Một Kiếp Phù Sinh

Một Kiếp Phù Sinh

Năm thứ ba sau khi hòa ly với Trấn Bắc Hầu.

Chúng ta tình cờ gặp lại nhau trước tiệm son phấn.

Chàng đang cùng người kế thất đang mang thai chọn trâm ngọc, còn ta thì vừa bước xuống kiệu để tránh cơn mưa xuân bất chợt.

Một thoáng ngỡ ngàng, rồi chúng ta vẫn theo lễ nghi mà chào hỏi.

Chàng khom người thăm hỏi:

“Điện hạ những năm qua, long thể vẫn an khang chứ?”

Ta nhàn nhạt liếc chàng một cái:

“Bản cung không sao, đa tạ Tĩnh Bắc Hầu quan tâm.”

Mưa đã dần ngớt, cả hai người rời đi mỗi người một ngả.

Chàng lại bất chợt dừng bước, nhẹ giọng nói:

“Điện hạ… dường như không còn giống như xưa.”

Nghe vậy, ta chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Có gì khác đâu?

Chỉ là, tóc xanh đã hóa tuyết bạc, si tình cũng tan thành tro bụi.

01

Toàn thành Trường An đều phủ trong màn mưa, giọng nói của chàng dưới hành lang nghe rõ ràng lạ thường.

Ta không đáp lại.

Trong chốc lát, tiếng mưa rào rào vang vọng, mà lòng người lại tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể vạn vật đều im bặt.

“Phu quân.”

Một giọng nữ dịu dàng đánh vỡ sự yên tĩnh dưới hành lang.

Là phu nhân hiện tại của chàng – Liễu Mạn Chi.

“Tham kiến công chúa điện hạ.”

Nàng khẽ khom mình, hành lễ rất chu toàn.

Ta để ý thấy bụng nàng đã nhô lên một chút, bèn nhẹ giọng mở miệng:

“Đang mang thai thì không cần đa lễ.”

Tiêu Ngọc Quân vội vàng đỡ lấy nàng, lên tiếng cảm tạ:

“Đa tạ công chúa quan tâm.”

Rồi cúi đầu hỏi nàng có chọn được trâm ngọc ưng ý chưa.

Nhìn dáng vẻ chàng hết mực dịu dàng với Liễu thị, ta bèn dời ánh mắt đi chỗ khác.

Sau vài câu khách sáo, ta cũng không muốn lưu lại lâu:

“Mưa đã bớt nặng hạt, bản cung xin cáo từ trước, không quấy rầy hai vị nữa.”

Nói rồi ta xoay người bước đi, Tiêu Ngọc Quân vội vàng bước nhanh lên vài bước, vội vã lên tiếng:

“Công chúa chỉ mang theo một người, hay là để ta…”

Ta không ngoảnh lại, giọng điềm tĩnh cắt ngang lời chàng:

“Không dám làm phiền Tĩnh Bắc Hầu, giờ phu nhân của ngài mới là người cần ngài ở bên.”

Sau lưng vang lên tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người, ta không để tâm nữa.

Chỉ cảm thấy có chút tiếc cho cành đào vừa bị bẻ kia.

Bị mưa làm ướt, trông đã có phần úa tàn.

Thị nữ bên cạnh thấy ta nhìn, liền khẽ an ủi:

“Điện hạ, đợi trời quang mây tạnh, chúng ta lại đi bẻ một nhành mới.”

“Không cần đâu, cảnh xuân bản cung đã xem rồi, thì chẳng cần thêm một nhành nào nữa.”

Gió xuân mang theo chút hơi lạnh lùa tới, làm cơn đau ở chân phải tái phát.

Đó là vết thương để lại ba năm trước, vì Tiêu Ngọc Quân mà có.

Đau âm ỉ, kéo theo một chuỗi ký ức cũ lướt qua như làn khói mờ.

Ta chợt nhận ra, chúng ta đã hòa ly được ba năm rồi.

Ta vô thức đặt tay lên ngực, nơi ấy nhịp tim vẫn đều đặn, bình thản, không còn gợn sóng.

Cuối cùng, cũng đã thực sự buông xuống.

Những ngày tháng từng điên cuồng, nay đã xa vời như một kiếp trước.

Xa lạ đến mức như thể chỉ là câu chuyện của người khác.

Về đến phủ, mưa cũng đã tạnh hẳn.

Quản gia đang đợi sẵn trước cửa, thấy ta về bèn vội bước lên đỡ lấy.

“Điện hạ, chân lại đau rồi phải không? Diễn đại phu đã chuẩn bị thuốc, dặn chờ người về sẽ đắp ngay.”

Ông ta ngập ngừng một chút, giọng có phần do dự:

“Còn nữa, mấy hôm nay dọn dẹp đón xuân, hạ nhân phát hiện vài món đồ cũ của công chúa được niêm phong trong kho nhỏ. Cô hầu mới tay chân vụng về, không cẩn thận làm rơi vỡ. Không rõ… điện hạ muốn xử lý thế nào?”

Ta cúi mắt nhìn những món đồ đã được cẩn thận gom lại dưới đất.

Là những lễ vật năm xưa Tiêu Ngọc Quân từng tặng.

Dù đã được lau sạch bụi, nhưng cũ rồi thì vẫn là cũ, chẳng cần giữ nữa.

Tiểu nha đầu kia quỳ rạp một bên, toàn thân run rẩy.

Nàng không chỉ làm vỡ đồ, mà còn phát hiện ra chuyện cũ giữa ta và Tĩnh Bắc Hầu.

Ta im lặng một lúc, đưa tay day trán rồi khoát tay cho lui.

Có lẽ vì nhớ lại dáng vẻ thảm hại nhất năm xưa của ta, đến cả quản gia bên cạnh cũng thoáng lộ vẻ ngạc nhiên.

Dù sao thì, nhắc đến công chúa An Ninh khi đó, ai ai cũng nói ta điên loạn, si tình đến cuồng dại.

Tiêu Ngọc Quân chiến công hiển hách, ánh hào quang chói lòa.

Chỉ riêng sự tồn tại của ta là vết mực không thể xóa.

Nghĩ đến đây, ta bình thản mỉm cười:

“Những thứ này, vứt hết đi.”

Similar Posts

  • Yêu Một Người, Mất Cả Thanh Xuân

    Lần nữa gặp lại chồng cũ, anh ta đã thu mua công ty nơi tôi làm việc.

    Trở thành cấp trên trực tiếp của tôi.

    Trước đây, vì bạch nguyệt quang của anh ta, anh ta sẵn sàng chạy trước chạy sau, bao lần bỏ rơi tôi không thương tiếc.

    Cũng vì người phụ nữ đó, chúng tôi ly hôn.

    “Chiều nay có buổi giao lưu với chi nhánh! Toàn trai đẹp đó, mấy chị em mình nhất định phải đi nha!”

    Tổ trưởng phất tay một cái, đồng nghiệp xung phong đăng ký rần rần.

    Ai cũng biết đây là buổi hẹn hò trá hình do công ty tổ chức.

    Lúc tôi vừa ký tên xong, đang chuẩn bị thu dọn đồ thì chồng cũ xuất hiện.

    “Đường Uyển, tối nay cô tăng ca!”

    Anh ta trực tiếp gạch tên tôi khỏi danh sách, rồi kéo tôi thẳng vào văn phòng.

    “Rầm” một tiếng, cửa đóng sầm lại.

    Hai tay anh ta chống lên hai bên người tôi, ép tôi tựa sát vào bàn làm việc.

    “Người khác thì được, nhưng cô thì không.”

    “Nếu để tôi phát hiện cô lén lút đi hẹn hò, tôi sẽ nhốt cô lại ngay lập tức!”

  • Máo Mủ Không Thắng Được Công Lý

    Vừa hết Tết, anh họ tôi vì lái xe đâm chết một thai phụ sắp sinh mà bị phán ngồi tù.

    Gia đình nạn nhân đòi bồi thường hàng chục triệu tệ, ngoài tôi ra thì không có luật sư nào chịu nhận vụ này.

    Tôi vì thu thập chứng cứ mà mấy ngày liền không ngủ, đang chuẩn bị lái xe anh họ tới thẳng tòa thì lại bị bác chặn lại.

    “Đúng là đám họ hàng nghèo hèn, tới thì chỉ biết vay tiền hoặc mượn xe.”

    “Dựa vào việc con tôi hiền lành dễ tính mà mượn xe cũng chẳng thèm hỏi hả? Đúng là không biết xấu hổ! Chiếc BMW này là hàng nhập khẩu toàn bộ, dù cô trả một ngàn một giờ, một ngày mười vạn, không có tiền thì đừng hòng lái đi.”

    Tôi thấy sắp đến giờ xét xử rồi, cầm hồ sơ cố giải thích với bác.

    Nhưng bác chỉ khinh thường nhìn tôi:

    “Cô là cái loại tốt nghiệp mấy cái đại học hạng ba mà cũng dám nói giúp con tôi kiện à? Vụ án của nó đến lượt cô sao? Hôm qua mấy sếp lớn ở các văn phòng luật hàng đầu còn mời nó ăn cơm đấy!”

    “Tôi thấy cô chỉ muốn lái xe con tôi ra ngoài khoe mẽ chứ gì?”

    Tôi sốt ruột lắc đầu:

    “Bác ơi, không phải đâu, anh họ giờ đang rất nguy cấp…”

    Tôi còn chưa nói xong thì đã bị bác tát một cái:

    “Đừng có nói linh tinh! Xe cô đã lái ra rồi, hôm nay không trả tiền thì đừng hòng bước ra khỏi đây!”

    Nói xong, bác còn giật lấy chứng cứ tôi dùng để cứu anh họ và xé nát nó trước mặt tôi.

    Nhìn công sức mấy đêm thức trắng bị phá hủy, mặc cho anh họ gọi điện tới tấp, tôi chỉ cười nhạt:

    “Không cần tôi nữa đúng không? Vậy tôi cũng không đi nữa. Để xem con trai bác bao giờ mới được thả về.”

  • Ký Sự Trái Tim Khủng Long Nhỏ

    Trong chương trình truyền hình chơi trò “la hét không tiếng”, tôi được ghép cặp với ảnh đế.

    Tôi đeo tai nghe, cố gắng đọc khẩu hình miệng của anh ấy.

    Ảnh đế chậm rãi nói:

    “Anh – thích – em.”

    Tôi nheo mắt suy đoán:

    “Trong… quần sịp em á?”

    “…Trong quần sịp?!”

    Tôi liếc xuống dưới theo phản xạ, hơi do dự:

    “Cái này… có được phát sóng không vậy?”

    Ảnh đế mím chặt môi, vành tai đỏ ửng như thể sắp cháy, ánh mắt nhìn tôi sâu hun hút.

    Bình luận bay đầy màn hình:

    【Tới tới tới! Nói rõ cái vụ “trong quần sịp” coi!!】

  • Cổ Trùng Và Ác Nữ

    ·A hoàn làm đổ nước trà sôi vào tay ta, ta lập tức trừ nửa tháng tiền công của ả.

    Không ngờ ống tay áo ả lại bay ra một con trùng nhỏ, c/ ắn mạnh vào lòng bàn tay ta.

    Ngay sau đó, ả quỳ phịch xuống đất, nước mắt ròng ròng van xin:

    “Tiểu thư! nô tỳ không biết con trùng đó bám vào lúc nào đâu ạ, mong tiểu thư đừng trách!”

    Nhưng trước mắt ta bỗng nhiên hiện ra từng dòng chữ quen thuộc:

    【Con cổ trùng nam chính để lại cho bảo bối nữ chính thật sự quá lợi hại!】

    【Cổ trùng chỉ nhận bảo bối nữ chính làm chủ, bất kỳ ai bị nó cắn đều sẽ trúng độc ch/ ế/ t không kịp ngáp!】

    【Hừ! Chỉ cần nữ phụ pháo hôi ch/ ế/ t, vị trí đại tiểu thư sẽ để trống, nam chính nhất định sẽ để nữ chính lên thay thế!】

    Ta lạnh lùng cười khẩy, nhìn vết cắn trên lòng bàn tay đã bắt đầu chuyển đen.

    “Mang con trùng đó ra đây cho ta b/ ăm n/ á/ t, cho ngươi thời gian một nén hương, phải nói rõ nguồn gốc của nó.”

    “Nếu không… thì ngươi sẽ chung số phận với con trùng đó.”

  • Chân Thành Và Giả Dối

    Vợ tôi mang thai bảy tháng, một đêm nọ tôi tăng ca, đã không kiềm chế được mà xảy ra chuyện với nữ cấp dưới trong văn phòng.

    Tôi cứ tưởng mình chỉ hồ đồ nhất thời.

    Nhưng loại chuyện này thật sự không có “chỉ một lần”, mà là một lần rồi sẽ là vô số lần.

    Tôi chỉ nhịn được ba ngày, rồi lại không kìm được…

  • Đêm Giao Thừa Không Đoàn Viên

    Ngày Giang Sinh ra tù, cô đã đứng chờ trước cổng sáu tiếng đồng hồ.

    Tuyết dày rơi xuống chiếc áo khoác mỏng manh, gần như đè gãy cả thân thể cô.

    Rõ ràng gương mặt chưa tới ba mươi, nhưng đôi tay lại khô héo, sưng đỏ và vặn vẹo như bà lão tám mươi.

    Ngay cả cai ngục đã quen thấy sự lạnh lẽo nhân tình thế thái cũng không khỏi mềm lòng.

    “Đừng đợi nữa, về nhà đi thôi!”

    Nhà? Cô còn có nhà sao?

    Giang Sinh thất thần nhìn vào tấm kính, thấy bóng dáng tiều tụy của chính mình.

    Làn da gầy guộc, trắng bệch đầy vết sẹo, bộ lông cáo xa xỉ từng vừa vặn, giờ khoác lên người cô lại giống hệt một bảo mẫu lén mặc quần áo của chủ.

    Ba năm trước, cô vẫn còn là vị tiểu thư cao cao tại thượng của kinh thành.

    Mà chồng cũ của cô – Tạ Cẩn Niên, luật sư hàng đầu của giới thượng lưu Bắc Kinh – lại chính tay đưa cô vào ngục.

    Cũng là anh ta đã đem con trai ruột của hai người, Tạ Thừa, gửi vào cô nhi viện.

    “Con của kẻ giết người, không xứng được ở lại nhà họ Tạ.”

    Nhưng cô chưa bao giờ muốn hại Ôn An An.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *