Mối tình đầu, xin chỉ giáo nhiều hơn

Mối tình đầu, xin chỉ giáo nhiều hơn

Môn học tự chọn, bạn trai tôi lại một lần nữa chỉ giữ chỗ cho cô bạn thanh mai trúc mã.

Lần này tôi không tranh, cũng chẳng làm ầm lên.

Chỉ ôm sách ngồi xuống bên cạnh học bá Trần Diễn Xuyên.

Khi bạn trai và thanh mai trúc mã cố tình thân mật, tôi khẽ kéo tay áo Trần Diễn Xuyên: “Bạn gái anh và bạn trai tôi mập mờ thế kia, anh không ghen à?”

Ánh mắt Trần Diễn Xuyên lạnh nhạt: “Tôi không có bạn gái.”

Tôi cắn môi, ghé sát vào: “Vậy anh có muốn một người không?”

“Hai bên đều được lợi thì sao?” Anh bất chợt dừng bút, nhìn thẳng vào tôi.

Má tôi đỏ lên: “Anh giải toả áp lực, tôi điều chỉnh nội tiết, cả hai cùng thắng.”

1

Khi tôi bước vào lớp.

Liếc một cái liền thấy bạn trai Cố Từ.

Cạnh anh ta là Thanh mai Chu Nhược Nam đang bá vai bá cổ nói cười vui vẻ.

Cả hai cũng trông thấy tôi.

Cố Từ theo bản năng muốn đẩy Chu Nhược Nam ra xa.

Nhưng cô ta lại khiêu khích nhướng mày với tôi: “Ngại quá nha, Cố Từ chỉ giữ thêm cho tôi một chỗ, ai đến trước thì được thôi.”

Trong lớp dần dần im lặng.

Mọi ánh mắt đều đổ về phía tôi.

Đây không phải lần đầu Cố Từ chỉ giữ chỗ cho Chu Nhược Nam.

Lần đầu tôi rất ấm ức, khóc chạy đi.

Lần thứ hai, Chu Nhược Nam cũng khiêu khích như vậy.

Tôi cãi nhau một trận, nhất quyết giành lại chỗ.

Vì Chu Nhược Nam, tôi và Cố Từ không ít lần cãi vã.

Đến mức nội tiết cũng loạn cả lên.

Nhưng lần này, nhìn hai người họ lại giở trò cũ.

Tôi thấy thật quá chán ngán.

Tôi không tranh với Chu Nhược Nam, cũng chẳng cãi Cố Từ.

Thậm chí còn chẳng thèm nhìn bọn họ một cái.

Chỉ ôm sách đi thẳng về phía chỗ trống duy nhất ở hàng cuối.

“Xin chào, chỗ này có ai ngồi chưa?”

2

Người đang đeo tai nghe, cúi đầu ghi chép là Trần Diễn Xuyên.

Nghe thấy tiếng, anh ngẩng đầu.

Ánh mắt dừng lại trên mặt tôi một giây rồi mới rời đi.

Sau đó anh đứng lên, ra hiệu cho tôi đi vào.

Tôi khẽ nói cảm ơn, rồi ngồi xuống trong góc trong.

Phía trước lớp.

Bỗng vang lên tiếng sách bị ném mạnh xuống bàn.

Tôi quay đầu nhìn.

Vừa hay đối diện với ánh mắt của Chu Nhược Nam.

Trong mắt cô ta chứa đầy hận ý.

Tôi chợt nhớ lại tin đồn từng nghe khi mới vào trường.

Nghe nói Chu Nhược Nam và Trần Diễn Xuyên có hôn ước từ bé.

Tôi không nhịn được liếc nhìn cậu bạn bên cạnh.

Anh đã lại đeo tai nghe, đầu hơi cúi, tập trung làm bài.

Tôi chỉ có thể nhìn thấy gương mặt nghiêng lạnh lùng, mang theo sự xa cách.

Điện thoại tôi rung một cái.

Mở ra, là tin nhắn Cố Từ gửi đến.

“Hôm qua thua cược, hôm nay mới giữ chỗ cho Nhược Nam thôi.”

“Đừng giận nha cục cưng, tối nay anh đưa em đi ăn tiệc lớn.”

Nhìn dòng chữ ấy, tôi chỉ thấy nực cười.

Lần nào cũng có lý do.

Không thì là Nhược Nam bệnh, anh phải đưa đi viện nên thất hẹn.

Không thì là bọn họ lớn lên với nhau, chỉ là anh em chí cốt.

Nếu thật sự có gì, còn đến lượt tôi yêu đương với anh sao?

Cố Từ là mối tình đầu của tôi.

Tình cảm này tôi cũng nghiêm túc đối đãi.

Thế nên mới dễ dàng bị anh ta ảnh hưởng vui buồn.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy vô vị và chán ngán.

Tôi không trả lời, thoát khỏi WeChat.

Giờ nghỉ giữa tiết.

Chu Nhược Nam và Cố Từ bắt đầu đùa giỡn.

“Được lắm Cố Từ, ngay cả ba cậu cũng dám ra tay mạnh thế.”

Chu Nhược Nam lao tới, đuổi theo đánh Cố Từ.

Hai người càng giống đang tình chàng ý thiếp.

Chu Nhược Nam lại còn vươn tay bóp cổ anh ta.

Mà Cố Từ lại tỏ vẻ hưởng thụ.

“Thôi nào, làm ơn tỏ ra có chút dáng con gái được không?”

“Tôi đâu có giống mấy con nhỏ điệu đà kia.”

Chu Nhược Nam cố tình liếc nhìn tôi, châm chọc: “Tôi không phải kiểu cứ rớt vài giọt nước mắt mèo là giả vờ đáng thương.”

“Cũng chẳng phải giọng the thé khó nghe.”

Tôi cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch.

Dưới gầm bàn, tôi nhẹ kéo tay áo sơ mi của Trần Diễn Xuyên.

“Trần Diễn Xuyên.”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi một cái.

Tôi mím môi, chỉ vào tai nghe của anh.

Anh không nói, nhưng tháo một bên tai nghe xuống.

Tôi mới mở miệng, cố tình bắt chước giọng the thé như Chu Nhược Nam vừa nói.

“Bạn gái anh với bạn trai tôi mập mờ thế kia, anh không ghen sao?”

3

Ánh mắt Trần Diễn Xuyên lạnh băng: “Tôi không có bạn gái.”

“Tôi nghe nói, cô ta với anh có hôn ước từ nhỏ.”

“Nhảm nhí.”

Giọng Trần Diễn Xuyên thoáng lạnh đi vài phần.

Tôi không nhịn được lại nhìn anh, ánh mắt lướt qua đường viền quai hàm sắc bén.

Rồi chậm rãi trượt xuống, dừng lại trên bàn tay cầm bút.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa, phủ lên người anh.

Dưới ánh sáng, ngón tay thon dài, từng đốt như ngọc.

Tôi cắn môi, ghé sát thì thầm.

“Vậy anh có muốn một cái không?”

“Muốn cái gì?”

Trần Diễn Xuyên bất chợt nghiêng mặt nhìn thẳng vào tôi.

Tôi chưa kịp né.

Chỉ cảm nhận được mùi bạc hà nhè nhẹ, mát lành phả vào.

Hơi thở tôi chợt ngưng lại: “Muốn một cô bạn gái.”

Trần Diễn Xuyên dứt khoát đặt bút xuống: “Có lợi ích gì không?”

Má tôi đỏ bừng, lông mi rũ xuống.

Bên phải cằm mọc một cái mụn đỏ sưng.

Lúc này hơi nhói, lại ngứa.

Bạn cùng phòng bảo, tôi bị rối loạn nội tiết.

Phía trước, Cố Từ và Chu Nhược Nam vẫn đang lẳng lơ.

Chu Nhược Nam ngồi trên bàn, lấy mũi giày đá Cố Từ.

Thỉnh thoảng lại cố tình liếc sang tôi, cười rất to.

Tiếng cười nghe có vẻ sảng khoái.

Nhưng với tôi lại chói tai khó chịu.

Lần đầu gặp tôi, thái độ cô ta cũng chẳng thân thiện.

Cố Từ giới thiệu hai bên.

Cô ta đứng bên cạnh, bá vai anh như mấy thằng bạn trai khác.

Đánh giá tôi từ đầu đến chân.

Rồi đấm anh một cái: “Cậu thực sự thích loại bông hoa nhỏ yếu ớt này à?”

“Sau này cậu dám coi trọng sắc khinh bạn, tôi là người đầu tiên khinh cậu.”

Cố Từ lúc đó cười rất vui.

Anh ta vốn dĩ luôn thích cảm giác này.

Tôi hít sâu một hơi.

Khi Chu Nhược Nam lại cố ý cười to nhìn sang.

Tôi lại kéo tay áo Trần Diễn Xuyên dưới bàn.

“Cậu giải tỏa áp lực, tôi điều chỉnh nội tiết, đôi bên cùng lợi.”

Tôi có nghe nói.

Trần Diễn Xuyên gần đây đang làm đề tài rất khó.

Không ít lần anh phải thức trắng trong phòng thí nghiệm.

Anh không đáp.

Chỉ cầm bút xoay xoay trong tay.

Một lúc lâu, anh mới nhìn sang tôi, môi khẽ nhếch.

“Nghe cũng hay, chỉ là…”

Tôi vô thức nín thở.

Ánh nắng bỗng bị mây che khuất.

Giọng anh cũng lạnh đi vài phần.

“Tôi không hứng thú với bạn gái của người khác.”

4

Tiết học bắt đầu.

Chu Nhược Nam đã ngồi ngay ngắn ở chỗ mình.

Giáo viên bước vào.

Cả lớp dần yên tĩnh.

Tôi hạ giọng, chỉ để anh và tôi nghe thấy: “Tôi đã chuẩn bị chia tay rồi.”

Trần Diễn Xuyên mắt không rời bảng: “Vậy chia rồi hẵng nói.”

Tôi không dám nói thêm.

Anh nổi tiếng là học bá.

Khi tập trung, cả người toát ra sự lạnh lùng xa cách.

Nửa tiết sau.

Tôi cũng ngoan ngoãn nhìn bảng, nhìn thầy.

Nhưng thật ra tâm trí đã trôi dạt nơi khác.

Gần hết tiết.

Cố Từ lại gửi tin: “Tối nay bận chút việc, mai gặp em nhé.”

Tôi lập tức đáp: “Không cần gặp nữa, chia tay đi.”

“Đừng làm loạn, Tịch Tịch. Cuối tuần này anh chắc chắn sẽ ở bên em.”

“Anh đã nói bao lần rồi, anh với Nhược Nam chỉ là bạn.”

“Được rồi, cuối tuần hẹn hò anh đảm bảo không để cô ấy đi theo nữa.”

Tôi không trả lời.

Vừa hết tiết, Chu Nhược Nam đã kéo Cố Từ ra ngoài.

Lúc đi, cô ta lại nhìn về hàng cuối.

Nhưng lần này không phải nhìn tôi, mà là nhìn Trần Diễn Xuyên.

Chỉ là anh vẫn đang đeo tai nghe, sắp xếp sách vở, không ngẩng đầu.

Chu Nhược Nam có vẻ thất vọng, rồi nhanh chóng kéo Cố Từ đi.

“Trần Diễn Xuyên, mình kết bạn WeChat đi.”

Anh vừa đứng lên, tôi lấy hết can đảm gọi.

Anh không quét mã của tôi.

“Chia tay rồi hãy nói.”

Anh rất cao, từ trên nhìn xuống luôn khiến tôi có cảm giác bị nhìn thấu.

Tựa như chẳng có gì có thể giấu được ánh mắt ấy.

Tôi không dám nhìn lại.

Chỉ mở khung chat với Cố Từ ra, đưa cho anh xem.

Khẽ nói: “Cậu xem, tôi đã chia rồi.”

Anh liếc qua.

Tôi lại xóa và chặn Cố Từ ngay trước mặt anh.

“Bây giờ cậu tin chưa?”

Gương mặt đẹp đến mức khiến người phẫn nộ kia vẫn không chút biểu cảm.

Chỉ rút điện thoại ra, đưa mã QR của mình: “Thêm tôi đi.”

Similar Posts

  • Tôi Tưởng Mình Là Sếp

    VĂN ÁN

    Tôi tên là Tống Thanh, tuổi còn trẻ đã được xem là thành đạt, tự mình mở một công ty không lớn không nhỏ, người trong giới đều nể mặt mà gọi tôi một tiếng Tống tổng.

    Tôi tuyển một thư ký mới, tên là Khương Bắc.

    Anh ta đẹp trai, ít nói, chỉ có hơi lười. Mỗi ngày đi làm đúng giờ, tan làm cũng đúng giờ, ở thêm một giây cũng không chịu — đúng kiểu nhân viên văn phòng “cá mặn” chính hiệu.

    Trưởng phòng kinh doanh của công ty là Tô Mạt để ý anh ta, ngày nào cũng tặng hoa, tặng bữa sáng, làm đến mức cả công ty ai cũng biết.

    Tôi biết rõ con người Tô Mạt. Xuất thân nông thôn, có chút năng lực, nhưng tâm cơ không đứng đắn, lúc nào cũng mơ được gả vào hào môn.

    Cô ta cho rằng kiểu đàn ông như Khương Bắc — vừa đẹp trai lại có chút ngơ ngác — chính là bàn đạp tốt nhất của mình.

    Ban đầu tôi chỉ đứng ngoài xem náo nhiệt, thỉnh thoảng còn giúp Khương Bắc giải vây.

    Cho đến ngày hôm đó, Tô Mạt cầm một bản báo cáo giám định quan hệ huyết thống xông thẳng vào phòng làm việc của tôi, trước mặt tất cả mọi người, ném “rầm” xuống bàn làm việc của Khương Bắc.

    “Khương Bắc! Anh còn gì để nói nữa! Đứa trẻ này chính là con của Tống tổng!”

    Lúc đó tôi hoàn toàn sững sờ.

    Nhưng tôi không ngờ rằng, Khương Bắc chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn bản báo cáo một cái, rồi cầm điện thoại.

    “Alo? Chú Vương à, vâng, là cháu. Cháu chơi chán rồi, thu mua cái công ty tên ‘Khải Hàng Network’ này đi, trong vòng mười phút.”

    Và rồi, thế giới quan của tôi, cứ thế mà vỡ vụn.

  • Nữ Nhân Không Thể Sinh Con

    Đêm trước khi tiến cung, mẹ ta khóc lóc thảm thiết trước mặt ta:

    “Kỳ Nguyệt, hoàng thượng hơn Minh Châu tận hai mươi tuổi, con bảo ta làm sao có thể nhẫn tâm để nó vào cung chịu khổ? Một khi đã bước chân vào, cả đời này e là không thể thoát ra được nữa…”

    Ca ca ta lần đầu tiên ôn hòa nói chuyện với ta:

    “Minh Châu tâm tính đơn thuần, không giống muội thâm trầm như vậy. Muội thay tỷ ấy vào cung đi.”

    Phụ thân ta chỉ lặng lẽ đứng nhìn ta với ánh mắt lãnh đạm, không thốt một lời.

    Ta vô cảm nhìn lại bọn họ – những người thân duy nhất của ta.

    “Vậy còn ta thì sao? Ta còn nhỏ hơn Tống Minh Châu một tuổi kia mà. Các người không sợ ta sẽ bị nhốt cả đời trong cung sao?”

    Đêm ấy, ta nằm trên giường suy nghĩ… Hay là vào cung rồi, nhân cơ hội thích hợp, ám sát hoàng đế, cho bọn họ một tương lai tru di cửu tộc.

  • Game Thủ Và Nam Thần Cơ Bắp

    Một đêm nọ, nam thần nhắn tin cho tôi:

    “Lên phòng với anh đi.”

    Tôi run tay đáp lại:

    “Không ổn đâu.”

    “Có gì mà không ổn, quan hệ của chúng ta thế nào chứ, phòng anh đã đặt xong rồi.”

    Tôi vốn định gửi tin đó cho bạn thân, nhưng lỡ tay lại gửi nhầm vào group chung của trường.

    Chưa kịp xử lý, tin nhắn từ nam thần lại gửi tới:

    “Cậu là con gái?!”

  • Bí Ẩn Nhục Liên Hoa

    Hơn mười năm trước, bố tôi theo đoàn khảo cổ vào tận rừng sâu núi thẳm, rồi từ đó không bao giờ quay trở lại.

    Tôi chỉ còn cách một thân một mình nuôi nấng em trai khôn lớn.

    Ngay lúc mọi người đều nghĩ rằng em tôi chắc chắn sẽ thi đỗ một trường đại học tốt để báo đáp chị gái, thì nó đột nhiên bắt đầu y/ êu đư/ ơng sớm và trốn học.

    Nó tràn đầy tự tin nói rằng mình muốn trở thành một vlogger thám hiểm.

    Sau đó, nó bất chấp mọi lời khuyên can của mọi người, một mình tiến vào khu rừng cổ bí ẩn ấy.

    Chẳng bao lâu sau, nó cũng mất tích.

    Đội cứu hộ chỉ nhặt được chiếc dv của nó mang về.

    Trong đoạn hình ảnh cuối cùng, em trai tôi nở một nụ cười quái dị trước ống kính.

    “Nhục Liên Hoa…em đã bị tôi tìm thấy rồi.”

    Toàn thân tôi run rẩy, ném chiếc dv đi thật xa. Những cảnh sát không hiểu chuyện hỏi tôi làm sao vậy, Nhục Liên Hoa là thứ gì.

    Tôi không dám nói…

    Trước khi bố mất tích, lúc ông mê sảng nói mớ, tôi cũng chỉ nghe rõ ba chữ đó.

    Nhục Liên Hoa.

    Đó vốn không phải là thứ gì cả, mà là một người phụ nữ.

  • Thế Thân Trong Hậu Cung

    Lần đầu tiên được thị tẩm, Hoàng thượng lại gọi tên một nữ nhân khác.

    “Uyên Nhi.”

    Đấng cửu ngũ chí tôn cất giọng trầm khàn, âm thanh như rơi thẳng vào tai ta, lạnh lẽo mà xa cách.

    Chỉ tiếc… ta không phải Uyên Nhi.

    Ta chỉ là một kẻ đáng thương bị nhét vào hậu cung này, làm cái bóng mờ nhạt của người khác.

  • Chiêu Cũ Vẫn Hiệu Quả

    Cháu trai bị mời phụ huynh, tôi vội vàng chạy đến trường.

    Vừa đẩy cửa văn phòng giáo viên ra, tôi khẽ sững người.

    Người đàn ông đang đứng trong phòng, chính là bạn trai cũ đã chia tay 4 năm trước – Tần Nghiêm Chi.

    Trong lòng tôi thầm phỉ nhổ.

    Đúng là đàn ông bạc tình! Chia tay 4 năm, con cũng đã 3 tuổi rồi!

    Nhưng ngoài miệng lại không chịu thua:

    “Phải bồi thường đúng không? Ba đứa trẻ thu nhập cả chục triệu mỗi năm, muốn bao nhiêu cứ việc nói thẳng!”

    Tần Nghiêm Chi khẽ bật cười:

    “Để Tần Mặc cắn lại cậu ta, tôi muốn vết thương giống hệt.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *