Mùa Xuân , Cảnh Đẹp Mà Chẳng Gặp Được Nhau

Mùa Xuân , Cảnh Đẹp Mà Chẳng Gặp Được Nhau

Chương 1

“Cô Phó, đây là dịch vụ giả chết mà cô đã đặt trước với chúng tôi. Thời gian tử vong là vào đúng ngày cưới sau nửa tháng nữa, nguyên nhân tử vong là nhảy biển tự sát. Người giả chết chính là cô. Mời cô ký xác nhận vào đây.”

Phó Minh Yên khẽ gật đầu, không do dự mà ký tên vào cuối văn bản.

Trên con phố đông đúc, Phó Minh Yên lặng lẽ một mình đi bộ về nhà. Ngẩng đầu lên, cô thấy trên màn hình LED lớn của tòa nhà đối diện đang phát lại video cảnh Cố Cảnh Trình cầu hôn cô.

Trong video, anh quỳ một gối xuống đất. Người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh ấy lúc này tay cầm nhẫn lại run nhẹ. Ngay khi cô nói câu “Em đồng ý”, nước mắt tích tụ nơi khóe mắt anh lập tức trào ra.

Cảnh tượng lãng mạn ấy khiến hai cô gái đứng bên cạnh cô cảm động đến ôm lấy nhau, mắt lấp lánh ngưỡng mộ.

“Trời ơi, Cố Cảnh Trình đúng là yêu Phó Minh Yên sâu đậm quá rồi!”

“Đúng vậy, Tổng giám đốc Cố đúng là chiến thần tình yêu! Nghe nói họ là thanh mai trúc mã, mười bảy tuổi anh ấy đã không kìm được mà tỏ tình với cô ấy. Hai mươi tuổi thì đặt làm riêng một chiếc vương miện đính kim cương hồng đắt nhất thế giới, nói rằng cô mãi mãi là công chúa của anh. Hai mươi ba tuổi, khi cô gặp tai nạn giao thông, máu hiếm khẩn cấp, anh bất chấp mọi rủi ro hiến máu, suýt nữa mất mạng mới cứu được cô về. Hai mươi sáu tuổi thì cầu hôn phát trực tiếp toàn cầu, cuối cùng cũng cưới được cô gái mình yêu nhất. Trên đời này thật sự có người cưng chiều vợ đến vậy sao!”

Phó Minh Yên không nghe tiếp nữa. Cô cúi đầu, che đi nỗi chua xót trong đáy mắt.

Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu của cô và Cố Cảnh Trình. Ai ai cũng tin rằng anh yêu cô đến phát cuồng.

Nhưng không ai ngờ được rằng, một người đàn ông như anh, lại có thể lén lút giấu cô, bao nuôi một hotgirl mạng suốt ba năm trời.

Bao đêm anh nói phải ở lại công ty tăng ca, thực chất là cùng người phụ nữ kia dây dưa không dứt. Trái tim cô như bị đâm xuyên bởi lưỡi dao sắc, máu chảy đầm đìa.

Lật xem những bức ảnh trơ trẽn ấy, cô mơ hồ nhớ lại năm mười lăm tuổi, cha mẹ ly hôn, ai cũng tranh cãi để chối bỏ quyền nuôi dưỡng cô. Khi ấy, chính Cố Cảnh Trình đã đẩy cửa bước vào, nắm lấy tay cô, từng chữ rõ ràng: “Họ không cần cậu, nhưng tớ cần!”

Từ ngày hôm đó, Cố Cảnh Trình đã trao cả trái tim cho cô.

Vì cô mà anh từng đánh nhau gãy ba chiếc xương sườn. Anh nhớ từng kỳ kinh nguyệt của cô. Mạng xã hội của anh chỉ toàn là hình ảnh về cô. Bạn bè xung quanh đều nói anh chính là kiểu người “não yêu” chỉ dành riêng cho Phó Minh Yên…

Khi anh đeo nhẫn cưới vào tay cô, vừa khóc vừa hôn cô, tha thiết cầu xin cô đừng bao giờ rời xa anh. Anh nói nếu cô rời đi, anh sẽ phát điên.

Chính anh là người từng nói không thể sống thiếu cô. Vậy mà rốt cuộc lại là anh phản bội cô trước.

Nếu vậy, cô sẽ giả chết để bỏ trốn, đổi tên đổi họ, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh, để anh vĩnh viễn không bao giờ tìm được cô nữa.

Phó Minh Yên đưa tay lau vết ướt nơi khóe mắt. Cô vừa định bước đi thì một chiếc Maybach phanh gấp ngay trước mặt.

Một bóng dáng cao lớn mở cửa xe lao nhanh về phía cô.

“Yên Yên, chẳng phải đã bảo em ở nhà đợi anh sao? Anh làm xong việc sẽ đưa em đi thử váy cưới mà, sao lại tự mình chạy ra đây?”

Cố Cảnh Trình vừa nói vừa nắm lấy tay cô. Thấy ngón tay cô lạnh toát, anh lập tức cởi áo khoác đắp lên người cô.

“Lạnh thế này mà không mặc áo, em muốn bệnh rồi làm anh lo chết à?”

Phó Minh Yên không đáp, chỉ ngẩng đầu lặng lẽ nhìn anh. Ánh mắt anh dịu dàng đầy yêu thương, hoàn toàn không giống đang giả vờ. Chính vì thế, cô càng không hiểu nổi — một người, làm sao có thể yêu cùng lúc hai người được?

Cố Cảnh Trình khẽ siết áo khoác trên người cô, chuẩn bị đưa cô lên xe thì hai cô gái ban nãy cũng vừa nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn.

Khi nhận ra là họ, ánh mắt cả hai sáng rực.

Các cô hào hứng tiến lại gần, mặt đỏ bừng, nói năng lắp bắp:

“Chào… chào anh chị. Hai người là Phó Minh Yên và Cố Cảnh Trình đúng không ạ? Bọn em là fan couple của hai người! Cho bọn em xin chụp ảnh cùng được không?”

Phó Minh Yên không muốn để họ thất vọng, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Được cho phép, hai cô gái vui mừng đứng vào giữa hai người họ rồi hướng về phía ống kính.

Cố Cảnh Trình vốn không thích chụp ảnh, nhưng vẫn ngoan ngoãn khoác vai Phó Minh Yên, cùng cô nhìn vào máy ảnh.

Chụp xong, hai cô gái đỏ mặt liên tục cảm ơn, lời lẽ đầy mong mỏi rằng hai người sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Trọn đời bên nhau sao?

Phó Minh Yên khẽ ngước nhìn Cố Cảnh Trình bên cạnh. Đúng lúc ánh mắt chạm nhau, anh khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như nước.

Dường như anh cũng đang đồng tình với lời chúc phúc ấy.

Chỉ có cô mới biết, họ sẽ không bao giờ có được cái gọi là “trọn đời bên nhau”.

Trước cửa tiệm áo cưới, Phó Minh Yên vừa bước xuống xe, nhân viên đã đứng đợi sẵn lập tức chạy ra, giọng nói pha chút ghen tỵ:

“Cô Phó, một nghìn bộ váy cưới được đặt riêng cho cô theo yêu cầu của ngài Cố đã chuẩn bị xong hết rồi. Cô có thể thử bất kỳ lúc nào.”

Cô không nói gì, chỉ quay sang nhìn Cố Cảnh Trình phía sau, người đàn ông đang cầm điện thoại xem gì đó, trong mắt hiện lên khát vọng khó giấu. Ánh mắt ấy… cô từng thấy rồi — trong những tấm ảnh giường chiếu giữa anh và hotgirl kia.

Cảm nhận được ánh nhìn của cô, anh vội cất điện thoại, bước nhanh đến, gương mặt hiện rõ vẻ áy náy:

“Yên Yên, xin lỗi em, công ty có chút việc gấp cần xử lý. Anh đã bảo tài xế chờ ở đây, lát nữa em thử váy xong thì để anh ấy đưa em về.”

Nói xong, anh hôn nhẹ lên trán cô rồi vội vã lên xe khác, để lại cô đứng lặng một mình.

Nhân viên ngập ngừng bước lại, nhẹ giọng hỏi:

“Cô Phó, cô muốn thử váy ngay bây giờ không ạ?”

Phó Minh Yên thu lại ánh nhìn, lắc đầu:

“Không cần đâu. Tất cả những thứ này, tôi không muốn nữa.”

Dù gì, đến hôm đó, lễ cưới cũng chỉ có một cô dâu đã chết.

Similar Posts

  • Dịu Dàng Sẽ Gặt Hái Hạnh Phúc

    Cô nhi viện sắp phải đóng cửa, chỉ còn mình tôi vẫn chưa ai chịu nhận nuôi.

    Bất đắc dĩ, viện trưởng giả vờ gây tai nạn với một cặp vợ chồng thật thà đang lái xe ba bánh, ép họ phải nhận nuôi tôi.

    Đúng lúc đó, trên không trung lại xuất hiện dòng bình luận bay.

    【Nữ phụ đừng đi hại người tốt nữa mà!!! Vẫn chưa hiểu tại sao không ai muốn nhận nuôi cô ta sao?】

    【Loại hạt giống xấu xa, ích kỷ như này chắc chắn sẽ đồng ý thôi.】

    【Yên tâm đi, nó chỉ là con sói mắt trắng nuôi không quen đâu, chưa đầy một tháng sẽ bị bỏ rơi lần nữa thôi.】

    Cặp vợ chồng ngẩng đầu nhìn trời sững sờ, một lúc sau cùng nhau ngồi xổm xuống, dịu giọng hỏi:

    “Bé con, có muốn theo bác về nhà không?”

    “Chú sẽ chở con đi dạo bằng xe ba bánh.”

  • Chị Gái Trói Buộc Hệ Thống Cướp Đoạt . Nhưng Tôi Có Hệ Thống Phản Đòn

    Tôi nghe thấy tiếng lòng của chị gái độc ác.

    Chị ta nói mình đã trọng sinh, còn trói buộc một hệ thống cướp đoạt.

    [Kiếp trước em gái là một bạch phú mỹ, còn tôi thì gả cho một gã nghiện rượu, sống trong lo sợ từng ngày.

    Kiếp này, tôi phải cướp hết sự nghiệp, tiền bạc và cả chồng của nó.]

    Còn tôi thì đã trói buộc một hệ thống phản đòn.

    Tôi bị viêm dạ dày, dị ứng hải sản, tim bẩm sinh yếu.

    Một đống bệnh tật, có tiền cũng không dễ gì chữa khỏi.

    Giờ thì tốt rồi, chuyển hết cho chị ấy vậy.

  • Hôn Lễ Đ Ứt Gãy

    Khi đón dâu trong lễ cưới, chú rể lại được thay thế bằng… một con gà trống do nhà chồng nuôi.

    Cả nhóm phù rể đều lúng túng:

    “Trên đường đến, chị dâu của anh Lâm Man bị lên cơn đau tim, đội trưởng Giang đã đến cứu chị ấy rồi. Đây là phong tục nhà họ…”

    Tôi cạn lời đến mức bật cười, lập tức gọi điện chất vấn Giang Tự.

    “Hôm nay cưới, anh cho con gà trống đến rước tôi về nhà?”

    Giang Tự thở dài một tiếng.

    “Em cũng biết mà, anh có lỗi với chị ấy, chị ấy gặp chuyện anh không thể làm ngơ được.”

    “Em đã muốn gả vào nhà anh, thì cũng nên tôn trọng phong tục của nhà anh một chút chứ.”

    Tủi thân và uất ức dâng lên trong lòng, nước mắt rưng rưng, tôi gằn từng chữ.

    “Giang Tự, em cho anh một tiếng đồng hồ, nếu anh đến kịp thì hôn lễ tiếp tục. Không đến kịp thì đừng cưới nữa!”

    “Lâm Man đang rất khó chịu, để sau anh giải thích với em.”

    Nói xong anh ấy cúp máy.

    Tôi lau nước mắt, ngăn phù dâu lại, gỡ trâm cài trên đầu xuống.

    “Đã vậy, đám cưới này tôi không kết nữa!”

  • Trọng Sinh Lật Mặt Mẹ Kế

    Trọng sinh trở về, việc đầu tiên tôi làm là xay năm mươi cân thịt, kéo cả nhà cùng nhau gói bánh bao.

    Chỉ vì kiếp trước, mẹ kế và gã đàn ông lang thang kia lén lút qua lại, còn mang thai một đứa con hoang.

    Để không bị bố tôi phát hiện, bà ta cố ý ra trung tâm thương mại tranh giành mua trứng gà, rồi bị người ta đẩy ngã dẫn đến sảy thai.

    Về đến nhà, bà ta khóc lóc nói với bố tôi: “Nếu không phải Mộng Mộng ham rẻ, cứ kéo em đi mua trứng khuyến mãi, thì em cũng không bị sảy thai, mất đi đứa con trai mập mạp của chúng ta…”

    Tôi vội vàng giải thích, nhưng vị hôn phu của tôi lại đứng ra kết tội tôi.

    “Giang Mộng Mộng, anh thật sự quá thất vọng về em!”

    “Bình thường em ham rẻ ăn chùa mà không trả tiền, trộm đồ ăn vặt trong siêu thị thì thôi đi, lần này em còn vì trứng mà hại dì sảy thai, anh muốn hủy hôn với em!”

    Bố tôi tức giận đến phát điên, đuổi theo tát tôi mấy chục cái.

    Sau đó, ông còn trói tôi lại bán cho một ông già độc thân trong thôn, tôi bị nhốt trong chuồng heo, bị tra tấn đến chảy máu mà chết.

    Chết rồi tôi mới biết, thì ra ngay từ đầu vị hôn phu kia đã nhắm đến mẹ kế.

    Đính hôn với tôi, chỉ là cái cớ để bọn họ vụng trộm với nhau.

    Mở mắt ra, tôi đã trở về đúng ngày mẹ kế đi trung tâm thương mại tranh mua trứng và bị sảy thai.

  • Chồng Tôi Trong Phòng Tắm Nhà Bạn Thân

    Để tạo bất ngờ cho cô bạn thân Tô Ôn Ôn, tôi bắt chuyến bay sớm tinh mơ, vừa đúng bảy giờ đã đứng trước cửa nhà cô ấy.

    Nhập mật mã quen thuộc, cửa “tách” một tiếng mở ra.

    Nhưng lạ thay, cô bạn vốn nổi tiếng mê ngủ lại chẳng thấy đâu.

    Trong không gian tĩnh lặng, tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, kèm theo một giọng đàn ông trầm thấp:

    “Cửa không khóa, vào đi.”

    Tôi khựng người, giọng nói này… sao lại nghe giống hệt chồng tôi, Châu Thâm?

    Trái tim tôi bỗng siết chặt, từng nhịp đập loạn lên như muốn xé tan lồng ngực.

  • Mệnh Vô Phúc, Lại Bắt Được Giang Sơn

    Lễ bốc đồ thôi nôi của ta, thảm không nỡ nhìn.

    Con nhà người ta bốc ấn vàng, bốc như ý, vừa đưa tay là trúng ngay.

    Ta nhìn một hồi, buồn ngủ.

    Thế là nằm sấp xuống… ngủ mất.

    Thầy bói thở dài ngay tại chỗ:

    “Đứa bé gái này mệnh không có phúc, e rằng cả đời long đong.”

    Cả đại điện bật cười.

    Phụ mẫu ta chỉ hận không thể tìm cái khe đất mà chui xuống.

    Đúng lúc ấy, tiểu hoàng tử từ bên cạnh long ỷ bò xuống.

    Hắn ngồi xổm bên cạnh ta, nhìn ta hồi lâu, như đang suy nghĩ điều gì.

    Rồi hắn đặt đầu lên bụng ta… cũng ngủ theo.

    Trong đại điện, tiếng cười chợt đông cứng lại.

    Hoàng thượng nhìn xuống hai đứa trẻ dưới đất, trầm mặc rất lâu, rồi chậm rãi mở miệng:

    “Tiên sinh nói nó mệnh không có phúc.”

    Ngài dừng lại, giọng trầm thấp.

    “Nhưng nó vừa ‘bắt’ được hoàng nhi của trẫm — phúc khí này, đủ chưa?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *