời gian—đây đúng là “lớp học tệ nhất” tôi từng dạy.】

    Bữa tiệc tối cả nhà, họ đang định hỏi han ân cần, tôi chỉ nhẹ nhàng đẩy gọng kính.

    “Tôi đã quan sát suốt cả buổi chiều, và phát hiện gia đình này đang tồn tại vấn đề rất nghiêm trọng. Nhưng đừng lo, tôi đã soạn sẵn kế hoạch cải thiện cụ thể cho từng người.”

    “Từ 6 giờ sáng mai, cả nhà dậy chạy bộ, mở họp lớp. Không ai được phép đi trễ.”

    Cả nhà: “?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *