Một Lần Ban Hôn, Trọn Đời Hối Hận

Một Lần Ban Hôn, Trọn Đời Hối Hận

Vào đúng ngày sinh thần thứ hai mươi của ta, một đạo thánh chỉ ban xuống, đem ta chỉ hôn cho vị tướng quân trẻ tuổi sắp phải ra trận – một chuyến đi sinh tử chưa biết ngày về.

Vị tướng ấy, thường ngày kiêu ngạo tự do, nay lại quỳ rạp trước điện, dập đầu cầu xin bệ hạ thu hồi ý chỉ.

Nhưng Hoàng thượng chỉ cười như không cười:

“Chỉ hôn Nam Kha quận chúa cho tướng quân, cũng xem như vì tướng quân mà xung hỷ, xua đi xui rủi trước chiến chinh.”

Bên cạnh ngài là một nữ tử yểu điệu yêu kiều, đang nịnh nọt bóp vai cho ngài, miệng lại cười khúc khích, ánh mắt lại khinh miệt nhìn tướng quân đang cúi đầu bất lực.

Ngay khoảnh khắc ấy, ta gom hết can đảm cả một đời, xông thẳng vào đại điện, kéo vị tướng đang quỳ dưới đất đứng lên, ánh mắt kiên định nhìn hắn:

“Phu quân, chúng ta khi nào thành thân?”

01

Ta là cô nhi duy nhất của phủ Trấn Bắc hầu, phụ thân và huynh trưởng đều chiến tử nơi Mạc Bắc, mẫu thân không chịu nổi đả kích, tự vẫn mà mất.

Thái hậu niệm tình ta còn nhỏ, lại là huyết mạch duy nhất của một gia tộc trung liệt, bèn đưa ta vào cung, chỉ hôn cho Thái tử.

Ngài là một người phụ nhân nhân hậu, ăn chay niệm Phật, cho phép ta đọc sách học chữ như nam tử, lại ngày đêm dạy dỗ ta trở thành một tôn tức hiền thục.

Trong ký ức của ta, ngài thường xuyên ôn tồn căn dặn: “Miểu Miểu nhà ta nhất định phải thích Lân nhi, phải kính trọng hắn, thương yêu hắn, hiểu chưa?”

Thuở còn thơ dại, ta luôn nghiêm túc gật đầu, bởi ta hiểu rõ, trong chốn hậu cung thâm sâu này, chỉ có ngài là chỗ dựa duy nhất của ta.

Thế nhưng từ nhỏ Nguyên Lân đã không thuận mắt ta.

Ta một mực nghe theo lời dạy bảo của Thái hậu, dè dặt tiếp cận hắn.

Nhưng chẳng biết sai lầm ở chỗ nào, hắn lại luôn đối xử với ta như kẻ thù.

Ta ngắm hoa bên hồ sen, hắn từ sau đẩy ta xuống nước, nhìn ta vùng vẫy mà lấy làm vui.

Ta mặc y phục mới, hắn sai mấy tiểu thái giám ném bùn vào người ta, thấy ta khóc liền bật cười thích thú.

Thậm chí, hắn còn xé nát bài học ta dày công viết, để ta bị Trịnh thái phó – người ta sợ nhất – rầy la trách phạt.

Mỗi lần ta ôm mặt khóc kể với Thái hậu, ngài chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc ta: “Miểu Miểu đừng khóc, chẳng phải con là người yêu quý Lân nhi nhất sao?”

Ta chẳng hiểu vì sao phải yêu thích hắn, nhưng hết người này đến người kia đều nói ta nên thích, nên suốt mười tám năm đầu đời, Nguyên Lân gần như là toàn bộ thế giới của ta.

Lúc nhỏ chưa hiểu tình ái là gì, chỉ biết bản thân “phải” thích hắn.

Mãi đến khi bắt đầu biết rung động, hắn cũng đã lớn, trở thành một thiếu niên tuấn tú tiêu sái.

Khi ấy, ta mới biết cảm giác thích một người là như thế nào.

Trong Thái học viện, học sinh đều là quý tộc con quan cùng trang lứa, còn ta là nữ nhi duy nhất.

Ngay từ ngày đầu nhập học, ta đã tự nhủ phải chuyên tâm vào việc học và Nguyên Lân, không để tâm đến ai khác.

Cho nên đến khi hoàn thành học nghiệp, ta gần như không biết tên ai ngoài hắn.

Mà hôn ước giữa ta và Nguyên Lân thì ai ai cũng biết, trở thành đề tài bàn tán.

Nguyên Lân dù ghét ta ra mặt, nhưng trước công chúng vẫn giữ phong thái của một Thái tử.

Khi có người trêu ghẹo, hắn chỉ mỉm cười đúng mực: “Hôn nhân là do lệnh cha mẹ, lời mai mối, không thể trái.”

Lời này ta nghe được từ miệng Ngân Việt, ngỡ hắn đã chấp nhận ta, liền vội vàng lấy chiếc khóa trường mệnh mà mẫu thân để lại, đem tặng hắn sau giờ học.

Nhưng khi hắn chắc rằng xung quanh không có ai, chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, chỉ nhếch môi cười lạnh, ném món quà ấy đi thật xa, gằn giọng nói: “Ngươi tưởng ngươi là ai? Đừng mơ tưởng cưới ta, soi gương nhìn lại mình đi, xem có xứng không!”

Đó là lần đầu tiên ta nếm mùi trái tim vỡ vụn.

Hôm ấy ta cùng Ngân Việt tìm rất lâu trong cung cũng chẳng thấy chiếc khóa ấy đâu.

Về đến tẩm cung, ta không nhịn được nữa, nhào vào lòng Thái hậu mà khóc nức nở.

Dù không nhớ rõ mặt mũi người thân, nhưng vật ấy lại là tín vật duy nhất còn lại, mang ý nghĩa vô cùng sâu nặng.

Thái hậu vẫn giữ thái độ như mọi lần: “Miểu Miểu đừng khóc, con chẳng phải là người thương Lân nhi nhất sao? Lân nhi còn dại dột, để ta thay hắn xin lỗi con. Cái vòng ngọc này, ta tặng cho con.”

Nói rồi, ngài tháo chiếc vòng bạch ngọc nơi cổ tay, đeo vào tay ta.

Tối ấy, Ngân Việt mang đá lạnh đến chườm mắt cho ta: “Điện hạ quả là quá đáng, người dù sao cũng là một vị quận chúa.”

Ta im lặng, nhẹ nhàng xoay chiếc vòng ngọc trên tay.

02

Tình cảm ta dành cho Nguyên Lân không vì thế mà vơi đi.

Chỉ cần có mặt hắn trong bất cứ dịp nào, ta đều lặng lẽ tiến đến gần.

Vào mỗi ngày đặc biệt, ta đều tự tay thêu một chiếc đai lưng để dâng tặng.

Nhưng cuối cùng, hoặc là bị hắn xé, hoặc là bị hắn đốt.

Song ta vẫn đắm chìm trong đó, không thấy chán, không thấy khổ.

Cho đến khi biến cố xảy ra.

Ba năm sau, đương kim hoàng đế vì mê luyến đan dược, thân thể ngày một suy nhược, đột nhiên băng hà giữa buổi thiết triều.

Triều đình lặng ngắt như tờ, các thế lực âm thầm bấy lâu bắt đầu ngóc đầu trỗi dậy, dòm ngó ngôi báu, toan tính muôn phương.

Hoàng hậu cùng Thái hậu liên thủ với gia tộc của mình, ép buộc Nguyên Lân mới vừa tròn mười tám tuổi đăng cơ kế vị.

Theo lẽ thường, bọn họ muốn sắc phong ta làm hoàng hậu, lấy danh nghĩa là cô nhi trung liệt để chặn miệng thế gian.

Thế nhưng bọn họ đâu biết rằng, Nguyên Lân đã âm thầm bồi dưỡng một nhóm võ tướng.

Tiên đế nhu nhược, biên cương tranh đấu cùng man tộc bao năm không có kết quả.

Vừa đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm chính là thân chinh xuất chinh.

Similar Posts

  • Nữ Phụ Đ Ộc Ác Quyết Nằm Yên

    Tôi xuyên thành nữ phụ độc ác trong truyện.

    Cốt truyện yêu cầu tôi phải ghen tị với bạch nguyệt quang trong lòng nam chính, điên cuồng tự tìm đường chết, cuối cùng bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

    Tôi nhìn khuôn mặt quá mức xinh đẹp trong gương.

    Lại cúi đầu nhìn tấm thẻ đen trong tay.

    Còn cả phòng quần áo chất đầy Hermes.

    Tôi cười rồi.

    Bệnh viện tâm thần? Ai thích đi thì đi.

    Tôi muốn nằm yên.

    Muốn mặc kệ đời.

  • Mẹ Bán Tôi Với Giá 1 Triệu Tệ

    Tết Đoan Ngọ, nhà có họ hàng đến chơi, chị dâu đến nhà tôi được ngày thứ hai thì đột ngột bị sảy thai.

    Anh trai tôi lập tức đưa ra một xấp hoá đơn dày cộp, gần một triệu tệ, bắt tôi phải bồi thường toàn bộ chi phí từ lúc chị dâu mang thai cho đến khi sảy thai.

    “Không phải vì đến nhà mày, bị ảnh hưởng bởi phong thuỷ xấu thì vợ tao sao có thể sảy thai? Số tiền này, mày nhất định phải bồi thường!”

    Mẹ tôi cũng đứng bên cạnh hùa theo:

    “Đúng rồi, tất cả là tại mày là con gái, mang lại xui xẻo cho chị dâu mày! Mau bán nhà đi, lấy tiền đền cho anh chị mày, nếu không thì tao không nhận mày là con nữa!”

    Tôi giả vờ ngạc nhiên, ung dung lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi hình từ camera giám sát trong nhà.

    “Chồng ơi, cái bịch máu này nhìn giống thật không? Cộng thêm đống hoá đơn giả này, lần này nhất định phải lừa được con nhỏ đó một cú thật đau!”

  • Viện Giữ Trẻ Hậu Cung

    Vào cung mười năm, ta vẫn không được sủng ái, cũng chẳng có con cái.

    Bệ hạ hỏi ta: “Vãn Ninh, nàng có muốn con không?”

    Muốn!

    Một năm sau, người phát hiện đứa trẻ từng nhỏ như hạt đậu, giờ đã có thể vung xẻng sắt làm ra mười món một canh cho cả hậu cung.

    Ta hoảng hốt kéo công chúa quỳ xuống cầu xin tha tội.

    Người lại thu hồi vẻ kinh ngạc: “Vãn Ninh, nàng nuôi con rất tốt.”

    “Trẫm ban thêm cho nàng một đứa.”

    “Trẫm lại muốn ban thêm một đứa nữa.”

    “Ở đây còn hai đứa nữa.”

    Ba năm, năm đứa trẻ.

    Lần đầu tiên trong suốt hơn mười năm, ta mang theo điểm tâm đến cầu kiến bệ hạ.

    Bệ hạ cau mày không vui, tưởng rằng ta đến để chống chỉ dụ.

    Ta vội vàng mở miệng: “Bệ hạ, có thể cho thiếp chuyển sang cung điện lớn hơn được không? Chiêu Hoa điện thật sự quá nhỏ, không chứa nổi từng ấy người rồi…”

  • Trùng Sinh Chuộc Lại Một Đời

    Mười năm sau ngày gả cho Hoắc Hành, tôi nhận được chẩn đoán mắc bệnh nan y.

    Mười năm ấy, tôi luôn nghe lời anh ta răm rắp, một lòng một dạ muốn trở thành người vợ tốt của anh.

    Nhưng tôi nào hay, anh ta đã sớm trăng hoa thành tính.

    Tôi viết xong di chúc, rồi bắt quả tang anh ta cùng người chị họ trên giường.

    Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt không vui: “Em không thể rộng lượng hơn sao?”

    Khi biết tôi mắc bệnh hiểm nghèo, anh ta bảo tôi đừng ly hôn, muốn tôi giao công ty cho anh ta.

    Anh ta như một con quỷ đói khát bám lấy tôi, tạo cơ hội cho người chị họ ra tay hãm hại tôi.

    Tôi trùng sinh, trở về ngày Hoắc Hành tỏ tình với tôi.

    Vẫn như kiếp trước, tôi va vào cây và ngất đi.

    Lần đầu tiên, tôi nhận nhầm ân nhân cứu mạng.

    Nhưng lần này, tôi kịp thời nắm lấy bàn tay của chàng thiếu niên, nhẹ nhàng viết lên lòng bàn tay cậu một dòng chữ:

    “Cảm ơn anh đã cứu em, Tiểu Dã.”

    Tai chàng thiếu niên ửng đỏ, ngượng ngùng dùng ngôn ngữ ký hiệu đáp lại.

  • KHI TRÀ XANH VẢ NHAU

    Văn án:

    Trên chương trình truyền hình thực tế, nữ minh tinh “trà xanh” nửa đêm gọi điện cho nam thần đỉnh lưu, làm tôi bị đánh thức, không tài nào ngủ lại được.

    Thấy tôi bực mình phàn nàn, cô ấy thẳng thắn nói:

    “Chu Như, tôi chỉ nói mấy lời tâm sự nhỏ nhặt thôi mà~ Sợ làm ảnh hưởng đến cô, hay cô sang phòng bên ngủ nhé?”

    Tôi ôm chăn gật đầu đồng ý ngay lập tức, xoay người tiến thẳng vào phòng của nam thần đỉnh lưu.

    Ngày hôm sau, cô ấy xông vào phòng, phát ra tiếng hét chói tai.

    Chỉ vì lúc đó tôi đang nằm say ngủ trong lòng nam thần đỉnh lưu.

    “Dịch Châu đang ở thời kỳ thăng tiến trong sự nghiệp, Như Như, dù cô có thích anh ấy đến đâu cũng không nên dụ dỗ chứ.”

    Tôi mơ màng tỉnh dậy, quay đầu hôn lên môi Giang Dịch Châu:

    “Tôi hiểu mà, bởi vì tôi cũng là ‘trà xanh đích thực’. Xin lỗi nhé, nhưng môi anh ấy tôi hôn trước rồi.”

    Bình luận nổ tung.

    【Chị ơi, chị nào phải “trà xanh” chứ, Giang Dịch Châu phía sau đang giả vờ ngủ mà sắp sướng đến bay người rồi kìa!】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *