Món Nợ Gia Đình

Món Nợ Gia Đình

Tôi mời cả nhà đi ăn buffet hải sản giá 999 một người.

Mẹ tôi cứng rắn không đụng vào một món chính nào.

Bà chỉ đứng ở quầy nước chấm, lấy một đĩa tỏi sống rồi ngồi ăn với nước chấm, không nói một lời.

Thấy vậy, tôi tốt bụng khuyên nhủ:

“Mẹ, không cần phải gò bó thế đâu, ở đây tôm hùm Úc, bào ngư, cá mú sao đều ăn thoải mái mà.”

Mẹ tôi thở dài, đặt đũa xuống.

“Một người một ngàn, mười người là mười ngàn, cũng đủ tiền ăn của mẹ cả năm rồi. Bữa cơm này, mẹ ăn mà trong lòng không yên chút nào!”

“Không phải mẹ nói con, nhưng con thật sự nên học chị dâu con cách lo liệu việc nhà. Anh con mỗi tháng chỉ đưa có năm trăm đồng tiền sinh hoạt mà nhà lúc nào cũng có ba món một canh.”

“Con tiêu xài như thế, sau này mẹ chết rồi con tính sao? Có lẽ mẹ nên về quê, không quản con nữa…”

Tôi lập tức hiểu ý.

Đưa mẹ trở lại quê và mỗi tháng gửi cho bà năm trăm đồng tiền sinh hoạt.

“Mẹ, ăn con tôm to này đi.”

Tôi gắp hai con tôm hùm to bằng bàn tay bỏ vào bát của mẹ, giả vờ như không nghe thấy những lời bà vừa nói.

Từ nhỏ đến lớn, mẹ đã chẳng ít lần nói những lời làm người ta cụt hứng.

Tôi chỉ nghĩ bà quen tiết kiệm, dù trong lòng khó chịu nhưng vẫn cố kìm lại.

Mẹ nhìn con tôm, thở dài, bắt đầu lột vỏ.

Tôi nhẹ cả người, tưởng bà cuối cùng cũng đã nghĩ thông.

Dù sao thì buffet giá 999 một người, nếu bà chỉ ăn mỗi nước chấm thì tôi còn thấy xót hơn cả việc bỏ tiền ra.

Không ngờ, ngay giây tiếp theo, mẹ lại gắp con tôm đã lột vỏ bỏ vào bát của anh tôi.

“Ăn đi con trai, đang tuổi lớn, phải ăn nhiều đồ bổ.”

Rồi lại gắp con còn lại bỏ vào bát chị dâu.

“Tiểu Nguyệt, đang chuẩn bị có con, không có chất sao được, ăn nhiều vào.”

Trước ánh mắt sững sờ của tôi, bà cầm lấy hai cái đầu tôm vừa lột ra, bắt đầu mút lấy mút để.

“Mẹ!” Tôi không vui gọi bà, “Ở đây có giới hạn số lượng đâu!”

“Anh với chị dâu con muốn ăn thì gọi thêm, nhân viên sẽ mang lên mà, mẹ làm vậy là sao?”

“Với lại con nói mẹ bao nhiêu lần rồi, trong đầu tôm chứa rất nhiều kim loại nặng, đừng ăn nữa!”

Bị bà làm một màn như vậy, tôi cũng mất hết tâm trạng ăn uống.

Nhìn đĩa cá mú sao phải chờ nửa tiếng mới mang lên trước mặt, tôi lập tức không còn muốn đụng đũa.

Không ngờ tôi vừa quát lên, mẹ cũng quăng đũa xuống.

Ngồi tại chỗ tủi thân khóc nức nở.

“Mẹ làm vậy là vì ai chứ? Nếu không phải vì con tiêu hoang như vậy, mẹ đâu cần phải tiết kiệm từng đồng? Mỗi tháng thu chẳng đủ chi, vì hai đứa con tụi bây, tiền lương hưu của mẹ tháng nào cũng cạn sạch.”

Bà nói rất to, khiến những người ngồi bàn bên bắt đầu quay sang nhìn với ánh mắt tò mò.

Tôi sững lại, thật không ngờ mẹ lại nói ra những lời đó.

Bởi vì mẹ sống ở nhà tôi, mỗi tháng tôi đều đưa cho mẹ hai nghìn đồng để đi chợ.

Chưa từng đòi lại một xu.

Lương hưu vẫn nằm trong tay bà, sao lại thành ra do tôi tiêu hết?

“Thứ nhất, nhà mình đâu có ăn kiểu này mỗi ngày, vẫn sống như người bình thường, sao lại bảo con tiêu xài hoang phí? Thứ hai, từ sau khi đi làm, con chưa từng xin mẹ đồng nào, tiền đi chợ cũng là con đưa, lương hưu của mẹ con còn chưa từng hỏi tới!”

Tôi tức giận nói.

Mẹ tôi không tranh cãi với tôi, nhưng lại khóc càng uất ức, càng dữ dội hơn.

Anh tôi, Giang Minh Tông, thấy vậy thì đập bàn đứng dậy.

“Giang Thiệu Uyển, em nói chuyện với mẹ kiểu gì đấy? Mẹ ở nhà em, ngày nào cũng nấu cơm dọn dẹp cho em, em đưa mẹ có hai nghìn mà còn nói được à?”

Chị dâu tôi, Lương Nguyệt, cũng gật đầu phụ họa:

“Đúng đó Tiểu Uyển, mẹ ở tuổi này rồi lẽ ra phải được nghỉ ngơi. Nhưng vì sợ em bận việc chỉ ăn đồ ăn ngoài, nên mới dọn về nhà em chăm sóc em. Mẹ nói vài câu thì bỏ qua đi.”

Tôi nhìn ba người họ thay phiên tung hứng như đang diễn tuồng.

Cảm giác như tôi mới là người ngoài trong gia đình này, còn họ mới là một nhà.

Tôi lập tức bình tĩnh lại, gắp một miếng cá mú sao đã nguội trước mặt ăn thử.

Ừm.

Nhạt thếch, vô vị.

“Thế nên? Ăn thì cũng đã ăn rồi, dù mẹ không động đũa thì cũng không thể lấy lại tiền. Mẹ, mẹ nói đi, mẹ muốn sao đây?”

Nghe tôi nói vậy, tiếng khóc của mẹ bỗng dừng hẳn.

Bà nhìn tôi nghiêm túc:

“Tiểu Uyển, con tiêu tiền kiểu này, mẹ thật sự rất lo. Nếu sau này mẹ chết rồi, con biết làm sao sống nổi.”

“Thế này nhé, con đưa mười vạn để anh chị con giữ. Chị dâu con biết tiết kiệm, để chị ấy quản giúp con.”

“Rồi mỗi tháng con đưa lương cho anh con giữ, con chỉ giữ lại năm trăm tiền sinh hoạt là được.”

Lời bà nói như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu tôi.

Cách đây đúng một tháng.

Similar Posts

  • Sếp Nhờ Tôi Cho Cá Ăn

    Thầm yêu sếp 8 năm, nhưng giờ anh ấy sắp chết rồi.

    Sếp ra nước ngoài, nhờ tôi chăm cá hộ.

    Ngày thứ bảy, tôi gọi điện cho sếp: “Anh ơi, cá của anh đẹp ghê á, bao nhiêu tiền một con vậy?”

    Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, nghiến răng hỏi: “Chết mấy con rồi?”

    Tôi cũng im lặng vài giây, đấu tranh nội tâm, cuối cùng nói thật: “Chưa con nào chết… nhưng nó đẻ ra mấy nghìn con rồi.”

    Sếp sốc nặng: 【Không thể nào… Mạng tôi cô đơn, nuôi gì cũng chết, sao cô lại… Chẳng lẽ cô sinh lúc 10 giờ tối, ngày 1 tháng 1 năm 2001?】

    【Ủa sao anh biết? Anh coi hồ sơ em rồi hả?】

    【M* nó, em là vợ tôi à?】

  • Em Có Muốn Biết Quần Sịp Hôm Nay Màu Gì Không?

    Để kiểm tra nhân cách của anh chàng bạn thân từ thuở nhỏ – giờ đã là ngôi sao nổi đình đám, tôi gửi cho anh ta một tin nhắn:

    “Đột kích! Hôm nay anh mặc quần sịp màu gì?”

    Đối phương trả lời ngay lập tức:

    “Không phải đâu, bị điên à?”

    Tôi chẩn đoán trong vòng một giây:

    “Loại dễ cáu.”

    Khung chat của anh ta hiện đang gõ chữ một lúc lâu.

    Ngay sau đó, một tin nhắn được gửi tới:

    “Không có màu.”

    Tôi phản xạ có điều kiện trả lời:

    “Không thành thật.”

    Tối hôm đó, buổi livestream của anh ta bị ngắt giữa chừng.

    Khung chat bật lên đoạn hội thoại giữa hai chúng tôi, khiến từ khóa lập tức leo lên hot search.

    Ảnh chạy tới nhà tôi, đập cửa điên cuồng:

    “Em thật sự muốn biết à?”

    “Mở cửa đi, tôi cho em xem một phát.”

    Xong rồi đó. Thôi xong rồi thiệt luôn.

    Toàn mạng bây giờ đều biết tôi là nữ minh tinh chuyên đi hỏi người ta… màu quần sịp.

  • Được Thái Tử Chọn Từ Chuồng Lợn

    Ta lần đầu gặp thái tử là ở bên cạnh chuồng lợn nhà họ Giang.

    Không phải một cuộc tương ngộ lãng mạn gì.

    Là hoàng đế cải trang vi hành, đi ngang qua nhà ta, vừa đúng lúc bắt gặp ta ngồi chồm hổm trên lan can chuồng lợn, một tay gặm khoai lang, một tay đếm xem vừa đẻ được mấy con con.

    Hoàng đế hỏi cha ta: “Con gái nhà ngươi bao nhiêu tuổi? Khuê danh là gì?”

    Cha ta cười làm lành: “Bẩm quý nhân, tiểu nữ mười bảy, mời tiên sinh đặt cho một cái tên, là Hồng Bang.”

    Hoàng đế lại hỏi: “Có hứa gả chưa?”

    Cha ta lắc đầu.

    Hoàng đế nhìn con lợn nái vừa đẻ ra mười hai con trong chuồng, rồi lại nhìn ta ngồi chồm hổm trên lan can, khẽ gật đầu.

    “Tốt lắm, dễ sinh.”

    Ba tháng sau, ta được một cỗ kiệu nhỏ khiêng vào Đông cung.

    Lễ hỏi là ba mươi sáu rương, của hồi môn là một túi công thức cám lợn mẹ ta nhét vào ống tay áo ta.

    Thái tử phi Lục Dao lần đầu gặp ta, đánh giá từ trên xuống dưới ba lượt, rồi nói với thái tử:

    “Triệu Dục, phụ hoàng của ngươi chọn cho ngươi một nàng dâu từ trong chuồng lợn.”

    Thái tử mặt đen kịt, không nói gì.

    Trước khi vào cung, mẹ ta còn đặc biệt dặn dò: “Con gái à, lỡ trong cung ăn không no, thì cứ làm theo phương thuốc này mà nuôi một con lợn.”

    Ta không nuôi lợn.

    Ta nhịn.

    Nhịn đến cuối cùng.

    Ta nuôi một con rồng.

  • Người Yêu Qua Mạng Thích Nói Chuyện Trừu Tượng

    “Người yêu qua mạng của tôi thích nói chuyện trừu tượng.

    Mẹ anh ấy gọi về ăn cơm, anh ấy lại nói: ‘Về nhà tổ ăn bữa cơm với lão thái thái.’

    Tôi học theo.

    Bạn tôi đến nhà rủ tôi đánh bài, thiếu một người, tôi nói: ‘Ván bài của con cháu thế gia, tôi không đến thì chẳng ai động được cả.’”

    Người yêu trên mạng của tôi rất đồng tình.

    Tôi vẫn luôn nghĩ rằng hai đứa tôi là một cặp đôi trừu tượng.

    Cho đến gần Tết, anh ấy kéo tôi vào nhóm bạn thân từ nhỏ của anh.

    “Đều là bạn lớn lên cùng nhau, họ muốn làm quen với em.”

    Tôi mở danh sách thành viên nhóm, sững người.

    Ông sếp lớn ít nói của công ty tôi, sao cũng có mặt trong nhóm này?

    Chú thích tên: “Chó trung thành của Phó Viêm”.

    Ồ, người yêu trên mạng của tôi tên là Phó Viêm.

    Sếp lớn tag tôi trong nhóm:

    【Chị dâu, chị dâu, chị mau nói gì đó đi!】 【Ảnh mèo dễ thương.jpg】

    Tôi không dám động đậy, thật sự không dám động!

    Không phải là đang chơi trò trừu tượng sao? Sao các người lại có thực lực thật vậy?!

  • Cái Giá Của Kẻ Phản Bội

    Đêm khuya mười giờ, chồng tôi – Khưu Trạch Ngôn – vẫn đang tăng ca.

    Tôi nằm trên giường, trong lúc buồn chán vô thức lướt phải một đoạn video hot với tiêu đề “Tôi kính tôi”.

    Trong video, một cô gái xinh xắn đang cầm ly sữa, bên môi còn vương chút sữa trắng.

    Cô ấy nhìn vào ống kính, nói:

    “Ly thứ nhất, tôi kính tôi, nếu không phải tôi mặt dày van nài suốt bốn ngày mới xin được WeChat của anh ấy, thì câu chuyện của chúng tôi đã chẳng có bắt đầu.”

    Khi cô đang nói, một chàng trai mặc áo thun sọc xuất hiện trong khung hình, nhưng không lộ mặt.

    “Ly thứ hai, tôi vẫn kính tôi, Giáng sinh năm ngoái, tuyết lớn như vậy, tôi vẫn bất chấp tất cả đến thành phố của anh ấy, chỉ để được gặp anh ấy một lần.”

    “Ly thứ ba, tôi muốn kính anh ấy – chàng trai tôi yêu, cuối cùng vẫn không vượt qua được rào cản hiện thực, phải cưới người con gái khác. Tôi chúc anh ấy hạnh phúc viên mãn, mọi sự như ý!”

    Đôi mắt cô gái dần ửng đỏ, còn tim tôi thì dần lạnh băng.

    Chỉ vì chàng trai mà cô ấy thổ lộ tình cảm, chiếc áo thun sọc trên người anh ta là tôi mua.

    Video rất ngắn, kết thúc ở hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của cô gái.

    Bình luận phía dưới bùng nổ:

    【Hu hu hu, chị gái đáng thương quá, người có tình không thể nên duyên.】

    【Có trở ngại hiện thực gì, nói thử nghe xem, mọi người sẽ giúp chị hiến kế.】

    【Chị gái nói là thành phố S đúng không, tôi biết tuyết Giáng sinh năm ngoái lớn cỡ nào, lúc đó nhiều phương tiện giao thông đều bị tê liệt, mà chị vẫn có thể tới nơi.】

    Phần lớn bình luận đều ca tụng tình yêu vĩ đại của họ, nhưng cũng có vài người chỉ ra điểm mờ ám:

    【Sao cảm giác nói năng lấp lửng vậy nhỉ, cứ thấy kỳ kỳ sao ấy.】

    【Sao nam chính không lộ mặt? Là không muốn lộ hay không dám lộ?】

    【Bạn bên trên nói đúng, cố tình không lộ mặt là có vấn đề.】

    Nhưng những bình luận này rất nhanh đã biến mất.

    Tôi nằm trên giường, trong lòng dấy lên một cơn ớn lạnh.

    Bởi vì chàng trai trong video, quá giống Khưu Trạch Ngôn.

  • Minh Châu Tự Hỏa

    VĂN ÁN

    Mẫu thân vì phụ thân mà mãi mãi lưu lại nơi cổ đại,

    nhưng phụ thân lại bội tín, vứt bỏ lời hẹn “một đời một đôi người”,

    thậm chí còn mỉa mai rằng mẫu thân chẳng có chốn dung thân.

    Nào ngờ, vào đúng ngày hắn cưới bình thê,

    mẫu thân lại quay về thế giới của chính mình.

    Chẳng bao lâu sau, phụ thân phát điên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *