Món Quà Mang Tên Ly Hôn

Món Quà Mang Tên Ly Hôn

1.

Sau một năm công tác xa nhà, tôi quyết định âm thầm quay về, định tạo một màn bất ngờ nho nhỏ cho chồng.

Đứng trước cánh cổng biệt thự quen thuộc, tôi nhập mã vân tay như mọi khi… nhưng lạ thay, thử đi thử lại cả chục lần, hệ thống vẫn liên tục báo sai.

Tôi vừa định gọi cho chồng hỏi xem có phải khóa bị lỗi, thì bất chợt phía sau vang lên một tiếng quát đầy bực dọc.

Một người phụ nữ trung niên, da ngăm, xông tới nắm chặt cổ áo tôi kéo lại:

“Ê này, ban ngày ban mặt mà cũng dám tr//ộm c//ắp à? Cô nghĩ Hy Hy còn nhỏ thì dễ dụ chắc?!”

Bà ta còn tiện tay ph//un nư//ớc b//ọt vào mặt tôi.

Tôi sững người—Hy Hy là ai?

Rõ ràng đây là căn biệt thự tôi đã mua đứng tên đàng hoàng, sổ đỏ vẫn còn nằm trong két sắt kia mà!

Người phụ nữ kia hành xử chẳng khác gì người vừa trốn viện tâ//m th//ần. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, lập đi lập lại rằng tôi mới là chủ nhà thực sự.

Nhưng tôi càng nói, bà ta lại càng hiện rõ vẻ mặt kiểu “đoán đúng rồi”:

“Hôm nay là ngày xui xẻo của cô rồi. Tôi ở ngay bên cạnh, gặp nữ chủ nhân căn nhà này không biết bao nhiêu lần!

Làm trộm cũng nên biết chọn lý do hợp lý chứ, ít nhất cũng nên bịa ra là họ hàng hay bạn bè!”

“Nữ chủ nhân”?

Đây là căn nhà tân hôn của tôi và Đổng Nhất Chu — làm gì có chuyện người lạ ra vào đến mức ai cũng quen mặt?

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì bà ta đã rút điện thoại, dọa gọi 110, mặt đầy sát khí:

“Thôi khỏi lằng nhằng. Có gì để công an xử lý!”

Tôi bắt đầu cảm thấy hoảng thật sự. Bà ta làm quá lớn chuyện, khiến đầu tôi như muốn nổ tung, chỉ muốn lập tức lấy sổ đỏ ra ném vào mặt bà ta cho xong.

Đúng lúc đó, trong nhà vang lên một tiếng động. Có lẽ vì ồn quá nên người bên trong đã thức giấc.

Cánh cửa — cái cửa mà tôi nãy giờ nhập mã không mở được — từ từ mở hé ra.

Bà hàng xóm lập tức đưa tay chỉ thẳng vào cô gái bước ra, hét lên đầy tự tin:

“Đấy! Nữ chủ nhân kìa! Còn gì để cãi nữa không?!”

Tôi theo bản năng quay đầu lại nhìn — và gần như ch//ết đứng tại chỗ.

Sau cánh cửa vừa hé là một cô gái có làn da trắng mịn, gương mặt sắc sảo với những đường nét xinh đẹp. Mái tóc xoăn nhẹ buông thả xuống bờ vai, còn trên người là bộ đồ ngủ bằng lụa — chính là món hàng tôi từng tốn cả đống tiền nhờ bạn xách tay từ nước ngoài về.

Cô ta có vẻ vừa ngủ dậy, sắc mặt còn vương nét khó chịu vì bị làm phiền. Đôi mắt quét qua người tôi từ đầu đến chân, ánh nhìn lãnh đạm pha chút chế giễu. Rồi cô ta ngáp dài một cái, thong thả lên tiếng:

“Loại như cô tôi gặp nhiều rồi. Mấy trò rẻ tiền này tưởng lừa được nhà giàu chắc? Nhìn lại mình đi!”

Cô ta giơ ngón tay được sơn đỏ rực, móng dài như móc câu, thẳng thừng chỉ vào tôi:

“Cô Triệu, tôi không quen người này. Cô ta xông vào nhà trái phép, cứ gọi công an tới xử lý là được.”

Trước đây, mỗi lần tôi tới đồn công an đều là đi cùng chồng — Đổng Nhất Chu, luật sư có tiếng — để trích hồ sơ hỗ trợ cho các vụ kiện của thân chủ.

Tôi còn từng đùa:

“Mấy vụ ly h//ôn, tranh chấp này căng quá, mong là cả đời em không phải đối mặt với mấy thể loại điên điên như vậy.”

Không ngờ, lời nói gở ấy lại ứng vào chính tôi. Tôi — bị cho là kẻ đột nhập, bị áp giải lên phường, ngay trong ngày trở về nhà mình.

Vừa nghĩ đến Đổng Nhất Chu, anh ta đã vội vã chạy vào trụ sở. Nhìn là biết vừa hấp tấp lao tới:

người đàn ông vốn luôn kỹ lưỡng, áo vest không một nếp nhăn, giờ đây cà vạt lệch, áo sơ mi xộc xệch, trán lấm tấm mồ hôi.

Tôi không khỏi thấy lòng dịu lại. Dù gì đi nữa, anh vẫn đến.

Có lẽ trong tim anh vẫn còn tôi.

Chỉ cần anh giải thích rõ vì sao có người phụ nữ lạ mặt ở trong nhà, tôi… chưa chắc đã không tha thứ.

Tôi đứng lên, cố gắng che giấu nụ cười bên khóe môi, giả vờ giận hờn bước đến gần anh.

Nhưng — điều xảy ra tiếp theo đã giáng cho tôi một cú đau không ngờ.

Đổng Nhất Chu không hề nhìn tôi lấy một cái. Ánh mắt anh chỉ chăm chăm vào người phụ nữ kia, lập tức bước tới đỡ lấy bờ vai cô ta như sợ cô ta ngã:

“Hy Hy, em có sao không? Tên xấu xa đó có làm em bị thương chỗ nào không?!”

Mỗi một từ anh nói, như từng nhát dao lạnh lẽo cắm thẳng vào tim tôi.

2.

Bị chính người đàn ông đầu ấp tay gối gọi là “kẻ xấu” — cảm giác ấy, thật sự không thể diễn tả bằng lời.

Tôi đứng lặng bên cạnh, nhìn người chồng từng thề sống chết bảo vệ mình, lúc này lại dịu dàng đến mức tan chảy trước một người phụ nữ khác.

Lục Hy Hy nước mắt lưng tròng, dáng vẻ đáng thương như thể vừa chịu oan khuất tột cùng. Vừa khóc vừa lắc đầu, trông như một con mèo nhỏ bị bắt nạt.

Sau khi chắc chắn cô ta không hề hấn gì, Đổng Nhất Chu mới nhẹ nhõm thở ra. Anh đưa tay xoa đầu cô ta đầy cưng chiều, nở nụ cười dịu dàng:

“Em cứ ngồi nghỉ đi, anh sẽ khiến người đó phải trả giá…”

Anh nói như đinh đóng cột.

Nhưng đến khi ánh mắt anh vô tình lướt qua tôi — những lời định nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng.

Giọng anh khẽ run, có lẽ đến chính anh cũng không nhận ra.

Tôi cong môi, nhìn anh bằng ánh mắt điềm nhiên nhưng lạnh lẽo:

“Người ta vẫn bảo: luật sư càng nổi tiếng thì lời nói càng có trọng lượng.

Nhưng Đổng Nhất Chu à, dù anh có bao nhiêu thành tích đi chăng nữa, luật vẫn là luật, cần chứng cứ rõ ràng, công bằng, minh bạch.

Chẳng lẽ, trắng có thể nói thành đen, mà đen lại biến thành trắng sao?”

Anh vừa hé miệng định nói gì đó thì bị tiếng bước chân cắt ngang. Cảnh sát tiến tới, thông báo sau khi xác minh thông tin, tôi chính là chủ hợp pháp của căn biệt thự — và ngay lập tức trả tự do cho tôi.

Trước khi tôi rời đi, Đổng Nhất Chu vội vàng kéo lấy tay tôi, thấp giọng giải thích:

“Nhược Dao, em đừng hiểu lầm. Hy Hy chỉ là thực tập sinh mới đến văn phòng.

Con bé vừa tốt nghiệp, lương ba cọc ba đồng, sống ở Hồng Cảng không dễ dàng gì.

Anh thấy con gái một thân một mình, nên mới cho ở nhờ.

Tính nó còn trẻ, suy nghĩ chưa chín chắn, em đừng chấp.”

Tôi chỉ khẽ liếc cả hai người, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên gương mặt trắng bệch của anh ta. Không nói gì, tôi quay người rời khỏi.

Vừa ngồi vào taxi, tôi liền gọi cho người bạn thân.

Giang Tuần — người từng cùng Đổng Nhất Chu được gọi là “song kiệt luật sư” của Hồng Cảng, thực lực ngang tài ngang sức.

Điện thoại vừa đổ chuông, bên kia đã bắt máy với giọng nửa tỉnh nửa say:

“Ô hô, đại tiểu thư đây rồi. Mấy tháng nay biệt tích, hôm nay rảnh rỗi nhớ đến tôi à?”

Tôi nói, giọng lạnh như băng:

“Giúp tôi điều tra một chuyện. Trong suốt một năm tôi ở nước ngoài, tra rõ mối quan hệ giữa Đổng Nhất Chu và một người tên Lục Hy Hy — càng sớm càng tốt.”

Giang Tuần lầm bầm gì đó rồi cúp máy.

Khoảng một tiếng sau, taxi dừng trước cổng biệt thự. Tôi vừa định mở cửa vào nhà thì phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập — là Đổng Nhất Chu và Lục Hy Hy theo tới.

Anh ta tiến lại, nắm lấy tay tôi, cười như chưa có chuyện gì xảy ra:

“Ngồi máy bay mười mấy tiếng chắc mệt lắm nhỉ? Anh biết có nhà hàng mới mở ngon lắm, ăn xong tụi mình tổ chức tiệc đón gió cùng bạn bè luôn.”

Nói rồi kéo tôi đi thẳng về phía xe. Tôi quay đầu lại, ánh mắt dừng trên Lục Hy Hy, khẽ cười:

“Cô cũng đi cùng nhé.”

Lục Hy Hy lập tức nở một nụ cười tươi rói.

Gái trẻ vừa tốt nghiệp, gương mặt non tơ đầy sức sống, chỉ cần hơi nhếch môi cũng đủ khiến người ta dễ dàng bị thu hút. Mái tóc xoăn nhẹ buông lơi, ánh mắt cong cong, như thể sinh ra đã mang theo hào quang của vai chính.

Tôi thầm nghĩ: tâm lý cô ta thật sự rất vững. Vừa nãy còn tranh cãi ầm ĩ với tôi trước cửa nhà, thế mà giờ đây đã cười nói tíu tít, bước theo sau Đổng Nhất Chu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Vào đến quán bar, tôi cố ý thả chậm bước, đi sau hai người họ. Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi rung lên — là Giang Tuần gọi.

Anh ta bảo vừa được Đổng Nhất Chu mời đến buổi tụ tập này, hiện đang đợi sẵn trong phòng riêng. Giọng vẫn lè nhè, mang theo chút trào phúng quen thuộc:

“Cô vất vả xong xuôi dự án mới về, hắn không đưa đi ăn riêng đón gió thì thôi, còn kéo thẳng đến bar? Thua thật đấy.”

Tôi không trả lời. Chỉ mím môi, cúp máy.

Ngay lúc đó, Đổng Nhất Chu đẩy cửa phòng.

Bên trong là không khí rộn ràng, tiếng nhạc nhẹ vang lên, bạn bè lố nhố. Có người lập tức hô lên:

“Ô hô, bình thường giấu kỹ như bảo vật, hôm nay cuối cùng cũng chịu dắt chị dâu nhỏ đi bar rồi à?

Không phải nói cô ấy không ngửi nổi khói thu//ốc, chẳng uống nổi giọt rư//ợu nào sao?”

Người lên tiếng là bạn nối khố của Đổng Nhất Chu, miệng mồm lúc nào cũng không có phanh.

Tôi lúc đó còn bận nghe điện thoại, nên vào sau hai người một nhịp.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, tôi đứng phía sau, chứng kiến toàn bộ biểu cảm của Đổng Nhất Chu.

Ngay khi nghe xong câu đùa kia, bả vai anh ta lập tức cứng đờ. Mặt sầm xuống trong thoáng chốc, rồi anh đột ngột quát lớn:

“Say rồi phải không? Lảm nhảm cái gì thế?!

Đây là trợ lý của tôi. Vợ tôi là Minh Nhược Dao!”

Giọng anh vang lên đầy giận dữ — nhưng lại chẳng biết là đang phủ nhận điều gì. Người đàn ông trước mặt tôi, đang giấu giếm ai? Hay đang ra sức che đậy điều gì đó chính anh cũng chẳng dám thừa nhận?

Similar Posts

  • Con Tôi Có Nhóm Máu Khác Chồng

    Tôi và chồng đều là nhóm máu O, vậy mà đứa con sinh ra lại mang nhóm máu A.

    Mẹ chồng chỉ vào kết quả xét nghiệm máu, vừa chỉ vừa mắng chửi.

    “Mày là con đàn bà lăng loàn, có phải ra ngoài dan díu với thằng khác rồi phải không?”

    Chồng tôi đấm đá túi bụi, ép tôi phải khai ra “kẻ gian phu” là ai.

    Tôi không thấy có lỗi gì, nên nhất quyết không hé môi.

    Vậy mà anh ta lại nhẫn tâm thiêu sống tôi và con, đến mức không còn lại chút xương tàn tro bụi.

    Sau đó quay đi lĩnh tiền bảo hiểm cao ngất trời, rồi cưới người mới, sống cuộc đời giàu sang cùng bố mẹ anh ta.

    Ba tôi vì bị hàng xóm đàm tiếu mà lên cơn đau tim phải nhập viện.

    Mẹ tôi vừa chăm chồng, vừa lần theo mọi manh mối, cuối cùng tra ra sự thật:

    Hóa ra chồng tôi mới chính là nhóm máu A!

    Trong khi bố chồng là nhóm O, thì mẹ chồng mới là người ngoại tình năm xưa.

    Ba mẹ tôi mang đầy đủ bằng chứng đến đối chất, kết quả bị đẩy thẳng từ tầng 22 xuống, mất mạng tại chỗ.

    Lúc đang xếp hàng uống canh Mạnh Bà dưới âm phủ, tôi tức đến mức sống lại một lần nữa.

    Kiếp này, tôi nhất định sẽ vạch trần hết bí mật, bắt chúng phải trả giá bằng máu!

  • Chuyện Lặt Vặt Giữa Tôi Và Sếp

    Tôi tăng ca cùng sếp đến tận nửa đêm.

    Anh đột nhiên hỏi tôi:

    “Em làm được không?”

    Tim tôi khựng lại một nhịp.

    Chẳng lẽ… anh muốn quy tắc ngầm?

    Anh ấy trẻ tuổi, tài giỏi, đẹp trai, dáng chuẩn, giàu có lại còn dịu dàng.

    Thật ra thì… cũng không đến nỗi không thể.

    Nhưng khi tôi trả lời là được, ánh mắt anh nhìn tôi lại có chút kỳ lạ…

  • Ta Nhặt Được Một Thế Tử Ở Bờ Biển

    Ta là một nữ tử chuyên vớt xác bên bờ biển.

    Hôm ấy, từ trên người một nam tử sắp tắt thở, ta mò được một miếng lệnh bài.

    Trên đó khắc chữ Đông Cung và tên húy của Thái tử.

    Ta biết, cơ hội bay lên cành cao làm phượng hoàng đã đến.

    Nào ngờ sau khi hắn tỉnh lại, lại nói: “Ta là thế thân của gia chủ, để tránh bị hải tặc truy sát nên mới phải nhảy xuống biển.”

    “Nay được cô nương cứu mạng, ta nguyện lấy thân báo đáp.”

    Cười chết ta mất, hắn nghĩ nhiều quá rồi.

    Đêm đó, ta chuốc cho hắn say khướt rồi lôi trở lại bãi biển.

  • Bạch Nguyệt Quang Trở Về

    Năm thứ tư kết hôn với Thẩm Tri Dự, cô Bạch Nguyệt Quang năm nào vì tiền đồ xán lạn mà đá anh, giờ lại quay về.

    Nửa đêm mười hai giờ, Bạch Nguyệt Quang gửi cho tôi bản ghi nhận phòng khách sạn của hai người họ.

    Tôi không khóc, cũng không làm ầm ĩ, tiếp tục ngủ giấc đẹp của mình.

    Thích làm gì thì làm.

    Dù sao cũng đã ngủ với Thẩm Tri Dự ba năm, tôi cũng chán rồi.

    Nhưng khối tài sản hàng tỉ này thì chỉ có thể là của tôi.

  • Nụ Cười Ban Mai

    Sau khi gia đình phá sản, ba tôi vì trốn chạy kẻ thù mà gửi tôi về quê.

    Hôm rời đi, cậu bạn thanh mai trúc mã chỉ im lặng nhìn tôi, không nói một lời.

    Lúc tôi lên tàu hỏa, điện thoại nhận được tin nhắn của anh ta:

    [Tô Đường, tụi mình dừng lại đi.]

    Tôi hiểu, anh ta chê gia đình tôi không còn xứng với anh ta nữa.

    Một năm sau, tôi thi đậu Đại học Kinh Đô.

    Gặp lại anh ta trong ký túc xá nam, anh ta cau mày bảo tôi đừng bám riết lấy anh nữa.

    Nhưng lại bị bạn cùng phòng anh ta đẩy ra – đó là thái tử gia nhà Cận, cũng là thủ khoa khối Tự nhiên năm nay.

    Anh ta quấn khăn tắm quanh người, cơ bụng tám múi hiện rõ.

    Anh nghiêng đầu, hơi bất cần nhìn anh ta: “Này ông bạn, lòng tự tin của ông mua ở Pinduoduo đấy à?” “Ngay cả tôi cô ấy còn chẳng thèm nhìn, ông nghĩ cô ấy sẽ để mắt đến ông sao?”

  • Cuộc Đàm Phán Của Quỷ

    VĂN ÁN

    Bọn cướp b/ ắ/t có/ c xe đưa đón học sinh.

    Là hiệu trưởng của trường mẫu giáo, tôi lập tức báo cảnh sát.

    Chồng tôi – Từ Phong, là chuyên gia đàm phán, nhưng anh ta lại để nữ thực tập sinh của mình đi thương lượng.

    Cô ta chu môi làm nũng:“Anh Phong à, đây là lần đầu em đàm phán, em không biết phải làm sao cả…”

    Chồng tôi dịu dàng cười:

    “Ngốc à, cứ theo ý em mà nói, đừng lo, có anh ở đây rồi.”

    Chưa nói được mấy câu, cô thực tập đã bị tên tội phạm chửi cho đỏ mặt tía tai, cô ta hoảng loạn hét lên:

    “Cứ đợi mà chết đi! Con trai của hiệu trưởng, là Từ Hạo, cũng đang ở trên xe đấy! Hiệu trưởng sẽ khiến cảnh sát bắt anh vào tù!”

    Tên tội phạm nổi giận, muốn giết người để thị uy. Một đứa trẻ vô tội bị sát hại, sau đó tên tội phạm cũng bị cảnh sát bắn chết tại chỗ.

    Sau vụ việc, chồng tôi ôm cô thực tập sinh đang khóc như mưa như gió.

    “Không trách em được, chẳng ai dám đảm bảo đàm phán sẽ thành công 100% cả.”

    đọc full tại page bạch tư tư

    Rồi anh ta quay sang vỗ vai tôi, nói:

    “Con chết là do số mệnh, không liên quan gì đến Tiêu Tiêu cả.”

    “Em nên làm một tấm bảng vinh danh cho Tiêu Tiêu, khen ngợi cô ấy dũng cảm và mưu trí, nhờ vậy mới không có thêm thương vong.”

    Tôi sững sờ trong giây lát mới nhận ra — thì ra anh ta tưởng đứa trẻ bị giết là con trai tôi.

    Tôi bật cười lạnh lùng:

    “Tôi dám làm, nhưng chưa chắc hai người dám nhận.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *