Mỗi Tháng 8.000 Tệ, Đổi Lại Một Chiếc Áo Rẻ Tiền

Mỗi Tháng 8.000 Tệ, Đổi Lại Một Chiếc Áo Rẻ Tiền

Sau khi nghỉ hưu, tôi được mời quay lại làm việc. Mỗi tháng sau khi lương hưu và tiền lương về tài khoản, tôi đều chuyển cho con trai 8.000 tệ.

Năm nay vào dịp “Song Thập Nhất”, con trai và con dâu nói đã mua cho tôi một chiếc áo.

Nhận được bưu kiện, là một chiếc áo khoác dạ. Tôi mặc thử lên người rồi cố ý chụp ảnh gửi cho chúng xem.

Giây tiếp theo, điện thoại của con dâu gọi tới.

“Mẹ! Mau cởi ra! Cái đó là con chọn cho mẹ ruột con!”

“Cái này mới là của mẹ.”

Nhìn chiếc áo khoác rẻ tiền mà cô ta gửi ảnh qua, tôi bật cười.

1.

Ngay lúc nãy thôi, tôi còn nhìn cái hộp in logo hàng xa xỉ mà thầm kích động.

Mấy hôm trước gọi điện với con trai là Thẩm Hạo, nó có nhắc rằng nó và vợ mua cho tôi một chiếc áo.

Lúc ấy tôi thấy vô cùng an ủi, con trai con dâu vẫn còn hiếu thảo với tôi.

Sau khi chuyển phần lớn số tiền tôi chắt chiu tiết kiệm được cho nó, tôi bắt đầu mong ngóng được nhận bưu kiện.

Lúc mở hàng, tôi còn cố tình chậm tay, sợ dao rọc giấy làm xước áo.

Nhìn thấy chiếc áo khoác dạ màu xanh đen sang trọng, tôi thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Mấy năm nay được mời quay lại trường làm giáo sư đại học, mùa đông tôi luôn mặc chiếc áo khoác cũ đã giặt đến biến dạng, lâu lắm rồi mới được tươm tất thế này.

Tôi vui mừng mặc áo lên người, chụp mấy tấm ảnh gửi vào nhóm gia đình.

Không ngờ, điện thoại con dâu gọi đến ngay giây tiếp theo.

Tiểu Hổ bot chống in lậu tài liệu, tìm robot sách thì chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không dính bẫy!

“Mẹ! Có phải của mẹ đâu mà mẹ mặc? Cái này mới là của mẹ, mau cởi ra!”

Thì ra chiếc áo khoác xanh đen đắt tiền, êm ái này là mua cho mẹ ruột của cô ta.

Còn chiếc áo khoác xám đậm rẻ tiền, rụng lông trong ảnh mới là dành cho tôi.

“Mẹ! Mẹ có nghe không? Cái áo này hơn một vạn tệ đấy, mẹ làm bẩn thì sao!”

“Đây còn là quà mừng thọ con chuẩn bị cho mẹ con nữa, lúc cởi mẹ cẩn thận chút, đừng làm xước.”

Giọng chua ngoa của con dâu Diệp Phương kéo tôi ra khỏi cơn sững sờ. Tôi lắp bắp nói:

“Tiểu Hạo nó… nó nói… là mua cho mẹ, nên mẹ mới…”

Con dâu Diệp Phương lập tức đổi giọng, đầy mất kiên nhẫn và chán ghét:

“Nó không biết là con chọn nhầm địa chỉ! Mẹ nghĩ mà xem, cái áo này hơn một vạn tệ, mẹ là giáo viên nhân dân, mặc đồ đắt thế này, người ta nhìn vào không biết sẽ nghĩ gì về mẹ nữa.”

Nghe những lời bóng gió ấy, tôi thấy tức giận.

Vừa định mở miệng, cô ta đã sốt sắng giục tiếp: “Mẹ mau cởi ra đi, con còn phải mang đi giặt khô rồi là phẳng để tặng mẹ con. Muộn là không kịp sinh nhật bà.”

Câu nói đó cứ như thể tôi không phải mẹ chồng cô ta, mà là hạng người ti tiện cứ khư khư ôm đồ người khác không trả.

“Phương Phương, mẹ tưởng đây là mua cho mẹ nên mới mặc. Nếu con đã ghét như vậy, thì mẹ mua lại chiếc áo này, bao nhiêu tiền?”

Tôi còn chưa nói xong, đã bị giọng nam trong điện thoại ngắt lời, là con trai tôi — Thẩm Hạo.

“Được rồi mẹ, áo này không rẻ. Chẳng phải mẹ vợ Diệp Phương sắp sinh nhật sao, tặng đồ đắt một chút mới hợp.”

“Mẹ cởi ra rồi mang qua đây là được. Lần sau con sẽ mua cho mẹ cái tốt hơn.”

Tôi còn chưa kịp nói câu nào thì điện thoại đã bị cúp.

Tiếng tút tút trong máy như từng nhát búa nện vào đầu khiến tôi choáng váng.

Thì ra thứ tôi dốc nửa đời tâm huyết và tiền bạc để nuôi dưỡng không phải con trai, mà là một kẻ vong ân bội nghĩa chính hiệu!

Tôi nhớ lại tháng trước trời trở lạnh, tôi có nói với con trai muốn nó giúp mua online một chiếc áo ấm dày một chút,

Nó lúc đó thở dài, vẻ mặt đầy mệt mỏi:

“Mẹ, mấy cái áo của mẹ vẫn mặc được mà. Tiết kiệm chút tiền giúp con trả nợ nhà đi.”

“Năm sau Thần Thần đi mẫu giáo rồi, chỗ nào cũng cần tiền.”

Tôi nhìn chiếc áo khoác đã xẹp bông của mình, cũng thông cảm cho cái khó của nó, nên thôi không nhắc nữa.

Thế mà quay đi, vợ nó mua cho mẹ ruột mình chiếc áo hơn một vạn, mắt cũng không chớp.

Đầu dây bên kia, Diệp Phương lại phụ họa thêm: “Mẹ chồng, không phải con nói mẹ đâu, sao mẹ không biết điều thế? Mẹ con chỉ có mình con là con gái, chẳng lẽ con không phải hiếu kính bà?”

“Mẹ có con với Thẩm Hạo mà, sau này tụi con sẽ dưỡng già cho mẹ, thiếu gì đúng một cái áo?”

Lời cô ta như cây kim nhỏ, châm vào tim tôi từng mũi đau nhói.

Thì ra cái “hiếu tâm” mà tôi mong chờ bấy lâu là dành cho người khác.

Còn tôi, ngay cả chạm vào một chút cũng là không hiểu chuyện.

Đúng lúc ấy, điện thoại nhận được tin nhắn trừ tiền tự động.

Chiều mai sáu giờ là giờ cố định mỗi tháng tôi chuyển tiền cho con trai họ.

2

Tắt điện thoại, tôi ngồi trước bàn học, đeo kính lão lên, lấy cuốn sổ ghi chép ra.

Dưới ánh đèn vàng mờ, nó như đang chứa đựng tất cả tủi cực của tôi.

Tôi lật lại toàn bộ sao kê chuyển khoản trong 5 năm, từng con số đỏ như đâm vào mắt.

5 năm qua, mỗi tháng tôi chuyển cho con trai 8.000 tệ, đủ 60 tháng, tổng cộng 480.000 tệ.

Số tiền ấy rốt cuộc đến từ đâu?

Là sau khi được mời đi làm lại, tôi chủ động xin dạy thêm vài lớp, tối chấm luận văn đến tận 12 giờ đêm.

Là khi đi chợ, tôi chuyên chọn rau giảm giá buổi chiều, đến mua mấy quả trứng cũng phải so sánh giá từng nơi.

Là tôi đổi thu /ốc huyết áp từ loại nhập khẩu sang thuố /c nội, tuy tiết kiệm được gần một nửa, nhưng sức khỏe cũng âm thầm kém đi.

Thế mà số tiền ấy đến tay Thẩm Hạo và Diệp Phương lại biến thành thứ tôi đương nhiên phải cho họ.

Tôi lại nhớ đến hai tháng trước, tôi bị cảm sốt, muộn mất hai ngày mới chuyển tiền qua.

Điện thoại của Diệp Phương liền gọi tới, giọng đầy thúc ép:

“Mẹ, mẹ sao vậy? Nhà con còn đợi tiền mẹ để trả nợ nhà đấy! Quá hạn là bị tính thêm tiền, chút việc này mẹ cũng không nhớ nổi à?”

“Còn nữa, sữa bột của Thần Thần sắp hết rồi, mẹ chuyển qua để con đi mua ngay.”

Thật là đương nhiên đến mức đáng sợ.

Hồi đó, cũng không biết Diệp Phương đã bỏ bùa gì, mà Thẩm Hạo sống ch /ết đòi cưới bằng được cô ta.

Nhưng Diệp Phương nhất quyết đòi nhà trong vành đai nội đô, ba phòng một khách, ít nhất 6 triệu tệ.

Thẩm Hạo thấy mình không còn hy vọng, khóc như một đứa trẻ.

Thế nên tôi mềm lòng, lấy toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời là 1,5 triệu tệ, lại còn hạ mình đi vay học trò 300.000 tệ, giúp nó trả tiền đặt cọc mua nhà.

Lúc ấy Diệp Phương nắm tay tôi nói:

“Mẹ, căn nhà này phải ghi tên con và Thẩm Hạo. Sau này mẹ già rồi thì về ở với tụi con, tụi con chăm sóc mẹ.”

Tôi ngây thơ tin thật, đến lời bạn luật sư khuyên tôi phải để ý một chút, tôi cũng không nghe.

Nhưng tháng trước tôi vừa nhắc muốn chuyển sang ở cùng, tiện chăm Thần Thần một thời gian, Diệp Phương lập tức xua tay:

“Mẹ, không cần đâu không cần đâu, phòng khách nhà con chất đầy đồ chơi của Thần Thần rồi, mẹ đến cũng không có chỗ ở.”

“Đợi sau này đổi nhà lớn hơn, tụi con sẽ đón mẹ qua.”

Sau này tôi mới biết, cô ta sợ tôi chiếm mất phòng khách, để bố mẹ cô ta đến thì không còn chỗ.

Sau khi cưới, họ lại mua xe. Vì áp lực trả nợ nhà nợ xe mỗi tháng quá lớn, Thẩm Hạo lại bắt đầu than khóc với tôi.

Không lâu sau Diệp Phương mang thai Thần Thần, tôi hết cách, chẳng lẽ để con dâu đang mang thai còn phải lo lắng vì nợ nhà nợ xe.

Nhưng rõ ràng lúc đó tôi đã nói với họ là chỉ hỗ trợ 3 năm.

Vậy mà bây giờ đã năm thứ 5 rồi, chỉ cần tôi chậm chuyển một chút là Thẩm Hạo với Diệp Phương thay nhau gọi điện oanh tạc.

Nghĩ đến đây, ánh mắt tôi lạnh đi, bình tĩnh nói: “Mẹ nhớ.”

Nghe vậy cô ta mới thở phào, hài lòng cúp máy.

Năm ngoái cũng vào thời điểm này, bệnh thoát vị đĩa đệm thắt lưng của tôi tái phát, đau đến mức không thể đứng thẳng.

Tôi gọi điện cho Thẩm Hạo nhờ nó đưa tôi đi viện làm vật lý trị liệu, vậy mà họ đủ đường từ chối.

“Mẹ, trùng hợp thật, con với Thẩm Hạo phải giúp bố mẹ con săn đồ gia dụng Song Thập Nhất, người già họ không biết dùng điện thoại.”

“Mẹ tự gọi xe công nghệ đi, bệnh viện có y tá mà, cũng không cần ai đi cùng.”

Lúc đó tôi còn tự an ủi mình, người trẻ bận rộn, mình phải hiểu cho chúng.

Nhưng chiều hôm ấy, tôi thấy bài đăng Moments của Diệp Phương.

Chú thích: Mua quà sinh nhật cho mẹ, nhất định phải là đồ tốt nhất, cảm ơn mẹ đã vất vả trông cháu cho tụi con.

Trong ảnh, Thẩm Hạo đang cùng mẹ của Diệp Phương thử vòng ở tiệm vàng trong trung tâm thương mại, bà ấy cười đến không khép miệng lại được.

Tôi nhìn chằm chằm bài đăng đó, ngực phập phồng dữ dội.

Nhớ lại sau khi Thần Thần chào đời, Diệp Phương nói mẹ cô ta sức khỏe không tốt, bảo tôi giúp trông cháu.

Mỗi sáng 6 giờ tôi dậy nấu đồ ở cữ cho Diệp Phương, rồi dỗ Thần Thần; dỗ nó ngủ xong lại phải nấu bữa trưa cho Diệp Phương.

Chiều dọn dẹp xong, tôi lại bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho hai vợ chồng Thẩm Hạo. Cuối cùng dỗ Thần Thần ngủ xong mới được nghỉ.

Khoảng thời gian đó, tôi gần như không có một giấc ngủ tử tế, cơ thể quá tải nghiêm trọng, hoàn toàn dựa vào nghiến răng chịu đựng.

Thế mà Diệp Phương chưa từng thấy tôi vất vả, trái lại còn hay nói với người khác: “Mẹ em sức khỏe không tốt, may mà mẹ chồng giúp chút việc nhỏ, em mới đỡ mệt được.”

Nghĩ đến đó, tôi chỉ thấy mình đã nuôi phải hai con sói mắt trắng.

Tôi nhìn những chi tiết trong sổ, tim như bị tảng đá đè nặng, không thở nổi.

Tôi dốc hết ruột gan đối tốt với họ, nhưng trong mắt họ, tôi chẳng qua chỉ là một cây ATM miễn phí.

Sau này, tôi sẽ không ngu ngốc như vậy nữa.

Similar Posts

  • Cô Bé Bán Đồng

    Một cô bé chừng mười tuổi, người ngợm lem luốc, bước vào bãi phế liệu của tôi. Con bé giơ một khối sắt nhuộm sơn vàng lên và nói: “Chú ơi, bán đồng ạ.”

    Tôi ngẩn người, sơn thậm chí còn chưa khô.

    Con bé cũng thừa biết đó không phải là đồng.

    Nó sợ đến mức sắp phát khóc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng vẫn cố hết sức giơ khối sắt nặng nề trong tay lên.

    Tôi không nói lời nào, đón lấy rồi đặt lên cân.

    “Hai cân rưỡi, hai mươi đồng một cân, tổng cộng năm mươi.”

    Sau đó, tôi đưa tiền qua.

    Cô bé cầm lấy xấp tiền nhăm nhúm, chạy biến thật nhanh.

    Kể từ đó, mỗi tuần cô bé đều đặn đến bán một khối “đồng” bất kể mưa nắng.

    Cho đến khi cảnh sát tìm đến tận cửa.

    Để điều tra một vụ mất tích.

  • Cho Thuê Bạn Trai, Cô Chủ Tỷ Phú Giả Nghèo

    Bạn cùng phòng cầu xin tôi “cho thuê” bạn trai — để khiến tên thiếu gia theo đuổi cô ta mãi không buông phải chết tâm, ba ngày ba vạn.

    Tôi không lấy tiền, xách vali về quê nghỉ ngơi.

    Đến ngày thứ ba, cô ta gửi cho tôi một bức ảnh — bạn trai tôi đang quỳ một gối, giúp cô ta mang giày.

    Cách đó không xa, vị thiếu gia kia mặt mày đen như đáy nồi.

    Cô ta còn gửi kèm tin nhắn:

    “Bạn ơi, anh ấy thật tốt, hình như tôi có chút rung động rồi…”

    “Hay là thế này nhé, tôi cho cô ba mươi triệu, cô nhường anh ấy cho tôi đi.”

    Mà tôi — xưa nay không chịu nổi cảnh người có tiền vì tình mà phiền lòng — lập tức dẹp hết suy nghĩ thừa thãi, buột miệng nói luôn:

    “Bầu không khí này chuẩn quá rồi đấy, có phải phòng đăng ký kết hôn dời đến đây luôn không?”

    “Cặp đôi này, khóa lại cho tôi! Sống tốt với nhau đi, chuyện gì cũng không quan trọng bằng hạnh phúc đâu!”

  • Cắt Điện Cả Chung Cư Chỉ Vì Một Cái Gara

    【1】

    Hàng xóm tố cáo gara nhà tôi là công trình xây dựng trái phép, đội quản lý đô thị dán niêm phong lên cửa.

    Tôi đối mặt với ông ta, bình tĩnh nói: “Được thôi, tôi sẽ tháo dỡ.”

    Ông ta đắc ý ra mặt: “Người trẻ đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chiếm lợi nhỏ.”

    Tôi thức cả đêm tháo dỡ xong, dọn sạch sẽ đống rác xây dựng.

    Sáng hôm sau, hàng xóm, ban quản lý, công ty điện lực, nhà mạng… xếp hàng đến gõ cửa nhà tôi.

    Mặt ông hàng xóm trắng bệch hơn cả giấy, giọng gần như muốn khóc, van xin tôi:

    “Anh ơi, tôi sai rồi, anh xây lại được không? Tôi trả tiền cho anh!”

    Tôi tựa người vào khung cửa, thong thả châm một điếu thuốc…

  • Sau Ly Hôn, Tôi Là Chính Mình

    Kỷ niệm bảy năm ngày cưới, tôi ngồi đợi trong nhà hàng Michelin suốt hai tiếng đồng hồ.

    Cuối cùng, tôi thấy Trần Chí Viễn bước vào – tay còn đang ôm eo cô nhân viên cấp dưới mới 26 tuổi của anh ta.

    “Duyệt Duyệt? Em làm gì ở đây?” Anh ta hơi sững lại.

    Tôi cười nhạt, liếc nhìn biểu đồ K-line đang nhảy số trên điện thoại: “Đợi anh đó. Hôm nay không phải kỷ niệm ngày cưới của chúng ta sao?”

    “À.” Anh ta buông tay khỏi eo cô gái, hờ hững đáp, “Anh quên mất.”

    Cô gái nũng nịu hỏi: “Anh Viễn, chị này là…”

    “Vợ tôi.” Anh ta giới thiệu một cách hời hợt, như đang nói về một người chẳng liên quan gì.

    Bạch Lộ – tôi biết tên cô ta – nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt quét qua mái tóc hơi rối và đôi giày bệt dính bẩn của tôi, giọng điệu châm chọc: “Thì ra là chị dâu, thất lễ rồi.”

    Tôi đứng dậy, xách túi: “Không làm phiền hai người nữa.”

  • Bát Mỳ Cay Và Kế Hoạch Trả Thù

    Khi tôi đứng ở sảnh giao dịch bất động sản và nhìn thấy cô bạn thân giành mua trước căn nhà đấu giá mà tôi đã nhắm sẵn, cuối cùng tôi có thể chắc chắn: cô ta cũng đã trọng sinh.

    Kiếp trước, tôi và cô bạn thân đều có chút tiền tiết kiệm. Cô ta đem hết tiền đổ vào chứng khoán, còn tôi quyết định mua một căn nhà để ở.

    Vì tiền không nhiều, cuối cùng tôi chọn mua một căn nhà đấu giá từng xảy ra án mạng. Nhưng chính ở lớp trần nhà, tôi tìm được một két sắt bên trong có mười triệu tiền mặt và hơn chục cây vàng.

    Còn tiền của bạn tôi thì bị kẹt cứng trong thị trường chứng khoán, lỗ sạch, thậm chí còn nợ thêm một khoản không nhỏ.

    Thấy tôi dọn vào biệt thự, lái xe sang, tiêu tiền phung phí mỗi ngày, cô ta tức điên, bày mưu lừa tôi ra quốc lộ để tôi bị xe tải tông chết.

    Sau khi chết, hồn tôi trôi lơ lửng trên không, nhìn cô ta cùng bạn trai tôi lừa cảnh sát rằng tôi say rượu không tuân thủ luật giao thông nên lao ra đường tự tìm đường chết.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng ngày đi mua căn nhà đấu giá.

  • Chồng Tôi Ngoại Tình Tám Năm, Còn Đòi Chia Tài Sản Của Tôi

    Chồng tôi gặp t/ ai nạ/ n giao thông, đang được cấp cứu thì một cặp mẹ con bất ngờ xông tới bệnh viện.

    Người phụ nữ đó ném bản giám định quan hệ huyết thống vào mặt tôi:

    “Thằng bé Hạc Hạc là giọt má0 của Trịnh Cảnh Minh, di sản phải có một phần của mẹ con tôi!”

    Tôi không thể tin nổi, kết hôn tám năm, anh ta lại có một đứa con riêng bảy tuổi ở bên ngoài.

    Lúc này cửa phòng ICU mở ra, bác sĩ nói anh ta đã tỉnh, nhưng chỉ chịu gặp cặp mẹ con kia.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *